Chương 3 - 4

17 Tháng Tám 20184:57 SA(Xem: 41)
Chương 3
Hương ơi, lại đây tập băng bó đi!
Tiếng Lan gọi khiến Hương giật mình quay lại. Nàng rảo bước về phía nhóm cứu thương. Lan, Giao, Cúc, và Thi đang loay hoay băng bó.
- Xin lỗi mấy bồ nhé. Mình đi tìm mãi mói mua được hai cuộn băng tốt. Xong lại phải nối băng vào nhau cho dài nữa nên đến hơi chậm.
- Gớm, bồ nấy khách sáo ghê. Có một tý cũng phải xin lỗi. Thôi lại nhắc tụi này cách băng đầu đi.
Hương thoăn thoắt băng khiến các bạn nàng mở to mắt thán phục. Trong chớp mắt, cuộn băng đã gọn ghẽ bao quanh đầu Giao như một chiếc mũ.
- Bồ này băng nghề quá! - Lan buột miệng khen.
Thi láu táu, nháy mắt trêu Hương:
- Có chàng nào dạy thêm tại tư gia không thế?
Hương vội cãi:
- Bậy nào, mình tập băng mấy đứa em ở nhà đấy chứ.
Giao hãnh diện:
- Hôm thi, thế nào chúng mình cũng đứng nhất cho mà coi.
Lan phê bình:
- Phải rồi, Giao rành bấm dộn Khổng Minh nên rõ hết quá khứ vị lai, mấy bồ ạ!
Biết Lan trêu việc mình đang tập bói bài Tây, Giao phì cười, phát vào tay bạn:
- Thôi đi cô, chỉ trêu là giỏi!
Thấm thoát ngày thi cứu thương đã đến. Cả nhóm học lý thuyết chung, dò bài cho nhau nên ai cũng làm bài được một cách dề dàng. Chiều hôm đó chỉ còn phần thực hành mà thôi. Hương có xe mobylette nên dược các bạn giao cho trách nhiệm mang hai cây gậy làm băng-ca. Thi đem theo chăn trắng, Giao và Cúc phụ trách việc mang băng, còn Lan nhẹ cân nhất lãnh công việc nhẹ nhàng nhất: làm bệnh nhân.
Trước khi thi, Lan nhăn nhó dặn đi dặn lại:
- Mấy bồ làm băng-ca cẩn thận hộ tôi nhé, kẻo đang đi chăn mà tung ra là mấy bồ hạ tôi “đo sàn” thì tội nghiệp tôi.
Giao, Thi và Cúc, Hương rũ ra cười. Thi lại được dịp trêu:
- Bồ khỏi lo, tụi này chưa học đánh boxe bao giờ nhưng sẽ cố knock-out (1) bằng chiếc băng-ca.
Hương vội trấn an Lan:
- Bồ đừng ngại, tôi sẽ kiểm soát băng-ca kỹ trước khi “bệnh nhân” nằm lên. Thi nói đùa đấy mà.
Cuộc thi bắt đầu từ 2 giờ trưa mà mãi 3 giờ 30 nhóm Hương mới được rút đề thi. Vì Giám Khảo chấm thi theo tiêu chuẩn ưu tiên nên vừa được đề thi là cả nhóm xúm vào băng bó thật mau. Sau khi băng đầu cho Lan, băng xương chân, làm écharpe tay, Lan được đặt lên chiếc băng-ca sơ sài làm bằng chiếc chăn trắng và hai cây gậy. Nhưng cửa vào giảng đường ban Giám Khảo vẫn bị cả một đoàn băng-ca dài chắn. Cố gắng mãi, bọn Hương mới nhích gần cửa được một chút. Và bao nhiêu hăng hái lúc đầu tiêu tan, các sinh viên ngồi bệt xuống đất chờ đợi.
Hành lang đông ngưòi hầm hập nóng. Hương khó thở nên bước ra hành lang phía sau hóng mát cho đỡ mệt. Đang khoan khoái hít thở làn gió nhẹ, Hương nghe bước chân người tiến lại. Nàng quay lại, bối rối thấy Giang vừa tan học từ trên lầu ba bước xuống cùng các bạn. Ánh mắt thắm thiết quyến luyến của Giang như quyện lấy hồn Hương. Thấy Hương bơ phờ Giang hơi mỉm cười khuyến khích. Tim Hương rộn ràng, nàng không bỉết có nên cười dáp lễ không. Vừa lúc ấy, tiếng Cúc gọi gỡ rối cho nàng. Hương vội chạy lại phía cửa giảng đường, nơi các bạn đang đợi, vừa kịp lúc nâng băng-ca lên, bước vào phòng thi.
Các giám kliảo quan sát các chỗ băng, gật gù tán thưởng. Nhưng rồi đến màn biểu diễn gay go nhất: hô hấp nhân tạo. Lan phải vờ bất tỉnh cho Thi hô hấp nhân tạo trước bao cặp mắt “khán giả”. Nhưng rồi mọi việc cũng trôi chảy.
Ra khỏi phòng thi, cả bốn cô đều toát mồ nôi vì nực và… hồi hộp. Ai cũng thở phào nhẹ nhõm và bàn tán huyên thuyên. Lan vươn vai, hít một hơi dài:
- Khiếp, mỏi ghê. Chân tay bất dộng mấy tiếng đồng hồ. Nằm trên băng-ca thêm chút nữa chắc mình thành bệnh nhân thật quá!
Thi nhí nhảnh:
- Bồ phải cám ơn mình đấy nhé. Không có mình cứu vãn tình thế, xung phong làm phương pháp bouche-à-bouche thì còn lâu mới xong. Đãi một chầu đậu đỏ bánh lọt đi Lan.
- Gớm, bồ này kề công hơi nhiều. Lúc bồ kéo hàm dưới tôi ra, chút nữa thì trặc quai hàm. Tôi phải cố gắng lắm mới khỏi hét lên vì đau. Tay bồ ấn tim tôi với cả sức nặng của “tấm thân…bồ tượng” làm tôi suýt ngạt hơi, tắt thở luôn ấy chứ. Hô hấp kiểu mới của Thi chắc làm “bệnh nhân giả” tắt hơi luôn, từ giã cõi đời mà sang thế giới bên kia!
Thi xịu mặt giận dỗi:
- Lan chỉ chê là giỏi. Sao không nhờ Giao hay Cúc hô hấp hộ có phải hay hơn không?
Hương dàn hòa:
- Thôi, xin hai bồ. Chúng mình lo dọn dẹp đồ nghề rồi còn đi giải khát chứ. Trời sắp chuyển mưa rồi kìa.
Cả nhóm nhanh nhẹn thu xếp đồ đạc, ra quán ngoài cổng trường tự thưởng một chầu đậu đỏ bánh lọt.

***
Nhóm Hương đứng trước bảng kết quả thi cứu thương xem điểm. Chà, điểm cao nhất về nhóm Hương, đúng như lời Giao tiên đoán. Giao cười vui vẻ:
- Đó, các bb thấy chưa? Tôi bói không sai mà. Cứ có Thu Hương ở đâu là dẫn đầu tới đó. Tôi cam đoan với các bồ rằng ít nữa thế nào cũng có một bầy admirateurs (2) cho mà coi… Mà không chừng có rồi ấy chứ.
(2) Người ngưỡng mộ.
Hương đỏ mặt chống chế:
- Bồ này kỳ quá à. Chỉ hay trêu người ta thôi!
- Tôi trêu “người ta” chứ trêu bồ hồi nào đâu mà trách tôi “kỳ quá”? - Giao ranh mãnh đáp.
Hương đành lắc đầu cười trừ. Cô bé Giao này nói gì cũng lèo lái khôn ngoan, không sao bắt lỗi nổi.
Lan nhìn đồng hồ, giục Hương:
- Mình phải học giờ Triết, Hương ơi. Mau lên kẻo hết chỗ mất.
Hương và Lan vội chia tay bạn, rảo bước sang giảng đường 2. Các hàng ghế đầu đã đông nghẹt, cả hai đành phải ngồi xuống giữa lớp. Lan hỏi Hương:
- Bồ có quen ai trong lóp Triết để mượn bài không? Tụi mình học cứu thương, mất 2, 3 bài rồi.
- Không. Thôi bây giờ mình nhìn quanh xem có sinh viên nào mặt quen quen, học nhiều môn chung với mình thì mình mượn tạm vậy, Lan nhé.
Cả hai kín đáo quan sát số nam sinh viên quanh đó. Hương thầm thì:
- Anh ngồi gần cái cột giữa lớp đội mũ lưỡi trai, hình như học cùng cours và nhóm Anh Văn với mình thì phải.
Lan biều đồng tình
- Đúng rồi, mình gặp anh ấy trong lớp giáo sư Thọ, giáo sư Trí và các cours phụ khác nữa.
- Nhưng mình không quen mà mượn vở anh ta, biết anh ta có cho mượn không?
- Bồ mượn đi, Hương. Bồ xã giao khéo mà.
- Thôi, bồ mượn đi. Tự nhiên lại làm quen kỳ lắm.
- Tôi cũng ngại quá, bồ mượn đi.
Cả hai cứ đổ trách nhiệm cho nhau mãi mà không ai chịu nhận cả. Cuối cùng, Lan và Hương thỏa thuận Lan sẽ lãnh phần mượn vở và Hương đem trả.
Lan ra điều kiện:
- Nhưng bồ phải đi cùng với tôi khi mượn vở cơ.
Sau buổi học, Lan và Hương tiến lại phía anh sinh viên. Lan bối rối:
- Xin lỗi anh, có phải anh học Dự bị Anh Vãn không ạ?
- Dạ phải, thanh niên đáp, vẻ ngạc nhiên lộ rõ trên nét mặt.
Lan càng lúng túng. Hương vội đỡ lời:
- Chúng tôi phải học Cứu thương nên thiếu mất vài bài, anh có thể vui lòng cho mượn được không ạ.
Thanh niên sốt sắng:
- Dạ được, hai chị cần những bài gì?
- Chúng tôi cần bài tuần rồi của Giáo sư Cần, Giáo sư Thọ, Giáo sư Trí và Giáo sư Trung ạ.
- Tôi chỉ có bài Giáo sư Cần ở đây thôi, sáng mai giờ Giáo sư Trung tôi sẽ đem các bài kia cho hai chị mượn.
Lan và Hương mừng rỡ, cám ơn rối rít.
Ra khỏi giảng đường, Hương bảo Lan:
- Đấy, bồ mượn dễ dàng vậy mà hồi nãy cứ khiêm nhượng, từ chối hoài à.
- Chứ không phải tại có bồ đứng cạnh tôi nên anh chàng mới cho mượn ngay sao?
- Bậy nào! - Hương đỏ mặt cãi.
Lan ỡm ờ trêu:
- Biết đâu đấy…
Hôm sau, đúng giờ hẹn, chàng thanh niên-Thu - mang mấy cuốn vở đến cho Lan và Hương mượn. Chàng hỏi Hương:
- Chị có thể cho tôi mượn cours Việt Văn được không?- Mấy buổi đầu năm tôi không đi học nên thiếu mất vài bài. Chị ghi cours nhanh chắc đầy đủ lắm.
- Để mai tôi mang cho anh nhé.
Khi Thu đi khỏi, Hương ngạc nhiên hỏi Lan:
- Sao anh ta lại biết mình ghi cours nhanh nhỉ?
- Bồ nói lạ không, ghi cours nhanh là nghề của Hương, ai mà chẳng biết. Bồ hay ngồi bàn đầu, ai ngồi phía sâu cũng thấy tay tiên thoăn thoắt “Hữu xạ tự nhiên Hương” mà lị.
Biết Lan chơi chữ khi nhấn mạnh chữ “Hương”, Hương phát nhẹ vào tay bạn, trách:
“Bồ chỉ được tài nịnh là không ai bằng!”
Sau vụ trao đổi bài vở ấy, Lan và Hương cũng bẵng liên lạc với Thu. Họ chỉ thỉnh thoảng gật đầu chào nhau khi gặp nhau trong giảng đường hoặc thư viện.
Lan và Hương chăm vào thư viện lắm. Có giờ nghỉ là cả hai rủ nhau vào thư viện chép tài liệu tham khảo, học bài, hoặc đọc sách. Thu cũng thường trực có mặt trong thư viện. Hương ngạc nhiên để ý thấy anh chàng chỉ đọc tiều thuyết chứ không tham khảo sách bao giờ, dù giáo sư chỉ định một số sách đọc thêm. Thu ngồi hằng buổi đọc những tiều thuyết Anh Văn dày cộm, lâu lâu lại vươn vai, quay sang nhìn Hương và Lan nghiên cứu tài liệu tham khảo, mỉm cười một mình. Hương tự hỏi không biết Thu học bài lúc nào.
Giang cũng thường vào thư viện đọc sách. Ánh mắt tha thiết của chàng trai thầm lặng này vẫn theo đuồi Hương, nhưng Giang chỉ ngồi xa xa ngắm Hương mà không bao giờ ngỏ lời làm quen. Hương biết Giang thường chăm chú nhìn mình, nhưng nàng không quan tâm mấy. “Chuyện chả có gì quan trọng,” nàng nghĩ: “Học trên hết!”

***
Tiếng dép kéo lệt sệt trên sàn đá hoa vẳng lại từ đầu lan can bên phải. Hương quay lại, thấy Thu đang ra khỏi giảng đường một cách chán nản, với chiếc mũ lưỡi trai bằng nỉ trắng cố hữu trên đầu, chân lệ dép vang động, cả hành lang, Hương thầm nghĩ: “Anh chàng này có vẻ bất đắc chí làm sao ấy. Thật là một nhân vật kỳ lạ của trường Văn Khoa”.
Quả thật Thu là một “kỳ quan” của trường. Trong khi đa số các sinh viên khác phục sức gọn gàng, tươm tất, Thu ăn mặc thật xốc xếch. Chiếc quần nhung sọc bạc phếch đem từ Mỹ về, áo sơ mi carreaux xanh lục hoặc đỏ xẫm, chiếc mũ lưỡi trai, và đôi dép kéo lê lệt sệt trên sàn gạch là bộ vó cố hữu của anh ta. Anh ta không rời chiếc mũ bụi bám đã ngả màu cháo lòng, có khi ngồi nghe Giáo sư giảng trong giảng đường cũng chẳng buồn bỏ mũ ra. Anh ta có vẻ bất cần đời và chống đối xã hội ra mặt. Thu ngồi nghe giảng, với vẻ chán chường trừ những cours Anh văn chuyên biệt nhất là môn Văn học sử Anh, Mỹ. Trong những giờ đó, anh ta rất hoạt động và trả lời nhiều câu hỏi của Giáo sư một cách trôi chảy. Sau này, Hương khám phá ra rằng Thu cũng vừa đi Hòa Kỳ về trong chương trình AFS và học năm đệ nhất lại Hoa Kỳ.
Đa số các bạn cùng về với Thu đều phục sức như… Mỹ, nói chuyện với nhau bằng Anh ngữ và sống cách biệt trong một nhóm nhỏ. Họ có vẻ khó hòa hợp với lối sống ở Việt Nam vì chịu nhiều ảnh hưởng Âu Mỹ. Thu tuy trong nhóm họ nhưng ít lộ vẻ kiêu căng. Anh chàng rất cầu tiến nên không thiển cận. Thu có vẻ thích gợi chuyện với Hương, để tìm hiểu thêm về nàng, nhưng Hương vẫn giữ vẻ xa cách, dù nàng hơi tò mò về nhân vật lạ lùng kia.

***
Văn Khoa, ngày…. tháng 6-1968,
“Mải mê trong việc học mình xao lãng viết nhật ký. Dạo này mình buồn nhiều. Chiến bại chắc chắn về phần mình tuy không bao giờ tuyên chiến. Gia cảnh đã lầm than, lại thêm một nhân vật mới xuất hiện giữa mình và Hương, khiến Hương càng xa tầm tay của mình. Mình khổ sở cùng cực! Hương ơi, Thu là bạn của Giang đấy, nhưng Thu càng ngày càng tiến lại gần Hương, còn Giang càng ngày càng bị đẩy ra xa Hương hơn. Thu và Giang như hai giòng nước chảy ngược chiều. Thu may mắn trôi cùng chiều với Hương nên được gần Hương. Còn Giang, than ôi! Giang lỡ ra đời dưới một ngôi sao xấu nên bất hạnh phải trôi xa Hương mãi mãi. Giang mặc cảm, Hương có biết chăng? Vốn mang mặc cảm nghèo, Giang lại càng thêm mặc cảm về chính khả năng của mình khi thấy Hương xuất sắc trong trường.
“Khung trời Văn Khoa vẫn xanh ngắt, những tàng lá me vẫn xanh non tươi tốt hơn bao giờ, nhưng sao Giang không còn sung sướng khi đắm mình vào cảnh ấy? Hương ơi, biết đến bao giờ Hương hiểu tâm sự Giang?
“Nhiều khi tiếng gọi của con tim lấn át lý trí khiến Giang muốn tìm cách làm quen với Hương rồi sau đó tùy “con tạo xoay vần ra sao”. Giang ao ước được một lần trò chuyện cùng Hương, nhìn thẳng vào mắt Hương bày tỏ mối ân tình này, nghe Hương nói cười ríu rít như chim họa mi, đắm mình vào hạnh phúc bên Hương và quên hết thực tế phũ phàng. Nhưng quen Hương, Giang chỉ mang lại đau khổ cho cả hai chúng ta mà thôi.
Hương gần Giang trong gang tấc, nhưng lại cách xa Giang nghìn trùng. Hoàn cảnh gia đình Giang đã chia cách chúng mình, Hương ơi!
Văn Khoa, ngày… tháng 7 năm1968
“Ngày thi gần kề, mình cố gắng đắm mình trong sách vở cho khỏi nghĩ vẫn vơ. Nhưng hình ảnh duyên dáng của cô bé vẫn ám ảnh mình. Hương ơi, Hương là một nàng tiên dịu hiền, hình ảnh Hương xoa dịu nỗi đau khổ của Giang và giúp Giang đủ nghị lực học thi kỳ này.
“Không biết mình có đậu nổi kỳ nhất không?
Văn Khoa, ngày… tháng 8-1968
“Thế là xong, mình đã thi đủ các môn. Có hy vọng đậu. Nhưng mình lại lo bài làm không hợp ý Giáo sư vì suốt năm không làm bài Việt văn, Sử địa mình chẳng biết ý Giáo sư ra sao. Đi thi là cả một canh bạc dựa trên sự may rủi.
Kết quả sẽ được công bố vào cuối tháng 10. Ôi! Cả một thế kỷ chờ đợi! Mình biết làm gì trong khi chờ đợi? Đành để nỗi nhớ nhung chất ngất dày vò vậy!
Văn Khoa. ngày… tháng 8-1968
“Mình đã tìm được vài chỗ dạy sinh ngữ tư gia với số lương khiêm nhượng. Nhưng đối với mình, đó là cả một dịp may để giúp đỡ ba mẹ. Ba sẽ bớt phải nhận việc về nhà làm thêm sau giờ tan sở, mẹ sẽ bớt phải tảo tần buôn bán.
Tối qua, mẹ nhìn mình âu yếm trách:
- Dạo này con hơi gầy đấy, Giang ạ! Con vừa thi xong, hãy nghỉ đã, vội đi dạy làm gì? Nhà mình đã chết đói đâu mà sợ.
Mình cảm động đáp:
- Thưa mẹ, con vẫn khỏe như thường. Sức trai mà mẹ! Vả lại, ở nhà không làm gì cũng chán, con đi dạy cho vui, mẹ ạ.
Mẹ mắng yêu:
- Con chỉ đi mua việc mà làm cho mệt thân thôi!
Những buổi không dạy học mình vào trường tập lam cầu với một số bạn. Mình tự biện hộ rằng mình chơi lam cầu để phát triển trí dục lẫn thể dục. Những lý do mạnh mẽ nhất thúc đầy mình lui tới Văn Khoa là hy vọng gặp Hương ở dó. Và mình đã toại nguyện với những giây phút “sung sướng xót xa”, vui mừng pha lẫn đắng cay.
Mình thường gặp Hương trong thư viện. Cô bé này chăm chỉ quá, nghĩ hè cũng vào thư viện hàng ngày mượn sách tra cứu, ghi ghi chép chép. Mình tò mò để ý, thấy cô bé đọc những sách thi văn Việt, Pháp, Anh, cặp mắt long lanh tiếp nhận những tư tưởng hay, rồi cặm cụi chép. Hôm thì cô bé mượn các số báo Văn Hóa Nguyệt San ghi chép.
“Ngắm cô bé đọc sách cũng khá vui mắt. Cô bé chăm chú đọc, quên hết ngoại cảnh, đến đoạn văn hay lại gật gù tán thưởng, có khi suýt soa nho nhỏ trong miệng, rồi chép những đoạn văn hay vào những tờ giấy trắng cắt theo một khổ đều đặn.
“Nhìn bàn tay thoăn thoắt của cô bé, mình có ỷ tưởng ngộ nghĩnh là bàn tay nhỏ nhắn đã mọc cánh lướt trên mặt giấy. Cô bé hay ngồi tại một góc phòng, dù thư viện hầu như chỉ có cô bé lui tới. Cô bé chìm trong thế giới riêng của tư tưởng không biết có mình say mê ngắm. Mình vờ mượn báo xem để kín đáo ngắm cô bé. Lạ thật, cô bé không đẹp chỉ dễ thương, nhưng sao vẻ dễ thương ấy có mãnh lực thu hút mình thế nhỉ? Trong khi đó, trước bao hoa khôi trường Văn Khoa mình vẫn dửng dưng. Hình như vẻ ngây thơ, vô tư của cô bé có sức quyến rũ lạ lùng.
Nhưng mấy ngày nay, một nhân vật lại chen vào giữa mình và cô bé. Thu cũng bắt đầu lui tói thư viện rồi gợi chuyện cùng Hương - Mình chỉ câm lặng đau khổ, ngồi nhìn Hương hồn nhiên tiếp chuyện Thu. Vẻ mặt linh động của Hương khi nàng nói chuyện trông thật đáng mến. Ước gì mình ở địa vị Thu để được đối diện cô bé, nghe cô bé nói, cười!
Giang lụy vì Hương, Hương ơi, Hương có biết?

***
Hè năm Dự bị… Hương hồi hộp chờ đợi kết quả kỳ thi. Tuy làm bài trôi chảy nhưng Hương sợ không hợp ý Giảo sư nên không dám hy vọng. Để tìm quên, Hương năng vào thư viện nghiên cứu văn chương dân tộc và ngoại quốc, vừa để giải trí, vừa dề phòng phải thi lại kỳ II.
Một hôm, đang ngồi tại chiếc bàn quen thuộc trong góc thư viện, nàng giật mình nghe tiếng dép lẹp xẹp. Thu tự nhiên kéo ghế ngồi đối diện Hương.
- “Chào chị” - Thu cười xã giao, ngả đầu chào Hương.
Hương bối rối vì thái độ tự nhiên của Thu. Nàng đáp:
- Chào anh. Anh vào thư viện đọc sách?
- Tôi ghé vào trường xem có kết quả chưa, thấy thư viện mở cửa nên ghé vào chơi chứ không đọc sách. Thấy chị ngồi đây nên lại nói chuyện, chị cho phép chứ?
Hương e thẹn, nhẹ gật đầu:
- Xin anh cứ tự nhiên, tôi đọc sách giải trí chứ không học đâu.
Rồi nàng cố gắng tìm một để tài câu chuyện:
- Anh làm bài thi khá không? Chắc anh hy vọng đậu cao vì anh giỏi Anh ngữ lắm.
Thu cười tươi:
- Tôi làm bài sơ sơ thôi. Bài Sử - Địa thì “sur”, còn bài Việt Văn tạm được. Chị làm bài chắc khá nhỉ?
- Tôi làm bài tạm được, nhưng chẳng biết Giáo sư chấm ra sao. Tôi lo phải thi lại kỳ II quá.
Thu lịch thiệp, sốt sắng giúp đỡ:
- Chị lo lắm à? Tôi quen anh thư ký Đại Học Đường, có thể nhờ xem kết quả trước họ. Số báo danh của chị là bao nhiêu nhỉ?
Hương mừng rỡ, vội đáp:
- 141 ạ.
- Tên chị là Nguyễn thị Thu Hương phải không?
- Dạ phải.
Mừng rỡ ửng hồng đôi má, Hương mỉm cười cám ơn Thu:
- Cám ơn anh trước nhé… Có anh giúp tôi đỡ phải chờ lâu.
Rồi sực nhớ ra, Hương vội hỏi:
- Nhưng làm sao gặp được anh để biết kết quả ạ?
- Chị cho tôi địa chỉ, có kết quả tôi sẽ lạí báo tin cho chị hay ngay.
Hương ngập ngừng… Có nên cho một chàng trai không quen thân biết địa chỉ mình không đây? Nhưng rồi nỗi lo lắng về kết quả thi át cả tính nhút nhát, nàng quyết định;
- Anh tốt quá, cám ơn anh nhiều. Tôi ở số… Trần Quý Cáp gần trường Lê Quý Đôn.
- Tôi biết rõ đường này chị đừng lo.
Hương bất giác nhìn ra nơi phía cửa. Giang vừa hiện ra nơi ngưỡng cửa. Nụ cười đang nờ trên môi Giang bỗng tắt lịm khi Giang thấy cảnh Thu và Hương tâm đầu ý hợp. Ánh mắt tha thiết của Giang bỗng sâu thẳm hơn, xa xôi, buồn não nùng. Nhưng rồi Giang trấn tĩnh lại ngay.
Tiếng Thu chào khiển Hương giật mình:
- Thôi, chào chị tôi về trước nhé. Có tin gì tôi sẽ báo ngay cho chị. Chúc chị đọc sách vui vẻ.
- Vâng. Cám ơn anh, chào anh.
Cúi xuống cuốn sách Triết Đông, Hương vẫn còn nghe tim mình rộn ràng, gò má nàng nóng bừng. Có lẻ vì đây là lần đầu tiên Hương tiếp chuyện với Thu lâu hơn mọi lần nên nàng cảm động. “Anh chàng có nụ cười thật tươi và cặp mắt đẹp, làn mi cong như con gái” Hương khách quan nhận xét. Nhưng ánh mắt sâu buồn của Giang đeo đuổi Hương khiến lòng nàng chùng xuống. Sao “anh chàng thầm lặng” lại vương buồn khi thấy Thu nói chuyện với mình nhỉ? Hương tự hỏi.

***
Hương thấp thỏm chờ đợi mấy ngày nay. Sắp đến ngày công bố kết quả Dự bị rồi, mà Thu vẫn biệt tin. “Có lẽ anh chàng đại ngôn rồi” - nàng thầm nhủ. Thôi đành chờ đi xem bảng vậy.
Chiều chiều, Hương mang sách ra hiên nhà đọc. Nàng, nằm trên ghế dài đọc sách chán lại ngắm trời đất, cây cỏ. Từ sân biệt thự, Hương được chiêm ngưỡng một khoảng trời bao la phóng khoáng, xanh ngắt. Những tàng me rợp bóng xanh mát như vẫy tay mời gọi nàng bay bổng lên khung trời ngát xanh kia. Có hôm Hương ngồi hàng giờ ngắm những đàn chim lượn lờ trên không mà không chán mắt. Dần dần, nàng để ý những nhóm chim bay lượn theo từng vòng nhất định. Khi thì hai chú én lượn thành vòng tròn giao nhau, khi thì 3, 4 chú én lần lượt bạy lượn theo những vòng tròn đan vào nhau, thật ngoạn mục. Hương tẩn mẩn đặt tên những điệu múa ấy là “Luân vũ của loài én”. Nàng say mê theo dõi điệu luân vũ độc đáo, tuyệt diệu này và mơ ước mình mọc cánh bay bổng lên chín từng mây hợp bạn cùng đàn én xinh xắn. Vũ trường như thu hẹp vào phạm vi khung trời xanh mát. Hương tạm quên cảnh chiến tranh, vui với tiểu vũ trụ thanh bình của nàng.
Đang mải mê theo dõi một đoạn truyện trinh thám của Agatha Christie Hương bỗng giật mình nghe một hồi chuông dài kêu cửa. Chạy ra mở cửa, nàng ngạc nhiên thấy Thu tươi cười chờ mình trên chiếc Honda đỏ của chàng. Thu oang oang khoe:
- Chị đậu rồi, đậu “Bình” nữa. Thủ khoa đấy nhé!
Hương mở to mắt, nghi ngờ:
- Thiệt không anh? Anh đừng đùa tôi, tội nghiệp mà! Đậu được là may lắm rồi, tôi đâu dám mơ đậu cao… A, mời anh vào nhà chơi đã.
Mời Thu ngồi xong, Hương hỏi kỹ lại:
- Anh làm ơn nói rõ lại kết quả kia cho tôi nghe với.
- Chị đậu Bình, thiếu có nửa điểm thì dược Ưu, uổng quá! Tôi Bình Thứ thôi, thiếu nửa điểm được Bình rồi.
- Anh nói thiệt đó hả anh? Có đúng số 141, Nguyễn Thị Thu Hương không? Hay anh nhầm với ai?
- Đúng mà, tôi có ghi điểm chi tiết nữa này.
Đọc xong, Hương vẫn nghi ngờ mình xem nhầm:
“Không có lý nào” - nàng lẩm bẩm.
Thấy Hương lộ vẻ không tin, Thu bảo:
- Không tin, chiều mai chị đi coi thử xem. 6 giờ có kết quả đó. Tôi cam đoan với chị là nguồn tin này chính xác lắm. Tôi được thấy tận mắt những điểm của chị mà.
- Vậy à? Mai tôi đi coi lại cho chắc, chứ tôi không dám tin lắm. Phải chính mắt đọc tên mình trên bảng tôi mới dám tin… Anh ngồi chơi, tôi đi pha nước mời anh nhé.
Mang ly chanh đá ra, Hương đưa mời Thu. Thu bỏ chiếc mũ đang cầm trong tay xuống chiếc ghế nhỏ cạnh bàn, đưa hai tay ra đỡ ly nước. Không biết vô tình hay cố ý mà Thu nắm trọn hai tay Hương trước khi đỡ ly nước. Hương mắc cỡ muốn… độn thổ, hai má nóng bừng, không biết nói gì cho đỡ bối rối. Thu vẫn giữ vẻ tự nhiên nên Hương dần dần lấy lại bình tĩnh. Thu hỏi:
- Năm tới chị tính ghi chứng chỉ gì?
- Có lẽ tôi ghi Văn Minh Việt Nam và Văn Minh Anh.
- Ấy tôi khuyên chị chớ nên lấy hai chứng chỉ ấy, nặng lắm. Tôi quen nhiều anh chị học giỏi, sắp ra trường. Họ khuyên tôi tối kỵ theo hai chứng chỉ đó ngay năm đầu. Họ bảo học Ngữ học và Văn minh Việt Nam chung nhẹ hơn.
Hương tần ngần suy nghĩ:
- Để tôi nghĩ lại xem nhé. Có thể tôi sẽ theo lời khuyên đó. Nhưng anh có biết môn Ngữ học ra sao không? Tôi chưa biết môn đó bao giờ cả nên lo khó hiểu bài.
- Tôi được chị bạn vừa học Ngữ học năm vừa qua chỉ cho một cuốn sách tóm tắt hay lắm. Chị muốn mượn không? Cuốn ấy tôi mượn thư viện Lincoln và vừa đọc xong. Tôi sẽ chuyển cho chị.
Hương mừng rỡ cám ơn rối rít:
- Nếu được thì còn gì bằng! Anh cảm phiền cho tôi mượn nhé!
Nói thêm vài câu chuyện, Thu ra về sau khi đã hứa hôm sau đi xem kết quả sẽ mang sách cho Hương, Lật đật quá, chàng bỏ quên chiếc mũ trên ghế, Hương không để ý, sau khi tiễn Thu ra cổng trở vào, nàng mới thấy chiếc mũ. Nàng vội chạy ra gọi Thu, nhưng Thu đã biệt dạng. Nàng tự nhủ mai đí xem kết quả sẽ trao lại Thu chiếc mũ.
Thu về rồi, cảm giác là lạ khi chàng nám lấy tay Hương vẫn còn vương vắn khiến Hương e thẹn. Nàng lắc đầu xua đuổi ý nghĩ về Thu, chạy lên báo tín thi đậu cho mẹ mừng,

***
Văn Khoa đông nghẹt sinh viên Dự bị. Dự bị Anh đông sinh viên nhất nên kết quả công bố khá muộn. “Sĩ tử” đứng chật các hành lang, bàn tán xôn xao, vẻ lo âu hiện rõ trên nét mặt.
Hương đứng củng Lan, Giao và Thi, nói chuyện huyên thuyên cho đỡ hồi hộp. Hương vẫn còn nghi ngờ Thu xem nhầm tên nàng nên phập phỏng lo sợ.
6 giờ 15 vẫn chưa có kết quả. Vài sinh viên nóng lòng vào văn phòng hỏi. Nhưng, họ tiu nghỉu trở ra, tuyên bố: 6 giờ 30 mới yết!
Hương đang cười cười nói nói bỗng thấy dáng Thu nơi đầu hành lang. Thu đưa tay lên vẫy, cười khuyến khích như muốn nói: “Chị đừng lo, đậu rồi mà!” Cạnh Thu, Giang cũng đang chăm chú nhìn Hương, vẻ mặt tư lự, buồn bã. Ôi! Ánh mắt sâu thẳm kia chứa đựng cả một trời đau khổ! Hương xao xuyến, lòng rộn lên một nỗi thương cảm. Tại sao ánh mắt ấy cứ theo đuổi mình hoài nhỉ?
Nhớ đến chiếc mũ Thu đã quên, Hương vội cáo lỗi cùng các bạn, ra đưa chiếc mũ cho Thu. Ánh mắt trách móc, u buồn của Giang lại xoáy vào hồn nàng… Giang như muốn nói gì cùng Hương qua ánh mắt ấy.
Ban Pháp Văn vừa có kết quả. Các sinh viên đổ xô lại phía bảng thông cáo, Giang cũng len lỏi ra xem bảng. Một lát sau, chàng trở ra, nét mặt tươi cười. Thu hỏi vọng ra:
- Đậu rồi hả Giang? Khỏe nhé!
Giang đùa:
- “Rớt rồi” nhưng nụ cười tươi vẫn nở trên môi.
6 giờ 40… Viên thư ký văn phòng đi ra, tay cầm 3, 4 tờ kết quả. Sinh viên ùa theo.
Hương vốn ghét chen chúc nên đứng xa xa chờ đợi. Để vãn người hãy xem, vội gì Hương bỗng nghe tiếng lao xao:
- Nguyễn Thị Thu Hương - Hạng Bình. Thu Hương là ai?
Hương cố giữ vẻ tự nhiên, Lan bấm Hương:
- Kìa Hương, tên bồ đấy mà. Đậu Bình rồi.
Hương vẫn hoài nghi:
- Để xem tận. mắt mình mới tin.
Số sinh viên vãn dần. Kẻ cười, người nhăn nhó than van sau khi xem bảng. Nhiều cô cậu mắt đỏ hoe, tủi hổ, khiến Hương mủi lòng. Hương lại gần bảng kết quả. Đúng tên nàng, số báo danh và ngày sinh kia, cạnh chữ Bình. Thôi, không còn nghi ngờ gì nữa. Thu đã nói đúng Hương xem cho các bạn, Thi, Giao, Lan đều đậu cả, thế là vui cả làng. Đang mải mê xem, Thu đến sau lưng Hương lúc nào không biết. Chàng cười:
- Đúng chưa? Tôi đâu nói gạt chị bao giờ?
Hương nhoẻn miệng cười cám ơn. Bỗng nàng gặp ánh mắt Giang nhìn mình chăm chăm, buồn tủi. Tim Hương thắt lại. Biết làm sao được bây giờ? Mình đâu cố ý làm khó “anh chàng thầm lặng”!
Thu trao cho Hương cuốn sách Ngữ Học.
-Tôi vừa ghi mượn lại rồi. Đến tuần sau chị cho tôi xin lại để trả thư viện nhé.
- Vâng. Tôi sẽ cố gắng đọc thật mau.
Hương vòng ra hành lang phía trước.
Thu đi song song cạnh nàng. Hương bối rối, sợ Thi tinh nghịch chế giễu nên kiếu từ:
- Thôi, xin phép anh nhé, tôi về trước.
Thu tỏ vẻ quyến luyến, chàng đột ngột hỏi:
- Hồi đó chị học Anh văn ở đâu?
Hương ngừng lại, ngạc nhiên, nhưng cũng đáp:
- Tôi học ở Trung học thôi.
Thu xuýt xoa:
- Vậy mà chị viết văn hay “dễ sợ”.
Hương tròn mắt kinh ngạc:
- Anh đọc văn tôi bao giờ mà khen quá lời như vậy?
Thu cười tạ lỗi:
- Tỏi mạn phép, đọc những trang cuối vở Việt văn của chị.
- A, thảo nào! - Hương đỏ mặt thốt.
Hương mắc cỡ quá! Hôm cho Thu mượn vở ghi bài, Hương có đưa thêm cuốn tài liệu tham khảo nàng chép trong sách để trả ơn Thu cho mượn đầy đủ các môn Lan và nàng thiếu. Nhưng nàng quên rằng phía cuối cuốn vờ này nàng có ghi một số tư tưởng của nàng về cuộc đời, nhân tình thế tháí, quan niệm sống, bằng Anh ngữ. “Đó là những tư tưởng thầm kín, sâu xa nhất của nàng, Vậy mà Thu đã đọc được…
Thấy Hương biến sắc, Thu vội xin lỗi:
- Xin lỗí chị, nếu tôi quá tò mò, xin chị bỏ lỗi cho.
- Đâu có… - Hương yếu ớt chống chế. Anh có lỗi gì đâu!
Rồi Hương rảo bước ra bãi gửi xe. Đi qua góc vườn, Hương lại bắt gặp cặp mắt Giang, chăm chú nhìn mình, nửa như chia vui cùng nàng, nửa buồn vô tận. Nàng cúi đầu thở dài…

***
Hương miệt mài nghiên cứu cuốn sách Ngữ học. Tính nàng thích tìm hiểu, khám phá nên nàng rất thích thú khi bước vào môn học mới lạ này. Cuốn sách trình bày thật dễ hiểu, theo kiểu vấn đáp, Hương chép lại được gần một cuốn vở 100 trang.
Gần đến hạn trả sách, Hương cố chép thật mau. Nhưng vẫn không kịp vì Thu lại nhà nàng đòi sách trước thời hạn. Hương ngạc nhiên nhưng cũng trả lại Thu:
- Tôi xem cũng gần xong. Để lúc khác mượn lại cũng được. Cám ơn anh nhiều.
Hương hơi bực bội vì Thu không giữ lời. Nàng thay áo, vào thư viện tìm xem còn bảng khác của cuốn sách chăng.
Vừa lên phòng dành riêng cho sinh viên trên lầu thư viện Abraham Lincoln, Hương ngỡ ngàng thấy Thu ngồi đó tự bao giờ.
Thu mỉm cười thật tươi:
- Tôi mới tìm được mấy cuốn sách khác cũng hay lắm.
Vừa nói, Thu vừa đưa cho Hương xem hai cuốn sách dày. Hương ghi tên sách rồi tìm trên kệ để đọc. Ngồi đọc miệt mài, cũng mỏi, nàng xuống nhà xem báo giải trí thì gặp Thu ngay hành lang. Thu đang nói chuyện với một thiếu nữ phục sức hợp thời trang tóc cắt theo kiểu mới nhất. Hương thoáng nghe Thu căn dặn thiến nữ:
- Cuốn sách này tốt lắm, chị về đọc đi.
Vừa nói, Thu vừa đưa cuốn sách mới đòi của Hương cho thiếu nữ lạ mặt. Hương bực tức.
“À, thì ra thế. Anh chàng này không đúng hẹn, đòi sách sớm để cho cô kia mượn! Nhưng thôi, mình cũng chẳng cần. Đợi cô kia trả thư viện rồi mình mượn lại sau”. Hương tự an ủi, nhưng nỗi bực bội vẫn còn day dứt nàng. Nàng lơ đãng lật những trang báo mà không để ý mình đang đọc gì. “Mình đã lầm! Tưởng Thu đặc biệt tử tế với mình, ai có ngờ anh ta “có mới nới cũ ra”. Anh ta đòi sách mình để chiều lòng người đẹp đây mà.
Trở lên lầu Hương chán ngán tình đời, không thiết đọc sách nữa. Nàng mượn sách mang về nhà nghiên cứu để tránh bộ mặt dễ ghét của Thu.
“Văn Khoa, ngày… tháng 10, 1968
“Dạo này Hương ít đến thư viện Văn Khoa, mình buồn quá, ngóng dáng Hương từng buổi chiều, nhưng thư viện vẫn vắng bóng nàng. Hương ơi, Hương vui nghỉ hè ở nơi nào mà không vào trường nữa?
“Càng cố quên Hương, mình càng nhớ Hương thêm. Kề cũng lạ, mình chỉ biết Hương qua những lần gặp gỡ trong trường, không rõ tính tình nàng ra sao mà vẫn miệt mài theo đuồi giấc mộng vô vọng! Nhưng nói vậy chứ tính Hương giản dị, hiền dịu, ai chẳng biết. Một anh bạn đã vô tư phê bình khi Hương cùng cô bạn thân của nàng đi qua: “Cô bé kia có nụ cười phúc hậu dễ thương quá, Giang ơi!”: Mình nghe cũng mát lòng mát dạ. Có người khen hộ mình rồi.
“Càng ngày Thu càng tỏ vẻ thân mật với Hương hơn. Vào thư viện, thấy Hương là Thu đến ngồi đối diện, nói chuyện huyên thuyên. Biết tính Thu mình buồn cho Hương. Thu đào hoa, tán giỏi, cao lớn, có bộ mã được các cô vây quanh nên “tán” hơi nhiều. Mình không ghen nhưng mình lo cho Hương. Cô bé còn non dại, làm sao hiểu Thu chỉ “tán” chơi mà thôi?
Tham lang
Hương gật gù tán thưởng. Giang xét người đúng quá. Vậy mà sao Giang không lên tiếng cho Hương biết? Khi nàng khám phá ra bộ mặt thật của Thu cũng hơi muộn. Nàng đã bị nhiều phen bực tức rồi!

 Chú thích:1 )Hạ đo ván.
2) Người ngưỡng mộ

Chương 4
Theo lời khuyên của Thu, năm thứ hai Hương theo chứng chỉ Văn Minh Việt Nam và Ngữ Học Anh. Nhưng giờ học của hai chứng chỉ này trùng nhau nhiều nên sau Hương phải đổi sang từ chứng chỉ Văn Minh Việt Nam sang Văn Chương Mỹ. Thu cũng đổi theo nàng.
Giáo sư Ngữ học dùng hai cuốn sách Thu chỉ nên Hương nhàn hạ hơn các bạn. Nàng chỉ đọc kỹ lại sách và thầm cám ơn Thu đã giúp mình. Hương không ngờ Thu đã tính toán rất kỹ trước khi tử tế với nàng. Anh này khá vụ lợi, nhưng Hương chỉ khám phá ra sự kiện này cuối niên học ấy. “Thả con săn sắt, bắt con cá sộp” là dự định của Thu. Anh chàng miệng lưỡi khéo léo, Hương lại ngây thơ, nên cứ suýt xoa khen Thu tốt bụng.
Thu đậu vào Sư Phạm nên định mượn Hương tất cả các cours Văn Khoa. Nhưng muốn vậy, anh ta phải giúp Hương trước khi nhờ. Vì vậy mà Thu chỉ sách học cho Hương trong kỳ hè. Biết Hương tốt và hết lòng giúp đỡ các bạn - ngay cả những kẻ ganh ghét nàng - Thu tin tưởng cuối năm sẽ đậu cả Sư Phạm lẫn Văn Khoa.
Biết ơn Thu, Hương giữ chỗ giùm chàng và cho mượn sách cours đầy đủ. Những buổi không phải học Sư Phạm, Thu chỉ việc vào lớp đã có sẵn chỗ tốt Hương giữ hộ. Hương coi đó là một cách trả ơn Thu không hơn không kém. Nhưng các bạn nàng nghĩ khác chế giễu Hương luôn. Thi cứ hỏi:
- Thế nào, dành chỗ cho “chàng” chưa?
Hương chỉ cười hiền hòa:
- Hương dành chỗ cho cả nhóm mình rồi, Thi cũng có chỗ, đừng lo.
Còn Giao và Lan cứ gọi tên “Thu-Hương, Thu-Hương” rồi rũ ra cười. Hương biết họ tinh nghịch, ghép tên nàng và Thu nhưng nàng không bận tâm.
Nàng tự nhủ: “Chả sao, mình không có tình ý gì thì thôi. Càng chối, Giao và Lan càng trêu tợn. Chẳng cần cải chính làm gì”.
Sau các buổi học, Hương thường ngồi trên lan can lầu ba chờ Thu chép bài, trong khi Hương học những bài khác. Hương dùng nhiều chữ tắt do chính nàng đặt ra đề ghi cours cho nhanh nên Thu yêu cầu Hương hiện diện khi chàng chép bài, kẻo Thu không hiểu rõ. Những buổi học chung ấy trở thành một thông lệ với Thu và Hương. Các bạn nàng càng trêu nhiều. Nhưng Hương không để tâm đến những lời chọc ghẹo của Thi vì nàng không làm điều gì trái với lương tâm. Thậm chí Thi còn rủ các bạn đi ngang chỗ Thu và Hương ngồi, cười cười trêu Hương. Những lúc ấy, Hương rời chỗ ngồi, đi dạo cùng các bạn một lát, kẻo Thi than Hương “bỏ bê bè bạn”.
Hương hiểu hoàn cảnh của Thu nên gắng sức giúp đỡ chàng. 'Biết Thu bất đắc chí vì một lý do nào đó khiến tài của chàng mai một, Hương cố gắng xoa dịu nỗi bất mãn của Thu để khuyến khích chàng phát triền tài nâng tiềm ần. Vì vậy mà Hương chịu đựng những lời châm chọc của bạn bè tận tâm giúp đỡ Thu. Gần Thu hằng ngày nhưng Hương không mảy may cảm động, xao xuyến. Tình yêu chưa nở trong tim nàng. Nàng chỉ coi Thu như một người bạn gái mà thôi.
Qua những cử chỉ, lời lẽ của Thu, Hương đoán tình cảm Thu đối với nàng ngày càng sâu đậm. Nhưng nàng biết loại tình cảm ấy chỉ là kết quả của lòng thán phục Thu dành cho nàng nên không coi đó là quan trọng.
Thời gian qua… Tết Dương Lịch lại trở về với thế gian. Ngày cuối năm. Thu gắng chép bài học cuối trong khi Hương đọc sách cho môn Văn chương Mỹ. Thu bỗng buông bút, giang tay cho đỡ mỏi, miệng than:
- Mệt quá!
Hương dịu dàng khuyên:
- Thôi, nghỉ đi anh. Nãy giờ chép đã nhiều rồi. Còn sớm chán, vội gì. Tôi chưa về đâu.
Thu nhìn Hương, ánh mắt chan chứa tình thương:
- Hương tốt quá, Hương ơi!
Hương nhè nhẹ lắc đầu:
- Anh quá khen, tôi đối xử với ai cũng vậy thồi.
Thu vẫn chăm chú nhìn Hương, ngập ngừng.
- Hương… Có chuyện này Thu muốn nói cùng Hương. Nhưng Hương đừng giận, Thu mới nói.
- Chuyện gì «ghê gớm » đến nỗi tôi giận nổi anh vậy?
Hương cười pha trò cho bớt ngượng trước ánh mắt quyến luyến của Thu.
Thu vẫn ngập ngừng:
- Hương. Thu có tấm thiệp chúc Tết Dương Lịch định tặng Hương, nhưng chưa đưa.
- Tưởng gì chứ tấm thiệp thì làm gì mà tôi giận. Thôi, anh đưa đại đi mà.
- Nhưng Hương để về nhà hãy mở ra xem nhé. Hương hứa với Thu đi.
- Ừ, thì tôi hứa.
Thu run run trao cho Hương một phong bì hồng dán kín.
- Cám ơn anh.
- Có gì đâu, Hương. Có một tấm thiệp nhỏ mà khách sáo thế.
Cả hai cười xòa. Thu tiếp tục chép bài, nhưng mất vẻ tự nhiên. Hương ngạc nhiên nhưng nàng tế nhị, không hỏi, để Thu chép nốt bài.
Chuông tan học reo vang. Thu và Hương xếp sách vở ra về. Đi ngang một giảng đường cả hai gặp Giang bước ra. Thu đon đả gọi:
- Giang, mạnh giỏi chứ? Lâu nay không gặp bồ.
Giang gượng cười:
- À, Thu. Mình vẫn mạnh. Dạo này bận quá nên ít gặp Thu.
Vẻ miễn cưỡng lộ rõ trên gương mặt xương, u buồn của Giang, Giang phớt nhìn Hương, rồi đau khổ quay đi. Chàng cúi đằu rảo bước, bỏ Thu và Hương, lại phía sau. Hương ngỡ ngàng. “Anh chàng thầm lặng” này có vẻ bất lịch sự gớm!
Ngày 30, tháng 12, 1968.
“Nỗi đau khổ dằn vặt mình đã mấy tuần nay. Thu và Hương luôn thân mật đi cùng nhau. Hương ơi, coi chừng bị Thu lợi dụng! Mình muốn hét lớn cho Hương nghe thấy. Hương để Thu lạm dụng trong việc mượn bài vở. Hương ơi, Hương còn ngây thơ quá. Tốt là một chuyện nhưng để cho người lợi dụng lại là một chuyện. Mình lo lòng nhân ái của Hương đi quá xa.
“Chiều nay, tình cờ gặp Thu và Hương vui vẻ sánh bước trên lầu ba - Ôi! Tầng lầu kỷ niệm lần đầu gặp Hương - Nỗi đau khổ gào thét trong tim mình. Mình định vờ không thấy Thu, nhưng anh chàng đã gọi mình lại. Thu biết rõ mình yêu Hương, nhưng vẫn cố tình dày xéo lên trái tim rướm máu của mình. Nhìn vẻ mặt tự đắc, kiêu căng của kẻ chiến thắng trên tình trường, mình tủi hổ vô cùng - nhất là trước mặt Hương! - nên chẳng thiết nói chuyện cùng Thu. Tuy Thu và mình không bao giờ tuyên chiến nhưng cả hai đều biết nhau là địch thủ. Hôm nay Thu công khai ca khúc khải hoàn, mình đành công nhận mình là kẻ chiến bại, cúi đầu chấp nhận số kiếp hẩm hiu”.
Hương chợt hiểu: “Thì ra thái độ mình lầm tưởng là bất nhã của Giang chỉ là sự chấp nhận thất bại”. Nàng buồn bã thở dài. Than ôi! Giang mà cũng nhầm về mối liên lạc giữa Thu và Hương thì còn ai hiểu Hương được đây? Nhưng kể ra nhìn bề ngoài cũng dễ nhầm thật! Thấy Thu và Hương luôn học cùng, về cùng, ai mà chẳng tưởng…
 
***
Vừa về nhà, Hương vội vã mở phong bì đọc tấm thiệp của Thu. Có gì mà Thu ra vẻ bí mật vậy nhỉ? Bức hình thật giản dị - một bó hồng nhung đỏ thắm, cùng hàng chữ:
“Roses rouges: passion ardente”(1).
Hương choáng váng. Trò đùa vô hại của mình đi quá xa rồi! Suốt tối đó, Hương suy nghĩ thật kỹ và quyết định hôm sau nói thẳng cho Thu rõ nàng không dành chút tình cảm đặc biệt nào cho chàng.
Sáng hôm sau, vừa gặp Hương, Thu đa tươi cười:
- Hương thích tấm thiệp không?
Hương nghiêm nét mặt:
- Tấm thiệp đẹp lắm, cám ơn anh. Nhưng tôi cần nói chuyện thật đúng đắn với anh. Mình tìm chỗ nào yên lặng, tôi sẽ nói.
Thu đề nghị:
- Chúng mình kê ghế ngồi phía lan can trước, Hương nhé.
Một phút yên lặng nặng nề trôi qua. Hương định thần, tìm lời thật khéo léo cho Thu khỏi mếch lòng:
- Anh à, tôi hiểu nhã ý của anh đối với tôi, và tôi thành thực cám ơn anh.
Mắt Thu sáng ngời hy vọng, chàng hồi hộp chờ đợi.
- Nhưng chúng ta nên ngừng lại ở chỗ cần ngừng, anh ạ. Tôi rất có cảm tình với anh, nhưng thú thiệt với anh, tôi chỉ luôn coi anh như một bạn gái thân thiết mà thôi!
Đang hớn hở, Thu tối mặt. Mắt Thu nhìn xa vời ra sân lam cầu. Ở đó Giang đang lanh lẹ bắt bóng, vui vẻ trong trò thề thao lành mạnh, khiến tim Thu tan tác. Bây giờ Thu và Giang đồng cảnh ngộ rồi. Cả hai cùng là kẻ chiến bại trên tình trường. Nhưng Giang còn may mắn hơn Thu, không ngỏ lời nên không phải nghe sự thật phũ phàng do chính Hương thốt ra. Mắt Thu long lanh, chàng nghe nghèn nghẹn ở cổ. “Đổ vỡ cả rồi, Thu ơi! Trò đùa của chính mày, sự lợi dụng của chính mày đã trở thành một cạm bẫy nhốt mày vào tròng. Mày đã đùa giỡn với tình yêu,,và bây giờ phải chịu hình phạt đích đáng: tình yêu đã chối bỏ mày một cách tàn nhẫn! Ôi! Tủi hổ thay, một tay đào hoa có tiếng mà nay phải lụy vì tình!”
Hương không thấy Thu trả lời mình, ngạc nhiên nhìn Thu. Nàng chợt thấy mắt Thu long lanh và nét đau khổ in hằn trên khuôn mặt Thu. Nàng hốt hoảng:
- Kìa anh, sao vậy anh? Tôi có giận anh đâu. Dù sao đi nữa chúng mình vẫn là bạn như cũ kia mà, phải không anh?
“Không, không còn gì nữa! Hết cả rồi, hết cả rồi!” Thu thẫn thờ lẩm bẩm như cho riêng chàng nghe.
Hương an ủi:
- Anh đừng quá bi quan như vậy, tôi sẵn sàng quên tấm thiệp Tết và coi như không có gì xảy ra cả.
Thu nói như rên rỉ:
- Không, không, không hiểu gì cả, không hiểu gì cả! Hết cả rồi, còn gì nữa đâu?
Rồi Thu vụt đứng dậy, vùng chạy ra chỗ gửi xe, rồ ga chạy thật mau về nhà, bỏ buổi học chung với Hương sáng hôm đó.
 
***
Hương hối hận và thương cảm vô cùng. Nàng không ngờ những lời lẽ thành thật của nàng lại gây ra hậu quả tai hại như vậy. Lần đầu tién từ khi quen Hương, Thu lộ rõ cá tính nóng nảy, đam mê của chàng, Hương rùng mình lo sợ… Rồi Thu sẽ ra sao?
Chiều đó Thu vẫn biền biệt mặc dầu hôm trước hẹn với Hương sẽ học cùng. Lương tâm Hương dằn vật nàng suốt buổi chiều hôm ấy. Hương không muốn vì mình mà Thu chán nản. Có thể trong một phút bồng bột, Thu bỏ học khiến tài chàng mai một và tương lai chàng mờ mịt. Như vậy là người bạn trai đầu tiên mà nàng quen sẽ đau khổ vì nàng. Sau suốt buổi chiều cân nhắc về thái độ, nàng cần phải có để đối phó với tình thế. Hương quyết định theo tiếng gọi của lòng nhân ái, viết một bức thư ngắn an ủi Thu.
Sài gòn ngày 31 tháng 12, 1968
Thu mến,
Hôm qua tôi hơi nặng lời với anh đôi chút và tỏ vẻ lãnh đạm cùng anh, anh tha lỗi cho tôi nhé. Thật ra tôi không muốn bước vào cuộc đời anh và gây sóng gió thêm cho anh. Anh đã một lần kể cho tôi nghe về hai mối tình vô vọng đầu đời của anh, tôi thông cảm hoàn cảnh của anh lắm, và tôi tự hứa với mình sẽ không làm điều gì cho anh buồn thêm.
Nhưng một lý do không kém quan trọng là Kim, cô bạn thân của anh từ khi còn ở Mỹ. Kim có thể dành rất nhiều cảm tình cho anh đấy, tôi nhận thấy thế. Kim vẫn thường nhờ anh chở đi học và nếu tôi không lầm thì Kim coi anh thân hơn một người bạn học thì phải. Với trực giác của phái nữa, tôi thấy trong ánh mắt nụ cười của Kim tiềm ẩn một nét âu yếm, anh ạ. Có thể anh là người trong cuộc, không sáng suốt như người ngoài cuộc nên chưa nhận rõ tình cảm Kim dành cho anh.
"Từ khi quen anh, tôi vẫn thường coi anh như một người bạn đã có bạn gái rồi nên tôi đối xử với anh thật tự nhiên. Tôi đâu ngờ chính vì thái độ tự nhiên ấy mà anh lầm tưởng về tình cảm của tôi đối với anh. Vả lại, có lẽ tôi nên tiết lộ bí mật này cho anh nghe: Kim chính là em của Thoa, cô bạn thân nhất của tôi những năm tiểu học. Nhưng từ khi lên Trung học, mỗi người học một trường rồi Thoa dọn nhà đi nên tôi không gặp lại Thoa nữa. Hồi nhỏ, Kim thường nhờ tôi chép bài hát hộ và khen chữ tôi dễ thương. Tôi vẫn còn giữ một lá thư của Kim từ khi Kim còn học lớp nhì cơ.
Lần đầu tiên gặp Kim trong lớp Văn Khoa, tôi nhận ra ngay vì Kim không thay đổi mấy. Nhưng Kim không nhận ra tôi. Tôi không muốn vô tình cướp đoạt thần tượng của chính em bạn mình, anh ạ. Chính lý do này đã thúc đầy tôi thốt lên những lời lẽ thờ ơ với anh hôm qua. Thật ra, tôi có điều gì để chê trách anh đâu?
"Vậy anh đừng buồn giận tôi nữa nhé. Anh hãy cố gắng dốc tâm học hành, lúc nào tôi cũng sẵn sàng hỗ trợ, giúp đỡ anh. Mong anh đậu cao cuối năm nay
Thu Hương”
Viết thư xong, Hương cất lá thư vào ví, định thứ hai sẽ đưa Thu. Hôm sau chúa nhật, Hương vừa thức dậy, mẹ đã dặn:
- Hương ơi, hôm qua không thấy chị Thanh - (chị của Hương) đến hôm nay con lại đằng chị thăm các cháu xem. Hay là chúng nó yếu nên chị không dẫn lên chơi?
- Thưa mẹ vâng. À, để con đi mua bánh giò và chả đem lại cho các cháu luôn mẹ nhé!
- Ừ, con nghĩ phải đấy. Con ra hàng bà Ba Bủng mua chục bánh giò và nửa ký chả quế cho các cháu nhé.
Hương khoác vội chiếc áo dài rồi dắt xe PC ra cổng.
Giỏ xe đầy quà bánh, Hương đang ngừng chờ đèn đỏ tại ngã tư Công Lý - Nguyễn Đình Chiểu bỗng nghe tiếng xe Honda rú mạnh vọt qua mặt nàng, rồi nhanh như chớp, một bàn tay gân guốc chụp lấy chiếc ví nàng treo trên tay lái. Hương quá sững sờ, chưa kịp kêu lên, chiếc xe đã đảo đi mất dạng giữa đoàn xe đông đảo. Nàng chưa kịp hoàn hồn, tiếng còi cảnh sát đã rúc lên, rồi tiếng đuổi bắt, tiếng chân chạy rầm rập, tiếng súng chỉ thiên náo loạn cả khu phố. Chỉ trong giây lát, người cảnh sát canh tại góc đường đã trở lại chỗ Hương đứng, tay ông ta cầm chiếc ví của Hương trao tận tay nàng. Ông ta mỉm cười trấn an:
- Cô thử xem lại xem có mất gì không?
Hương run run đỡ lấy chiếc ví, cảm ơn người cảnh sát và mở ví kiểm điểm các đồ vật. Mọi vật không suy suyển. Hương thầm nghĩ: “Hôm nay số mình may chưa mất của”
Tiếng xe Honda đậu lại sát bên nàng khiến Hương giật mình ngửng lên, ngỡ ngàng. Thu đang đậu xe cạnh nàng, nhìn nàng trìu mến. Người cảnh sát tươi cười giới thiệu:
- Lúc nãy nhờ cậu này rượt hộ, tôi mới lấy lại được chiếc ví của cô đó.
Thấy vẻ ngơ ngác của Hương, Thu vui vẻ giải thích:
- Thu vừa đậu xe phía bên kia đường, ngược chiều với Hương, chờ đèn đỏ, thấy hai tên cướp giựt lấy ví của Hương, Thu vội phóng theo đuổi chúng cuống quá bỏ lại chiếc ví, tẩu thoát.
Hương cảm động, run giọng:
- Cám ơn Thu.
- Hương đi đâu đấy? Để Thu đưa Hương đi kẻo lại có gì đáng tiếc xảy ra nữa thì khổ. Nhất là Hương chưa bình tĩnh hẳn, đi đường này đông xe, nguy hiểm lắm.
Hương ngượng ngùng, thoái thác:
- Cám ơn Thu, Hương đi một mình được rồi. Hương không dám phiền Thu đâu.
Nhưng Thu điềm nhiên:
- Nào, chúng ta đi, Hương.
Chạy xe chầm chậm cạnh Thu, Hương lo nghĩ miên man. Chưa bao giờ nàng đi song song với một người bạn trai ngoài dường cả, nên Hương run sợ. Nếu họ hàng hay bạn quen đi ngang mà thấy đồn Thu là “bồ” của Hương nữa thì, thật oan cho Hương. Nhưng làm sao đuổi khéo Thu đi bây giờ? Suy nghĩ hoài, Hương dè dặt lên tiếng:
- Thôi, sắp tới nhà chị tôi rồi, cám ơn anh nhé!
- Để Thu đưa Hương đến tận nhà, Thu mới yên tâm.
Thế là Hương đành để Thu đưa nàng đến tận nhà chị Thanh, trong lòng phập phồng lo sợ. Đến cửa nhà chị Thanh, Hương sực nhớ ra, vội mở ví đưa Thu lá thư nàng mới viết hôm qua:
- Tôi có vài điều muốn bày tỏ cùng anh, nhưng hôm qua anh quá nóng nảy nền tôi phải viết ra, anh chịu khó đọc nhé!
Ánh mắt Thu long lánh ngời sáng, chàng đáp:
- Thu sẽ đọc hết, cám ơn Hương. Chúc Hương một ngày chủ nhật vui vẻ, Thu đi.
Hương gật đầu mỉm cười chào Thu. Nàng vừa nhấn chuông nhà chị Thanh, đã nghe thấy tiếng hai cháu Chi và Ngọc líu lo:
- A, “Cô Pa”, “Cô Pa” mẹ ơi!
Các cháu Hương đã ba bốn tuổi mà còn nói ngọng, gọi Hương ;; “Cô Pa” thay vì “Cô Ba” như các người giúp việc trong nhà thường gọi nàng.
Hương bật cười:
- “Cô Pa” đây. Chi mở cửa cho “Cô Pa” đi nào!
Chi lon ton chạy ra mở cửa, ngoan ngoãn, khoanh tay, cúi đầu:
- Cháu chào “Cô Pa”!
Hương vuốt đầu cháu, hôn vào hai má bầu bĩnh của Chi rồi bế bổng cháu lên, khen:
- Chi ngoan lắm. Cô mang quà cho cháu với Ngọc đây.
Chi vỗ tay reo, cười, khoe hai hàm răng đều đặn trắng như ngà:
- A, “Cô Pa” có quà! Cháu cám ơn “Cô Pa”.
Rồi Chi hồn nhiên ôm cổ Hương hôn thật kêu để cám ơn nàng.
Hương bế Chi vào nhà. Ngọc chạy xà ra ôm chân Hương, bập bẹ:
- “Cô Pa”, “cô Pa”, “pế” cháu.
Hương cúi xuống, bế Ngọc bên tay trái, bước vào phòng khách. Chị Thanh vừa thấy Hương bế cả hai cháu, vội mắng Chi và Ngọc:
- Các con hư quá, cứ làm nũng cô hoài thôi. Chi xuống đi, lớn rồi mà còn bắt cô bế.
Chi tụt xuống, hớn hở khoe mẹ:
- “Cô Pa” có quà, mẹ ơi!
Chị Thanh mắng yêu:
- Con gái lớn rồi mà chỉ ham quà thôi! Quay sang Hương, chị Thanh cưòí tinh nghịch:
- “Cô Pa” có cậu Ba hộ tống đến nhà chị đấy à?
Hương đỏ mặt:
- Đâu có chị, anh bạn học này đuổi tụi cướp, lấy lại ví cho em rồi tình nguyện đưa em đến đây đấy chứ.
Chị Thanh sừng sốt:
- Chuyện gì mà có cướp bóc nữa vậy? Kể chị nghe xem nào.
Hương thuật lại chuyện mình bị giật ví. Nghe xong chị Thanh phì cười:
- Gớm, cứ như trong phim cao bồi ấy thôi. Chàng hiệp sĩ xuất hiện đúng lúc, cứu thiếu nữ lâm nạn, thế người đẹp có tạ ơn bằng cách cho chàng “lọt vào mắt xanh” không?
Hương mắc cỡ, phụng phịu:
- Chị chỉ trêu em không hà!
- Biết đâu đấy, Hương nhỉ? Biết đâu đây chả là đoạn đầu của một thiên tình sử, phải không Hương?
Kể từ ngày Thu lấy lại hộ ví, Hương bớt lãnh đạm với Thu. Trước mặt Hương, Thu là hình ảnh một anh hùng trừ gian diệt bạo, và lòng cảm kích đưa đến lòng quý mến thành thực đối với Thu.
Niên học qua mau như một giấc mộng… Thấm thoắt ngày thi đã gần kề. Hương đến thư viện Vạn Hạnh ôn bài hàng ngày cùng Thu. Thu vì phải học thi cho cả Sư Phạm lẫn Văn Khoa nên trở nên cáu kính, bẳn gắt, giận hờn vô cớ, Hương buồn nhưng thông cảm hoàn cảnh Thu nên nàng yên lặng chịu đựng thái độ vô lý của Thu.
Tại thư viện Vạn Hạnh, Hương thường gặp hai nam sinh viên đặc biệt ganh ghét nàng khi thấy nàng luôn tình nguyện giải đáp câu hỏi của giáo sư trong những giờ Ngữ học. Giáo sư có thiện cảm với Hương nên hai sinh viên kia ganh tức ra mặt. Họ chỉ tìm dịp nói móc cho nàng buồn. Nhưng Hương bản tính hiền hòa nên kệ họ.
Tối hôm đó, học đã mệt, lại bực bội vì Thu giận dỗi vô cớ, Hương ra lan can đứng cho tâm hồn dịu lại dưới bầu trời lấp lánh ánh sao đêm. Nàng khoan khoái hít thở làn khí mát buổi tối, quên hết bực dọc. Bỗng tiếng chân người tiến về phía nàng khiến Hương quay lại. Lập, một trong hai sinh viên ghen ghét nàng, đang cười cười bước tới bên Hương. Muốn bỏ vào thư viện, nhưng Hương vẫn còn nuối tiếc làn gió mát và khí trời khoáng đãng nên nàng gật đầu đáp lễ rồi thản nhiên yên lặng ngắm những ánh đèn giăng mắc phía xa. Lập gợi chuyện:
- Hương học xong bài chưa?
- Chưa, hãy còn trọn phần của Giáo sư Bình nữa.
Lập tỏ vẻ không tin:
- Hương nói đùa đấy à? Gạo như Hương thì chắc phải xong từ lâu rồi. Chỉ có bọn tôi ngu dốt mới chưa học xong thôi chứ.
Hương nghiêm giọng:
- Xin lỗi anh, tôi không nói đùa bao giờ cả. Nhưng anh tin hay không là quyền của anh.
Bỗng Lập đường đột;
- Nhà Hương ở đâu?
Hương khó chịu, nhưng cũng xã giao đáp:
- Không xa đây lắm. Nhưng anh hỏi làm gì?
- Hỏi để đưa Hương về, hôm nay Thu giận Hương, để tôi đưa Hương về hộ.
Hương tái mặt. Nàng không ngờ Lập có thể thốt ra những lời ấy với nàng khi anh ta không phải là bạn nàng. Nhưng nàng yên lặng quay đi, không muốn nghe thêm lời nào của con người trơ trẽn ấy. Nàng vừa định trở vào thư viện thì gặp Thu đi ra. Thu hất hàm hỏi Lập:
- Anh làm gì ngoài này vậy?
Lập trơ trẽn đáp:
- Hút thuốc và nói chuyện với Hương.
Biết Thu tức, Lập càng trêu. Anh ta quay sang Hương hỏi:
- Phải thế không Hương? Thu không tin cứ hỏi Hương sẽ rõ.
Thu nổi trận lôi đình:
- Tôi cấm anh không được thân mật với Hương kiểu đó. Hương không phải là hạng người để anh trêu chọc vậy đâu. Anh mà còn đối xử bất lịch sự với Hương, anh hãy coi chừng tôi.
Lập chột dạ:
- Thôi thì thôi, chớ làm gì mà nóng vậy.
Lập biết Thu học Karaté, chặt gỗ gãy dễ dàng nên sợ bàn tay sắt của Thu lắm. Hắn vội lảng mất.
Còn bực tức, Thu trút lên đầu Hương:
- “Cô” làm gì mà ra đây đứng hoài vậy? Không sợ nguy hiểm à? Có phải “cô” muốn ra đây nói chuyện với nó không?
Hương giận lắm, nhưng cố nén vì biết tính Thu nóng như lửa. Biết cải chính, Thu càng bực hơn, Hương không đáp, lẳng lặng trở vào thư viện.
Miệt mài với bài học, Hương quên cả thời gian. Nhìn lên đồng hồ thấy đã 9 giờ tối, nàng hoảng hốt:
- Thu ơi, đi về chưa?
Thu vẫn giận dỗi, không trả lời. Tự ái của một thiếu nữ khiến Hương không nài nỉ Thu. Nàng xếp sách vở, sửa soạn ra về.
- Hương về trước, Thu nhé.
Thu không ngửng đầu lên, cũng không trả lời câu chào của nàng.
Hương mò mẫm tìm đường xuống nhà. Phải xuống ba tầng lầu tối mịt, không một ánh đèn soi lối khiến nàng chột dạ. Bao nhiêu hiềm nguy rình rập nàng, trong những góc tối. Vốn nhát, nàng sợ ma lắm, vừa đi vừa cầu nguyện, tim đập rộn trong lòng ngực, nhưng rồi cũng qua đoạn đường nguy hiểm.
Vừa lấy xe, Hương nghĩ mà giận Thu. Anh chàng này ích kỷ thật! Chỉ biết nhờ vả, mượn bài của mình, còn lúc hiểm nguy lại lạnh lùng bỏ rơi mình. Mọi ngày Thu vẫn dặn Hương đừng xuống thang lầu tối một mình sợ nàng ngã hoặc bị hành hung. Nhưng hôm nay tức giận đã làm mờ mắt Thu. Thu không còn thấy những nguy hiểm có thể đón chờ Hương nữa. Anh ta mặc kệ nàng về khuya một mình, chả bù cho mọi ngày, cứ nhất định đưa nàng về tận cửa rồi mới về nhà, dù nhà Thu ngay gần Đại Học Vạn Hạnh.
“Chả cần!” Hương chắc lưỡi. “Mình tự lo cho thân mình được rồi, không cần dựa vào người khác. Nhất là khi người đó ích kỹ, hẹp hòi, nông cạn!”
Về tối một mình, Hương cũng hơi lo. Đường Trương Minh Giảng gần Trần Quý Cáp có một đoạn tối và vắng vẻ lắm… Nhất là góc Tú Xương nỗi tiếng hay trộm cướp. Đang phóng xe chạy mau Hương nghe tiếng Vespa chạy sát bên mình, rồi tiếng Lập nham nhở:
- Thu đâu rồi mà bỏ cô bé một mình vậy? Hương không đáp, chỉ chạy mau hơn. Lập vẫn theo sát nàng, rồi thình lình ép nàng vào lề đường khiến bánh xe nàng sát vệ đường và Hương mất thăng bằng, văng lên lề. Tà áo sau của nàng cột ở yên xe rách toạc một đường dài.
Đang điếng người vì đau đớn, bỗng một giọng nói êm ái vẳng lên bên tai nàng:
- Cô có sao không?
Hương ngửng lên, vẫn chưa hoàn hồn, chỉ lắc đầu nhè nhẹ thay câu trả lời. Bỗng Hương lặng người đi, sững sò. Người hỏi thăm nàng không ai xa lạ, chính anh chàng “thầm lặng” đang cúi nhìn nàng trìu mến. Hương bối rối vì bị bắt gặp trong một tình thế dở khóc dở cười. Nàng gượng đứng dậy. Giang vội dựng chiếc xe PC lên cho nàng. Chàng đạp thử xem có chạy được không rồi trao xe cho Hương. Hương lí nhí cám ơn rồi lên xe đi thẳng.
Về nhà Hương càng nghĩ càng giận Thu. Thu nhỏ mọn quá! Nếu hồi nãy mà không may đập đầu xuống đất thì có lẽ nàng đã bị trọng thương rồi! Thu trả ơn nàng cho mượn bài suốt năm, giảng bài cho anh ta như vậy ư? Thần tượng người hùng Hương tìm thấy nơi Thu - một ảo ảnh - nay đã vĩnh viễn sụp đồ. Nhưng cũng nhờ đó mà Hương sáng suốt hơn khi nhận định về Thu và học được một bài học về tình đời. Nàng thầm cám ơn định mệnh đã giúp nàng tránh những nhận xét sai lầm về tha nhân.
Những ngày thi quay cuồng vùn vụt trôi qua. Thu đã làm lành cùng Hương để lợi dụng nhờ nàng giảng bài, hoặc rủ nàng học chung. Thu đã mắc phải một thói quen thật bất lợi cho Hương? Anh ta chỉ học được khi nàng hiện diện. Còn Hương thì trái lại: nàng chỉ học được khi ngồi giữa những người xa lạ. Nhưng thấy Thu xanh xao, hốc hác sau những buổi thi Sư Phạm, nàng không nỡ bỏ rơi Thu vì sợ Thu không đủ nghị lực học thi. Lòng trắc ẩn đã thúc đầy Hương đến thư viện học cùng Thu, mặc dầu sau đó về nhà nàng phải thức khuya học lại một mình tất cả những bài đã học cùng Thu. Lòng thương hại của Hương bây giờ hoàn toàn không pha trộn một tình cảm riêng tư nào. Cảm tình riêng với Thu đã chết sau ngày Thu chứng tỏ lòng ích kỷ của anh ta. Càng ngày Thu càng đòi hỏi Hương giúp đỡ anh ta tuyệt đối. Những giờ phút cạnh Thu là một cực hình đối với Hương, nhưng nàng nghĩ: “Làm ơn nên làm ơn cho chót” và cố gắng chịu đựng đến hè.
Còn Thanh Giang? Sau ngày Giang giúp Hương, chàng không lợi dụng ơn nghĩa ấy mà làm quen cùng nàng. Giang còn có vẻ tránh gặp Hương trong trường. Hương không được dịp nào cám ơn Giang, hoặc gửi chàng một nụ cười xã giao. Một niềm cảm mến Giang manh nha trong lòng Hương. Giang ít nói nhưng thái độ của chàng cao thượng quá!
Ngày… tháng 7, 1999
“Tối nay tình cờ gặp Hương trong một hoàn cảnh khó khăn, mình thương cảm quá! Nghe Hương suýt soa vì đau, nhìn khuôn mặt tái đi của nàng, mình chi muốn đỡ nàng dậy, săn sóc chỗ đau cho nàng, nhưng sao mình không dám. Nàng như một thần tượng sáng ngời mà mình chỉ dám đứng xa chiêm ngưỡng. Hương ơi, hãy hiểu cho lòng Giang. Hương nhé! Không phải vì Giang thờ ơ lãnh đạm với Hương mà Giang không đỡ Hương dậy đâu. Chỉ vì Giang tôn thờ, kính trọng Hương mà thôi.
“Ôi! Đau đớn thay khi nhìn mặt người yêu dấu mà mình không dám thốt lên một lời thương mến - phải, chỉ một lời thôi - khi lời yêu thương đã sẵn đợi trên bờ môi, khi con tim đang rộn ràng nhạc khúc tình yêu! Mình phải cắn răng, quay đi, cố nén sóng lòng đang dâng trào mà giúp Hương dựng chiếc xe đang lăn lóc bên vệ đường. Hương có vẻ hổ thẹn nên mình không dám hỏi han nhiều mà chỉ lặng người đau xót nhìn theo dáng dấp nhỏ bé của nàng khuất dần nơi cuối phố.
Hương ơi, Hương ơi, Giang tôn thờ Hương, Hương có hay?
Ngày… tháng 9, 1969
“Gặp Hương ở trường, mình cố tránh nàng để khỏi vô tình thốt lên những lời âu yếm đang gào thét trong tim. Có lẽ Hương ngạc nhiên về thái độ của mình, Mình thường bắt gặp ánh mắt đăm chiêu của nàng hướng về mình. Mình không muốn lợi dụng cơ hội giúp nàng tối nọ để kết thân với nàng. Mình không muốn giống những kẻ tầm thường, giúp đỡ người để đạt một mục đích nào đó… Không, tình yêu mình dâng trọn vẹn cho Hương phải là tình yêu cao quý, bất vụ lợi.
“Dạo này có lẽ Hương đã khám phá ra mặt trái của Thu nên nàng không còn bộc lộ cảm tình đặc biệt với Thu nữa. Cả hai vẫn học chung, nhưng mình có cảm tưởng rằng đó chỉ là một thói quen, một bổn phận với Hương vì ánh mắt trìu mến Hương dành cho Thu đã trở nên xa vắng, lạnh nhạt.
“Có thế chứ! Mình mừng vì Hương không nhầm lẫn về tính Thu qua bề ngoài đẹp trai của chàng ta.
Chú thích:(1) Hồng thắm: đam mê cùng cực,
 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi không bừng bừng như họ, lòng tôi chùng xuống như nốt trầm của một sầu khúc tương tư, tôi không mê say chính trị. Tôi đến đây vì tôi yêu chàng, giản dị có thế thôi. Chàng mặc áo trắng, nắng buổi sáng chạy từng sóng vàng trên vai áo chàng, tôi đứng trong đám đông nhưng ngoài đám đông, để đăm đăm nhìn chàng, nhìn say mê và nghe thiết tha, giọng nói nửa trầm ấm nửa đanh thép của chàng. Mùa hè nhiệt đới chói chang, từng giòng mồ hôi chàng tuôn xuống, những giọt mồ hôi nặng và rõ ràng trên màu da ngăm ngăm đen của chàng.
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng.
Mưa Cuối Mùa TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA TÍM : dành cho lứa tuổi 16 - 18. Chương 1 "Hạ thân mến. Con đường Tú Xương có những hàng lá chết, có những phiến lá thật vàng, đã đến tuổi để chết, và những phiến lá còn rất xanh, xanh đến làm mình ngậm ngùi . Mình vẫn đơn lẻ đi trên con đường này . Những bạn bè xưa bây giờ mỗi đứa 1 nơi, nhìn lại quanh mình thấy những võ vàng, những hiu hắt.
Người ta gọi em là “em bé ngơ ngác”. Thân hình em gầy ốm, tóc em vàng nâu và luôn luôn bù rối. Đôi mắt trong xanh của em hình như nhìn mọi người với một cường độ mãnh liệt, nhưng kỳ thực em chẳng trông thấy chung quanh vì em xứng danh “em bé ngơ ngác”.
"Hỡi ôi, tình nghĩa phu thê dù có nặng, thiếp cũng nào dám đâu cản bước chân chàng. Chàng ra đi để trả nợ núi sông. Thiếp ở lại nuôi con chờ ngày chiến thắng. Nhưng trên bước đường chông gai tên đạn, thiếp xin ai bảo trọng tấm thân… vàng..."
Mai đứng nép người bên khung cửa sổ nhìn ra. Ngoài trời đang mưa. Mưa tầm tả, liên miên từ trưa tới giờ chưa ngớt. Mùa mưa ở miền Cao Nguyên thường kéo dài hầu như bất tận. Những đám mây xám vần vũ nối tiếp nhau trút sũng nước xuống mặt đất.
Vừa hát, Bình vừa luôn tay làm việc. Bình bận đánh bóng bộ giây cương treo ở trước tầu ngựa. Hai cánh tay Bình đã mỏi rời . Tuy vậy Bình vẫn cố miết cho những sợi giây da thật bóng láng . Bình huýt sáo, rồi hát, không phải để thêm phấn khởi trong khi làm việc mà chính là vì lúc ấy lòng anh vui sướng thật tình.
Bảo Trợ