Căn Phòng Cấm

10 Tháng Bảy 20195:20 SA(Xem: 451)

R. L. Stine

Căn Phòng Cấm



 

phỏng theo Stay Out of The Basement

Dịch giả: Lê Thy


VÀI NÉT VỂ TÁC GIẢ R.L.STINE

R.L.STINE là bút hiệu của Robert Lawrence Stine.

Ông sinh ngày 8 tháng 10 năm 1943 tại Columbus (Ohio), là một nhà văn Mỹ, tác giả của hơn 12 truyện khoa học giả tưởng kinh dị dành cho độc giả thuộc lứa tuổi thanh thiếu niên. Những tác phẩm ấy được biết đến nhiều nhất là Goosebumps, Rotten School, Mostly Ghostly, The Nightmare Room và Fear Street .

Sách của ông được dịch ra thành 32 sinh ngữ và đã được bán hơn 300 triệu bản trên toàn thế giới . Liên tiếp trong 3 năm từ 1990, nhật báo USA Today đã mệnh danh ông là tác giả có sách bán chạy nhất của Hoa Kỳ .



1

Vừa thấy cha từ trong nhà bước ra sân sau, Nguyên vội ném quả banh về phía ông và kêu lớn:

- Ba ơi! Chụp lấy nè ba!

Ánh nắng mặt trời chói chang khiến ông Bình - cha của Nguyên - phải nheo mắt nhìn theo quả banh vừa rơi xuống bãi cỏ xanh mướt rồi nẩy tung lên vài lần trước khi lăn vào dưới dãy hàng rào sau nhà .

Ông Bình lắc đầu bảo con:

- Hôm nay ba không thể chơi với con được, ba bận lắm .

Rồi ông quay ngoắt lại và nhảy một bước trở vào nhà .

Nguyên vén mấy ngọn tóc loà xoà trước trán, cất cao giọng hỏi chị nó :

- Ba làm gì kỳ vậy chị Thảo ?

Thảo từ nãy giờ đã chứng kiến mọi việc, từ tốn trả lời Nguyên:

- Em đã biết rồi mà còn hỏi .

Nói xong, Thảo chà xát hai bàn tay vào chiếc quần jean rồi đưa hai cánh tay lên trời như sẵn sàng bắt quả banh Nguyên sẽ ném cho nó:

- Chị sẽ chơi một chút với Nguyên nhé!

- Cũng được! - Nguyên trả lời bằng một giọng không lấy gì làm hứng thú lắm . Rồi nó chậm chạp tiến về dãy hàng rào để tìm quả banh.

Trong đầu Thảo và Nguyên có vô vàn thắc mắc về thái độ của ông Bình trong thời gian gần đây . Trước kia Thảo thường phân bì với em vì ông Bình chỉ dành thời giờ cho thằng con trai, chơi banh với nó, chơi Nintendo với nó v.v. Nhưng bây giờ thì ông hoàn toàn không còn thời giờ cho những việc ấy nữa. Suốt ngày ông giam mình trong căn phòng biệt lập ở tầng dưới, rất hiếm khi ông nói chuyện với nó .
canphongcam
Thảo cũng có một "tâm sự" buồn như Nguyên vì ba không gọi Thảo là Cô Công Chúa nữa . Tuy Thảo không thích được gọi như thế nhưng ít nhất đó cũng là một dấu hiệu ba còn nhớ đến nó …

… Hai chị em chơi banh với nhau được một lúc, đến lượt Thảo ném banh cho Nguyên . Quả banh ném quá đà khiến Nguyên phải chạy theo để bắt nhưng nó đã bắt hụt và quả banh lăn đi xa . Hai tay chống nạnh, Nguyên giận dữ hét lên:

- Chị ném banh kiểu gì vậy ? Chị phải đi nhặt banh về !

- Không, em phải đi nhặt nó mới đúng vì em chụp hụt nó !

- Không, chị phải đi!

- Nguyên, em đã 11 tuổi, đừng xử sự như đứa bé lên hai vậy chứ !

- Còn chị thì như đứa bé lên một !

Thảo thở dài nghĩ: "Dạo này cả nhà mình dễ nổi nóng quá ! Mọi việc cũng do ba mà ra. Bầu không khí trong gia đình trở nên căng thẳng từ khi ba bắt đầu vùi đầu vào công việc với mấy loại thảo mộc và các bộ máy kỳ quái của ba. Ba chỉ rời căn phòng đó để lên nhà trên khi cần hít thở không khí một tí, nhưng không bao giờ ba lưu lại với mọi người quá hai phút . Chính mẹ cũng để ý đến điều ấy . Mẹ cảm thấy đầu óc căng thẳng nhưng bề ngoài mẹ vẫn làm như không có gì thay đổi . Thực sự thì mẹ rất lo lắng cho ba."

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Bóng Người Dưới Trăng - Loại Hoa Đỏ - Tác giả Nguyễn Trường Sơn - (Hình bìa: ĐÈN BIỂN sưu tầm) Tủ sách Tuổi Hoa - 1967
Giọt Sương Tan Của Tác Giả Ngọc Phương.........
"310 triệu người Mỹ nên bắt đầu nghe những gì Peter Navarro và Greg Autry viết trong Chết dưới tay Trung Quốc - về việc 1,3 tỷ người dân Trung Quốc dưới sự chỉ đạo của một chế độ độc tài toàn trị đang hủy hoại kế sinh nhai của họ như thế nào. Tiếng chuông tự do của cuốn sách này nên đánh thức các nhà lãnh đạo Mỹ ...
Trong Cặp Nến Hồng của tác giả Chân Phương.
Quỳnh Dao Cánh Hoa Chùm Gửi Chương 1 Những năm dài trôi qua, tôi là của mẹ, mẹ là của tôi, gian phòng này là của hai người. Thế mà bây giờ, chỉ một khoảnh khắc biến đổi, tất cả đều thay đổi. Mẹ đã ra đi, tôi lại sắp đi xa, gian phòng này rồi đây sẽ đón nhận ai. Không biết tôi đứng lặng như vậy bao lâu, việc đón xe lửa cho đúng giờ đã bị quên lững, mãi đến khi tiếng cửa mở làm tôi giật mình quay lại, bà hiệu trưởng họ Lâm bước vào vỗ về tôi: - Ức My, con đến Đài Bắc ngay bây giờ sao con? - Vâng ạ! Tôi nhỏ nhẹ đáp - con đi chuyến xe bốn giờ rưỡi chiều nay. - Sao gấp quá vậy, con vẫn có thể ở thêm vài ngày nữa được mà. Tôi lắc đầu không đáp. Bà hiệu trưởng lại nói tiếp: - Thôi được, muốn đi thì đi cho sớm vậy. Bây giờ chỉ còn bác ở lại, buồn quá. Bà hiệu trưởng lại thở dài chăm chú nhìn tôi: - Này Ức My, bác với mẹ cháu sống gần gũi nhau đã trên mười hai năm, như thế cũng có thể kể như là tâm tình lắm rồi, thế mà bác vẫn không hiểu nổi mẹ cháu. Tại sa
Nguyễn Đình Toàn Áo Mơ Phai chương một Hà Nội 1954 Tháng Sáu chưa hết, nhưng mùa Thu đã đầy hơi lạnh. Buổi chiều từ trong văn phòng bước ra tới cửa Tòa Đô Chính, Quang đã có thể trông thấy sương mù trên mặt hồ Gươm. Cái mặt nước xanh biếc, nhìn qua một lớp sương mới hôm nào đỏ rực như than hồng, vì in bóng những cây phượng vĩ, những cây phượng chỉ bẵng đi mấy bữa chàng quên không để ý đến, lúc nhìn lại đã rụng hết cả hoa lẫn lá, chỉ còn trơ những cành đen đủi in trong bóng yên lặng xuống mặt hồ và bầu trời ẩm đục.
Những Nốt Nhạc Trầm - Tác Giả: Thụy Đỗ - Loại Hoa Tím - - Con nhớ giữ cho cẩn thận nhé, bỏ vào ví nhỏ ấy, không biết còn quên cái gì nữa không. Me lo quá, lên trên ấy nhỡ thiếu thốn gì thì sao đây. Me làm như em sắp đi vào một hoang đảo nào không bằng. Thiếu gì nữa, mấy hôm nay me lo sửa soạn hành lý cho em từng li từng tí. Từ lọ dầu nóng đến mẩu bông gòn, từ cây kim sợi chỉ, từ viên thuốc nhức răng, từ ống pommade trị phỏng. Me biết em mỗi lần làm bếp thế nào cũng bị phỏng, không có ống pommade không xong. Tính em vụng về, xa em me lo lắm. Thôi thế là hết, từ nay không ai làm bếp cho me nữa, dù là làm bếp thì cơm khê, canh mặn, cá cháy. Mắt em cay khi nghĩ đến những ngày sắp tới sẽ không còn vòi vĩnh nữa. Rồi me ở một mình làm sao, em Vũ nhỏ giúp gì được me. Em bặm môi rưng rưng nước mắt : - Me. Nguồn: NGUYỄN TUẤN sưu tầm, scan và KIỀU MINH đánh máy ------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh - Tủ Sách Tuổi Hoa
Thanh Châu - Nguồn: Dương Thành Thông sưu tầm - Cathy Ly & Đỗ thị Hằng đánh máy ----------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh.......Câu chuyện xảy ra vào một buổi chiều tà gió lặng. Những đám mây đã đổi sắc rực rỡ chói mắt, biểu tượng cho buổi hoàng hôn. Sinh hoạt của thị trấn như dừng lại vì giờ này mọi người đều về nhà, quây quần với gia đình bên bữa cơm chiều. Họ sẽ kể lại những chuyện xảy ra trong ngày ở thị trấn như thường lệ để chờ đợi một buổi tối náo nhiệt hơn. Nhưng lúc đó, thị trấn Vĩnh Quyết bỗng được tiếp đón một người khách lạ.
Đinh Tiến Luyện Anh Chi Yêu Dấu Lời vào truyện Ngồi xuống đây với anh, bé yêu dấu, trên thảm cỏ ngày nào còn xanh kỷ niệm. Hôm qua anh còn mơ thấy bé. Bé trở về thênh thang trong gió, trong môi cười, trong mắt thơ ngây thuở chúng ta còn tung tăng chân chim. Anh trở dậy sau cơn sốt ngắn và thấy miệng mình ngọt ngào như ngậm đầy mật. Anh tỉnh dậy sau cơn mê dài của đời. Bảy năm rồi đó bé, nhưng làm sao quên được. Hai mươi lăm tuổi, bây giờ anh đang ngồi lại ở một góc của đời mình mà nhìn về, thèm được một chút yên tĩnh trong cuộc sống để vun xới lại mảnh vườn mộng tưởng cũ. Thèm làm sao một chút thoải mái để nhận ra rằng, sống trong mộng tưởng là một niềm hạnh phúc tuyệt vời, và nhận lấy cô đơn cũng là một niềm hạnh phúc. Nhưng làm sao pha lại được màu xanh trên chùm lá đã héo úa, dù đôi tay anh có đủ mười ngón hoa chăng nữa. Còn lại thật là một nỗi xót xa của loài cỏ, ngủ ơ một thời để ngậm ngùi nuối tiếc một thời. Ngả đầu trên vai anh, bé yêu dấu, thiên đường nhỏ dại
Truyện Tuổi Hoa‎ > ‎ Chân Dung Hạnh Phúc - Loại Hoa Tím......
Bảo Trợ