Đất Nghịch

31 Tháng Giêng 20194:34 CH(Xem: 3232)

Truyện Tuổi Hoa‎ 
Đất Nghịch - Loại Hoa Tím

Tủ sách Tuổi Hoa - 1972
(Truyện phóng tác)

Dân làng, ngoại trừ một số đàn bà con trẻ, giờ này chắc vẫn còn say ngủ, còn đều đi đưa đám táng cả.

Sáu người âm công, quần áo đen viền trắng, giầy mũ cũng màu đen, ruỗi thẳng cánh tay đỡ bốn góc và hai cạnh chiếc quan tài, bước đi chầm chậm. Nẹp đồng viền cạnh và các góc hòm phản chiếu ánh mặt trời, sáng lấp lánh. Bó hoa huệ trắng, có lẫn cả mấy bông glaieul dại cũng màu trắng, đặt trên nắp hòm sơn màu xám nhạt, rung rinh, trôi dần ra mép gỗ, rớt xuống mặt đất. Một thiếu phụ mặt đồ trắng toát cúi xuống lượm, đặt lên chỗ cũ; kéo cây thánh giá tới sát bó hoa, chận nó lại.
Nắng xuyên qua đám mây trắng, tỏa ánh sáng dịu êm. Cảnh vật đẹp như vẽ, không một chút nào thích hợp với một đám tang. Mà lại là đám tang một cô gái, một cô gái băng trinh. Nhất là cô gái băng trinh ấy lại đẹp, lại có học, và trẻ, quá trẻ … tuổi mới vừa đôi chín.

Đám người đi đưa, xếp hàng thứ tự, theo chân nhau bước vào gian giáo đường tranh tối tranh sáng, nồng đượm mùi trầm. Qua ô cửa lớn, ánh sáng lùa vào soi rõ những phiến gạch tàu, lâu ngày đã rạn nứt, có chỗ mất hẳn một miếng lớn.
Dat nghich

Ngoài sân, trong hồ xi-măng, hòn núi non bộ, trông như hình một ông cụ già áo quần tơi tả, đang khom mình cúi nhìn làn nước rung rinh từ một cái vòi ngầm, vọt lên cao rồi dội xuống ào ào như một trận mưa lớn. Phía sau màn hơi nước trắng xóa ấy, cô bé Chi Thoa đứng im lặng nhưng vẻ mặt có chiều nóng nẩy đợi chờ. Bàn tay phải cô gái 13 tuổi nắm chắc … một cây súng trường. Cây súng dựng đứng, cao gần bằng đầu cô bé.

Đôi mắt đỏ hoe lơ láo nhìn vị linh mục trong chiếc pháp y quá ngắn để lộ đôi giầy nhà binh đế đóng đầy đinh. Mỗi bước đi, dù cố gắng gượng nhẹ, tiếng giầy vẫn vang lên cộp, cộp. Ngay sau lưng vị tu sĩ là cha cô bé, mặc một bộ đồ lớn màu đen hơi chật, chỉ được thắng vào trong những ngày lễ lớn, những dịp đặc biệt. Trên đầu, ông Phi chụp hững hờ một chiếc mũ dạ xám để che nắng.

Chi Thoa chờ cho mọi người tập họp lại thành hàng lối gọn gàng đã, đồng thời chiếc quan tài màu xám lợt được đặt ngay ngắn trên vai sáu người âm công từ từ chuyển dịch, đám tang đi vào một cái ngõ hẹp, lúc đó em mới bước ra. Chiếc áo dài trắng khiến em trông lớn hẳn lên, lớn hơn cái tuổi 13 nhiều lắm.

Tay xách cây súng nặng, Chi Thoa bước đi chầm chậm. Em cũng biết mọi người hai bên đường đang chăm chú nhìn mình dữ lắm. Trước khi nhập vào đám người đi sau linh cữu, em đưa tay làm dấu, một đầu gối quỳ xuống, đoạn đứng lên thật nhanh. Rồi, vẫn im lìm, cả đôi môi cũng không mấp máy, cô bé đưa thẳng cánh tay, trao cây súng cho cha là ông Lê Phi.

Vị linh mục vừa đi vừa lẩm nhẩm đọc kinh, chợt cảm thấy có cái gì nhột nhạt phía sau lưng, nhà tu sĩ quay mặt lại. Mái tóc tu hành, theo thời gian, chỉ còn lại một vành tròn, trắng nhiều hơn đen. Nhưng bên trong tấm áo rộng, thân mình cha Mạnh lực lưỡng, to lớn, cân đối cũng như thân hình đám người đàn ông đi phía sau, các con chiên của ông. Linh mục Lâm Đức Mạnh sanh ra đời và lớn lên tại đây, tại làng Trung Quyết này.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Linh Vũ Ngôi Nhà Hoang TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA ĐỎ : truyện phiêu lưu, mạo hiểm, trinh thám.
Phần I. Những Thuật Căn Bản Để Dẫn Đạo Người 1. Muốn lấy mật đừng phá tổ ong 2. Một bí quyết quan trọng trong phép xử thế 3. Hãy khêu gợi ở người cái ý tự muốn làm công việc mà chính ta đề nghị với họ 4. Tám lời khuyên để giúp các bạn đọc sách này được nhiều lợi ích nhất Phần II. Sáu Cách Gây Thiện Cảm 1. Để cho tới đâu cũng được tiếp đón niềm nở 2. Một cách dễ dàng để gây mỹ cảm lúc sơ kiến 3. Không theo quy tắc sau này tức là tự rước lấy thất bại 4. Bạn muốn thành một người nói chuyện có duyên không? Dễ lắm !!! 5. Làm sao để gây thiện cảm? 6. Làm sao cho người ta ưa mình liền
Tôi không bừng bừng như họ, lòng tôi chùng xuống như nốt trầm của một sầu khúc tương tư, tôi không mê say chính trị. Tôi đến đây vì tôi yêu chàng, giản dị có thế thôi. Chàng mặc áo trắng, nắng buổi sáng chạy từng sóng vàng trên vai áo chàng, tôi đứng trong đám đông nhưng ngoài đám đông, để đăm đăm nhìn chàng, nhìn say mê và nghe thiết tha, giọng nói nửa trầm ấm nửa đanh thép của chàng. Mùa hè nhiệt đới chói chang, từng giòng mồ hôi chàng tuôn xuống, những giọt mồ hôi nặng và rõ ràng trên màu da ngăm ngăm đen của chàng.
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng.
Mưa Cuối Mùa TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA TÍM : dành cho lứa tuổi 16 - 18. Chương 1 "Hạ thân mến. Con đường Tú Xương có những hàng lá chết, có những phiến lá thật vàng, đã đến tuổi để chết, và những phiến lá còn rất xanh, xanh đến làm mình ngậm ngùi . Mình vẫn đơn lẻ đi trên con đường này . Những bạn bè xưa bây giờ mỗi đứa 1 nơi, nhìn lại quanh mình thấy những võ vàng, những hiu hắt.
"Hỡi ôi, tình nghĩa phu thê dù có nặng, thiếp cũng nào dám đâu cản bước chân chàng. Chàng ra đi để trả nợ núi sông. Thiếp ở lại nuôi con chờ ngày chiến thắng. Nhưng trên bước đường chông gai tên đạn, thiếp xin ai bảo trọng tấm thân… vàng..."
Mai đứng nép người bên khung cửa sổ nhìn ra. Ngoài trời đang mưa. Mưa tầm tả, liên miên từ trưa tới giờ chưa ngớt. Mùa mưa ở miền Cao Nguyên thường kéo dài hầu như bất tận. Những đám mây xám vần vũ nối tiếp nhau trút sũng nước xuống mặt đất.
Bảo Trợ