Kẻ Lạ Mặt Trên Hải Cảng

20 Tháng Giêng 20194:10 SA(Xem: 1684)

Kẻ Lạ Mặt Trên Hải Cảng 
Truyện Tuổi Hoa‎ 
- Loại Hoa Đỏ

Tủ sách Tuổi Hoa - 1974

Con thuyền như sắp chìm lỉm, chàng thủy thủ trẻ tuổi chỉ còn cách gieo mình xuống biển, rồi bơi đến bám vào những tảng đá gần đấy. Ít ra, Minh phải bơi đến nửa hải lý. Dù sao, nó phải nghỉ một chút, lấy lại sức. Hai tay ôm cột buồm đứng lên, đôi mắt cay sè, Minh đứng như thế một lúc lâu, hít đầy khí trời vào lồng ngực. Thình lình, nó mở to mắt ra… Nó vừa thoáng nghe có tiếng động cơ. Một chiếc tàu tuần chăng? Hay một thuyền chài trên đường về?
 
Như được tiếp sức, Minh hết cả mỏi mệt, lạnh lẽo vì lòng tràn hy vọng. Thấp thoáng trong sương mù cái đèn hiệu mầu vàng ở mũi tàu ngang tầm mắt Minh song vẫn còn xa, quá xa thuyền nó. Tức thì Minh tựa lưng vào cột buồm, dùng cả hai tay làm loa, kêu cứu, song tiếng động cơ át cả tiếng kêu. Minh phải gân cổ hét to lên, liên tiếp mấy bận và quả nhiên trên tàu người ta đã nhận ra tiếng nó : ánh đèn mỗi lúc một gần thêm, rõ thêm, Minh nhận ra một cái tàu nhỏ của dân chài đang tiến từ từ về phía con thuyền sắp đắm của mình.
 
Động cơ ngừng nổ và có tiếng hỏi:
 
- Thuyền hư sao?
 
- Thưa ông, đúng vậy : thuyền tôi hư và… sắp chìm nữa…
 ke_la_mat_tren_hai_cang__minh_quan
- Không sao, chưa xuống đáy biển là còn hy vọng! Coi chừng! Ta vứt dây cho cậu bé đây! Cột thật chặt vào, nghe không?
 
Sợi dây được vứt đúng vào lòng thuyền.
 
- Cứ thong thả mà cột, cậu bé!
 
- Thưa ông… nước đang dâng lên…
 
- Thì tát nước ra!
 
Một chốc sau, Minh làm xong y như lời bảo. Sợi dây căng thẳng. Người chủ tàu kêu to:
 
- Ta mở máy lại đây! Ta cho chạy hết ga đây!
 
Minh quì giữa lòng thuyền ngập nước, tát lia lịa, lòng tràn phấn khởi. Nó nói với chiếc thuyền cũ nát như với một sinh vật thân yêu:
 
- Mày thấy chưa? Hai chúng ta đều may mắn lắm đó nghe! Không thì mày chìm lỉm như viên đá rồi nghe…
 
Con thuyền cũ nát phăng phăng lướt sóng, sau con tàu cứu tinh. Tàu đâm thẳng vào bến và chủ tàu ra lệnh buông neo đoạn bảo cậu con trai:
 
- Coi chừng, giờ thì nó sắp chìm thật sự đó, con ơi!
 
Minh đã biết trước điều này, nó nắm lấy mái chèo và nhảy lên bờ, cột chặt con thuyền làm sợi dây căng thẳng, nâng mũi thuyền nhô lên khỏi mặt nước trong khi phía sau chìm dần. Viên thuyền trưởng lại cất tiếng:
 
- Lên đây, cậu bé can đảm! Ta sẽ đưa con đến bến số 2, ta cũng có việc đến đó. Kìa, sao con run dữ vậy, hở?
 
Minh cố gắng mà không sao kìm giữ nổi : Hai hàm răng lại va nhau cầm cập.
 
- Du! Đưa bầu rượu cho ta, mau!
 
Gã thủy thủ đưa đến cho ông ta cái bầu nhỏ bằng da dê.
 
- Uống đi, cậu bé! Thủy thủ phải uống rượu! Đứng từ chối, con đang lạnh lắm!
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Anh Hùng Sơn Cước - Loại Hoa Đỏ - Nguồn: THU HỒ sưu tầm, scan và BC đánh máy
Yasunari Kawabata Cố Đô MỤC LỤC [−] I. HOA MÙA XUÂN II. NI VIỆN VÀ HÀNG RÀO GỖ III. THÀNH PHỐ KIMONO IV. LOÀI THÔNG LIỄU TRÊN BẮC SƠN V. LỄ GHION VI. NHỮNG CÀNH THÔNG XANH VII. THU MUỘN. HAI CHỊ EM VIII. HOA MÙA ĐÔNG
Như Bóng Mây Qua - Loại Hoa Tím - Nguồn: Đèn Biển sưu tầm và đánh máy
Mặc Thu Thằng Bé Thợ Rèn MỤC LỤC [−] 1. Những mẩu chuyện nửa kín nửa hở … 2. Bóng ma trên Gò Cụt… 3. Vó ngựa sắt và những cái cùm… 4. Tên Mã Phu mới tuyển… 5. Con mèo lạc… 6. Ngón đòn khá độc.. 7. Vật cũ của người khuất… 8. Những gánh nồi đất… 9. Từ bọn người nhà ông Tổng… 10. ... đến ông tướng trẻ tuổi… 11. Tiếng búa trong rừng… 12. Đạo quân thừa một người…
LỜI NGƯỜI DỊCH Bạn đang cầm trên tay tuyển tập Truyện cực ngắn và truyện ngắn ngắn của Ernest Hemingway gốm tập trong thời đại chúng ta (viết chữ thường- in our time), xuất bản tại Paris, năm 1924 và những truyện ngắn ngắn khác của ông được sắp xếp theo trình tự thời gian từ năm 1916 đến năm 1951.
Lá Khô Mùa Mưa - Loại Hoa Tím - Chị Lam Hương xoa tay, nói với giọng đầy tin tưởng: - Thưa chị, chúng em gồm sáu người, rất thường đi công tác cùng với nhau. Kỳ hè này em rủ tất cả về đây chơi cho biết quê em, nhân thể thấy quận mình mới thành lập một bệnh xá nên em có ý kiến là cho cả nhóm làm công tác ở đó luôn. Chắc chị cũng sẽ vui lòng giới thiệu nhóm chúng em với bác sĩ trưởng bệnh xá để chúng em đến giúp họ được phần nào công việc?
Phương Hồng Thủy - Nắng Thu Vàng - Chương 1 - Với bộ cánh quần Jean bó sát, áo sơ mi hơi rộng, tay ngắn màu xanh, Kiều Linh cũng cảm nhận mình hơi lạc lõng trong buổi tiệc tối nay. Song, ngoài mặt cô phớt tỉnh, trong lòng thì nói thầm: "cần gì phải áo quần rườm rà kiểu cọ chứ? Như vầy cũng tươm tất và lịch sự chán! Mà quan trọng nhất là thiệp mời. Mình được mời đàng hoàng chứ bộ. Khách mời, chẳng phải rất vinh dự đó sao?". Cô giữ một dáng đi nhẹ nhàng nhưng đĩnh đạc và nét mặt duyên dáng, tự tin chậm rãi bước vào phòng tiệc. Căn phòng rộng của một nhà hàng, những chiếc ghế bọc vải có buộc nơ vàng ánh, ánh đèn trắng vàng xen nhau trên chùm đèn pha lê thật sang trọng và ấm cúng. Làm nền cho không khí phòng tiệc là âm điệu khá sôi động của một bản nhạc nước ngoài, những tiếng cười nói lao xao của gần năm mươi người, hầu hết đều trẻ tuổi.
Thử Thách - Loại Hoa Đỏ
Xóm Nhỏ - Loại Hoa Xanh - Nguyễn Thái Hải
Hoa Cườm Thảo - Loại Hoa Tím
Bảo Trợ