Đôi Mắt Yêu Thương

10 Tháng Sáu 20197:11 SA(Xem: 416)

Hoàng Trân Châu
Đôi Mắt Yêu Thương

Tập 1
Buổi sáng, Đà Lạt thật đẹp. Những tia nắng ấm áp xuyên qua từng kẽ lá, chiếu rọi xuống mọi cảnh vật. Những thảm cỏ xanh rì, vẫn còn đọng đầy hơi sương.

Phong Lan đang chạy bon bon trên đường đến trường, bỗng có tiếng nói quen thuộc cất lên ở phía sau:

doi mat yeu thuong- Lan! Chờ Điệp với ...

Phong Lan dừng xe hẳn lại, quay quắt lại phía sau. Một chiếc xe hiệu Air Blade màu đỏ chói bóng loáng trờ tới, giọng nhỏ Thu Cúc oang oang:

- Mấy bữa nay sao mi nghỉ học hoài vậy?

Chơm chớp đôi mắt to tròn với viền mi đẹp, Phong Lan cất giọng buồn buồn:

- Nhà mình có việc. Mà mấy bữa nay học có gì quan trọng lắm không?

Thu Cúc thoáng thấy nét buồn bã lộ rõ trên gương mặt của nhỏ Phong Lan.

Cô lo lắng thật sự:

- Bài vở thì cũng bình thường, nhưng mà ...

Thấy Thu Cúc đang nói lại bỏ dở giữa chừng, Phong Lan nhìn nhỏ, thúc giục:

- Lại nhưng nhị gì nữa đây?

- Đâu có gì. Ý tui muốn nói, bộ cha của mi bệnh phải không? Hay là mẹ mi lại giở chứng nữa!

- Đúng là cha của mình bị bệnh. Nhưng sao nhỏ lại nói mẹ mình như vậy!

Thu Cúc chép miệng:

- Tội nghiệp cho bác trai quá! Cả một đời bác ấy thật vất vả, nhưng đến già vẫn chưa được an nhàn tấm thân. Còn bác gái thì ...

- Mi muốn nói gì?

Thu cúc cất giọng thoang thoáng buồn:

- Mình phải công nhận bác gái khó tính thật. Nghe nhỏ Thảo Ly nói, khi không bác ấy lại đốt hết tập, sách và buộc mi phải nghỉ học, đúng không? Tại sao bác ấy lại làm vậy chứ?

Phong Lan buồn bã, cô khẽ giọng:

- Chắc là mẹ mình không muốn mình học nữa. Mẹ bảo ở nhà lo đi làm kiếm tiền phụ gia đình. Vả lại, mi cũng biết hoàn cảnh gia đình của mình rồi.

- Biết rồi! Nhưng không lẽ đang học dang dở lại nghỉ sao? Hơn nữa, mi lại là sinh viên xuất sắc nhất của trường chứ bộ.

Thu Cúc đang nói thao thao bất tuyệt, bỗng nhỏ Thảo Ly từ phía sau sấn tới, giọng cô nàng đỏng đảnh:

- Trời! Trời! Sao giờ này mà hai cô nương còn đứng đây?

Quay lưng lại nhìn Thảo Ly, Thu Cúc không khỏi ngạc nhiên. Cô thảng thốt xuýt xoa:

- Chu cha ơi! Bữa nay đi xe xịn nữa. Attila đời mới chính hãng nha. Chiều nay mình có lẩu bò ăn rồi, Lan ơi.

Thảo Ly ngớ ngẩn, cô nhìn Thu Cúc, chu môi:

- Là sao? Tui hổng hiểu?

Thu Cúc hất hàm, cô quắc mắt lừ lừ Thảo Ly:

- Thì rửa xe mới chứ gì, ở đó giỏi làm bộ làm tịch nữa.

Phong Lan tròn xoe mắt chen vô:

- Thôi, cho tôi xin đi hai bà cụ non, sắp trễ giờ học rồi đứng đó mà tranh luận hoài.

Nói rồi, Phong Lan nhảy phóc lên chiếc xe đạp mini xanh đã xuống màu cũ kỹ thắng tiến đến trường.

Thu Cúc và Thảo Ly cũng đề máy chạy kè theo, giọng nhỏ Thu Cúc la oai oái:

- Làm gì mà quýnh quáng lên vậy? Chờ tụi tui với chứ!

Phong Lan cười hiền:

- Mình đi xe đạp chân, nên phải tranh thủ. Ai như mấy bà bon bon chễm chệ trên mấy chiếc xe hiệu chứ?

Thu Cúc nói đùa lỡ lời, sợ chạm phải nỗi buồn và lòng tự trọng của bạn. Vừa chạy, cô vừa cười tươi và chuyển sang đề tài khác:

- Lan nè!

- Chuyện gì?

- Nhà mình còn dư mấy cuốn sách, mai mốt mình cho mi mượn nha ... Cha mẹ mình mạnh ai nấy mua nên giờ mình mỗi thứ có tới hai cuốn lận. Mi đừng ngại, chỗ bạn bè với nhau, cứ lấy mà học.

Biết nhỏ Thu Cúc âm thầm giúp đỡ, lần nào cũng vậy hễ gặp chuyện gì khó khăn nếu không nhỏ Thu Cúc thì là nhỏ Thảo Ly giúp đỡ hết lòng. Bởi hoàn cảnh của hai nhỏ rất tốt, gia đình lại khá giả. Trong nhóm "Tam cô", Phong Lan là đứa bất hạnh nhất, nhưng bù lại nhỏ lại là người học rất giỏi. Lại có gương mặt rất khả ái, cộng thêm đôi mắt nai tròn xoe ngơ ngác, ai nhìn vào thì cảm mến liền. Phong Lan gượng cười giấu đi nỗi niềm xúc động đang trào dâng:

- Lúc nào các bạn cũng tốt với mình cả, thường xuyên giúp đỡ, mình cảm thấy áy náy lắm.

- Mi làm gì mà quan trọng quá vậy? Bạn bè giúp đỡ nhau là chuyện bình thường thôi, chứ có gì đâu mà ngại.

Thảo Ly cũng chen vô, cô nhỏ giọng:

- Tụi mình may mắn hơn Lan, cho nên giúp được gì cho bạn thì tụi mình sẽ giúp hết mình. Lan đừng bận tâm gì cả.

Thu Cúc trầm giọng:

- Nhiều lúc Phong Lan cũng muốn nghỉ học sớm để phụ gia đình phải không?

Phong Lan ngập ngừng:

- Mình ... mình ...

- Theo mình nghĩ, nhỏ học giỏi lại có khiếu văn chương. Nên nhỏ phải cố gắng vượt qua khó khăn, vươn tới một tương lai xán lạn. Đến lúc đó báo hiếu cho gia đình cũng không muộn, đặc biệt là báo đáp công ơn của bác trai ấy.

Nghe lời khuyên của cô bạn chí thân, Phong Lan cảm thấy vui trong dạ. Một nguồn hy vọng lại nhen trong cô:

- Mình thật sự không biết nói lời gì để cảm ơn các bạn.

Keng! Keng! Keng ...

Tiếng kẻng vang lên, ba cô nàng nhanh chân gởi xe và sánh bước vào lớp.

Phong Lan nhìn các bạn rạng ngời bởi nụ cười trên môi, lòng cô cảm thấy se sắt lại và buồn không thể tả.

Buổi trưa, Phong Lan cố gắng chạy thật nhanh về, vì cô còn phải lo cơm nước cho hai đứa em ăn để kịp giờ đi học buổi chiều. Nhưng vừa bước chân vào khoảng sân nhỏ thì bà Bảy Xuyến với gương mặt giận dữ, giương mắt nhìn cô quát mắng:

- Con kia! Mày đi đâu tới giờ mới chịu về hả?

Phong Lan nhìn bà run sợ, cô cất giọng ngập ngừng:

- Dạ thưa mẹ con ...

- Con sao? Bộ mày sợ tao lắm 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Hoa Đỗ Quyên - Du Uyên - Loại Hoa Tím - Tủ sách Tuổi Hoa - 1973 Nguồn: ĐÈN BIỂN sưu tầm & đánh máy ------------------------ Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Hồng Kim Đêm Về Hoa Quỳnh Nở - Tập 1 Khoác chiếc ba lô nhỏ màu đen lên vai, Trúc Phương nhảy chân sáo ra phòng khách . Cô hơi khựng người khi thấy ba cô đang ngồi đối diện với 1 người đàn ông lạ . Người khách ăn mặc sang trọng và lịch sự . Trúc Phương cúi đầu lễ phép: - Cháu chào bác . Ông Trường An trợn mắt: - Trúc Phương! Con chào gì lạ vậy ? Tới lượt Trúc Phương nhíu mày: - Sao lại lạ hả ba ? Bạn của ba, con không chào thế, ba lại mắng con hỗn hào . Ông Trường An lắc đầu: - Con thiệt . Nói hoài vẫn không bỏ tật hấp tấp . Trước khi muốn chào ai, con phải nhìn chứ! Đây là Mạc Vũ, con trai bác Mạc Đình bạn thân của ba . Mạc Vũ là Cali trở về thăm quê hương . Cậu ấy sẽ ở lại gia đình ta . Con tới làm quen đi . Trúc Phương le lưỡi . Cô thấy mình đúng là hấp tấp như lời ba nói . Khẽ liếc mắt về phía Mạc Vũ, bắt gặp ánh mắt anh ta cũng đang nhìn cô đầy tinh quái . Trúc Phương nghe tức cười nhưng không dám . Mạc Vũ tỉnh bơ, nét mặt anh ta thật lạnh lùn
Một Cuộc Hồi Sinh - Loại Hoa Xanh....Quay nhìn hai người giúp việc nhà khoanh tay đứng gần đó, bà tiếp : - Thằng Bộc, tao không khiến mày sớ rớ đến bộ sa lông quý giá này, nghe chưa ? Tay chân mày kệch cỡm quá, đụng vào đâu chỉ có làm hư, làm bẩn đồ đạc của người ta thôi. Còn vú già, công việc của vú là ở dưới sân, dưới bếp, tôi không mượn vú lên nhà trên táy ma táy máy... Rồi bà hướng về thằng Di, kết luận : - Nói tóm lại, trừ những khi nhà có khách, tao muốn mày lúc nào cũng có mặt bên cạnh bộ sa lông với một cái phất trần và một cái khăn lau thật sạch... Hiểu rõ chưa nào ?... Thằng nhỏ ngập ngừng thưa : - Thưa thím, cháu hiểu. Bắt đầu từ sáng mai, ở trường về cháu sẽ lo công việc lau chùi trước khi lo học bài, làm bài. Người thím, giọng cong cớn, dè bỉu, dằn từng tiếng:
Dấu Tay Trên Cửa - Loại Hoa Đỏ ...tác giả - Khương Hồng ...
Mây Trên Đỉnh Núi - Loại Hoa Xanh - Tủ sách tuổi Hoa .....Em chớp nhẹ đôi mị Em cũng ao ước như vậy chị Vân, giá chị là chị ruột của em nhỉ, chắc em là người hạnh phúc nhất trần gian. Chị dịu dàng quá, chị trong trắng như một thiên thần, chị xinh tươi như nàng tiên này. Em là đứa con gái duy nhất trong một gia đình có 3 người con, mà chị Vân biết không ? Anh Hải em đã đi du học tận Tây Đức xa xôi ngàn dặm và bé Tuấn thì còn nhỏ xíu, em thật bơ vơ trong gian nhà rộng lớn. Ba mẹ đi vắng luôn, vú Thoan lại già nua lẩm cẩm, em chả biết chơi với ai ngoài con mèo Mi Mi …
...Tự nhiên Vy cảm thấy nhớ nhớ. Nhớ căn nhà của mẹ và mảnh vườn xum xuê ở Giồng Ông Tố. Nhớ những buổi sáng, buổi chiều, buổi tối êm ả. Vy thở dài… Buổi chiều, gió mát, dòng sông… tiếng võng đưa… những thứ đó đã làm cho ta ủy mị. Rồi liên tưởng đến giấc mơ vừa qua, có Thoại. Thoại hiện diện sáng chói, hiên ngang. Thoại nắm tay Vy bước lên một đài danh dự, giữa hàng vạn người đang reo hò với những lời ca tụng. Hai người đã trở thành “lãnh tụ”, một thứ lãnh tụ trẻ trung. Thế thôi, giấc mơ không có thêm gì nữa. Thật ngắn ngủi. Nhưng cũng thật khích động. Giống như Thoại, rất gần nhưng cũng rất xa Vy. Anh có đấy nhưng nhiều lúc bàng bạc như mây gió. Chắc tại vì anh là một mẫu người đặc biệt dưới mắt Vy. Trong khi đó Vy cảm thấy mình nhỏ nhoi và vô dụng. Vy muốn vươn lên cho được gần bằng như Thoại. Vy muốn tham dự vào tất cả các sinh hoạt của Thoại. Vy muốn làm cánh tay trái của Thoại. Vì anh hoạt động quá, nhưng cũng bí mật quá. Mẫu người của Thoại
Ngọc Phương Ngôi Sao Nhỏ TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA XANH: tình cảm nhẹ nhàng (gia đình, bạn bè) Chương 1 Con đường thành phố vắng hoe, lâu lâu một vài chuyến xe thoáng qua mất hút. Một vài người bộ hành lầm lũi đi và bước vội hơn khi mây đen kéo về vần vũ trên nền như sắp sữa đem cơn mưa tới. Không ai đễ ý đến một cô bé đang lui tới trên vỉa hè cạnh đó. Đôi mắt cô bé buồn rười rượi, ngóng ra xa như đang chờ đợi tìm kiếm một người thân nào đó. Những cơn gió kéo về lồng lộng trên vỉa hè, thổi tung những chiếc lá vàng héo rải rác trên đường bay lên làm cho cô bé càng bồn chồn lo lắng hơn; mái tóc dài một chút xuống vai của cô bé bay rối vào nhau trông thật thảm hại. Những lằn chớp loé sáng trên nền trời! Mưa bắt đầu rơi!!!
Khi sắp mười ba tuổi, anh trai Jem của tôi bị gãy ngay khuỷu tay. Khi lành lại, nỗi sợ không bao giờ có thể chơi bóng được nữa của Jem đã dịu bớt, anh ít nghĩ ngợi về thương tật của mình. Cánh tay trái của anh hơi ngắn hơn cánh tay phải; khi đứng hoặc đi, mu bàn tay anh cứ thẳng góc với thân mình, ngón cái song song với đùi. Anh hoàn toàn không quan tâm, miễn là anh còn chuyền và lốp bóng được. Sau nhiều năm tháng trôi qua đủ để giúp chúng tôi nhìn lại, đôi khi chúng tôi bàn bạc về những sự kiện đưa đẩy đến tai nạn này. Tôi vẫn cho rằng tất cả là do nhà Ewell, nhưng Jem, lớn tôi bốn tuổi, lại bảo chuyện này đã bắt đầu từ trước đó rất lâu. Anh nói chuyện đó bắt đầu vào mùa hè khi Dill đến chơi với chúng tôi, lúc Dill lần đầu mớm cho chúng tôi ý tưởng kéo được Bob Radley ra khỏi nhà. Tôi nói nếu anh muốn có một cái nhìn bao quát về sự việc này, thì thực sự nó bắt đầu với Andrew Jackson. Nếu tướng Jackson không đẩy người Da đỏ Creek 1 lên thượng nguồn thì Simon Finch sẽ không bao gi
Truyện Tuổi Hoa‎ > ‎ Đất Nghịch - Loại Hoa Tím Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 (Truyện phóng tác)
Kẻ Lạ Mặt Trên Hải Cảng - Truyện Tuổi Hoa‎ -- Loại Hoa Đỏ Tủ sách Tuổi Hoa - 1974
Bảo Trợ