Chương 5

10 Tháng Bảy 20195:36 SA(Xem: 120)
11 

Mãi đến mười giờ rưỡi Nguyên mới rời khỏi phòng để xuống nhà . Thảo đã ăn sáng từ lâu, nói chuyện điện thoại với Kim cả nửa tiếng đồng hồ rồi và đã đi tới đi lui mấy chục vòng trong phòng khách để cân nhắc về quyết định việc nó sắp làm.

Nóng lòng được nói chuyện với cha, Thảo gõ cửa dẫn xuống lầu dưới để gọi ông nhiều lần. Thoạt tiên Thảo còn dè dặt chỉ dám gõ nhè nhẹ, sau đó Thảo càng gõ mạnh hơn. Nhưng ông Bình không trả lời vì không nghe hay cũng có thể ông nghe mà không muốn trả lời .

Lúc Nguyên từ phòng ngủ xuống, Thảo rót cho em một ly nước cam lớn và cùng em ra ngoài sân nói chuyện. Ngày hôm ấy trời đầy sương mù và không khí chưa gì đã ngột ngạt hầm nóng mặc dù mặt trời chỉ mới ló dạng trên đồi.

Vừa đi dọc theo bóng mát của dãy hàng rào cây xanh, Thảo vừa kể cho Nguyên nghe về chuyện nó thấy máu của ông Bình đã trở thành màu xanh và chuyện đống đất đen lúc nhúc sâu bọ trên giường của ông. Nguyên há hốc miệng nhìn Thảo đăm đăm mà không thốt được lời nào. Cuối cùng Nguyên đặt xuống cỏ ly nước cam còn nguyên chưa hề được nếm tới, cất tiếng nói như một lời thì thầm:

- Chúng ta phải làm gì bây giờ hả chị?

Thảo nhún vai:

- Chị chỉ mong mẹ gọi điện thoại về !

- Chị sẽ kể hết cho mẹ nghe à?

- Chị định như vậy nhưng không biết mẹ có tin chị hay không nữa, nhưng …

- Chuyện quá khủng khiếp. Đó là cha của chúng mình. Chúng mình biết rõ ba từ lâu …

- Chị biết. Nhưng ba bây giờ không còn là ba của ngày trước nữa . Ông …

- Có lẽ ba có thể giải thích mọi việc cho chúng mình biết. - Nguyên mơ màng nói - Như chuyện mấy lá cây mọc trên đầu ba …

- Chị đã kể cho Kim nghe chuyện ấy .

Nguyên ngước mắt nhìn chị với vẻ đầy ngạc nhiên . Thảo nói bằng một giọng chắc nịch:

- Chị phải có người để chia sẻ những thắc mắc trong lòng . Kim nghĩ rằng chị phải báo cảnh sát.

- Cái gì? - Nguyên lắc đầu - Ba đâu có làm điều gì phạm pháp thì cảnh sát sẽ làm được gì ?

- Chị biết! Và chị cũng đã lưu ý Kim điểm đó .

Nhiều tiếng đồng hồ trôi qua . Trong lúc hai chị em vẫn còn ở ngoài sân để bàn thảo xem phải làm gì thì ông Bình mở cửa nhà bếp đi ra gọi chúng nó vào nhà.

Thảo đưa mắt nhìn Nguyên với vẻ kinh ngạc:

- Chị không ngờ ba rời phòng thí nghiệm để lên đây vào giờ này.

- Đây là dịp tốt để chúng ta có thể nói chuyện với ba .

Hai đứa nhanh nhẹn đi vào nhà bếp. Đầu vẫn đội nón, ông Bình nhìn hai đứa con với một nụ cười rạng rỡ và đặt hai chén xúp lên bàn.

- Chào các con!- Ông vui vẻ nói . Ba đã chuẩn bị xong bữa ăn.

Nguyên không dấu được sự ngạc nhiên buột miệng:

- Hả? Ba làm bếp ?

Thảo nhìn thẳng cha nói bằng một giọng nghiêm trang:

- Thưa ba, chúng con có chuyện muốn nói với ba.

Ông Bình tránh ánh mắt của Thảo:

- Ba sợ ba không có đủ thời giờ để nói chuyện .. Các con ngồi xuống đi.. Thử món mới của ba nè . Ba muốn xem các con có thích nó không!

Thảo và Nguyên ngoan ngoản ngồi vào bàn ăn . Nguyên nhìn hai cái chén đầy một chất sền sệt màu xanh, hỏi:

- Cái gì đây ba?

Rồi nó nhăn mặt tiếp:

- Trông giống như món khoai tây "xanh" nghiền vậy!

Đứng ở đầu bàn bên kia, ông Bình trả lời với một giọng đượm vẻ bí mật:

- Đây là một thứ khác hẳn những thứ các con ăn từ trước. Nào, các con nếm đi! Ba cam đoan rằng các con sẽ rất ngạc nhiên.

- Thưa ba, ba chưa bao giờ đích thân nấu ăn mà . - Thảo cố gắng không để lộ sự nghi ngờ trong giọng nói .

Nụ cười đã biến mất trên mặt ông Bình. Ông nói:

- Ba chỉ muốn các con thử món mới này thôi ! Các con như là những vật thí nghiệm của ba!

Thảo nhấc muỗng lên những vẫn không đụng tới cái chất sanh sánh màu xanh trong chén:

- Tụi con có nhiều điều muốn hỏi ba.

Ông Bình ngắt lời Thảo:

- Mẹ các con vừa điện thoại về lúc nãy!

Thảo hấp tấp hỏi:

- Mẹ gọi lúc nào ?

- Mới đây thôi . Ba chắc rằng lúc ấy hai con ở ngoài sân nên không nghe tiếng chuông điện thoại reo.

Nguyên vẫn dán mắt vào cái chén trước mặt nó, hỏi:

- Mẹ nói gì hở ba?

- Mẹ cho biết sức khoẻ dì Hồng đã khá hơn, dì không cần phải ở phòng săn sóc đặc biệt trong bệnh viện nữa. Mẹ các con có thể trở về nhà rồi.

Thảo và Nguyên đồng thanh reo hò:

- Tuyệt quá! Vui quá!

Ông Bình đưa tay chỉ hai chén xúp ra lệnh:

- Bây giờ thì … ăn đi !

Nguyên xoay xoay chiếc muỗng hỏi:

- Ơ… ba cũng ăn chứ ?

Ông Bình trả lời nhanh:

- Không, ba ăn rồi!

Ông chống hai tay lên bàn nghiêm khắc nhìn hai đứa con. Thảo nhận ra bàn tay bị thương của ông đã được thay băng mới.

- Ba, tối hôm qua …

Thảo vừa bắt đầu định nêu những thắc mắc của nó thì ông Bình đã gạt ngang:

- Ba bảo tụi con ăn đi, nghe chưa ?

Nguyên vẫn tiếp tục kèo nài:

- Nhưng ba phải cho con biết cái gì đây mới được chứ ba. Ngửi thấy không ngon chút nào ba à!

Ông Bình có vẻ mất kiên nhẫn:

- Khi ăn rồi các con sẽ thích cái vị của nó . Nó ngọt lắm!

Nhìn cái chất "bí mật" trong chén, tứ chi Thảo như hoàn toàn tê liệt vì sợ hãi. Thảo liếc nhìn Nguyên, nhu muốn nói : "Ba có vẻ nôn nóng muốn thấy chúng ta nuốt cái thứ nầy ngay. Trước đây có bao giờ ba đụng tới việc nấu ăn đâu, tại sao hôm nay lại đích thân nấu món này? Và tại sao ba cứ không chịu cho chúng ta biết cái này là cái gi ? Chuyện gì đã xảy ra ở đây?"

Nét mặt của Nguyên cho Thảo biết em nó cũng đang có cùng những câu hỏi như vậy.

"Phải chăng ba định làm một thí nghiệm trên người chúng ta? Cái chất sền sệt xanh biếc nầy cũng sẽ khiến chúng ta biến đổi, sẽ làm hại chúng ta? Đầu chúng ta cũng sẽ mọc đầy lá cây ?"

"Ồ, toàn là những câu hỏi ngu xuẩn"- Thảo cố xua đuổi những tư tưởng ấy ra khỏi óc. Có điều Thảo biết chắc là Thảo vẫn còn sợ món ăn ba nó đã nấu và ông cứ khăng khăng nhất quyết bắt buộc chị em Thảo nuốt vào. Ông cọc cằn nói lớn:

- Hai đứa bây làm sao vậy ? Cầm muỗng lên. Múc bỏ vào miệng đi chứ . Tụi bây còn chờ gì nữa ?

Thảo và Nguyên thọc muỗng vào chén xúp rồi dừng lại, không dám đưa cái chất xanh nhão kia vào miệng.

Cả hai đứa không thể nào làm chuyện ấy được.

Ông Bình đập mạnh tay xuống bàn hét lên:

- Ăn ngay! Ăn ngay! Ăn cho hết!

Thảo áo não than thầm:

"Ba không cho chúng ta sự lựa chọn nào khác nữa rồi!"

Thảo run rẩy bắt buộc đưa chiếc muỗng lên môi…

o O o

12 

Nguyên kinh hoàng nhìn Thảo từ từ đút chiếc muỗng vào miệng . Thình lình có người bấm chuông ngoài cổng

Ông Bình cáu kỉnh nói:

- Ai mà đến không đúng lúc thế này ? Ăn cho hết, tao trở lại ngay!

Nói xong ông nặng nề tiến về cửa chính

Thảo buông chiếc muỗng vào chén, thở hắt ra:

- Tụi mình đã thoát!

- Cái món này trông thật gớm ghiếc. - Nguyên thì thầm - Chắc là nấu từ phân bón hoặc thứ cùng loại . Em buồn mữa quá !

Thảo đứng bật dậy, hai tay quơ hết chén muỗng trên bàn, giục em:

- Giúp chị nhanh lên!

Hai đứa nhanh nhẹn mở nắp thùng rác đặt dưới bồn rửa chén, trút hết hai chén "xúp" vào đó, rồi trở lại đặt chén muỗng vào chỗ cũ trên bàn

- Bây giờ tụi mình ra xem ai đến vậy ! - Nguyên đề nghị

Hai chị em thận trọng lẩn ra ngoài vừa đúng lúc thấy một người đàn ông cầm một chiếc cặp đen đang bắt tay ông Bình ở ngưỡng cửa. Người này đầu sói, da sạm nắng, mang cặp kính mát màu xanh. Ông ta có một bộ râu hung hung nâu, mặc một bộ com- lê xanh dương và thắt một chiếc cà- vạt sọc trắng đỏ

Ông Bình ngạc nhiên kêu lên:

- Chào ông Mạnh!

Thảo thì thầm vào tai Nguyên:

- Ông ấy là sếp cũ của ba ở Viện Đại Học

Nguyên nhăn nhó trả lời:

- Em biết rồi!

Trong lúc ấy, ông Mạnh làm điệu bộ như đang đánh hơi, tươi cười nói với ông Bình:

- Cách đây vài tuần tôi có nói với ông rằng tôi sẽ đến xem công việc của ông có tiến triễn thêm gì không. Ông Trần lái xe đưa tôi đến . Xe của tôi bỏ ở tiệm sửa xe …

Ông Bình lắp bắp nói:

- Những thí nghiệm của tôi thật sự chưa sẵn sàng trình với ông được

Tuy quan sát cha từ phía sau lưng nhưng Thảo vẫn thấy rõ ràng rằng ông đang lúng túng. Ông tiếp:

- Tôi không ngờ rằng ông đến nên tôi không chuẩn bị gì cả . Theo tôi thì bây giờ không được tiện lắm

Ông Mạnh vẫn tươi cười, đặt tay lên vai ba của Thảo - Nguyên như trấn an ông:

- Không hề gì ! Tôi chỉ nhìn sơ qua thôi . Ông biết đó, lúc nào tôi cũng thích thú với những thí nghiệm của ông. Ông cũng rõ rằng tôi bị Ban Trị Sự của Viện Đai Học làm áp lực phải sa thải ông chứ thật tình tôi không muốn chút nào. Dù sao, tôi hứa ủng hộ ông để ông có cơ hội trở lại làm việc tại Viện Đại Học. Bây giờ ông đưa tôi đi xem thành quả của ông nhé!

- Tôi đã nói…

Ông Bình không giấu được vẻ bất bình, có vẻ như muốn chận không cho ông Mạnh bước tới. Nhưng ông này vẫn vượt qua, đi vào nhà. Nhìn thấy Thảo và Nguyên trong hành lang dẫn tới cửa xuống lầu, ông vui vẻ chào chúng nó. Ông Bình lộ vẻ ngạc nhiên:

- Các con đã ăn hết chưa?

Nguyên trả lời :

- Dạ hết rồi. Ngon lắm ba à!

Câu trả lời láo ấy dường như làm hài lòng ông Bình lắm. Sửa lại chiếc nón trên đầu cho ngay ngắn, ông theo ông Mạnh đi xuống lầu, không quên khoá cửa lại cẩn thận

Hai chị em trở vào nhà bếp . Vừa mở rộng tủ lạnh để tìm thức ăn, Nguyên vừa nói:

- Có lẽ ba sẽ được Viện Đại Học cho làm việc trở lại ở viện, chị Thảo hả?

Thảo lấy ra một tô xà- lách trộn trứng, mắng em:

- Đồ ngu! Nếu thật sự ba có thể tạo ra được những loại cây lấy từ tế bào của thú vật thì ba đã nổi danh. Cần gì phải làm việc nữa !

Nguyên có vẻ suy tư:

- Ờ, chị nói có lý lắm! …. Chỉ có món xà- lách này thôi à ?

- Chị sẽ làm cho em bánh mì sandwich nhé!

- Thật ra thì em không đói . Cái thứ xanh xanh nhão nhoẹt của ba làm khiến em nôn nao cả ruột. Theo ý chị, tại sao ba cứ khăng khăng muốn chúng ta ăn nó ?
canphongcam
- Chị không biết!

Thảo đặt tay lên chiếc vai mảnh mai của Nguyên :

- Chị sợ lắm Nguyên ạ! Chị rất muốn có mẹ ở đây lúc này

- Em cũng vậy

Thảo cất tô xà- lách trở lại trong tủ lạnh, tì trán vào cửa, thì thầm:

- Nguyên..

- Cái gì ?

- Em có tin rằng những gì ba nói với chúng ta là sự thật không?

- Về điều gì ?

- Về tất cả mọi chuyện

Nguyên lắc đầu:

- Em không biết nữa!

Rồi bỗng nó thay đổi thái độ, đôi mắt ngời sáng, nói với Thảo:

- Có một cách để biết!

- Hả ? Em muốn nói gì ?

- Khi nào có dịp- lúc ba đi vắng chẳng hạn, chúng ta trở xuống dưới lầu lần nữa để xem ba đã làm gì

13 

Dịp may đã đến vào chiều ngày hôm sau lúc cha chúng nó từ dưới phòng thí nghiệm lên lầu, một tay xách hộp dụng cụ sửa chữa bằng kim loại màu đỏ. Ông đưa tay kia sửa lại chiếc nón trên đầu, giải thích với hai đứa con:

- Ba có hứa với ông hàng xóm Hà của chúng ta sang giúp ông ta gắn cái bồn rửa mặt mới trong phòng tắm nhà ông ấy.

Nguyên ném một cái nhìn lén lút về hướng Thảo:

- Chừng nào thì ba trở về ?

"Đừng quá đi sâu vào chi tiết, Nguyên ơi!"- Thảo than thầm trong lúc ông Bình thản nhiên trả lời:

- Công việc này cũng phải tốn hơn hai giờ đồng hồ con à!

Rồi ông đi thẳng ra ngoài bằng cửa nhà bếp.

Hai chị em đi về hướng xuống lầu dưới. Thảo thử mở cánh cửa nhưng dĩ nhiên là nó đã được khoá chặt như thường lệ. Thảo nói:

- Đây là dịp may hiếm có, sẽ không bao giờ có nữa. Em nghĩ chúng ta có thể thực hiện ý định không?

- Chắc chắn rồi! - Nguyên đáp với một nét cười lém lỉnh hiện ra trên mặt - Chị tìm cho em một cái kẹp giấy đi! Em sẽ cho chị thấy em học được gì nơi thằng bạn của em tuần vừa rồi.

Thảo tìm được một cái kẹp giấy trên bàn học của nó, mang đến cho Nguyên . Nguyên kéo thẳng một đầu kẹp giấy ra và nhét vào ổ khoá, xoay xoay. Chỉ vài giây sau, Thảo nghe Nguyên hứng khởi hát khe khẻ âm điệu một bài mừng chiến thắng và sau đó cách cửa đã được mở ra. Thảo gục gặc đầu, nhận xét:

- Bây giờ em đã trở thành chuyên viên mở khoá trộm rồi phải không? Thằng bạn của em thật hữu dụng đấy chứ!

Nguyên mỉm cười và ra dấu cho Thảo bước xuống trước. Chỉ một thoáng, hai chị em đã có mặt ở tầng dưới.

Không khí ở đây lúc nào cũng hầm, cũng nóng khiến mồ hôi hai đứa rịn ra tức thì, đọng thành từng giọt nhỏ trên làn da của chúng nó .

Mặt nhăn lại vì ánh sáng chói loà của những ngọn đèn trong phòng trồng cây, Thảo và Nguyên phải dừng lại một lát trước khi bước vào. Cả hai nhận ra rằng những cây trong ấy đã cao hơn, nhiều hơn và rậm lá hơn lần trước. Và dường như tất cả chúng nó đang rung chuyển vì một sự kích thích nào đó …

Nhiều mớ nhánh dây leo dài màu nâu nằm ngoằn ngoèo trên mặt đất như những con rắn, hỗn độn quấn tròn quanh các loài thảo mộc khác. Một cây dương xỉ rậm rạp mọc cao đến tận trần nhà rồi lại uốn cong xuống phía sàn nhà.

Nguyên buột miệng khen: "Tuyệt quá!". Cảnh tượng đám rừng trước mắt khiến nó say mê.

Bỗng hai chị em Thảo nghe những tiếng thở dài thật lớn và một tiếng rên nho nhỏ phát ra từ chiếc tủ đựng dụng cụ . Và thình lình chúng nó lại thấy ngọn của một cọng dây leo đong đưa trước mặt. Thảo kéo Nguyên về phía mình:

- Nguyên, coi chừng! Đừng đến gần nó quá!

- Em biết mà!- Nguyên vừa gắt lên vừa tránh ra xa Thảo - Chị đừng níu kéo em như vậy, chị khiến em sợ thôi.

- Xin lỗi em - Thảo nói mà tay vẫn níu chặt lấy vai Nguyên- Chị tại vì .. Em còn nhớ chuyện xảy ra lần vừa rồi chứ !

- Em biết cẩn thận mà chị !

Thảo rùng mình.. Thảo nghe một hơi thở nhịp nhàng, đều đặn thoát ra gần nó . "Không chối cãi gì nữa cả, những thứ cây này không bình thường chút nào!"

Thảo lui lại một bước, quét mắt nhìn khu rừng lạ lùng này. Và cùng lúc ấy, Thảo nghe tiếng Nguyên hét lên hãi hùng:

- Cứu em chị Thảo ơi! Nó níu chặt em rồi!
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nhân Chứng Cuối Cùng - Loại Hoa Đỏ - Chương 1 Lễ sinh nhật thứ 52 của ông Lê Mai, một vị chánh án hồi hưu được tiếng là thanh liêm trong ngành tư pháp, được tổ chức thật long trọng tại biệt thự Hồng Hoa, tư thất của ông Lê Mai. Buổi dạ hội hóa trang tối hôm đó được sự tham dự của rất nhiều bạn bè, mỗi người hóa trang một cách, và khéo léo đến nỗi không còn nhận ra nhau nữa. Không khí ồn ào, vui vẻ lan tràn trong bữa tiệc và nổi bật nhất là tiếng đàn dương cầm của chủ nhân, tiếng đàn vui tươi, dồn dập trước sự tán thưởng của mọi người.
PHAN NHẬT NAM MÙA HÈ ĐỎ LỬA bút ký chiến tranh -1.Mùa Hè đỏ lửa Mùa Hè, những cơn mưa bất chợt ùn ùn kéo đến, ào ạt chụp xuống núi rừng Kontum, Pleiku… Trời thoắt trở lại xanh, cao khi mưa dứt, nắng hanh vàng ấm trong không khí gây gây lạnh, những đồi cỏ xanh dọc Quốc Lộ 14 bắt đầu óng mượt, cánh cỏ non lớn dài phơi phới dưới sau trận mưa đầu mùa và thung lũng xa vàng rực hoa hướng dương. Không khí, gió, trời mây và cỏ cây thay đổi hẳn, mới mẻ toàn khối, toàn sắc, vùng cao nguyên lộng lẫy, triền miên với từng hạt nắng vàng ối tan vỡ trên đồng cỏ xôn xao gió thổi… Mùa Hè, gió Lào miền Quảng Trị, Thừa Thiên thổi từng luồng, từng chập, đưa”con trốt” chạy lừng lững trên cánh đồng cát chói chang, những đồi hoa sim, hoa dủ dẻ rung rinh bốc khói dưới mặt trời hạ chí. Giòng nước sông Hương, sông Đào, sông Bồ, Mỹ Chánh, Thạch Hãn đục hơn, thẫm màu hơn, lăn tăn từng sợi sóng nhỏ len lỏi khó khăn qua kẽ đá, bãi cát, chầm chậm chảy về phía Tam Giang, cuốn trôi theo đám lá tre
Nguyễn Nhật Ánh - Bồ Câu Không Đưa Thư - Chương 1 Thục săm soi tờ giấy trên tay. Nó phân vân lật tới lật lui, chưa biết tính thế nào. Chiều hôm qua, lúc thò tay vào ngăn bàn, nó tình cờ phát hiện ra tờ giấy này. Trong đó chỉ vẻn vẹn có mấy dòng, được viết bằng lối chữ in hoa. Đọc thoáng qua, Thục bất giác đỏ bừng mặt: "Cho mình làm quen với. Mình ở lớp buổi sáng, ngồi cùng chỗ với bạn đấy. Nếu không nỡ từ chối, bạn viết cho mình vài chữ.
Thẩm Thệ Hà Bài Học Thương Nhau
Khách Lạ Đêm Khuya - Loại Hoa Đỏ- Thấy chẳng nên làm cho chị chúng nó bực mình thêm nữa, một đứa bèn chuồn ra lối cửa trước, còn một đứa thì leo qua cửa sổ nhảy ra ngoài. Hai đứa đi khỏi rồi, căn phòng trở lại yên tĩnh. Ba Huy hy vọng viết xong được lá thư còn dở và Khải cũng ước mong đọc xong được cuốn truyện trinh thám đang tới chỗ gây cấn. Bỗng nhiên, từ dưới bếp, tiếng của chị Tư vọng lên :
TRONG VÙNG MÙ SƯƠNG - Loại Hoa Tím - Giòng họ Công Tằng mấy đời làm quan lớn trong Triều. Ông ngoại Quế Trân sống trong giai đoạn Pháp thuộc với chức Tri Phủ - chán nản trước cảnh a dua, xu nịnh của một số quan trong triều đối với người Pháp, ông cáo quan về vui với vườn tược. Cảm kích trước sự liêm khiết đó, dân trong thành phố vẫn kính cẩn gọi ông là « Cụ Phủ » Quan liêu mãi mãi là một bức thành kiên cố, đóng khung những con người bảo thủ trong cuộc sống khép kín.
Nguồn: BD sưu tấm và đánh máy ----------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Giấc Điệp Triền Miên - Loại Hoa Đỏ Tủ sách Tuổi Hoa - 1973 Nguồn: ĐÈN BIỂN sưu tầm và đánh máy. --------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh MOBI EPUB Chương 1 - Lan à, từ nãy giờ chỉ thấy em miệt mài bên đám dụng cụ đó thôi. Bao giờ em mới làm bài ? Mai đã phải góp rồi, không sợ cô la hay sao ? Hai chị em Huệ và Lan là nội trú trong một trường nữ trung học tại Đàlạt. Hôm nay trong phòng chỉ có hai chị em cô ngồi học. Đã một lúc lâu, Lan chỉ quanh quẩn bên một chiếc máy kỳ lạ, lúc thì vặn lại một con ốc, lúc thì lấy búa gõ chỗ này chỗ kia. Nghe chị hỏi, Lan bật cười : - Bài của em còn đợi được chứ không như sáng kiến của em đâu vì nó rất quan hệ, em không thể bỏ rơi nó lúc này được. Em mới có một sáng kiến hay ho tuyệt vời cơ. - Sáng kiến của cô ! Huệ vừa nói vừa đưa mắt nghi ngờ nhìn chiếc máy gồm toàn lò xo, đòn bẩy, dây điện và phím đàn
Chân Phương Ánh Nắng Nhiệm Màu MỤC LỤC [−] 1. Thằng Thuận Đầu Bò 2. Trong Gia Đình 3. Một Tai Nạn Xe Hơi 4. Hộp Quẹt Máy Và Phong Thuốc Lá 5. Một Câu Tuyên Bố Ngông Cuồng 6. Cạch Đến Già 7. Bức Điện Tín 8. Tìm Người Đàn Bà 9. Bé Thu 10. Trong Căn Nhà Gỗ 11. Như Một Phép Lạ 12. Một Vài Suy Diễn TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA ĐỎ : truyện phiêu lưu, mạo hiểm, trinh thám.
Lá Khô Mùa Mưa - Loại Hoa Tím- Tủ sách Tuổi Hoa - 1972- Bác sĩ Lân trạc độ hơn bốn mươi tuổi, trông có vẻ nghiêm nghị. Ông đưa mắt nhìn một lượt sáu cô sinh viên, rồi gỡ cặp kính trắng ra, hỏi cô y tá Trang: - Các cô này tình nguyện giúp việc ở đây? - Thưa bác sĩ, đúng vậy ạ. Đây là chị Hương, trưởng nhóm và các bạn của chị: chị Nga, chị Vân , Đào , Tâm và Huyên. Bác sĩ Lân chỉ tay đến băng ghế dài kê sát tường, miệng hơi nhếch cười: - Mời các cô ngồi. Các cô… có đòi hỏi điều kiện gì không? Chị Lam Hương nói: - Thưa bác sĩ, chúng tôi chỉ làm việc xã hội thuần túy, nên chỉ cần được sự chấp nhận của bác sĩ thôi. Ngoài ra… không có vấn đề gì hết ạ. Một chút vẻ hài lòng điểm trên nét mặt của người quân y sĩ. Ông gật gù:
Bảo Trợ