Kỷ Niệm Hồng

18 Tháng Tư 20184:22 CH(Xem: 2340)

Kỷ Niệm Hồng - Loại Hoa Tím - Tác giả Thu Dung

Tủ sách Tuổi Hoa -1972
Nguồn: ĐÈN BIỂN sưu tầm và đánh máy....


Ky niem hong

Chương 02

Hôm nay là Chủ Nhật. Chưa có một ngày Chủ Nhật nào Thoại buồn và lẻ loi như thế. Anh Hùng đi mất, Thoại phải trông nhà cho mẹ đi họp việc công tác xã hội, còn Thanh đi picnic. Thoại buồn và mong có một đứa bạn nào đến chơi.

Ngày xưa, khi Thoại còn học lớp nhất, những ngày Chủ Nhật có ba, ba hay đưa tụi Thoại đi chơi và quê hương Thoại sinh ra cũng không phải nơi này. Thuở đó, Thanh mới học lớp ba nên ba gọi đùa Thanh là “ba Thanh”, còn Thoại, ba không cho biệt danh nhưng Thoại biết ba cũng cưng Thoại như Thanh.. Thoại còn nhớ ba đã hứa cho Thoại chiếc đồng hồ đeo tay nếu Thoại đậu vào đệ thất. Nhưng… chiếc đồng hồ tay đã không có và những buổi đi dạo với ba cũng không còn có nữa. Ba và mẹ xa nhau, Thoại không hiểu gì, chỉ nhớ hôm dọn nhà đến đây với mẹ, Thanh đã khóc hết nước mắt bấu lấy tay ba, miệng mếu xệch !

Hình ảnh đó không bao giờ mờ nhạt trong lòng Thoại. Những ngày vui êm đềm đã mất hút. Dù bên Thoại có mẹ, nhưng Thoại cũng cần có ba, nhất là Thanh. Ngày vui ấu thơ của Thanh mất sớm, Thanh hay khóc mỗi lần giở lại cuốn album cũ. Tấm ảnh làm Thoại nhớ ba nhiều nhất là tấm ảnh Thoại chụp lúc vừa đi học vỡ lòng. Ba đưa Thoại đi. Trên đường, Thoại sợ quá nên khóc thút thít, ba phải bế Thoại. Tội nghiệp bộ quần áo của ba, giày của Thoại làm áo ba bê bết sình, ba không rầy Thoại. Lúc tan học về ba bảo Thoại đứng lại nơi cửa lớp ba chụp cho một “pô”. Giờ tấm ảnh còn đó, mà không biết ba của Thoại ở đâu rồi. Lúc xưa, cứ mỗi năm, đến Trung Thu ba về với tụi Thoại một lần, và chỉ được hai Trung Thu. Bẵng đi từ đó ba năm, ba không về, Thoại không biết tin ba. Có lẽ… ba có vợ khác và đã có… em khác nên không còn nhớ đến tụi Thoại nữa.

Ngày xưa, ba hay vẽ vời trong đầu óc Thoại một mộng ước thật đẹp. Thoại sẽ vào đệ thất, Thoại sẽ mặc áo dài, rồi Thoại lớn lên, Thoại thi tú tài, Thoại sẽ làm ba vui lòng bằng những phần thưởng cao ngất mỗi năm. Nhưng bây giờ thì Thoại đã mặc áo dài gần năm năm rồi đó ba, phần thưởng Thoại cũng đã ôm về năm lần, lần nào Thoại cũng nhớ đến ba nhưng Thoại không dám nói cho mẹ nghe, Thoại sợ nét mặt ưu tư của mẹ. Ba có biết tại sao từ năm ngoái Thanh học nhiều không ba ? Thoại nói với Thanh ba muốn các con học giỏi mà từ đệ thất đến đệ lục Thanh chưa có một phần thưởng nào nên Thanh cố gắng học. Hy vọng mùa Trung Thu ba về, sẽ khoe ba gói phần thưởng còn mới nguyên chưa mở, nó sẽ được ba gọi đùa là “ba Thanh” như ngày xưa và ba sẽ dẫn tụi Thoại đi chơi như thuở nào. Nhưng ba ơi ! Thanh và con đều buồn, đợi ba hết một mùa Trung Thu rồi trời đổi lạnh và Tết đến một lần nữa hy vọng ba về cũng tan thành mây khói hết. Hai gói giấy vàng cất thật kỹ đã mở ra, Thanh khóc, nó nhớ ba, Thoại cũng nhớ ba mà sao ba không về, ba ơi ?

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
R. L. Stine Căn Phòng Cấm phỏng theo Stay Out of The Basement Dịch giả: Lê Thy VÀI NÉT VỂ TÁC GIẢ R.L.STINE R.L.STINE là bút hiệu của Robert Lawrence Stine. Ông sinh ngày 8 tháng 10 năm 1943 tại Columbus (Ohio), là một nhà văn Mỹ, tác giả của hơn 12 truyện khoa học giả tưởng kinh dị dành cho độc giả thuộc lứa tuổi thanh thiếu niên. Những tác phẩm ấy được biết đến nhiều nhất là Goosebumps, Rotten School, Mostly Ghostly, The Nightmare Room và Fear Street . Sách của ông được dịch ra thành 32 sinh ngữ và đã được bán hơn 300 triệu bản trên toàn thế giới . Liên tiếp trong 3 năm từ 1990, nhật báo USA Today đã mệnh danh ông là tác giả có sách bán chạy nhất của Hoa Kỳ .
Hoa Đỗ Quyên - Du Uyên - Loại Hoa Tím - Tủ sách Tuổi Hoa - 1973 Nguồn: ĐÈN BIỂN sưu tầm & đánh máy ------------------------ Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Hoàng Trân Châu Đôi Mắt Yêu Thương Tập 1 Buổi sáng, Đà Lạt thật đẹp. Những tia nắng ấm áp xuyên qua từng kẽ lá, chiếu rọi xuống mọi cảnh vật. Những thảm cỏ xanh rì, vẫn còn đọng đầy hơi sương. Phong Lan đang chạy bon bon trên đường đến trường, bỗng có tiếng nói quen thuộc cất lên ở phía sau: - Lan! Chờ Điệp với ...
Hồng Kim Đêm Về Hoa Quỳnh Nở - Tập 1 Khoác chiếc ba lô nhỏ màu đen lên vai, Trúc Phương nhảy chân sáo ra phòng khách . Cô hơi khựng người khi thấy ba cô đang ngồi đối diện với 1 người đàn ông lạ . Người khách ăn mặc sang trọng và lịch sự . Trúc Phương cúi đầu lễ phép: - Cháu chào bác . Ông Trường An trợn mắt: - Trúc Phương! Con chào gì lạ vậy ? Tới lượt Trúc Phương nhíu mày: - Sao lại lạ hả ba ? Bạn của ba, con không chào thế, ba lại mắng con hỗn hào . Ông Trường An lắc đầu: - Con thiệt . Nói hoài vẫn không bỏ tật hấp tấp . Trước khi muốn chào ai, con phải nhìn chứ! Đây là Mạc Vũ, con trai bác Mạc Đình bạn thân của ba . Mạc Vũ là Cali trở về thăm quê hương . Cậu ấy sẽ ở lại gia đình ta . Con tới làm quen đi . Trúc Phương le lưỡi . Cô thấy mình đúng là hấp tấp như lời ba nói . Khẽ liếc mắt về phía Mạc Vũ, bắt gặp ánh mắt anh ta cũng đang nhìn cô đầy tinh quái . Trúc Phương nghe tức cười nhưng không dám . Mạc Vũ tỉnh bơ, nét mặt anh ta thật lạnh lùn
Một Cuộc Hồi Sinh - Loại Hoa Xanh....Quay nhìn hai người giúp việc nhà khoanh tay đứng gần đó, bà tiếp : - Thằng Bộc, tao không khiến mày sớ rớ đến bộ sa lông quý giá này, nghe chưa ? Tay chân mày kệch cỡm quá, đụng vào đâu chỉ có làm hư, làm bẩn đồ đạc của người ta thôi. Còn vú già, công việc của vú là ở dưới sân, dưới bếp, tôi không mượn vú lên nhà trên táy ma táy máy... Rồi bà hướng về thằng Di, kết luận : - Nói tóm lại, trừ những khi nhà có khách, tao muốn mày lúc nào cũng có mặt bên cạnh bộ sa lông với một cái phất trần và một cái khăn lau thật sạch... Hiểu rõ chưa nào ?... Thằng nhỏ ngập ngừng thưa : - Thưa thím, cháu hiểu. Bắt đầu từ sáng mai, ở trường về cháu sẽ lo công việc lau chùi trước khi lo học bài, làm bài. Người thím, giọng cong cớn, dè bỉu, dằn từng tiếng:
Dấu Tay Trên Cửa - Loại Hoa Đỏ ...tác giả - Khương Hồng ...
...Tự nhiên Vy cảm thấy nhớ nhớ. Nhớ căn nhà của mẹ và mảnh vườn xum xuê ở Giồng Ông Tố. Nhớ những buổi sáng, buổi chiều, buổi tối êm ả. Vy thở dài… Buổi chiều, gió mát, dòng sông… tiếng võng đưa… những thứ đó đã làm cho ta ủy mị. Rồi liên tưởng đến giấc mơ vừa qua, có Thoại. Thoại hiện diện sáng chói, hiên ngang. Thoại nắm tay Vy bước lên một đài danh dự, giữa hàng vạn người đang reo hò với những lời ca tụng. Hai người đã trở thành “lãnh tụ”, một thứ lãnh tụ trẻ trung. Thế thôi, giấc mơ không có thêm gì nữa. Thật ngắn ngủi. Nhưng cũng thật khích động. Giống như Thoại, rất gần nhưng cũng rất xa Vy. Anh có đấy nhưng nhiều lúc bàng bạc như mây gió. Chắc tại vì anh là một mẫu người đặc biệt dưới mắt Vy. Trong khi đó Vy cảm thấy mình nhỏ nhoi và vô dụng. Vy muốn vươn lên cho được gần bằng như Thoại. Vy muốn tham dự vào tất cả các sinh hoạt của Thoại. Vy muốn làm cánh tay trái của Thoại. Vì anh hoạt động quá, nhưng cũng bí mật quá. Mẫu người của Thoại
Ngọc Phương Ngôi Sao Nhỏ TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA XANH: tình cảm nhẹ nhàng (gia đình, bạn bè) Chương 1 Con đường thành phố vắng hoe, lâu lâu một vài chuyến xe thoáng qua mất hút. Một vài người bộ hành lầm lũi đi và bước vội hơn khi mây đen kéo về vần vũ trên nền như sắp sữa đem cơn mưa tới. Không ai đễ ý đến một cô bé đang lui tới trên vỉa hè cạnh đó. Đôi mắt cô bé buồn rười rượi, ngóng ra xa như đang chờ đợi tìm kiếm một người thân nào đó. Những cơn gió kéo về lồng lộng trên vỉa hè, thổi tung những chiếc lá vàng héo rải rác trên đường bay lên làm cho cô bé càng bồn chồn lo lắng hơn; mái tóc dài một chút xuống vai của cô bé bay rối vào nhau trông thật thảm hại. Những lằn chớp loé sáng trên nền trời! Mưa bắt đầu rơi!!!
Khi sắp mười ba tuổi, anh trai Jem của tôi bị gãy ngay khuỷu tay. Khi lành lại, nỗi sợ không bao giờ có thể chơi bóng được nữa của Jem đã dịu bớt, anh ít nghĩ ngợi về thương tật của mình. Cánh tay trái của anh hơi ngắn hơn cánh tay phải; khi đứng hoặc đi, mu bàn tay anh cứ thẳng góc với thân mình, ngón cái song song với đùi. Anh hoàn toàn không quan tâm, miễn là anh còn chuyền và lốp bóng được. Sau nhiều năm tháng trôi qua đủ để giúp chúng tôi nhìn lại, đôi khi chúng tôi bàn bạc về những sự kiện đưa đẩy đến tai nạn này. Tôi vẫn cho rằng tất cả là do nhà Ewell, nhưng Jem, lớn tôi bốn tuổi, lại bảo chuyện này đã bắt đầu từ trước đó rất lâu. Anh nói chuyện đó bắt đầu vào mùa hè khi Dill đến chơi với chúng tôi, lúc Dill lần đầu mớm cho chúng tôi ý tưởng kéo được Bob Radley ra khỏi nhà. Tôi nói nếu anh muốn có một cái nhìn bao quát về sự việc này, thì thực sự nó bắt đầu với Andrew Jackson. Nếu tướng Jackson không đẩy người Da đỏ Creek 1 lên thượng nguồn thì Simon Finch sẽ không bao gi
Truyện Tuổi Hoa‎ > ‎ Đất Nghịch - Loại Hoa Tím Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 (Truyện phóng tác)
Bảo Trợ