Chương 17 - 18

10 Tháng Giêng 20195:10 SA(Xem: 184)

Chương 17

Viên hương quản Đặng Sâm đặt khẩu súng săn lên mặt bàn:
- Đó, súng của anh, anh Phi !
- Anh cũng khéo thu xếp ghê nhỉ ! Khỏi cần nữa !
- Cậu Trọng Minh cậu ấy nói đúng đấy anh Phi ạ ! Tụi mình, nếu không giữ được bình tĩnh, lầm ẩu một cái, hậu quả sẽ tai hại không biết chừng nào ! … Anh bảo tôi đến để nói chuyện gì vậy ?
- Hãy ngồi xuống đi, anh Sâm !
Ông Lê Phi vẫn ngồi nơi cái ghế kê ở mé đầu bàn. Ông uống từng ngụm nhỏ ly cà phê nóng bà Lê Phi mới pha xong, nhưng không thấy mùi vị gì ngon. Gian nhà trống vắng, vách tường quét vôi màu hồng đậm, có vẻ như đã lấy lại được cái không khí yên tĩnh thường ngày. Bà Lê Phi đưa mắt nhìn ông Ủy viên Cảnh sát, tay chỉ bình cà phê:
- Anh Sâm uống cà phê nhé !
- Vâng ! Xin chị một ly !
Về phần Trọng Minh, khi ra về, chàng vô cùng yên trí là mọi người đã nghe lời chàng giải thích, nói rõ điều hơn lẽ thiệt, chắc sẽ giữ được bình tĩnh, không làm liều. Nhưng viên hương quản Đặng Sâm tinh ý lắm. Ông ta nhận ra ngay: thái độ dễ dàng khuất phục, chịu nghe lời của ông Lê Phi đều là “kịch” cả. Và ông vẫn lo ngay ngáy mọi sự việc sẽ còn tiếp diễn, chưa thôi !
Hương quản Đặng Sâm đặt ly cà phê lên mặt bàn:
- Tôi trở lại và sẵn sàng nghe anh ! Có gì cứ nói đi, anh Phi !
- Anh giam nó vào hầm rồi chứ ?
- Rồi, hai lần cửa khóa. Yên trí !
Sắc diện ông Lê Phi, cũng như nét mặt ông Ủy viên Cảnh Sát đều bình tĩnh thản nhiên không để đâu hết. Thì ra, những con người này, từ bao lâu nay, sống trong lòng vũ trụ, giữa thiên nhiên, hầu như không còn một ý niệm gì về vấn đề thời gian nữa. Họ thảnh thơi đi bên lề cuộc sống xô bồ hỗn độn, tất tưởi vội vàng của văn minh cơ khí. Nếp sống trầm lặng ấy phát lộ ra ngay cả lời ăn tiếng nói. Ông Lê Phi nhìn bạn, thong thả buông từng tiếng một:
- Nào bây giờ anh cho tôi biết là anh sẽ làm những cái gì đây ?
Hương quản Đặng Sâm nhấm nháp cà phê thơm nóng:
- Thảo phúc trình, kể rõ từng sự việc, kể tên các nhân chứng. Rồi sáng mai sẽ đưa hắn dẫn trình vị thẩm phán công tố. Thời gian thẩm cung bị can cũng phải tới non một tuần. Và sau đó là ngày đăng đường xử án. Ít nhất nó cũng bị hai mươi năm.
Ông Lê Phi chiếu tia mắt nhìn mặt bàn chăm chú. Ông đưa lòng bàn tay xoa xoa vệt nước tròn in trên mặt gỗ đen. Bà Liên nhẹ nhàng như một cái bóng, tiến lại, đứng ngay sau lưng ông từ lúc nào, dựa người vào thành ghế, hai bàn tay trắng muốt đặt trên lưng ghế của chồng.
Ông Lê Phi lẩm bẩm:
- Nếu vậy thì hắn vẫn còn được sống ! Hừ, tôi không chịu cái đó rồi ạ !
- Thì anh cũng đã nghe rõ rồi chứ ? Nó cứ chối bai bải. Nhất là về việc sau cùng. Bởi thế tôi nghĩ rằng….
- Anh cũng dư biết là nó không còn đáng sống thêm một ngày nào nữa chứ, hả anh Sâm ? Anh đã biết rõ như vậy mà !
Đặng Sâm im lặng cúi đầu, không trả lời. Trường hợp khiến ông khó nghĩ. Để ông Lê Phi tự do hành động, tự do lấy máu rửa hận thù ? Dễ lắm rồi ! Làng Trung Quyết, từ xưa tới nay, bao giờ cũng như bao giờ, có khác nào một đại gia đình. Trong đại gia đình ấy, những đứa con hư đều bị trừng phạt một cách đích đáng. Có điều .. liệu có thể tin vào sự kín miệng của tất cả mọi người ? Lỡ một ai đó nói hở ra ….
- Anh nghĩ gì thế, anh Sâm ?
- Tôi cũng đang nghĩ như anh ! Phải, đúng như thế đó ! Nhưng không được đâu, anh Phi à !
Một nụ cười hiếm hoi thoáng nở trên viền môi khô nẻ của ông Lê Phi. Ông cúi gầm đầu, hai bàn tay đỡ vầng trán rộng. Ông đã nghĩ ra cách giải quyết. Vấn đề khó khăn tới mức đó, không ngờ ông lại tìm ra cách giải quyết ổn thỏa một cách hết sức dễ dàng.
- Được lắm chứ ! Anh chỉ gật đầu một cái là xong.
- Thì tôi cũng muốn lắm chớ anh tưởng tôi không muốn mần chuyện đó sao. Khốn nỗi, trước khác, bây giờ khác. Thời gian đã đổi thay tất cả. Kẹt lắm ! Anh cũng đã phải công nhận ngày nay không còn giống như ngày xưa nữa mà. Trước pháp luật, “chuyện” đó vẫn là một tội đại hình. Hậu quả gì sẽ xảy đến với tôi, anh không cần phải băn khoăn lo ngại. Có ngại là ngại cho anh kìa …
Ông Lê Phi cương quyết:
- Anh nói đúng ! Nhưng tôi đã tính kỹ lắm rồi ! Không thể xẩy ra sự gì đáng tiếc đâu.
- Anh tính thế nào ? Nói tôi nghe thử !
- Ngày mai anh sẽ áp tải nó bằng xe ngựa của anh phải không ?
- Ừ !
Tia nhìn mơ màng xa vắng, ông Lê Phi hình như đang nhìn thấy cảnh tượng diễn ra, trong đó ông sẽ thủ vai chính. Vai chính sẽ ….Hình ảnh do óc tưởng tượng khiến ông ngại ngùng do dự. Bà Liên rời hai bàn tay khỏi lưng ghế dựa, đặt lên vai chồng. Hơi ấm từ đôi bàn tay trắng muốt ấy thấm qua lần áo dầy của người chồng như thầm nói lên sư đồng ý, như hối thúc ông Lê Phi cứ việc …..tiến tới. Và ông tiến tới thật:
- Trên đường đi, tới một chỗ nào đó, anh dừng xe lại, nêu ra một lý do nào đó. Tên Giậu sẽ lợi dụng giây phút ấy …..đào tẩu. Y sẽ nhảy đại xuống khỏi xe, phóng mình chạy vào rừng rậm. Anh lên tiếng kêu “đứng lại”, nếu không …. Gã vẫn cắm đầu chạy. Tôi nấp sẵn một chỗ gần đó, nổ một phát, thế là xong.
Bây giờ, tới phiên Đặng Sâm do dự:
- Thì cũng vậy. Đâu có được ! Thôi, tôi không chịu vậy đâu !
- Có gì mà không được ! Tôi sẽ bắn hạ nó bằng súng lục của anh kia mà ! Theo nguyên tắc, anh có quyền, thượng cấp của anh không thể trách cứ anh vào đâu được. Nhất cữ lưỡng tiện. Anh thấy không ? Phần tôi, tôi sẽ rửa được hờn cho cháu Chi Lan …. Hừ ! Thằng khốn đó phải xơi một viên đạn và sau lưng mới đáng. Nhưng nếu anh từ chối thì …
Viên hương quản cắt ngang:
- Cái gì ? Từ chối ? Tôi từ chối hồi nào ? Anh sao mà … ! Khoan chút đi ! Để tôi nghĩ kỹ lại thử coi ! À, thế … à ….. thế … nếu nó bỏ chạy ! À, đúng rồi ! Đúng ! Tôi có quyền bắn một tên hung phạm, nếu y đào tẩu …! Ừ, được đấy !
- Tôi sẽ phục sẵn chờ anh ở miếu Âm hòn gần gò Ruối đó nghe ! Bây giờ chỉ cần anh cho biết mấy giờ
- Mười giờ sáng !
Thế là họ định đoạt xong số phận của gã Giậu, kết án tử hình một kẻ đã phản lại họ. Nghĩa là có một kẻ sắp chết vì tay họ. Kỳ lạ ! Vậy mà hai người lại cảm thấy lương tâm thật thanh thản. Quyết định sắt máu đó lại khiến cho hai người cảm thấy …dễ chịu vô cùng. Nhất là ông Lê Phi, ông lại có cảm giác được tỉnh táo hẳn ra, giác quan lại hoạt động bén nhậy như những ngày nào. Lúc đó ông mới ý thức rõ rệt được làn không khí bao quanh. Và ông thoáng rùng mình. Đôi vai run lên nhè nhẹ.
- Trời có vẻ lạnh dữ hả ?
Lê Phi tiến tới khuôn cửa sổ trông ra vườn đưa tay khép chặt hai cánh lại. Không để ý, nên ông không trông thấy … Bạch Phụng đang nép sát chân tường. Câu chuyện của hai người đã lọt vào tai nàng không sót một tiếng.
Lại có tiếng Đặng Sâm:
- Nhưng dù thế nào tôi cũng vẫn phải thảo bản phúc trình cái đã. Như vậy mới đúng nguyên tắc. Ở đây về là tôi làm liền đó. Cũng phải mờ mờ sáng mới xong chứ không ít đâu. Anh thiệt là … ! Anh có nhận thấy là anh làm mệt tôi quá xá không ?
- Tôi chỉ nhận thấy anh vẫn là người của chúng ta. Vậy thôi ! … Có đôi lúc tôi chợt thoáng nghi ngờ anh đấy nhé ! Thôi, về đi, sáng mai, nhớ đấy !
Dứt lời, ông Lê Phi đứng dậy, chìa tay bắt tay bạn. Đặng Sâm:
- Anh bắn súng lục được chứ ?
- Yên trí ! Không được cũng phải được.

***

Tiếng gõ cửa thật gấp rút.
Lúc đó, Trọng Minh vẫn chưa ngủ. Choàng hai tay ra phía sau đỡ gáy, chàng trai chăm chú nhìn ánh trăng sáng lọc qua hai lần màn gió. Trọng Minh chỉ muốn thổi đi, xua đuổi hẳn ý nghĩ đang ám ảnh rất khó chịu. Càng muốn thôi, lại càng nhớ mãi, càng xua đuổi, những hình ảnh ghê rợn lại càng hiện đến thật rõ ràng: Chi Lan xinh đẹp nằm vật ngửa trên đống rơm ! Chi Lan bị chìm ngập dưới tấm lưng to như cánh phản, thân hình bảy chục ký của tên Giậu. Trời ơi !
Trong khi đó, hình ảnh những cuộc bách bộ dạo chơi, những giây phút chuyện trò âu yếm, những lời Chi Lan sốt sắng mách bảo mọi chi tiết trong việc diễn xuất vai trò chính trong phim, rồi những cái hôn nồng thắm thiết tha trao đổi, dù có hết sức cố gắng gợi ra, Trọng Minh cũng không thể nào nhớ lại được.
- Anh Trọng Minh …. Anh Minh
- Cửa khép ! Cứ vào !
Tiếng quạt xòe lên. Ngọn đèn dầu lửa bốc một giải khói thẳng như sợi chỉ trước khi bắt lửa, tỏa ánh sáng. Bạch Phụng xộc vào như một cơn gió lốc, sắc diện hoảng hốt, da mặt tái mét. Chắc phải có sự gì gay cấn lắm.
- Gì thế, Bạch Phụng ?
- Nguy lắm anh ơi ! Họ sắp giết hắn đấy !
Giọng chàng trai vẫn thản nhiên:
- Sao cô biết ?
- Trực giác của em linh lắm. Lúc anh và em còn ở đó, em thoáng nghe tiếng ông Lê Phi dặn viên hương quản trở lại cho ông ta căn dặn cái gì đó. Em tò mò muốn biết hai người sẽ bàn chuyện gì. Khi chia tay với anh xong, em quay trở lại nhà ông Phi, đứng nép vào tường dưới chân cửa sổ và em đã nghe rõ hết.
Tin lạ do Bạch Phụng đem lại chỉ khiến Trọng Minh ngạc nhiên có ….một nửa mà lo ngại cũng chỉ ….một nửa. Chàng chỉ lo ngại hậu quả của hành động trừng phạt đó mà thôi. Sự khao khát quá độ trong việc trả thù đã khiến họ đâm ra mù quáng.
- Bao giờ ? Và ….giết bằng cách nào ?
Trước khi trả lời câu hỏi mà nàng nghe rất rõ ấy, Bạch Phụng liếc nhanh mắt nhìn khoảng giường trải nệm trắng tinh bên cạnh chàng trai. Trọng Minh vội tung chăn ngồi dậy.
- Hả Bạch Phụng ?
Từng chi tiết một, cô gái thuật lại chương trình, kế hoạch ông Lê Phi và Đặng Sâm đã sắp đặt để hành động. Và nàng cho Trọng Minh biết rõ thời gian, địa điểm.
- Phải làm cái gì chứ hả anh ?
Trọng Minh chợt mỉm cười. Chàng nhận thấy chương trình, kế hoạch hành động của ông Lê Phi, Đặng Sâm thật khéo léo, thật tinh vi, không một sơ hở. Nhất là điểm kết thúc. Bất giác chàng trai khẽ gật đầu. “Sự việc như thế tất nhiên phải kết thúc như thế!”. Trọng Minh ngẩng nhìn Bạch Phụng:
- Cô bảo làm gì ? Làm cái gì mới được chứ ? Một khi họ đã quyết định rồi. Vả lại, chuyện đó cũng chẳng ăn chung gì tới tụi mình! Thôi, bỏ qua đi ! Hãy quên đi tất cả những gì Phụng đã nghe lén được, nhé !
Cô gái la lên thảng thốt:
- Lạ quá ! Anh mà cũng nói như thế à ? Thế tại sao, khi có mặt họ, anh lại trắng trợn tuyên bố rằng làm như vậy tức lạ phạm vào trọng tội, mạc dù kế hoạch hạ sát tên Giậu có tinh vi đến mức nào đi chăng nữa ? Giết người, bất cứ vì lý do gì, cũng vẫn là phạm tội sát nhân.
- Thế còn hắn ? Cô quên việc hắn đã làm ? Hắn phạm hai trọng tội mà chỉ phải đền có một. Hừ !
Khi hốt hoảng chạy đến tìm Trọng Minh, cô gái đinh ninh là chàng thanh niên này thế nào cũng có một sự phản ứng gì hữu hiệu đối với sự việc ghê gớm sắp xảy ra. Vậy mà giờ đây, Trọng Minh nghe tin rồi lại thản nhiên ngồi cười trừ, cười thật tươi là đằng khác. Bạch Phụng rít lên:
- Họ sắp sửa giết người mà !
- “Người” ấy là một kẻ sát nhân, y cũng đã giết một người ! Vậy thì họ có lý!
Cô gái uất ức:
- Thôi được ! Nếu vậy, tôi sẽ đi báo cho người khác biết. Anh Tôn, anh Phiên… khỏi cần anh nữa …
Bạch Phụng chợt giật nẩy mình, khi, đột nhiên Trọng Minh vùng đứng dậy, nét mặt sắt lại, tia mắt quắc lên, chân bước nặng nề tiến đến. Cô gái bất giác lùi lại, kinh hoảng rõ rệt. Trọng Minh gằn giọng:
- Cô hãy liệu hồn mà im cái miệng đi, nghe rõ chưa ? Biết điều thì ngậm tăm đừng nói gì hết, biết không? Cô gây tội ác cũng đã nhiều rồi ! Miệng lưỡi cô độc lắm! Cô phun nọc cũng kha khá rồi đó ! Gieo gió thì gặt bão, nhân nào quả ấy, có gì đáng ngạc nhiên đâu! Ác giả ác báo, ngày giờ đau khổ của cô cũng sắp đến rồi. Thật đó ! Bạch Phụng! Cô có một phần trách nhiệm về cái chết thê thảm của Chi Lan. Rồi cô sẽ lại bị ám ảnh mãi vì cái chết của tên Giậu. Việc đời là thế đó! Có vay phải có trả ! Bể khổ mênh mông không biết đến đâu là cùng tận, nhưng ….quay đầu lại thì bờ vẫn ở ngay sát sau lưng. Tôi muốn nói rõ để Phụng hiểu rằng: tôi rất hài lòng khi mọi sự việc diễn tiến theo chiều hướng đó. Và nếu cần phải làm cái việc của ông Lê Phi, tôi sẽ làm ngay không một phút ngập ngừng do dự. Tôi sẽ làm ngay, cô nghe rõ chứ ??
- Trọng Minh! Thiệt tình em không hiểu nổi anh nữa đó !
- Hiểu sao được ! Phụng hiểu tôi làm sao được, vì Phụng có thực tình yêu ai bao giờ đâu ?
- Còn anh, anh chắc đã thực tình yêu cô bé đó ? Hay là chỉ vì anh cảm thấy chính mình cũng có một đôi phần trách nhiệm trong sự việc đáng tiếc đó ? Hay là chỉ vì lý do Chi Lan nay đã ra người thiên cổ và mối tiếc thương trong lòng anh đã thúc đẩy …..?
Với sự sáng suốt thật tàn nhẫn, với một trực cảm thật bén nhậy chỉ riêng người của phái yếu mới có, nhất là người của phái yếu ấy lại đẹp, Bạch Phụng dã đánh trúng chỗ nhược trong tâm hồn Trọng Minh.
- Đúng rồi ! Anh thản nhiên để cho họ hành động như vậy. Anh điềm tĩnh mỉm cười khi tên Giậu ăn một phát đạn vào lưng. Em biết rồi, em biết rõ động cơ tâm lý nào đã thúc đẩy anh cầu mong cho sự việc ghê gớm ấy xảy ra: anh ghen với Giậu ….vì ….vì…..hắn đã …..hớt tay trên, chiếm đoạt thân xác ngọc ngà người yêu của anh. Đúng chưa ?
Trọng Minh hét lên:
- Đi ra ! Đi ra khỏi đây ngay ! Mau, cút !
Bạch Phụng quay mình chạy ra cửa, lao sầm sầm xuống cầu thang. Chàng trai lặng người đứng im có tới gần hai phút mới lấy lại được bình tĩnh. Bạch Phụng hốt hoảng bỏ đi, không hứa với chàng một lời nào hết. Nhưng Trọng Minh vẫn cảm thấy yên tâm. Chàng yên tâm vì biết rõ rằng Bạch Phụng sẽ im miệng không dám hé răng nói cho ai biết sự việc ghê gớm sẽ xảy ra ngày mai.

Dat nghich

Chương 18

Viên hương quản hét lên:
- Ê ! Đi ra mày ! Ra, mau lên !
Suốt đêm, qua lỗ hổng nhỏ xíu ở tít trên cao, ánh trăng mờ mờ lọt vào in lên mặt đất ẩm một hình chữ nhật lệch chỉ nhỏ bằng chiếc mùi soa. Giậu dán chặt tia mắt nhìn không chớp khoảng ánh sáng bàng bạc đó. Mãi sau, lâu lắm, khoảng ánh sáng bừng lên thật rõ báo hiệu một ngày nữa lại bắt đầu. Ngồi trên chiếc thùng gỗ mọt, Giậu thừ người, úp mặt vào hai bàn tay. Đầu óc mê mụ, gã trai không thể hướng tư tưởng về bất cứ một vấn đề gì lâu được tới hai phút. Đối với một tâm hồn đơn sơ chất phác chưa hề biết rõ những điểm ngoắt ngoéo của trường đời muôn mặt, mọi sự việc xẩy ra dồn dập với một tốc độ kinh hồn, đã khiến Giậu bàng hoàng như người ngủ mê.
- Ủa, còn chần chờ gì nữa hả ?
Như người mắc bệnh tê liệt, Giậu uể oải đứng lên, lẩy bẩy vịn tay vào mép thùng gỗ. Gã nặng nhọc đặt chân lên mấy bậc thềm đất ẩm, cổ rụt vào giữa hai đầu xương vai, lưng cong vòng như một người đang cõng vác một cái gì thật nặng. Hàm râu chưa kịp cạo, đâm tua tủa, đôi mắt thâm quầng, trũng sâu, trông gã nhơm nhếch bẩn thỉu, già hẳn đi có tớ gần chục tuổi.
Giọng nói của gã hổn hển thiểu não, nghe như tiếng nói của người bị hụt hơi:
- Tôi muốn nói với anh rằng …
Viên hương quản cắt ngang:
- Không nói gì nữa hết ! Để dành đó mà trả lời mấy ông Tòa.
Đứng trên cửa hầm chờ đợi, Đặng Sâm giương mắt tò mò nhìn Giậu như nhìn một người xa lạ. Nét mặt lạnh lùng thản nhiên, Đặng Sâm thầm nghĩ: “Hắn vẫn chưa biết gì hết. Hừ ! Nửa giờ nữa là hết sống. Viên đạn đồng sẽ đốn cây thịt kia, khiến nó đổ kềnh, úp sấp mặt xuống đất, miệng vục vào cát, …. đây, viên đạn ấy còn nằm trong gắp đạn này”.
- Tới đây !
Viên hương quản mở cặp da xếp tờ phúc trình vào cẩn thận. Tờ phúc trình mà ông đã cố gắng viết thật hay. Đặng Sâm có vẻ khoái chí về nội dung bản công văn đó lắm. Sự kiện được mô tả mạch lạc, rõ ràng, không sót một chi tiết. Nhưng chắc chắn thế nào mấy vị thẩm phản cũng trách cứ ông chút xíu về điểm “Tại sao lại đơn phương mở cuộc điều tra ? Sao không mời thêm người phụ cho một tay?”. Tuy nhiên ….Giậu chết là hết chuyện.
Hai tay buông thỏng, Giậu đứng trước mặt viên hương quản đợi chờ. Như kẻ không hồn, gã quay đầu ngó qua ô cửa sổ. Thốt nhiên y lùi lại. Ngoài đường, trước hiên dẫy nhà ở, một đám người không đông lắm đã tụ tập tự lúc nào. Họ đứng đó, im lìm, rình rập đợi chờ. Tin dữ đã được loan báo rất nhanh. Giậu nhận ra toàn khuôn mặt quen thuộc. Mới hôm qua đây, họ còn là bạn của gã, bạn thân là khác.
- Anh cho tôi ra phía cửa sau nghe !
- Tại sao vậy ?
- Họ đến đông quá ! Tôi ….
- Đến đông thì sao ? Mắc cỡ hả ? Sợ hả ? Họ đến để xem mặt anh đấy. Và rồi họ sẽ được xem !
Quơ trên mặt bàn đôi còng tay, viên hương quản lạnh lùng bảo Giậu:
- Đưa tay đây !
Giậu khẽ rú lên, hốt hoảng giấu tay sau lưng:
- Ấy ! Anh Sâm ! Không ! Đừng làm thế !
- Anh là kẻ phạm trọng tội. Bổn phận tôi là phải …
- Nhưng xin anh đừng còng tay tôi ! Tội nghiệp. Vả lại ….trọng tội …..cái gì ? Tôi đâu có …
- Đưa tay đây ….
Giậu bước thụt lùi, đôi mắt trừng trừng nhìn đôi còng sắt, kinh hoảng vô cùng, tưởng như hai chiếc vòng sắt đó có thể đốt bỏng cổ tay y được.
- Tội nghiệp tôi mà anh Sâm !
Đặng Sâm đã có sắc giận:
- Mày có tội nghiệp con nhỏ Chi Lan không ?
Còn một bước nữa là lưng Giậu đụng vách tường. Ánh mắt gã thầm năn nỉ trông như mắt đứa trẻ con gặp phải một cái gì sợ hãi quá. Viên hương quản vẫn lãnh đạm thản nhiên. Ông ta xáp lại, vung tay tát túi bụi vào mặt Giậu, miệng thét:
- Đưa tay đây, mau !
Tên can phạm riu ríu tuân theo. Khi hàm đôi còng ngậm lại, răng còng nghiến nghe cách cách, gã khẽ rùng mình, miệng lẩm bẩm, nước mắt rưng rưng:
- Anh nỡ nào làm thế, anh Sâm !
Chiếc xe ngựa đã đậu sẵn, cách cửa nhà viên hương quản chừng mươi thước. Đặng Sâm mở rộng cánh cửa, đẩy lưng gã hung phạm khiến y muốn đứng lại cũng không còn được nữa. Bước ra ngoài, ánh sáng chói chang khiến Giậu chớp mắt lia lịa.
Phía bên kia đường, đám tụ tập có tới hơn hai chục người. Họ tới đây, không phải vì tò mò xấu thói. Thái độ im lặng, sắc diện trầm nghiêm của bọn người đứng đó có giá trị bằng trăm ngàn lời nói, bằng muôn vạn tiếng la hét reo hò. Không khí nặng trĩu, bàng bạc màu bi thảm, phảng phất một tư tưởng thầm kín không nói nên lời: “Tội ác một người dân Trung Quyết đã phạm tức là mọi người đều có phần trách nhiệm như chính họ đã nhúng tay vào ….”
Một hòn đá từ đám đông, không biết do ai liệng, đập trúng mặt hung phạm. Vết thương không nặng, nhưng máu cũng đã tươm ra, rơm rớm.
Giậu luống cuống, muốn giấu kín hai cổ tay. Ác quá ! Đôi còng si trắng, phản chiếu ánh mặt trời, cứ sáng lên lấp lánh. Trong thâm tâm, gã can phạm chỉ cầu mong mọi người hò hét, la ó dữ dội, nguyền rủa gã đi, nguyền rủa thậm tệ càng tốt. Chứ đừng đứng im lặng như thế kia, sắc diện đừng nghiêm trầm như thế kia, và nhất là những ánh mắt …. Những ánh mắt không chớp, chiếu tia nhìn sắc lạnh như cắt thịt, như cứa da. Giậu thảng thốt cúi gầm mặt. Gã bước những bước chân loạng choạng, tiến lại bên xe ngựa.
Ủy viên cảnh sát Đặng Sâm đưa tay đẩy tên tội đồ bước lên bậc xe. Động tác khá mạnh khiến Giậu mất thăng bằng, vập trán vào cột chống mui xe nghe “cốp” một tiếng. Sau tiếng “hây” quát giật giọng, con ngựa nâu cao lớn bắt đầu đập vó lộp cộp trên mặt đường đá cứng. Gã trai không nhìn Đặng Sâm, cất giọng thiểu não:
- Anh nỡ nào tàn nhẫn với tôi như vậy, anh Sâm !
Cách đó chừng hơn cây số, là khúc đường quẹo, gần miếu Âm Hồn, dưới gốc cây đa cổ thụ, rễ trùm, rễ phụ rủ xum xuê như mái tóc đàn bà xõa buông rũ rượi. Buổi sáng nắng mát dịu. Mùi hoa rừng đủ loại vương trong không khí thơm ngào ngạt. Dựa mình lên một gò đất nhỏ phủ đầy cỏ xanh êm, sau bụi ruối thấp nhỏ, ông Lê Phi chờ đợi.
Trước mặt ông, không đầy năm chục thước, con đường đá lượn theo một khúc quanh rất gắt, như khuỷu tay người co lại. Từ đó không còn trông thấy một nóc nhà nào trong thôn xóm. Bốn bề chung quanh chỉ còn là giải rừng xanh thẫm, ánh sáng chan hòa. Gần đó, ngọn núi cao sừng sững còn đượm khói sương lam.
Từ mấy ngày nay, lần này mới là lần thứ nhất ông Lê Phi dùng bữa lót dạ thấy ngon miệng. Khoanh thịt rán ông thấy dòn thơm vô cùng.
Tối qua, từ lúc viên hương quản ra về rồi, bà Lê Phi không hỏi ông một câu nào về cầu chuyện sẽ làm sáng hôm sau. Bà chỉ nhắc đi nhắc lại:
- Mình chớ đi trễ, để lỡ dịp, nghe !
Người cha, dáng điệu nhàn tản như người đi chơi, hai tay chống nạnh, đi đi lại lại trong rừng thưa, căng lồng ngực hít vào một hơi thật dài, bơm đầy hai lá phổi không khí buổi sớm mai tinh khiết ngan ngát mùi hoa móng rồng, thiên lý. Chiếc mũ rộng vành, hất ngược ra sau gáy, ông Lê Phi chờ đợi, nhưng không hề tỏ vẻ nóng ruột. Ông yên trí, vững tin ở Đặng Sâm, chắc chắn như hai với hai là bốn, công việc sẽ diễn tiến như hai người đã hoạch định.
Xuôi theo làn gió nhẹ, chợt văng vẳng tiếng vó ngựa lốc cốc, mỗi lúc một gần. Ngoảnh mặt lại, ông Lê Phi nhận ra một đám bụi nhỏ bốc lên ở phía xa xa từ hướng làng Trung Quyết. Ông liếc mắt nhẩm tính: quay về nấp ở chỗ cũ hay cứ án ngữ ngay giữ mặt đường đi. Nấp ! …. Sao lại phải nấp lén làm gì nhỉ ? Khỏi cần! Ông thong thả đặt chân lại gần gốc đa cổ thụ bên miếu Âm Hồn, thoải mái dựa lưng vào thân cây đại thụ. Người cha liếc mắt ngó xuống bàn tay phải, co duỗi mấy ngón tay to lớn. Ý chừng ông muốn thử lại xem chúng còn đủ dẻo dai nhanh nhẹn không, nhất là ngón trỏ bàn tay phải.
Chiếc xe ngựa bắt đầu rẽ vào khúc quanh. Viên hương quản cảm thấy nhẹ mình với ý nghĩ: “Chỉ mấy phút nữa là mọi sự xong hết”. Ông ta ghì cương ngựa. Chiếc xe chạy chậm, lấn vào bờ đường đầy cỏ xanh, ngang miếu Âm Hồn, dừng lại.
Giậu giật thót mình:
- Đậu lại làm gì đây ? Anh ….
Chưa nói hết câu, gã đã ngưng bặt, đôi mắt trợn trừng: ông Lê Phi từ bóng râm dưới gốc cây đại thụ lừng lững bước ra. Giậu hiểu ngay … Gã sợ cứng người, ngồi chết sững trên ghế gỗ.
Ông Lê Phi từ phía cuối xe bước lên. Bước đi thật chậm rãi. Thời gian, đối với người dân “đất nghịch” chẳng có nghĩa lý gì. Ông giơ bàn tay ra trước mặt Giậu:
- Xuống xe !
Gã hung phạm rúm người ngồi nép vào thành xe. Thân hình gã tóp lại, nhỏ hẳn đi, trông rất tội nghiệp. Tiếng nói hắn phào phào. Âm thanh ấy khiến người ta liên tưởng đến đóm lửa leo lét nơi đầu bất một ngọn đèn dầu trước cơn gió lộng:
- Không ! Tôi không xuống đâu !
Tiếng quát giật giọng:
- Xuống !
- Kh ……ông !
Đưa tay túm chắc sợi xích sắt nối liền đôi còng, ông Lê Phi kéo mạnh khiến Giậu lao đao chới với đụng đầu “cộp” một tiếng vào thành mui xe, bật khỏi chỗ ngồi. Gã chùn người, muốn trì lại. Vô ích, Giậu vẫn phải riu ríu bước xuống. Đôi còng sắt, tựa sống dao bửa củi nghiến vào tay gã đau như bị tiện ra. Tên hung phạm gào lên:
- Các ông muốn gì chứ ?
Đặng Sâm sáp tới:
- Lại còn hỏi nữa ! Giờ đền tội của anh đã điểm. Ác giả ác báo ! Luật của Trời và của người chẳng hề sai ! Công lý là thế đấy !
Nhưng Giậu không muốn chết như vậy. Giá như đêm trước, khi bị rơi mặt nạ, bị thẩm vấn, đối chất và trước thái độ nôn nóng rửa hận của mọi người … thì dù có bị bắn chết ngay gã cũng khứng chịu. Chứ bây giờ thì …
- Các ông không có quyền …
Ông Lê Phi quắc mắt:
- Mày nhắc lại thử coi !
Và ấn bàn tay to lớn lên sợi dây xích, ông đã khiến được gã trai khuỵu hai đầu gối, quỳ trên mặt đất. Giậu rên lên, giọng gã khan đục:
- Không ! Không ! Các ông không có quyền !
Miệng tuy nói vậy, Giậu cũng dư biết là câu nói của mình chẳng có hồi âm. Gã chợt nhớ được, mượn ngay câu nói rất đắc dụng của Trọng Minh, của người trai xứ lạ, tên tình địch, gã đã chủ tâm hạ sát ngay từ lúc đầu mà không xong.
- Gã thanh niên lạ mặt kia đã nói rồi. Các ông giết tôi là phạm vào tội cố sát đó !
Để bắt hắn phải ngẩng đầu lên, đặng nhìn cho rõ mặt, Đặng Sâm quơ một nắm tóc Giậu giật mạnh:
- Nghe cho rõ đây, Giậu ! Để chết không còn thắc mắc gì nữa, nghe ! Không phải là cố sát với ngộ sát gì hết trọi! Anh sẽ chết như một kẻ hèn nhát nhất trên đời, nghe rõ chứ ? Tôi sẽ trao súng lục cho anh Phi. Phần anh, anh sẽ lao đầu chạy trốn. Hiểu thế nào chưa ? Nhân viên công lực có quyền bắn theo một tên hung phạm đào tẩu khi hắn nghe tiếng hô mà không đứng lại. Và tôi sẽ khai rằng …
Giậu lại rú lên, cắt ngang:
- Không ….! Không ….! Các ông không có quyền !
Hung phạm không còn biết nói gì hơn ngoài câu: “Không có quyền” nhắc đi nhắc lại mãi. Sợ hãi quá độ đã khiến gã mê mụ đi rồi không còn biết nói gì khác hơn. Qua lời phát ngôn của tên “tử tội”, ông Lê Phi ý thức được ngay là gã trai này vẫn còn ham sống lắm. Ông buột miệng trong khi viên hương quản rút khẩu súng lục:
- Chi Lan cũng còn ham sống lắm chứ !
- Nhưng tôi không giết nàng mà !
- Dối trá làm gì nữa, vô ích !

***

- Sẵn sàng chưa, anh Phi ?
- Rồi !

Ông Lê Phi đã bỏ tay ra mà Giậu vẫn quỳ gối không đứng dậy. Gã đưa mắt nhìn quanh một vòng, ôm gọn vào nhãn quang phong cảnh đẹp như vẽ, cánh rừng quen thuộc thân yêu. Với phong cảnh ấy, với cánh rừng ấy, gã muốn thốt lên một lời vĩnh biệt mà không biết làm cách nào.
Viên hương quản trao cho ông Lê Phi khẩu súng lục:
- Cẩn thận ! Nó nhậy lắm đó !
Thời gian chỉ còn tính bằng giây đồng hồ. Một con người đang sống khỏe mạnh, giờ đây sắp sửa bị bắn chết. Bắn chết ! Vậy thì đúng là một vụ cố sát ! Cố sát ? Cố sát có dự mưu ! Vậy thì lại càng ghê gớm hơn nữa: một vụ ám sát mới đúng. Nhưng thực tế, quang cảnh này lại giống như một hành quyết, một sự trừng phạt đích đáng. Những người có nhiệm vụ thi hành lệnh bắn bỏ lại chính là những người thảo chương trình, đặt kế hoạch, đã luận bàn chu đáo trước khi quyết định thi hành.
Ông Lê Phi đặt khẩu súng lục giữa lòng bàn tay khẽ dồi dồi như có ý cân lường nặng nhẹ. Chớp mắt, ông đã nắm gọn bá súng, ngón tay đặt nhẹ lên cò.
Giậu thét lên:
- Đừng ! Trời ơi !
Đúng lúc đó, nơi mấy bụi cây thấp ở mé bên trái, lá cành rung động mạnh, rẽ ra thành một khoảng trống. Đồng thời, như tiếng vang vọng lời kêu thét của Giậu, một giọng nói cất lên lanh lảnh:
- Đừng ! Trời ơi ! Dừng tay lại ! Không phải hắn giết Chi Lan đâu !
Người hét lên câu đó là …….. Bạch Phụng.

 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Viết phỏng theo quyển GIVE YOURSELF A CHANCE (The Seven Steps to Success) của GORDON BYRON TỰA Nhìn nền trời thăm thẳm, lấp lánh sao vàng, người phương Tây tò mò muốn biết trên những vì tinh tú đó có gì và tìm cách chinh phục không trung để đến tận nơi quan sát thế giới huyền bí, xa xăm đó; còn người phương Đông ta chỉ nghĩ tới sự bé nhỏ của thân mình, sự yếu ớt của sức mình và cảnh phù du của đời mình. Họ chinh phục Thiên nhiên thì ta khuất phục Thiên nhiên. Mọi việc từ việc nước, việc nhà, tới việc ăn, việc uống, ta đã đều cho đã có Hoá công sắp đặt trước, gắng sức chẳng những đã vô ích mà còn trái đạo Trời nữa. Họ phấn đấu, tiến thủ, còn ta uỷ mị, an phận.(11-6-2017
R. L. Stine Căn Phòng Cấm phỏng theo Stay Out of The Basement Dịch giả: Lê Thy VÀI NÉT VỂ TÁC GIẢ R.L.STINE R.L.STINE là bút hiệu của Robert Lawrence Stine. Ông sinh ngày 8 tháng 10 năm 1943 tại Columbus (Ohio), là một nhà văn Mỹ, tác giả của hơn 12 truyện khoa học giả tưởng kinh dị dành cho độc giả thuộc lứa tuổi thanh thiếu niên. Những tác phẩm ấy được biết đến nhiều nhất là Goosebumps, Rotten School, Mostly Ghostly, The Nightmare Room và Fear Street . Sách của ông được dịch ra thành 32 sinh ngữ và đã được bán hơn 300 triệu bản trên toàn thế giới . Liên tiếp trong 3 năm từ 1990, nhật báo USA Today đã mệnh danh ông là tác giả có sách bán chạy nhất của Hoa Kỳ .
Hoa Đỗ Quyên - Du Uyên - Loại Hoa Tím - Tủ sách Tuổi Hoa - 1973 Nguồn: ĐÈN BIỂN sưu tầm & đánh máy ------------------------ Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Hoàng Trân Châu Đôi Mắt Yêu Thương Tập 1 Buổi sáng, Đà Lạt thật đẹp. Những tia nắng ấm áp xuyên qua từng kẽ lá, chiếu rọi xuống mọi cảnh vật. Những thảm cỏ xanh rì, vẫn còn đọng đầy hơi sương. Phong Lan đang chạy bon bon trên đường đến trường, bỗng có tiếng nói quen thuộc cất lên ở phía sau: - Lan! Chờ Điệp với ...
Hồng Kim Đêm Về Hoa Quỳnh Nở - Tập 1 Khoác chiếc ba lô nhỏ màu đen lên vai, Trúc Phương nhảy chân sáo ra phòng khách . Cô hơi khựng người khi thấy ba cô đang ngồi đối diện với 1 người đàn ông lạ . Người khách ăn mặc sang trọng và lịch sự . Trúc Phương cúi đầu lễ phép: - Cháu chào bác . Ông Trường An trợn mắt: - Trúc Phương! Con chào gì lạ vậy ? Tới lượt Trúc Phương nhíu mày: - Sao lại lạ hả ba ? Bạn của ba, con không chào thế, ba lại mắng con hỗn hào . Ông Trường An lắc đầu: - Con thiệt . Nói hoài vẫn không bỏ tật hấp tấp . Trước khi muốn chào ai, con phải nhìn chứ! Đây là Mạc Vũ, con trai bác Mạc Đình bạn thân của ba . Mạc Vũ là Cali trở về thăm quê hương . Cậu ấy sẽ ở lại gia đình ta . Con tới làm quen đi . Trúc Phương le lưỡi . Cô thấy mình đúng là hấp tấp như lời ba nói . Khẽ liếc mắt về phía Mạc Vũ, bắt gặp ánh mắt anh ta cũng đang nhìn cô đầy tinh quái . Trúc Phương nghe tức cười nhưng không dám . Mạc Vũ tỉnh bơ, nét mặt anh ta thật lạnh lùn
Một Cuộc Hồi Sinh - Loại Hoa Xanh....Quay nhìn hai người giúp việc nhà khoanh tay đứng gần đó, bà tiếp : - Thằng Bộc, tao không khiến mày sớ rớ đến bộ sa lông quý giá này, nghe chưa ? Tay chân mày kệch cỡm quá, đụng vào đâu chỉ có làm hư, làm bẩn đồ đạc của người ta thôi. Còn vú già, công việc của vú là ở dưới sân, dưới bếp, tôi không mượn vú lên nhà trên táy ma táy máy... Rồi bà hướng về thằng Di, kết luận : - Nói tóm lại, trừ những khi nhà có khách, tao muốn mày lúc nào cũng có mặt bên cạnh bộ sa lông với một cái phất trần và một cái khăn lau thật sạch... Hiểu rõ chưa nào ?... Thằng nhỏ ngập ngừng thưa : - Thưa thím, cháu hiểu. Bắt đầu từ sáng mai, ở trường về cháu sẽ lo công việc lau chùi trước khi lo học bài, làm bài. Người thím, giọng cong cớn, dè bỉu, dằn từng tiếng:
Dấu Tay Trên Cửa - Loại Hoa Đỏ ...tác giả - Khương Hồng ...
...Tự nhiên Vy cảm thấy nhớ nhớ. Nhớ căn nhà của mẹ và mảnh vườn xum xuê ở Giồng Ông Tố. Nhớ những buổi sáng, buổi chiều, buổi tối êm ả. Vy thở dài… Buổi chiều, gió mát, dòng sông… tiếng võng đưa… những thứ đó đã làm cho ta ủy mị. Rồi liên tưởng đến giấc mơ vừa qua, có Thoại. Thoại hiện diện sáng chói, hiên ngang. Thoại nắm tay Vy bước lên một đài danh dự, giữa hàng vạn người đang reo hò với những lời ca tụng. Hai người đã trở thành “lãnh tụ”, một thứ lãnh tụ trẻ trung. Thế thôi, giấc mơ không có thêm gì nữa. Thật ngắn ngủi. Nhưng cũng thật khích động. Giống như Thoại, rất gần nhưng cũng rất xa Vy. Anh có đấy nhưng nhiều lúc bàng bạc như mây gió. Chắc tại vì anh là một mẫu người đặc biệt dưới mắt Vy. Trong khi đó Vy cảm thấy mình nhỏ nhoi và vô dụng. Vy muốn vươn lên cho được gần bằng như Thoại. Vy muốn tham dự vào tất cả các sinh hoạt của Thoại. Vy muốn làm cánh tay trái của Thoại. Vì anh hoạt động quá, nhưng cũng bí mật quá. Mẫu người của Thoại
Ngọc Phương Ngôi Sao Nhỏ TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA XANH: tình cảm nhẹ nhàng (gia đình, bạn bè) Chương 1 Con đường thành phố vắng hoe, lâu lâu một vài chuyến xe thoáng qua mất hút. Một vài người bộ hành lầm lũi đi và bước vội hơn khi mây đen kéo về vần vũ trên nền như sắp sữa đem cơn mưa tới. Không ai đễ ý đến một cô bé đang lui tới trên vỉa hè cạnh đó. Đôi mắt cô bé buồn rười rượi, ngóng ra xa như đang chờ đợi tìm kiếm một người thân nào đó. Những cơn gió kéo về lồng lộng trên vỉa hè, thổi tung những chiếc lá vàng héo rải rác trên đường bay lên làm cho cô bé càng bồn chồn lo lắng hơn; mái tóc dài một chút xuống vai của cô bé bay rối vào nhau trông thật thảm hại. Những lằn chớp loé sáng trên nền trời! Mưa bắt đầu rơi!!!
Khi sắp mười ba tuổi, anh trai Jem của tôi bị gãy ngay khuỷu tay. Khi lành lại, nỗi sợ không bao giờ có thể chơi bóng được nữa của Jem đã dịu bớt, anh ít nghĩ ngợi về thương tật của mình. Cánh tay trái của anh hơi ngắn hơn cánh tay phải; khi đứng hoặc đi, mu bàn tay anh cứ thẳng góc với thân mình, ngón cái song song với đùi. Anh hoàn toàn không quan tâm, miễn là anh còn chuyền và lốp bóng được. Sau nhiều năm tháng trôi qua đủ để giúp chúng tôi nhìn lại, đôi khi chúng tôi bàn bạc về những sự kiện đưa đẩy đến tai nạn này. Tôi vẫn cho rằng tất cả là do nhà Ewell, nhưng Jem, lớn tôi bốn tuổi, lại bảo chuyện này đã bắt đầu từ trước đó rất lâu. Anh nói chuyện đó bắt đầu vào mùa hè khi Dill đến chơi với chúng tôi, lúc Dill lần đầu mớm cho chúng tôi ý tưởng kéo được Bob Radley ra khỏi nhà. Tôi nói nếu anh muốn có một cái nhìn bao quát về sự việc này, thì thực sự nó bắt đầu với Andrew Jackson. Nếu tướng Jackson không đẩy người Da đỏ Creek 1 lên thượng nguồn thì Simon Finch sẽ không bao gi
Bảo Trợ