Chương 9 & 10 (hết)

19 Tháng Năm 20182:13 SA(Xem: 174)

Chương 9 & 10 (hết)


Chương 9

Về tới trường, hai chị em lập tức đến văn phòng bà Đốc. Nhưng cô thư ký cho biết ông bà Đốc đang bận rộn với việc sửa soạn buổi dạ hội nên không thể tiếp ai lúc này được.
- Sáng mai hai em trở lại tiện hơn, cô thư ký hẹn.
- Vâng, nhờ cô trình với ông bà Đốc sáng mai 9 giờ tụi em sẽ lại.
Hai chị em Huệ Lan phải lo nhiều vấn đề nên không nghĩ gì đến buổi hoà tấu cả. May thay họ đã thuộc lòng vai trò nên không lo sợ gì cả.
- Em hy vọng là mọi việc sẽ tiến hành đẹp đẽ tối nay, Lan vừa mặc áo vừa nói. Nhưng em vẫn không thể tin con Ly được.
- Em không tin như vậy là phải, sau khi nó đã phá cái máy của em như thế, Huệ đáp. Em biết không, hình như bà Đốc có ý nghi ngờ cho nó.
- Bà có phương pháp riêng để khám phá ra sự thật. Nhưng dù sao con Ly cũng không được hát tối nay.
- Hình như trước đó nó muốn xin trình diễn đơn ca một bài thì phải, Huệ nói.
- Và đến phút chót người ta đã cử một người khác.
- Lạ nhỉ ! Nhưng chị biết rằng bà Đốc không bao giờ quyết định điều gì mà không có lý do chính đáng.
- Con Ly nó nói là nếu tối nay nó không được hát là lỗi tại chị em mình.
- Chị biết. Vì vậy mà chị sợ nó còn cho tụi mình một vố gì nữa đây.
- Em không thấy còn cơ hội nào để nó làm hại mình được cả. Cái máy của em thì đã được để nơi an toàn rồi, vì bà Đốc cất dùm em nơi văn phòng.
- Vậy thì tụi mình chẳng còn điều gì phải lo ngại hết.
Hai cô vừa ăn vận xong thì Phượng tới báo tin bà Đốc kêu.
- Trời ơi, hai bồ đẹp quá ! Cứ như tiên giáng thế ấy, Phượng tấm tắc khen. Bà Đốc muốn gặp hai bồ ngay tức khắc.
- Vậy là bà vui lòng tiếp tụi mình ngay bây giờ hay sao ? Huệ ngạc nhiên hỏi. Nhưng sắp đến giờ khai mạc rồi cơ mà !
- Hình như có khách tới thăm hai bồ thì phải, Phượng giải thích. Mình có thấy một ông cao lớn có vẻ quí phái với bộ ria đen, đang đứng nói chuyện với bà Đốc.
- Tụi mình đâu có quen ai giống ông ấy, chị Huệ nhỉ ? Lan ngạc nhiên hỏi.
- Không, không rõ là ai cả.
- Thì mấy bồ cứ xuống là khắc biết chứ gì ! Phượng giục.
Khi vào tới văn phòng, hai chị em rất ngạc nhiên khi thấy ông Các đang đứng cùng một ông khách lạ. Sau đó hai cô được ông Các giới thiệu đó là ông Phan Nhật, một nhà thám tử trứ danh. Ông Các nói tiếp :
- Ông Phan Nhật hiện đang điều tra về vụ một chiếc vương miện bị mất trộm ở Tân Gia Ba. Tôi dẫn ông tới đây để bàn về chuyện anh em lão Dzu và tên Tư Xuân. Tôi nghĩ là hai cô có thể cho ông biết những điều mà hai cô khám phá ra được.
- Thưa ông, thật là một vinh dự cho chúng tôi nếu được cộng tác với nhà thám tử, Lan vừa trả lời vừa lo lắng nhìn chiếc đồng hồ trên tường.
- Mong rằng chúng tôi không làm rộn hai cô, ông Các nói khi nhận ra hai cô đang mặc áo dạ hội.
- Thưa ông, tối nay nhà trường tổ chức buổi đại hội hoà tấu, Huệ đáp. Chị em chúng tôi ở trong thành phần diễn viên, và hội sẽ khai mạc trong mười phút nữa.
- Vậy là chúng tôi đến không đúng lúc rồi. Nếu bà Đốc cho phép, chúng tôi sẽ ngồi đợi đến khi mãn cuộc vậy.
- Nhưng chương trình sẽ kéo dài tới hai tiếng đồng hồ cơ ạ, Huệ đáp.
Lan bèn đề nghị mời cả hai ông vào dự khán để giết thời giờ. Bà Đốc rất vui lòng chấp thuận và hai chị em đưa khách vào. Sau khi tìm được chỗ ngồi cho hai ông khách Huệ và Lan xin lỗi để vào hậu trường.
Hai cô chỉ kịp đứng vào chỗ mình trong ban hợp ca trước khi màn được kéo lên. Những màn trình diễn đều được hoàn hảo. Một bản đơn ca do Hằng trình bày đã được khán giả hoan hô nhiệt liệt. Vì được yêu cầu bis, bis, Hằng đã hát thêm một bài ngoại quốc lời Việt mà hai chị em Huệ Lan cũng thuộc lòng. Theo một dấu hiệu của Hằng, hai cô đã phụ hoạ rất nghệ thuật và màn này đã thành công rực rỡ.
Đáng lẽ buổi đại hoà tấu chấm dứt vào lúc mười giờ, nhưng vì khán giả kêu bis nhiều quá nên đã phải kéo dài thêm. Lúc màn hạ xuống lần chót thì đã gần 11 giờ khuya. Hai chị em Huệ Lan vội chạy đi kiếm ông Các và nhà thám tử.
- Xin lỗi hai ông đã phải đợi quá lâu ! Huệ nói.
- Không có ! Buổi trình diễn hay quá. Chúng tôi đã say sưa theo dõi và quên hết cả giờ giấc.
Trước khi họ rời khỏi phòng, bà Đốc cũng lại nói chuyện với hai ông khách.
- Tôi không dè lại lâu thế ! Bà Đốc nói. Tôi rất tiếc phải làm quí vị thất vọng nhưng giờ này muộn quá rồi, các ông có thể trở lại vào sáng mai không ạ ?
- Vâng, chúng tôi sẽ cố thu xếp để lưu lại một ngày.
- Nếu vậy, sáng mai các ông nên trở lại sớm. nếu cần tôi sẽ cho hai em này nghỉ học giờ đầu.
Sau đó, mọi người đều thoả thuận sáng mai sẽ gặp nhau lúc 8 giờ tại phòng khách nhà trường.
- May quá chị Huệ ơi ! Lan nói sau khi khách ra về.
- Em muốn nói là tụi mình sẽ được nghỉ giờ đầu ?
- Chính vậy, Lan thú nhận. Từ sáng tới giờ tụi mình quá bận rộn nên em quên làm bài cho sáng mai rồi. nếu cuộc thảo luận với nhà thám tử kéo dài hết buổi thì càng may cho em lắm.

***

Sáng hôm sau, đúng 8 giờ ông Các và ông Phan Nhật đều có mặt tại phòng khách nhà trường. Huệ và Lan đã kéo dài cuộc đàm thoại đến quá 9 giờ một cách dễ dàng vì họ có biết bao nhiêu điều quan trọng để nói.
Sau khi kể lại tất cả những gì họ biết về anh em tên Dzu và chỗ cất giấu số nữ trang, họ đề cập đến chú Phoóng và chú Lầu một cách thận trọng. Khi ông Phan Nhật đã hứa với hai cô rằng các đương sự sẽ không bị bắt bớ nếu họ không làm điều gì quấy, hai cô bèn nói thêm rằng hai cô rất nghi ngờ tên Tư Xuân đã làm tiền hai người khách trú nhiều lần.
- Nếu vậy, tôi sẽ đến gặp chú Lầu lập tức, nhà thám tử nói. Hai cô vui lòng dẫn tôi đến tiệm giặt ủi chứ ?
- Vâng, nếu bà Đốc cho phép chúng tôi ra khỏi trường vào giờ này ạ.
Khi bà Đốc đã biết rõ tự sự, bà liền cho phép hai cô nghỉ học cả buổi sáng hôm đó. Họ thuê taxi đến cửa tiệm chú Lầu. Vừa bước xuống xe, Huệ và Lan đã nhận thấy cửa tiệm có vẻ vắng lặng. Các cửa đều đóng im ỉm và một tấm bảng mới sơn đong đưa theo gió trước cửa tiệm :
“ Xin mời khách hàng đến lấy quần áo tại tiệm chú Sồi ở số 15 đường Duy Tân “
- Điều này chứng tỏ là chú Lầu đã trốn mất và không để lại địa chỉ, ông Phan Nhật lạnh lùng nói.
- Vâng, có lẽ, Lan tiu nghỉu công nhận.
- Hay là chú ấy sợ chúng tôi đi báo nhà chức trách về vụ không có giấy tờ, Huệ thêm.
- Hoặc giả tên Tư Xuân đã trở về đây, Lan nói. Chú Phoóng và chú Lầu rất sợ hắn ta.
Ông Phan Nhật ghi địa chỉ của tiệm giặt mới nhưng ông tuyên bố là có đi tới đó cũng bằng vô ích.
- Tôi nghĩ nên lại thăm cụ Đôn hơn, ông nói tiếp. Nếu hai cô vui lòng bớt thêm chút thời giờ thì xin đưa chúng tôi đến khách sạn Song Nga.
Hai cô nhận lời và đưa hai ông khách đến giới thiệu với cụ Đôn. Nhưng nhà thám tử cũng bị thất vọng vì ông cụ không biết gì thêm về anh em tên Dzu.
- Tôi muốn đến thăm bà Minh và xem xét ngôi biệt thự, nhà thám tử đề nghị. Tất cả những gì hai cô thuật lại về giấc điệp triền miên kỳ quái đó làm tôi thắc mắc rất nhiều.
- Thưa, để chúng tôi đưa ông đi ạ, Huệ đáp.
Vì ông Các phải đi gặp khách hàng tại khu chợ Hoà Bình, nên chỉ có nhà thám tử và hai chị em Huệ Lan đi đến nhà bà Minh mà thôi. Hai cô kể thêm cho ông Phan Nhật nghe những chi tiết liên quan đến giấc ngủ lạ kỳ. Tuy nhiên, hai cô không hề đả động gì tới chiếc hộp nhỏ đựng bột trắng mà họ đã tìm thấy.
Bà Minh tiếp đón ba người khách rất niềm nở. Bà đề cập ngay đến bệnh tình của bé Vinh và bà cho biết rằng một đứa con khác của bà cũng bị như thế cách đây hai ngày. Huệ và Lan ngồi nghe một lúc rồi ra vườn chơi với bọn trẻ.
Họ tìm thấy chúng cạnh con suối, đang đùa giỡn và lội bì bõm dưới nước. Hai đứa lớn đã làm được một chiếc cối xay chạy trên dòng suối và chúng rất hãnh diện.
- Hai chị ơi ! Xem bộ cánh cối xay của tụi em nè ! Bé Vinh khoe. Nó đẹp ghê há ? Tụi em làm lấy đó.
- Ừ đẹp quá nhỉ, Huệ vừa khen vừa cúi gần xuống xem. Bộ hai em tự cưa ván và đóng đinh được à ?
- Vâng ạ, bé Vinh hãnh diện đáp. Tụi em đang lo làm một chiếc cối xay nữa. Trong nhà còn vô số ván cũ chị ạ.
Trên chiếc cánh cối xay đang từ từ quay, Huệ nhận thấy một dòng chữ. Thắc mắc, cô hãm chiếc cánh lại để đọc. Có nhiều chữ đã bị nước xoá nhoà, nhưng cô cũng đọc được :
- Khu Tây Hồ ! Vinh này, em kiếm tấm ván này ở đâu vậy ?
- Em lấy từ một chiếc thùng gỗ phá ra. Nó ở trong nhà xe đàng kia, chị ạ.
Huệ đứng lên nhìn Lan. Hai người đều nghĩ là những chữ này có thể có một ý nghĩa đặc biệt.
- Cái thùng ấy có lẽ của anh em tên Dzu không biết chừng. Lan thì thầm. Chắc họ nhận hàng gởi từ Tây Hồ tới.
- Im ! Huệ khẽ véo tay Lan và đưa mắt nhìn bọn trẻ. Vinh à, em nói là đã tìm thấy chiếc thùng trong nhà xe hả ?
- Vâng ạ.
- Có phải thùng của ba em không ?
- Thưa cô, không phải đâu ạ, vì chắc hẳn nó có từ trước khi nhà em dọn đến.
Bé Vinh có vẻ thắc mắc vì nó không hiểu tại sao hai cô lại chú trọng đến một mảnh ván nhỏ này.
- Hay là tụi mình vào nhà xe tìm nốt những mảnh ván còn lại đi. Em nào tìm ra trước sẽ được chị thưởng hai chục mua cà rem.
Cả bọn đều chạy túa về nhà xe. Khi hai cô đến nơi thì bọn trẻ đang bới đống ván cũ.
- Đây rồi chị ơi ! Hình như là một mảnh ván của chiếc thùng đó hay sao ấy ! Bé Vinh kêu lên và giơ một mảnh ván cũ lên.
- Không phải, gỗ này không giống thứ gỗ đó. Lan đáp sau khi quan sát tấm ván. Vả lại tụi mình phải kiếm những mảnh có chữ in ở trên cơ mà !
Hai cô vào giúp chúng tìm nhưng không thấy những tấm ván cần thiết.
- Chắc tụi mình phải bỏ cuộc quá ! Huệ nói. Tìm kiếm khắp lượt rồi phải không ?
- Đâu có ! Thu Ba đáp. Ở góc kia còn có một tấm ván nhưng em không muốn mó tay vì nó đầy mạng nhện dơ quá.
Huệ bèn lại nhặt tấm ván lên, chùi sạch mạng nhện bằng một miếng giẻ vứt gần đó. Cô bật kêu lên mừng rỡ :
- Lan này ! Có chữ viết đầy đủ ! Hình như đúng là nửa kia của tấm ván, em ạ !
Hai cô vội mang ra ngoài ánh sáng để xem và trở ra bờ suối. Khi ghép hai miếng ván vào với nhau, họ nhận thấy cả hai thuộc cùng một thứ gỗ và chữ in cùng một lối, Lan đọc lớn tiếng :
- Khu Tây Hồ, số 120 Quốc lộ 11.
- Cái địa chỉ này có lẽ rất quan hệ, Huệ nói. Mình phải đưa cho ông Phan Nhật coi ngay mới được.
Vào tới nhà, hai cô thấy bà Minh đang ngồi một mình trong phòng khách.
- Thưa bác, ông Phan Nhật đâu rồi ạ ? Huệ hỏi.
- Ông ta xin phép đi xem căn nhà cô ạ. Có lẽ lúc này ông đang ở trên lầu.
Hai cô vội lên lầu. Nhưng đi hết phòng này đến phòng khác mà cũng chẳng thấy tăm hơi ông đâu hết. Lan gọi tên ông mấy lần cũng vô hiệu.
- Lạ thật ! Không biết ông ấy đi đâu nhỉ ? Cô ngạc nhiên hỏi.
- Chị bắt đầu thấy lo lo em ạ, Huệ chau mày đáp. Trong ngôi nhà này đã xảy ra biết bao điều kỳ lạ, hình như là có ma !
Lan bật cười nhìn chị :
- Chị nói tức cười quá ! Sự gì cũng phải có một giải đáp hữu lý chứ !
- Đành vậy, nhưng làm thế nào tìm ra giải đáp ? Chị rất lo ngại cho ông Phan Nhật.
Càng tìm kiếm hai cô càng thấy chột dạ. Cuối cùng họ đi tới văn phòng làm việc, mở cửa ra nhìn vào trong.
Huệ giật mình thốt lên :
- Đúng là cái điều chị nghi ngờ từ nãy mà !
Trên chiếc đi văng, nhà thám tử tài ba đang nằm ngủ ngon lành.

giac-diep-trien-mien

Chương 10 (hết)

Sau khi cố lay ông ta dậy không được, hai cô hiểu rằng ông ta là nạn nhân của giấc ngủ kỳ quái mà nhiều người đã trải qua từ trước đến giờ. Huệ vội đi gọi bà Minh, rồi ba người khiêng ông Phan Nhật vào một căn phòng kế bên, đặt ông nằm trên giường.
- Ông ta sẽ tỉnh dậy trong vài tiếng, Lan nói.
- Dù sao đi nữa, có lẽ tôi sẽ kiếm nhà khác để dọn đi ! Bà Minh nói. Ở trong ngôi nhà này, đã có đến bốn người bị ngủ như thế kia rồi : Cô Huệ, ông Phan Nhật và hai đứa nhỏ.
- Vâng cháu hiểu, Huệ đáp. Nhưng chúng ta phải khám phá ra sự bí mật này mới được.
- Khám phá thế nào ?
- Thưa bác, Lan và cháu vừa tìm ra một vài dấu vết sẽ đưa tụi cháu tới khu Tây Hồ.
- Khu Tây Hồ à ? Bà Minh ngạc nhiên hỏi. Ở đâu thế nhỉ ?
- Thưa bác, cách đây độ mười lăm cây số, bên quốc lộ 11 ạ. Lan ơi, tụi mình ra đáp chiếc taxi hồi nãy đi.
- Chị có mang tiền theo không ?
- Có lẽ đủ để trả một cuốc tới đó.
- Nếu cần tiền tôi có thể đưa hai cô mượn, bà Minh vội đề nghị. Hai cô mà tìm ra được điều gì thì cứ việc hành động cho mau.
- Thế còn bà Đốc ? Tụi mình chưa xin phép nghỉ thêm. Lan nhắc.
- Được, tụi mình sẽ trình bày hết cho bà nghe. Nếu mình thành công, chắc bà sẽ tha thứ cho mình.
- Nhưng nếu thất bại thì chắc chắn bà sẽ cấm không cho tụi mình ra ngoài từ đây đến cuối năm ! Kệ ! Ta cứ thử vận may rủi xem sao !
Đến khu Tây Hồ, hai cô tìm đến số nhà 120 quốc lộ 11. Hai cô bảo tài xế dừng lại ở đằng xa rồi thả bộ tới. Căn nhà có vẻ như bỏ hoang, họ gõ cửa nhưng không ai trả lời.
- Hình như không có người ở, Huệ thất vọng nói.
Lan đang phân vân chợt nhìn thấy một chiếc xe hơi từ đàng xa đang tiến tới.
- Chị Huệ, cô vừa nói vừa đẩy chị núp vào bụi cây. Em trông giống như chiếc xe của tên Tư Xuân hồi trước thì phải.
- Đúng rồi ! Có cả hai người nữa trên xe. Hai anh em tên Dzu hẳn. Nếu vậy thì may quá.
Một lúc sau, chiếc xe ngừng lại bên lề đường, ba tên bất lương bước xuống.
- Hai người vào trước đi, Tư Xuân nói. Tôi sẽ xách vali vào sau.
Hai anh em tên Dzu mở cửa bước vào nhà. Tuy nhiên, vì nghĩ là Tư Xuân không thể một mình xách nổi vali vào nhà nên họ lại trở ra để tiếp tay.
- Đây là cơ hội độc nhất ! Huệ thì thầm. Tụi mình lẻn vào trong đó trong khi họ quay ra.
- Thôi chị ơi, nguy hiểm lắm.
- Nhưng chẳng còn cách nào khác cả.
Hai cô rình đến lúc thuận tiện lẻn bước vào nhà. Họ đang đứng trong một căn phòng khách trang trí khá lịch sự.
- Em đoán là Tư Xuân đã bóc lột tất cả những đồ này của những người khách trú giầu có ! Lan thì thầm. Hoặc giả đó là những đồ buôn lậu ?
Chỗ trốn độc nhất là một tấm bình phong khảm xà cừ dựng trong một góc phòng. Hai cô vừa kịp núp vào phía sau thì Tư Xuân và đồng đảng cũng vào tới nơi.
- Mày lấy vé đi Lào được rồi chứ Dzu ? Tư Xuân hỏi.
- Vâng, người ta chẳng hỏi em gì hết.
- Tốt lắm, ta có thể lên máy bay tối nay. Chừng nào tụi mình đã cao chạy xa bay thì cảnh sát sẽ quên chuyện này.
- Nhưng giờ này mình hãy còn lẩn quẩn ở đây ! Cô Yến Nhi lo ngại nói. Cảnh sát đang theo dõi ráo riết.
- Cô đừng lo sợ vớ vẩn nữa ! Tư Xuân gắt. Cô vào thu xếp đồ đạc đi, nửa giờ nữa là phải rời khỏi nơi này đó.
Rồi ba người lên lầu với chiếc vali, trước sự thất vọng của hai chị em Huệ Lan.
- Ta phải theo dõi thêm mới được, không thì uổng ! Huệ thì thầm.
Họ lặng lẽ bước lên cầu thang thật nhẹ. Nhưng khi Lan lên gần hết thì một bậc gỗ kêu răng rắc.
- Tiếng động gì vậy ? Cô Yến Nhi giật mình hỏi.
- Tiếng mấy con mọt nghiến gỗ chứ còn tiếng gì nữa, Dzu bực mình đáp.
Hai cô lên thoát vội lẻn vào một căn phòng trống rồi áp tai vào tường để nghe ngóng.
- Ta vừa mới được biết là ngôi biệt thự của lão già Đôn đã cho người khác mướn rồi, Tư Xuân báo tin.
- Vậy hả ? Dzu hỏi. Ồ, nhưng không sao cả. Cái “bảo vật” tụi mình giấu ở đó rất là kín đáo, an toàn cho tới khi tụi mình về lấy.
- Đáng lẽ mày phải thủ tiêu chiếc vương miện ấy đi sau khi đã gỡ hết kim cương, ngọc thạch ra mới phải, Tư Xuân đáp. Nếu người ta mà khám phá ra thì tụi mình sẽ toi mạng hết.
- Làm sao khám phá ra được ? Tên Dzu đáp với một giọng đầy tin tưởng. Cái vương miện ấy bằng vàng, tụi mình sẽ nấu chảy ra để tiêu thụ một ngày gần đây, thủ tiêu thì uổng lắm.
- Ngộ tụi thuê nhà nó kiếm ra trước thì sao ?
- Dù chúng có khám phá ra thì chúng sẽ không bao giờ nhớ ra nó ở đâu cả. Yến Nhi đáp.
- Cô nói gì tôi không hiểu ?
- Anh Dzu đã cất nó trong một ngăn tủ bí mật. Nó được bảo vệ bằng một thứ “bột ngủ” rất mạnh. Khi có người mở ngăn tủ, mùi hương sẽ bay toả ra và người đó sẽ ngủ gục như chết. Lúc tỉnh dậy, hắn sẽ chẳng còn nhớ gì hết.
- Anh thấy chưa ? Dzu hãnh diện tiếp lời. Em đã kiếm ra công thức và nhờ một nhà hoá học chế ra chất bột ngủ đó.
- Hay lắm ! Nếu vậy, cho tao một ít để phòng khi bị thộp thì cứ việc tung ra.
- Nhưng đâu còn nữa ! Yến Nhi đáp. Tụi tôi rời nông trại Di Linh quá vội vã nên quên mang theo.
Huệ và Lan không bỏ sót một câu nào. Những điều Yến Nhi vừa nói đã giải đáp được sự bí mật bao trùm giấc ngủ kỳ dị trong biệt thự cụ Đôn : Huệ, hai đứa trẻ và ông Phan Nhật đã lần lượt khám phá ra cái ngăn tủ bí mật, đã ngửi phải chất bột đó và sau một giấc ngủ triền miên, mọi người không còn nhớ gì hết.
Khi Yến Nhi nói đến việc hai anh em cô đã rời khỏi nông trại quá hấp tấp, Huệ và Lan chợt nhớ đến cái hộp đen mà họ đã tìm thấy. Huệ hiện còn giữ nó trong sắc tay. Cô ra hiệu cho Lan hiểu nhưng không được nên đành phải rút chiếc hộp ra, Lan mỉm cười đắc thắng… nhưng cô bỗng im bặt : cánh cửa phòng đã bật mở. Tư Xuân bước vào và đứng khựng lại khi trông thấy hai cô.
- Dzu ! Hắn gọi. Lại tao bảo đây !
Huệ và Lan vội chạy về phía cầu thang nhưng đã bị anh em Dzu chận lối.
- Sức mấy mà thoát được ! Tư Xuân gằn giọng. Ai ngu xuẩn gì mà để mấy cô đi báo cảnh sát !
- Bắt chúng lại ! Tên Dzu vừa hét vừa sấn lại phía Huệ.
Nhờ vài miếng võ nhu đạo, cô tránh né được đôi bàn tay lông lá của tên Dzu và lùi dần về phía góc tường. Một đòn tuyệt vọng để lật ngược thế cờ bỗng loé ra trong trí óc cô.
- Đứng lại ngay ! Nếu không…
Tên Dzu cười khẩy và tiến dần về phía cô. Huệ vừa mở nắp hộp ra vừa quay mặt đi để khỏi ngửi phải chất bột. Đúng lúc Dzu xông lại, cô hắt chất bột vào mặt hắn. Vì không tránh kịp hắn đã lãnh đủ, phần bột còn lại thì rơi xuống đất chỗ Yến Nhi và Tư Xuân đang khoá tay Lan.
Ba tên bất lương không hề chú trọng đến chất bột tung toé dưới đất. Nhưng Huệ chột dạ thấy bột chưa linh nghiệm vì trong phòng không một ai làm sao cả.
- Tôi sẽ dậy cho cô biết cách đi rình mò kẻ khác ! Tên Dzu cười độc ác.
Hắn nắm lấy cánh tay Huệ bẻ quặt lại, khiến cô phải nhăn nhó vì đau đớn.
Mặc dầu vùng vẫy một cách vô vọng, cô biết là thế nào cũng bị chúng bắt. Nhưng bỗng hai bàn tay tên Dzu từ từ lỏng ra. Hắn đưa bàn tay lên cổ như người bị sặc và nằm lăn ra sàn.
Nhưng Huệ cũng cảm thấy mệt mỏi vì chất bột cũng đã ảnh hưởng đến cô. Cô loạng choạng cố gượng lùi dần về phía cầu thang.
Từ góc phòng bên kia, Yến Nhi và Tư Xuân quay lại ngạc nhiên. Chưa kịp hiểu ra sự gì thì họ cũng đã bị chất bột ngấm dần vào.
Thấy tay họ bỗng rời ra Lan vội thoát khỏi hai người, cô nhịn thở chạy về phía cầu thang và ngã vào tay chị Huệ.
Hai chị em dìu nhau xuống được dưới nhà và mở cửa phòng ra. Không khí mát mẻ bên ngoài làm cho hai cô tỉnh lại.
- Thoát chết ! Lan thốt lên. Lúc đó nếu hít thêm một hơi nữa, chắc tụi mình cũng lăn quay ra rồi.
- Bọn chúng không thể tỉnh dậy trước vài giờ đâu ! Huệ đáp. Mình phải đi báo cảnh sát ngay mới được !
Chiếc taxi đợi quá lâu nên đã bỏ đi. Hai cô phải lết đến bót cảnh sát gần nhất.
Lúc đầu, viên trưởng bót không chịu tin lời khai của hai cô, nhưng sau ông cũng cho vài nhân viên đi theo hai người. Vào tới trong nhà, khi họ thấy ba người nằm ngủ lăn lóc dưới đất, họ hiểu là hai cô nói thật và kêu xe đến chở chúng về bót.
- Các cô giỏi lắm ! Viên cảnh sát trưởng nói. Tên Tư Xuân này ai mà không biết nó ! Đã bao lâu nay, nó lẩn trốn dưới nhiều tên khác nhau và cảnh sát truy nã chưa ra.
- Thưa ông, còn anh em lão Dzu thì sao ạ ? Huệ hỏi.
- Hai tên này thì chúng tôi ít biết hơn. Có lẽ là đồng đảng của Tư Xuân, đã thôi không làm việc cho hắn từ lâu.
- Chúng tôi có thể cho ông biết một vài điều nữa. Huệ từ tốn nói. Ban nãy chúng tôi được nghe họ bàn tán kế hoạch với nhau.
Cô bèn thuật lại vai trò của anh em Dzu trong vụ đánh cắp chiếc vương miện.
- Họ không nói đã dấu số nữ trang ở đâu à ? Viên cảnh sát trưởng hỏi.
Huệ lắc đầu :
- Thưa, điều này thì chúng tôi không rõ.
- Có lẽ ở số 120 quốc lộ 11. Tôi sẽ cho nhân viên lục soát căn nhà đó. Nhưng mà tôi muốn biết hai cô đã làm cách nào để hạ ba tên ấy dễ dàng như thế ? Hai cô chụp thuốc mê à ?
- Ồ ! Thưa ông không phải ạ, Lan thản nhiên đáp.
Huệ và Lan rời khỏi bót cảnh sát, không tiết lộ điều bí mật của họ. Họ cũng không tiết lộ rằng chiếc vương miện, hiện còn nằm trong một ngăn tủ bí mật tại nhà bà Minh, vì họ muốn tự mình khám phá ra nó.
- Chúng ta đi ngay bây giờ nhá ! Lan đề nghị.
Họ nhảy lên một chiếc taxi để về khu Lam Sơn. Rất may cho hai cô, lúc này ông Phan Nhật vẫn còn đang ngủ say sưa. Sau khi xin phép bà Minh đi quan sát các căn phòng, hai cô đi lấy khăn ướt bịt lên mặt rồi đi khắp phòng này đến phòng kia để tìm ngăn tủ bí mật.
- Hãy để ý nếu thấy vết hằn trên tường nhé, Huệ dặn dò em.
Nửa giờ sau, hai cô đã bắt đầu thấy nản.
- Chị phỏng đoán là ngăn tủ đó ở trong phòng làm việc, Huệ nói. Tụi mình đi lại đó xem sao đi.
Họ xuống đưới nhà để tiếp tục quan sát. Cạnh căn phòng làm việc, có một phòng chứa đồ, nơi mà bà Minh xếp những chiếc rương và vali rỗng. Có lẽ chưa ai quét dọn phòng này từ khi bà Minh dọn đến nên các vách tường đều phủ đầy bụi bậm. Lan lấy chiếc khăn phủi đi một phần. Bỗng cô reo lên vui mừng :
- Chị Huệ, em thấy có vết gì trên tường này ! Hình như ngăn tủ nằm đây thì phải.
Huệ chưa kịp lưu ý đề phòng thì cô em đã rờ tay lên vách và đụng phải một lò xo ngầm : bức ván bỗng chạy sang một bên, để lộ ra một ngăn tủ tối om.
- Chắc nó đây rồi ! Cô reo lên.
Trong nỗi vui mừng, cô không nhớ đến chiếc khăn ướt đang từ trên mặt cô rơi xuống.
- Kìa Lan, khăn rơi ! Huệ vội kêu.
Lan đưa tay bịt khăn trở lại. Cảm thấy đầu óc hơi quay cuồng, cô vội ngồi xuống ghế để nghỉ một lát, trong khi Huệ thò tay vào hộc tủ lấy chiếc vương miện bằng vàng ra. Rồi cô đóng sập cửa tủ lại để hơi bột khỏi xông ra ngoài.
Hai chị em chạy ra mở tung mấy cánh cửa sổ rồi bỏ khăn ướt xuống.
- Với chiếc vương miện này, tụi mình đã nắm giữ được một bằng chứng khó thể chối cãi được về tội trạng của anh em tên Dzu, phải không em ? Huệ tuyên bố. Thế này là tụi mình đã gần giải xong bài toán rồi đây. Khi nhà thám tử ngủ dậy, chắc ông ta phải ngạc nhiên lắm.
Khi hai cô đi vào, ông Phan Nhật đã bắt đầu mở mắt. Huệ và Lan bèn thuật lại những gì hai cô đã mắt thấy tai nghe. Ông Phan Nhật và bà Minh lắng nghe trong sự kinh ngạc tột độ.
- Tôi không thể nào tin hai cô, nếu không trông thấy chiếc vương miện kia ! Nhà thám tử nói. Và trong khi đó thì tôi lại nằm ngủ khoèo ! Sao mà tôi muốn từ chức ngay tức thì và xin cấp trên cử hai cô giữ chức vụ của tôi quá.
Nói đoạn, ông đi cùng với hai cô đến chi cảnh sát để trao lại chiếc vương miện cho nhà chức trách. Khi biết rằng chưa tìm được ra lô kim cương và ngọc thạch, hai cô đưa cho viên cảnh sát trưởng một bản sao danh sách nữ trang mà hai chị em đã tìm thấy tại nông trại của Dzu.
Sau đó, người ta đưa hai cô đến chi cảnh sát Tây Hồ để dự cuộc thẩm vấn Tư Xuân. Biết chắc là không thể thoát được cảnh tù tội và hy vọng sẽ được giảm khinh, hắn khai đã giấu số nữ trang dưới sàn nhà số 120 quốc lộ 11.
Cảnh sát đã tìm ra ngay. Với sự giúp đỡ của ông Phan Nhật và của ông Các, Huệ và Lan mang so sánh với bản chính danh sách và nhận thấy lô kim cương và ngọc thạch vẫn đầy đủ, chưa bị mất mát hoặc tráo đổi viên nào.
Yến Nhi khai trong vụ này người chủ mưu là Tư Xuân. Cô thú nhận đã đánh cắp chiếc vương miện trong viện bảo tàng ở Tân Gia Ba và khi tàu cập bến Sàigòn thì cô đã dàn cảnh để mọi người tưởng cô đã chết đuối.
Thật ra thì cô đã cải trang làm bồi tầu và trốn trong hầm tầu. Thừa lúc không ai để ý, cô đã lẻn lên đất liền mà không một ai trông thấy. Ít lâu sau, cuộc tìm kiếm của thuyền trưởng Định đã bắt buộc cô và anh cô phải lẩn tránh trong nông trại của mẹ cô.
Khi đọc những lời thú tội trên, Lan nói :
- Nếu mà Hằng không mời tụi mình về Di Linh để dự lễ sinh nhật thì chưa biết đến bao giờ mình mới khám phá ra vụ này !
Sau đó, hai cô trở về khu Lam Sơn để đánh điện tín báo tin mừng cho chú Định.
- Chắc chú Định vui lắm nhỉ ? Lan sung sướng nói. Mọi sự rắc rối đã chấm dứt ở đây !
- Nhưng lúc này thì đến phiên tụi mình sắp gặp rắc rối đây ! Huệ đáp. Em có biết bây giờ là mấy giờ rồi không ?
- Em đoán độ hai giờ chứ mấy.
- Bốn giờ chiều rồi đó, sợ chưa ?
- Mà tụi mình cũng chưa được ăn cơm trưa nữa chứ !
- Ăn cơm trưa ! Chị chẳng thèm nghĩ đến việc ấy. Điều đáng lo là bà Đốc có lẽ đang giận chị em mình lắm.
- Nếu chẳng may bà có cấm tụi mình không được ra khỏi trường từ giờ đến cuối năm thì cũng chả bõ, so với những gì mình đã làm, Lan cười đáp.
- Phải đấy. Trong đời chị, chưa bao giờ chị được trải qua những giờ phút hồi hộp như thế.
Khi về tới trường, người đầu tiên họ gặp là Ly. Cô này có ý đợi họ ở cửa.
- Lần này thì các bồ đừng hòng thoát khỏi đâu ! Cô cười nham hiểm. Bà Đốc cho gọi hai người đến mấy lần rồi đó.
- Thì tụi này cũng định đến trình diện ngay bây giờ mà ! Lan bình tĩnh trả lời.
Hai chị em ở trong phòng bà Đốc đến hơn nửa tiếng đồng hồ. Lúc họ bước ra thì thấy Ly đang lảng vảng quanh đấy. Cô thất vọng khi thấy hai chị em Huệ Lan chẳng có vẻ gì là khổ não, mà trái lại còn tươi cười hí hửng nữa chứ !
Hai chị em đi thẳng xuống bếp và theo lệnh của bà Đốc, người ta dọn cho hai cô một bữa ăn đặc biệt.
- Lúc nào chúng cũng được sự ưu đãi ! Ly bảo Mai. Mình mà có chống lại cũng chả ăn thua gì, tức quá !
Vài ngày sau, cả trường đều biết rõ chi tiết cuộc phiêu lưu kỳ thú của chị em Huệ Lan. Trong suốt một tuần lễ, người ta chỉ bàn bạc về chuyện đó.
Tuy nhiên, không ai vui mừng bằng Hằng. Cô viết thư cho song thân để báo tin sự thành công của hai bạn. Trong thư hồi âm, bà Chất đã nồng nhiệt khen ngợi Huệ Lan và cho biết thêm là bà cụ Thân đã qua đời sau khi ba chị em rời khỏi trại vài ngày.
Ông Phan Nhật và nhà chức trách cố tìm kiếm chú Phoóng và chú Lầu nhưng vô hiệu. Hai chị em Huệ Lan thầm cầu mong cho hai người khách trú được yên ổn vì họ đã giúp hai cô chứng minh tội trạng của Tư Xuân.
Sau ngày kết án của ba tên bất lương, Lan đuợc tin nhà cầm quyền đã cấp cho cô một tấm bằng sáng chế về chiếc máy của cô, Sự ghen tức của Ly lên đến cực độ và cô giận dỗi mấy ngày không thèm nói chuyện với ai cả.
Huệ và Lan không hề chú ý đến thái độ kỳ khôi ấy, vì hai cô muốn tận hưởng sự thành công vẻ vang này.
Vài ngày sau, hai cô nhận được thư của chú Định khen ngợi công trình của hai cháu, có kèm theo cả một hộp đầy bánh kẹo của cô Hạnh nữa. Huệ và Lan đem mời tất cả các bạn cùng thưởng thức.
- Tối nay, tụi này được ăn mừng những hai chiến thắng lận ! Phượng hân hoan nói.
- Bồ nói gì mà ghê rợn thế ? Lan hỏi.
- Này nhé, tụi mình phải ăn mừng không những về vụ chiếc vương miện, mà còn về những bước đầu của Lan trên con đường sáng chế chứ ! Phượng giải thích.
Một tràng pháo tay nổ ran để hoan hô hai chị em Huệ Lan.

Tủ sách Tuổi Hoa

HẢI VÂN 

 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Duyên Anh Bồn Lừa Tặng thế hệ các em tôi với một niềm ao ước lớn : trong mọi lãnh vực, các em đều phi thường như Bồn lừa. Duyên Anh 1 TRẬN ĐẤU MỞ MÀN NÀO CŨNG kéo dài. Nhất là những trận đấu mở màn cho những trận đấu quốc tế. Khán giả uể oải nhìn đồng hồ của vận động trường. Thấy kim đồng hồ như đứng lại. Nhưng rồi, khi trọng tài rít một hồi còi dài và giơ tay bắt chéo vào nhau vài lần thì kim đồng hồ chịu khó chạy tới con số khán giả mong muốn. Cầu trường nhộn nhịp hẳn lên. Khán giả đi muộn kéo vô. Khán giả đi sớm không muốn nhúc nhích. Chen nhau, cãi cọ, chửi thề, văng tục. Đó là sinh hoạt muôn đời ở khán đài bình dân. Ô, dù, đủ màu, đủ kiểu, trương lên che nắng cuối năm. Tiếng máy phóng thanh hứa hẹn : - Mười phút nữa, hội tuyển Thiếu-niên Sài-gòn sẽ gặp hội tuyển Ba-tây. Lời hứa hẹn đó thôi thúc khán giả mãnh liệt. Lại nhấp nhổm, chen nhau, cãi cọ, chửi thề. Trong khi, máy phóng thanh nhai nhải đọc tiểu sử và thành tích của đội bóng nhà nghề Ba
Nhà Thơ Lãng Tử - Loại Hoa Đỏ......Nguồn: Đèn Biển sưu tầm và đánh máy ---------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh....MỘT CHUYẾN DU LỊCH Tâm Sứt huýt gió một hơi dài, trao trả bé Thơ tấm hình : - Trời ơi ! Công viên đẹp vô cùng là đẹp ! Nhưng tiếc rằng chỉ có một mình bé Thơ được mời ra chơi thôi. Có ai mời chúng tôi đâu ! Cô nhỏ nheo nheo cái mũi, chìa tay cho bạn : - Thì các anh cứ đọc bức thư này đi đã nào. Tâm Sứt chộp lá thư mở ra, đọc lớn : - “… Ờ, ờ… Thơ có ý kiến hay đấy. Rủ các bạn trong băng “Khu Ba Chuông” cùng ra Biên Hoà.
Micheal Cox - 10 Câu Chuyện Kinh Dị Hay Nhất Mọi Thời Đại - Dịch giả : Nguyễn Tuấn Việt LỜI DẪN Thây ma! Ma cà rồng! Người sói! Các nhà khoa học điên! Những trái cà chua giết người có đến 50 chân! Chúng đang ở khắp nơi, đúng không vậy? Đúng quá đi chứ nếu như bạn yêu thích sự sợ hãi. Nhưng khoan đã. Trước khi viết tiếp, chúng tôi cảm thấy cần làm rõ một số điều. Có thể bạn không ưa truyện kinh dị? Có thể vì chúng làm cho bạn run rẩy khắp toàn thân, ướt sũng mồ hôi lạnh, tóc tai dựng ngược lên? Và đôi khi bạn sợ đến nỗi không dám đi vệ sinh mặc dù đang có nhu cầu cực kỳ cấp bách. Trong trường hợp đó, xin hãy nghe đây... và hãy cảnh giác! Nếu bạn thuộc loại:
Pearl S. Buck- Cành Hoa E Ấp - Nguyên tác: The hidden flower - Dịch giả: Vũ Minh Thiều - Nữ sĩ Pearl S. Buck đứng vào văn đàn các đại văn hào. Cuốn tiểu thuyết đầu của bà "Đất lành", xuất bản năm 1931 được dịch ra nhiều thứ tiếng, đưa lên màn ảnh và được cả thế giới hoan nghênh. Nếu quyển sách này đem lại cho tác giả giải Pulitzer, thì cũng vì tác phẩm này, Pearl Buck là nhà văn Mỹ đầu tiên được giải Nobel văn chương năm 1938.
Nguyễn Thị Mỹ Thanh- Bên Kia Chiếc Cầu - - TỦ SÁCH TUỔI HOA - LOẠI HOA ĐỎ : truyện phiêu lưu, mạo hiểm, trinh thám Chương 1 Dòng sông nhỏ chảy êm đềm qua làng, đúng ra chỉ là một con rạch. Ông cha đã đào nó không biết tự bao giờ. Từ bên này sang bên kia bờ rạch, chèo thuyền chỉ mất độ mươi phút. Nước được dẫn từ đó vào những đám ruộng, những vườn cây. Sơn đã lớn, ở xóm làng này, bên cạnh dòng sông nhỏ – Sơn thích gọi như vậy. Dòng sông! Tiếng gọi đơn giản và tha thiết biết bao nhiêu! Dòng sông già tuổi hơn Sơn,
Từ Một Buổi Chiều - Loại Hoa Xanh (Hình bìa: ĐÈN BIỂN sưu tầm) Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 - Chương 9 (hết) Nguồn: ANH THƯ sưu tầm và đánh máy ----------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Ngoài Song Mưa Bay - Loại Hoa Tím - Tủ sách Tuổi Hoa - 1973 - Nguồn: MAI ANH sưu tầm và đánh máy --------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Hai Chị Em Lưu Lạc - Loại Hoa Xanh - Tủ sách Tuổi Hoa - 1967 - Nguồn: ĐÈN BIỂN sưu tầm và đánh máy -------------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Con Tàu Bí Mật - Loại Hoa Đỏ Tủ sách Tuổi Hoa - 1970 Nguồn: vnthuquan & NGUYỄN TUẤN sưu tầm, đánh máy chương 8 đến hết. YÊN CHI đánh máy truyện phụ. ----------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Thầm Lặng - Loại Hoa Tím...Nguồn: Ngọc Trong Đá sưu tầm và Ti Cô Nương, MHN Nguyễn Học, Ct.ly (VNTQ) đánh máy ------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Bảo Trợ