Chương 1 - 2

03 Tháng Ba 20186:29 SA(Xem: 142)
Chương 1
 

Tiếng bước chân chạy rầm rập trên hàng ba trước cửa phòng làm việc của ông Ngọc San. Chớp mắt, bốn cô gái, cô nọ đẩy lưng cô kia, đã tông cửa, chạy ùa vào trong phòng, ào ào như một trận phong ba. Tiếng reo, tiếng cười nổi lên như chợ vỡ: 

- Ba! Ba! Ba yêu quý của chúng con. Hí Hí! 

Nhà trồng tỉa đặt mạnh cây viết máy xuống bàn. Sắc mặt ông lộ vẻ phẫn nộ, nhưng trong ánh mắt nhìn lại thoáng bóng một nụ cười. Rốt cuộc, vẫn như từ bao giờ, lòng thương yêu con cái lúc nào cũng trội hơn tất cả. Ông Ngọc San đành trút sự bực bội vào hai nắm tay đập mạnh xuống mặt bàn: 

- Các con hư quá! Ba đã cấm không được quấy phá khi ba làm việc kia mà! Biết thế, ba khóa quách ngay cửa lại thì có phải … 

- Thế nhưng … ba lại quên không khoá. Hà, hà! 

Chưa nghe dứt tiếng cười, đôi mắt người cha đã hoa lên vì hai cặp sơ-mi màu trắng, hai cặp xiêm màu xanh lơ cứ quay tít như chong chóng trước mặt. Đôi tay ông cuống quít giằng giật để cố gỡ ra khỏi năm sáu cánh tay mềm mại nhưng mạnh mẽ vô cùng. Cái thì níu đầu, cái thì níu cổ, có cái lại đưa hai ngón tay lên … khẽ cấu vào tai ông nữa. 

Người cha vừa vùng vẫy, vừa la lên inh ỏi: 

- Trời đất! Các con quấy phá như thế này, làm sao ba làm việc … ông đổi giọng … “hô” theo đúng kiểu nhà binh, - tất cả … “nghiêm”! “Lập tức”! “Nghiêm”! 

Thời gian ánh chớp, “nữ tứ tử” (danh từ khôi hài thân mật mọi người trong đồn điền vẫn dùng mỗi khi nói đến các em) đã xếp một hàng ngang, nhìn trước thẳng, theo thứ tự từ cao đến thấp, lưng áp vào tường, bàn tay phải đặt ngang trán. Cử chỉ trăm phần trăm quân sự, nhất là bốn khuôn mặt xinh xắn cố giữ vẻ thật nghiêm, trông lại càng hệt lắm. 

Nửa giận, nửa vui, phần vui của người cha chắc chắn nhiều hơn, hiển hiện rõ rệt nơi ánh mắt nhìn các con chăm chú. Trước bốn khuôn mặt kháu khỉnh đang cố gắng lập nghiêm, nhưng bốn cặp môi tươi lại ráng mím chặt cho khỏi phì cười kia, ông Ngọc San đành lắc đầu … chịu thua. Nhưng ông vẫn “hô”: 

- “Thao diễn, nghỉ”! … “Tan hàng”! … Và cấm không được phá ba nữa đó, nghe! 

“Một hàng ngang” lập tức phân tán. Đồng thời tiếng khiếu nại nổi lên nheo nhéo: 

- Ba dữ quá hà! Kỷ luật nhà binh ghê quá! 

- Ba không thương tụi con hả? Chúng con là cánh tay phải của ba, cộng sự viên đắc lực của ba mà. 

- Ứ ừ! Cộng sự viên! Danh từ quan trọng thế, hả các cô? 

- Danh từ quan trọng ? Thế ba quên hết công lao của chúng con rồi. Ai đi xem xét ruộng mía, ai săn sóc gia đình các tá điền cho ba. Thế rồi, nhà máy nấu đường? Không có chúng con để mắt đến thì còn ai vào đấy, ba? 

- Có thế! Có thế! Ba công nhận sự thật đúng như thế, - ông Ngọc San bật tiếng cười vui, - nhưng ai bảo các con dám “lạm quyền” uà vào văn phòng của ba làm ồn dữ vậy? 

Trong đám có tiếng trong vắt nổi lên: 

- Giờ nghỉ xả hơi mà ba! 

Cả bọn nhao nhao: 

- Chị Dung bưng chè lên rồi, ngoài hàng ba đó ba ơi! Ra ăn đi không nguội hết! 

Dù muốn dù không, người cha cũng phải theo chân các con bước ra ngoài. Không khí mát rượi nơi hàng ba khiến ông cảm thấy thể xác và tâm hồn thật thoải mái. Cái hàng ba nhiều bóng râm này là nơi lý tưởng để cho ông vui hưởng hạnh phúc gia đình. Và đó cũng là chỗ hàng ngày ông tiếp đón các bè bạn. 

Ông chủ đồn điền mía Ngọc San kín đáo mỉm cười khi liếc thấy khuôn mặt nặng chình chịch, ánh mắt sa sầm của chị người Thượng tên Dung (thật ra tên chị là K’Jun, nhưng vì thương mến chị nên cả nhà đều gọi chị bằng cái danh hiệu thật đẹp: Dung!) đang đứng canh gác mâm chè đậu đen nấu đường còn bốc khói. Thấy bóng ông chủ, chị Dung lên tiếng ngay. Ngôn ngữ của chị là một loại quốc ngữ không bỏ dấu: 

- Bao gio cung thê. Che đe nguoi hêt. Ông chu hê ngồi làm việc la khong đưng dây nưa. (Bao giờ cũng thế. Chè để nguội hết. Ông chủ hễ ngồi làm việc là không đứng dậy nữa.) 

- Thôi đi mà! Chị Dung! Càu nhàu hoài! Cứ nghe chị thì đổ thóc giống ra mà ăn. Nghe chị để lúc nào cũng nằm lăn ra ngủ thì sở mía, nhà máy đường chắc rồi chỉ còn toàn là cỏ và mái xưởng với bốn bức tường không. Nội vùng Đức Trọng này, sở mía đường Ngọc San là một trong những cơ sở nhỏ nhất đấy. Nhưng tôi cương quyết làm cho nó giữ vững được mãi mãi ngôi vị trù phú nhất. 

Lại một tràng những tiếng càu nhàu của chị người làm trung thành với những chữ quốc ngữ không bỏ dấu huyền, sắc, hỏi, ngã, nặng mà người kể chuyện xin phép được viết lại đúng hình dạng chữ Việt cho dễ đọc: 

- Nhà cửa lúc nào cũng rầm rập lộn xộn, lung tung hết. Mấy cô chỉ đùa giỡn chạy nhảy suốt ngày cứ như ngựa đua ấy thôi. Con gái nhà người ta thì dịu dàng học khâu học vá. Ngồi ở hàng ba này mà kim chỉ thêu thùa với nhau có tốt hơn không. Cười đùa đập phá quá trời. Thật là mệt vì dọn dẹp. Anh Giang chồng tôi cũng đã phát đau ốm vì các cô đấy nhé! 

Bốn tiếng cười ròn rã trong như pha lê vang lên: 

- A! Chị Dung bắt đầu quay mũi dùi tấn công tụi mình đấy nhé! 

- Yêu cầu im lặng! “Dú” yêu quý của em! 

- Hú! … Bà chằn lửa! 

- Chị Dung cứ muốn chúng em suốt ngày ngồi ru rú với cái máy may, cái khung thêu, như má, như bà nội, bà ngoại ngày xưa đó hả? 

Chị “dú” la lớn hơn nữa: 

- À, à! Nếu má các em còn sống, chắc thế nào má cũng sẽ nói như chị vừa rồi đó. 

Câu nói nhắc tới người đã khuất khiến bốn chị em im lặng, đồng thời ông chủ khẽ cau nét mặt. Ông Ngọc San nghiêm giọng: 

- Thôi mà! Chị Dung! Pha nước trà tôi uống đi, lẹ lên! Có việc gấp đây! 

Nơi đầu hang ba chợt xuất hiện anh gia nhân cũng người Thượng, anh Giang, chồng chị K’Jun: 

- Thưa … có ông Mộng Bảo qua chơi. Ông ấy muốn gặp ông chủ! 

Ông Ngọc San giương đôi mắt tỏ vẻ vô cùng ngạc nhiên, xen lẫn đôi phần bực bội. 

- Mộng Bảo? Đỗ Mộng Bảo? Chủ nhân Sở mía đường Mộng Bảo! Kỳ lạ! Ông ta muốn gì kìa? Đã tám năm nay, cửa không qua, nhà không tới, gặp nhau ngay cả một tiếng chào hỏi cũng không. À, lạ thật nhỉ? 

- Dù sao ông ta cũng là hàng xóm láng giềng. Từ chối không được đâu ba! Nhất là đối với một … “địch thủ”, lại cần phải lịch sự. Ba vẫn bảo thế mà, phải vậy không ba? 

Ý kiến của các con cũng là ý kiến của người cha: 

- Thôi được, anh Giang! Mời ông ấy vào nhé. Này, chị Dung! Dọn hết những cái này đi, lẹ lên. 

Chị “dú” thu dọn bàn, cử chỉ rất nhanh nhẹn. Sắc diện chị rõ ra vẻ một người nội trợ thành thạo đảm đang. 

Chị vừa bước ra khỏi, chủ nhân trại mía Mộng Bảo đã bước vào. Mặt ông khách đỏ gay, khổ người to lớn, béo phục phịch khiến ông ta có cái dáng đi lạch bạch như vịt bầu. 

Ông Ngọc San, khi trông thấy ông láng giềng đối thủ, bỗng nhiên lại cảm thấy vui vui. Niềm tức giận trong lòng chợt tiêu tan được quá nửa. Thêm nữa, sự hiện diện của bốn đứa con yêu, đứng xếp hàng dọc, theo thứ tự từ cao đến thấp, sát bên ông, sẵn sàng yểm trợ cho cha đương đầu với địch thủ cạnh tranh, lại càng khiến ông vững vàng tin tưởng. Sắc mặt ông hết sạch mọi nếp ưu tư, một cảm giác nhồn nhột nơi cuống họng khiến ông chủ chỉ muốn bật phì cười. 

Chủ nhân Sở mía Ngọc San cất tiếng sang sảng chào ông hàng xóm: 

- A kìa! Anh Mộng Bảo! Quý hoá quá! Gần năm năm nay, giữa chúng ta vẫn có một bầu không khí bất hòa. Do đó mong anh đừng lấy làm ngạc nhiên khi thấy tôi không đưa tay ra bắt tay anh. Hơn nữa, mỗi khi nghĩ đến những sự việc không vui giữa hai trại mía Ngọc San, Mộng Bảo, tôi lại cảm thấy khó chịu vô cùng. Do đó, sự tiếp đón anh nếu có điều lạnh nhạt chắc anh cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên. 

Ông Mộng Bảo nhẹ nghiêng mình, miệng mỉm nụ cười châm biếm: 

- À, vâng! Những lời anh vưà thốt ra cũng là những câu tôi sắp sửa nói với anh đấy. Khi đặt chân bước qua ngưỡng cửa tư thất của chủ nhân trại mía đường Ngọc San, tôi cũng đã phải cau mày khó chịu rồi. Nhưng một khi đã vào đến đây, chắc anh cho phép tôi được ngồi chứ? 

- Dĩ nhiên rồi! Bây giờ anh đã an tọa trong nhà tôi mà tuyệt đối không có sự triệu thỉnh của chủ nhân. Mong anh chớ quên điều đó … Tiện đây, tôi trân trọng xin được giới thiệu với anh bốn cháu nhỏ con gái của tôi. Chắc anh không thấy có gì trở ngại? 

- Vâng, vâng! Xin anh cứ tùy tiện! 

- Đây là cháu Huệ, mười bảy tuổi, giàu lòng nhân ái và rất tận tâm. Các anh em công nhân, tá điền của tôi không ai là không khen ngợi cháu. Suốt ngày chỉ mải mê đi thăm nom gia đình các người làm, săn sóc khi có người nào đau ốm, đồng thời … chỉ thích hỉ mũi, tắm rửa cho tụi lau nhau con em các công nhân trong trại mà thôi. 

Ông Mộng Bảo gật gù cái đầu hói: 

- À, à! Đúng là một cô tiên hiền dịu! 

- Cám ơn anh đã tự ý khen cháu! Tôi không đòi hỏi anh điều đó đâu đấy nhé! Mong anh nhớ dùm cho. Và … đây! Cháu Trà, mười sáu … rất giỏi toán. Thích nghiên cứu máy móc lắm. Tối ngày chỉ quanh quẩn trong xưởng nấu đường theo dõi, coi sóc máy ép mía, máy lọc nước đường, nồi nấu mật … rất nhiều sáng kiến về vấn đề cơ khí. Đã được anh chị em công nhân tặng cho cái biệt hiệu “tiểu kỹ sư”. 

- À, biệt hiệu hay lắm! 

- Đây là cháu Mai, mười bốn, nữ thể tháo gia, thỉnh thoảng cảm hứng lại … làm thơ không tồi lắm. Khu vực sở mía của chúng mình ở đây có hoa có lá sẵn sàng, sông nước thơ mộng đẹp vô cùng. Kể ra thì ai cũng thích làm thơ đấy, nhưng vì công việc túi bụi, chưa rảnh rỗi lắm, nên đành chịu đó thôi, phải không anh? Cháu còn có tài phóng Honda, cưỡi ngựa đi thăm ruộng mía, đánh quần vợt rất hay, “sì mát” mạnh như sấm sét, bơi lội nội vùng này chưa có ai bứt nổi. Tóm lại, cháu Mai có một sức mạnh khá khác thường. Có thể nói, cháu là đại lực sĩ trong gia đình tôi đấy. 

- Xin có lời khen! 

Sắc diện ông khách khi thốt những lời nói trên có nhiều nét vui vẻ xen lẫn chút chế riễu trong rất khôi hài. Chủ nhân trại mía Ngọc San vẫn bình tĩnh như không: 

- Còn đây là cháu Cúc, út nhất, mười hai tuổi. Cháu Cúc có cái tài là cái gì cũng biết nhưng cái gì cũng dở cả. Xục xạo dữ lắm, mắt rất tinh, tai thật thính. Các cháu coi bộ mặt mũi cũng sáng sủa lắm đấy chứ, phải không anh. Hai cháu Huệ, Trà đã đậu Trung Học đệ nhất cấp. Hai cháu nhỏ Mai, Cúc còn đang học lớp sáu và lớp bẩy tại Đức Trọng. Hà, hà! Anh thấy không? Huệ, Trà, Mai, Cúc …, đúng là một bó hoa sắc màu rực rỡ đẹp vô cùng. Anh đồng ý chứ? 

Kiên nhẫn ngồi nghe những lời giới thiệu tràng giang đại hải, ông Mộng Bảo dù cố gắng lắm cũng vẫn để lộ đôi chút bực mình trên nét mặt. Ông cất tiếng trả lời. Giọng nói nhẹ nhàng châm biếm: 

- Tự anh nói ra điều đó chứ không phải tôi đâu nghe! 

Ông Ngọc San có sắc giận, nhưng thái độ vẫn bình tĩnh: 

- Vâng, vâng, tôi biết thế! Từ lâu lắm, tôi đã biết anh là một người khó tính như thế nào rồi. Thế … à, có lẽ bữa nay anh thấy nhớ khung cảnh êm đềm mát mẻ của cái hàng ba này nên mới lại qua đây? À, hay là anh thích coi lại cái mảnh vải lịch sử dưới tấm kính này?- Ngón trỏ bàn tay phải ông Ngọc San gõ gõ lên mặt kính dày và trong trên mặt bàn, - một mảnh cánh buồm trên chiếc hải thuyền của vị thảo khấu anh hung Lầm Chí Khả, tay chọc trời khuấy nước đã một thời tung hoành trên mặt biển vùng Hòn Gay, Móng-Cái vòng suốt mãi tới tận Phả-Lại, Đông-Triều vào những năm 1912-13-14-15. Lầm Chí Khả, một bộ tướng của Hùm thiêng Yên-Thế Hoàng-hoa-Thám … có hơi hướm họ hàng với gia đình tôi đó. Nguyên bà cụ sanh ra ba tôi, tức cụ nội của các cháu đây là chị em con chú con bác với bà cụ sanh ra Lầm-chí-Khả, tay đại hải khấu anh hùng đó. 

Ông láng giềng nhấp nhổm trên chiếc ghế bành. Vẻ nóng ruột lộ ra nét mặt. Bất thình lình “bộp” một tiếng, bàn tay mập mạp của ông khách đã vỗ mạnh lên tay ghế gỗ. Giọng ông Mộng Bảo tràn đầy phẫn nộ: 

- Ủa! Anh ba hoa những gì mà trên trời dưới biển dữ vậy. Mục đích hôm nay tôi qua đây gặp anh đâu có phải là để ngồi chịu trận nghe anh hết ca tụng con cái mình lại kể lể tông chi họ hàng bà con mấy đời với ông tướng giặc bể họ Lầm nào đó. Mấy cháu nhỏ con gái anh đây thông minh, đĩnh ngộ, mặt mũi sáng sủa thế kia, chắc tánh tình cũng ngoan ngoãn lắm, tôi không phủ nhận điều đó. Nhưng còn ông tướng giặc bể kia thì … ăn nhằm quái gì đến thế hệ chúng mình nữa mà anh phải kể lể dài dòng dữ vậy. Chỉ cần biết: hiện thời, anh, anh đây này, anh là hàng xóm láng giềng của tôi. Một ông láng giềng khó chịu nhất từ xưa đến nay tôi chưa từng thấy bao giờ đó! 

Ông Ngọc San bật cười rộ: 

- Khó chịu nhất? Tôi là ông hàng xóm khó chịu nhất? Trời đất! Bây giờ anh nói ra tôi mới biết đấy! Không ngờ tôi lại nổi tiếng đến thế kia nhỉ?! Nhưng xin thú thực với anh: sở dĩ tôi phải đề cập đến toàn những chuyện chẳng liên hệ gì tới anh là nhằm mục đích trêu tức anh đấy. Có trêu tức anh, tôi mới hả cơn giận phải tiếp chuyện một người đã cư xử với tôi chẳng có gì tốt đẹp cả. Thôi, bây giờ ta đi vào đề: anh qua đây gặp tôi có việc gì vậy? 

- Tôi có việc cần nói với anh! Tôi bực mình vì anh ghê lắm! Anh cạnh tranh một cách không chánh đáng. Công nhân người Thượng của tôi bỏ đi gần hết qua đây làm cho anh để được hưởng lương cao hơn. Anh trả cho họ quá giá tiền do nghiệp đoàn trồng tỉa ấn định. 

Ông Ngọc San cười nhẹ: 

- Sao anh không nói thẳng ra là tôi đã trả lương cho họ cao hơn lương của bên anh có phải đúng hơn không? 

- Chúng ta nói chuyện đứng đắn một chút, anh Ngọc San. Vụ mía năm rồi thất thoát nhiều quá. Mà mùa này coi bộ cũng chẳng khá gì hơn. 

- Anh tưởng thế. Mía của anh ra sao tôi không rõ. Còn của tôi thì hứa hẹn lắm lắm kià! Lá um tùm xanh tốt, gióng nào gióng ấy cứ mỡ ra, tươi đẹp vô cùng. 

- Vậy ra anh chưa biết Sở khí tượng vừa loan tin sắp sửa có mưa bão lớn sao? Tôi lo quá. Thú thực với anh, hồi này sao tôi cứ gặp toàn những chuyện gì đâu không à! Từ trước đến nay, tôi vẫn đặt hết tin tưởng vào ba đứa con trai, đinh ninh là thế nào chúng nó cũng sẽ giúp tôi trông coi săn sóc trong ngoài trại mía. Rồi một mai mình có già yếu đi chắc hẳn sẽ được anh em nó thay thế tiếp tục kinh doanh điền địa. Ai dè! Không một đứa nào tha thiết đến việc mía đường hết thẩy. Tôi chán quá! Thằng cháu Hải thì chỉ hăm hở vùi đầu vào học nốt y khoa, mải miết suốt năm suốt tháng ở Saigon. Cháu Huy lại suốt ngày lo tập thể dục, chơi thể thao. Còn thằng cháu út Hinh thì chỉ thích mò mẫm sưu tầm khảo cổ. 

Tiếp theo lời nói không vui của ông Mộng Bảo là một nụ cười buồn bã của ông Ngọc San: 

- Chắc anh không biết chuyện đứa con trai độc nhất của tôi bị mất tích hồi cháu được mười bốn tháng đâu nhỉ? Thành thử từ đó tới nay, quanh ra quanh vào, tôi chỉ còn có bốn con bé nối nghiệp mà thôi. Chắc hẳn anh cũng đã nghĩ như thế chứ phải không, anh Mộng Bảo? Và thế nào anh chẳng lấy làm thú vị ngầm trong bụng: ngữ "thị mẹt" ấy thì làm được trò trống gì! Ấy vậy mà tôi lại được nhẹ gánh hơn anh nhiều lắm đấy nhé. Anh có công nhận như thế không nào? 

Ông Mộng Bảo gật đầu: 

- Phải, phải, tôi công nhận. Nhưng thôi, thông qua chuyện đó đi. Riêng phần tôi, bây giờ tôi bắt buộc phải tìm người cộng tác, phụ tá cho một tay chứ không thì mệt quá. Lão Khu-Ma-Ra, tay người Miên vẫn chỉ huy toán thợ trồng tỉa của tôi đó. Thấm thoát, sau gần mười năm làm cho tôi, anh ta đã để được một số vốn kha khá. Bây giờ y bỏ tiền ra hùn hạp với tôi, nhiệm vụ lo chung, quyền hạn ngang nhau. Do đó ý kiến của Khu-Ma-Ra cũng là ý kiến của tôi, và mọi điều y đòi hỏi cũng là các điều tôi đòi hỏi. Nói thực mà nghe, anh Ngọc San à! Anh liệu xét lại giá biểu lương công nhân bên anh thế nào chứ! Nếu anh cứ tiếp tục trả họ cái giá đó là anh làm hại cơ sở của chúng tôi đó. 

Ông Ngọc San nghiêm sắc mặt: 

- Nghe anh phân trần, tôi cũng áy náy lắm nhưng... chịu, không thể giúp anh gì được. Trại anh xử dụng người, đãi ngộ họ ra sao, có bao giờ tôi cần tìm hiểu đâu. Vậy thì phần tôi, tôi đối xử với anh chị em làm việc dưới quyền tôi thế nào, mặc tôi chứ. Chỉ cần nói để anh biết rằng: công nhân của tôi, họ một sương hai nắng, tận tâm tận lực với tôi, thì đáp lại, tôi cũng phải đãi ngộ cho họ xứng đáng. Nếu có thể, tôi sẽ làm cho họ, ngày một trở nên khá giả, có mức sống cao nhất so với các đồng nghiệp khác tại vùng Đức Trọng này cho anh coi, - Ông Ngọc San hướng về bốn cô con gái, - Các con tôi đây, chúng nó cũng cùng một ý hướng như tôi, phải vậy không Huệ, Trà, Mai, Cúc? 

Bốn chị em đồng thanh reo lên: 

- Đúng đó, Ba! 

Trong tiếng reo vui của bốn chị em, nếu tinh ý một chút, người nghe có thể nhận ra đôi phần tức giận hướng về ông khách Mộng Bảo, một người, theo ý nghĩ của các em, không thích tìm hiểu tâm lý của các đồng bào miền núi, và do đó không khiến được họ mến phục chút nào. 

Ông Mộng Bảo thất vọng đứng lên, sửa sọan ra về: 

- Thì ra anh không chịu thông cảm gì cả. Anh bất chấp cả tinh thần hỗ tương giữa các hội viên trong nghiệp đoàn trồng tỉa tại quận Đức Trọng này. 

- Tôi hành động theo tiếng gọi của lương tâm. Và tôi chịu hoàn toàn trách nhiệm về mọi việc tôi làm. 

Ông Mộng Bảo cất giọng chua cay: 

- Thôi được, cái đó tùy anh! Anh cứ việc làm theo ý thích. Thì ra anh vẫn chứng nào tật ấy... Thân mật chuyện trò với bọn người ăn người làm, vui vẻ lắm, bình dân lắm! Các cô con gái của anh cũng vậy. Cha nào con đấy! Người ta cười vào mũi cho mà không biết... Con gái con đứa gì mà trâng tráo, xấn xổ như con trai. 

Ông Ngọc San quát lên: 

- Thôi! Anh im đi! Nếu đến đây chỉ là để thốt lên những lời như thế, thì xin lỗi, tôi không thể tiếp chuyện anh thêm một phút nào nữa. Cửa đã rộng mở, mời anh cứ tùy tiện ra về. 

Ông Mộng Bảo cũng không vừa: 

- Được, được, anh yên trí, tôi cũng muốn ra khỏi nơi đây sớm phút nào hay phút ấy. Tôi lại còn mong không còn phải gặp mặt anh nữa đó. 

Chủ nhân sở mía đường Mộng Bảo đã mất hút phía đầu hàng ba, ông Ngọc San còn đứng nguyên tại chỗ, niềm tức giận vẫn sôi sục trong lòng. 

Bốn chị em sáp lại, quây lấy cha: 

- Ông khách khó chịu về rồi! Ghê chưa! Ông Mộng Bảo ngang nhiên bảo chúng con là con gái trâng tráo sấn sổ như con trai. 

Người cha rít qua hai hàng răng nghiến chặt: 

- Người gì đâu mà khó thương! Kỳ quái! Đối xử với công nhân thì diết gióng chẳng có cảm tình gì cả. Không sợ trời phạt, giông bão phá hư hết mía cho trắng mắt ra đấy chứ. 

Nơi cuối hàng ba, chợt thấp thoáng cái áo cánh trắng, cái quần lãnh đen của chị gia nhân người Thượng tên Dung: 

- Ông chủ uống nước trà nghe! 

Cơn giận chưa nguôi, ông Ngọc San quát lên: 

- Thôi, trà với cháo gì! Tôi đi bây giờ đây! Ra ngoài một chút cho thoáng mát dễ chịu. Có thế mới quên đi được cái lão Bảo Mập khó thương này. Dám ngoác miệng ra mà dè bỉu chê bai con cái người ta trong khi mấy đứa con trai của mình lại chẳng được tích sự gì. Chỉ dài lưng tốn vải. Chị Dung! Bảo anh Giang đánh xe ra cho tôi. Phóng một tua quanh đồn điền cho đỡ bực mình. Tối ba về! 

Huệ, chị lớn hơn tất cả, từ lâu đã biết im lặng tôn trọng giây phút cha cáu giận. Chợt nghe cha nói, em vội cản ngay: 

- Ba lái xe đi bây giờ nguy hiểm lắm ba ơi! Trời sắp giông bão rồi đấy! 

- Giông bão thì giông bão, ba bất chấp! Vả lại có gì thì ba cũng cố về cho kịp kia mà. Con sợ gì chứ! Lớn đầu mà còn nhát quá. 

Mười phút sau, chiếc xe hai ngựa của ông Ngọc San đã phóng nhanh trên con đường đỏ dọc theo cánh đồng mía rộng ngút ngàn. Gió lớn từng cơn bắt đầu thổi mạnh. Trong toàn khu vực, cây cối lả ngọn xô dạt ngả nghiêng. 

Hơn tiếng đồng hồ sau, mưa bão nổi lên cuồng bạo. Bốn chị em ngơ ngác nhìn nhau bồn chồn khắc khoải. Ông Ngọc San vẫn chưa về. 

Bên ngoài mưa như trút nước. Thân tre, tàn cây lớn quằn quại vặn mình ghê rợn. Mỗi cơn gió ập tới, mái nhà lại kêu răng rắc, rung chuyển như muốn sập xuống. Cuồng phong quét mặt đất hung bạo như luỡi hái của tử thần trong cơn phẫn nộ, lia ngang phạt dọc, nhổ bứt cây, hốt tung cả người. Tiếng gió lộng hí, tiếng người la hét, gọi nhau ơi ới vang động khắp nơi.

Huệ cất tiếng trấn an các em: 

- Ba mắc mưa về trễ chút xíu. Có gì mà các em phải lo lắng băn khoăn dữ vậy. Chị em mình can đảm vốn nổi tiếng xưa nay mà. 

Mai, cô gái "lực sĩ": 

- Chắc ba ghé đụt mưa trong nhà một công nhân nào đó. Đêm không về kịp thì sáng mai ba về sớm. Chúng em có lo gì đâu. 

Có tiếng thở mạnh và dài. Mấy chị em quay mặt lại. Trà, sau khi thở ra, đăm chiêu nét mặt: 

- Bão lớn thế này, chắc mía gẫy hết. Thiệt hại nhất định phải ghê lắm chứ không ít đâu. 

Cả bọn lại cười nói nhao nhao. Huệ nhìn em: 

- A, dữ quá! Cô "tiểu kỹ sư" bây giờ lại lo cho mía nữa. Yên trí đi Trà! Em đừng quên bác An là một tay trồng tỉa rất giỏi mà không cần phải đỗ đạt ở trường nào hết thảy. Mía gẫy cây nào, bác ấy sẽ đặt ngọn mới thay vào ngay lập tức. Và chỉ hai tuần sau thì lại tốt um lên ngay đó mà. Vả lại, hiện thời mía đẵn rồi hãy còn chất đầy trong xưởng. Cối ép đâu có bị hết việc làm mà lo, giọng nói Huệ nghiêm hẳn lại, - khi không ba xách xe chạy lung tung để đến nỗi bị mắc mưa bão. Nhưng nói dại, cho dù có sao đi nữa thì tụi mình cũng cứ vững tâm coi như là ba vẫn nằm nghỉ trên giường vậy. Chỉ ngại nhất là ... chị Dung. Chút xíu chị cũng la lên như giặc vậy đó. 

Cúc, cô gái út cười tươi: 

- Chị Huệ nói đúng đó! Thôi, tất cả … “nghiêm!” “Hướng cầu thang, lên phòng ngủ, đằng trước, bước!” Một hai ba bốn! Một hai ba bốn! Một hai … 

Cho tới rạng đông, trận mưa bão vẫn còn gầm thét hãi hùng. Nhiều cây tre non gẫy đổ ngổn ngang. Gió tốc nhiều mái nhà công nhân tá điền bốc cuốn đi từng mớ lớn rơm rạ lợp trên mái. 

Mãi tới lúc trời sáng rõ, gió mới nhẹ đi một phần. Bốn chị em Huệ, Trà, Mai, Cúc, từ lúc nửa đêm, vào phòng nhưng chẳng em nào ngủ được. Nữ tứ tử cứ đi đi lại lại, ghé mắt qua cửa sổ nhìn ra cảnh vật tăm tối, mưa bão ghê rợn bên ngoài. Trong lòng ai nấy xốn xang. Mãi sau, bốn chị em mệt mỏi quá mới gục xuống giường ngủ thiếp đi. 

Tiếng người nói ồn ào dưới sân khiến các em giật mình thức giấc. Tiếng Kinh, tiếng Thượng lao xao … Hốt hoảng, Huệ tung chăn nhẩy bổ khỏi giường. Giữa đám đông nhốn nháo, tiếng chị Dung, giọng la cuả anh Giang chồng chị, nổi bật nghe rõ mồn một: 

- Trời ơi! Khổ rồi! Nguy rồi! Ông chủ! Trời ơi! 

- Bị thương nặng lắm! Ngất xỉu đi không còn biết gì nữa hết! 

Huệ tông cửa chạy ra bao lơn, nhìn xuống. Đồng thời em hét lên: 

- Tất cả các em, dậy đi! Ba làm sao rồi! Dậy mau! Xuống nhà mau lên! 

Chớp mắt, bốn chị em đã xuống tới hàng ba dưới nhà. Có tới hơn hai chục người, công nhân Thượng nhiều hơn, đứng tụ tập bàn tán xôn xao. 

Huệ nắm tay mọi người hỏi dồn dập: 

- Ông chủ đâu? Ông chủ đâu? 

Toán công nhân sững sờ nhìn bốn chị em. Họ do dự ngập ngừng, nửa như muốn nói, nửa lại muốn lặng thinh. 

Cô gái quát thét: 

- Ủa! Tôi hỏi ông chủ đâu? Sao lại đứng im cả thế này? Hả? 

Chị Dung rẽ đám đông, bù lu bù loa: 

- Trời đất thánh thần ơi! Người ta bắt gặp ông nằm sóng sưọt ở cuối bãi mía số 2 đó kìa. Cái cây to lắm bật gốc đổ trúng xe ông. Chết mất, trời ơi! 

Chị người làm vừa dứt lời, đã thấy một toán người xuất hiện nơi đầu con đường hai bên trồng dừa dẫn vào khu nhà ở. Họ xúm xít nhau khiêng một cái cáng. Hai ba người lại tay nón, tay căng áo tơi, cố che mưa, che gió cho người nằm trên cáng. 

Bốn chị em lao mình nhẩy xổ ra. Bốn cái miệng xinh xinh cùng la lên một lượt: 

- Ba ơi! Ba ơi! Ba làm sao vậy, ba ơi! 

Ông Ngọc San nằm thiêm thiếp trên cáng. Hai mắt ông nhắm nghiền. Trên đầu, suốt từ người đến chân ông không, có vết thương nào nhưng sắc mặt ông xanh lợt như tàu lá chuối. 

Huệ nắm cánh tay anh Giang: 

- Hãy mời bác sĩ Bích đến ngay đi, anh Giang! Chạy lẹ lên! Mau đi! 

Cáng được khiêng vào trong phòng. Bốn người đàn ông nhẹ nhàng nâng ông Ngọc San đặt lên giường. Suốt mười phút đồng hồ, chị Dung, bốn cô gái nhỏ thay phiên nhau kêu gọi bên tai. Ông vẫn bằn bặt hôn mê. 

Chợt, một giọng nói ồm ồm vang lên: 

- Dang ra, dang ra. 

Mọi người quay mặt lại: ông Bác sĩ đứng tuổi tên Bích, tay xách chiếc va li nhỏ xíu đang tiến vào: 

- Tôi đã nói: tất cả hãy dang ra. Đi ra ngoài kia hết đi. Khỏi cần người phụ. Ra hết, ra hết! 

Huệ đứng thẳng người lên. Em nhìn thẳng mặt ông bác sĩ, giọng nói đanh thép: 

- Ông để chúng cháu ở đây săn sóc cho ba cháu. 

Đụng tia nhìn sắc lạnh của các cô gái, bác sĩ Bích bất giác khẽ quay mặt đi. Lui tới thăm nom con cái ông Ngọc San từ hồi các em còn bé, ông thầy thuốc không còn lạ gì tánh nết cang cường của các em. Bác sĩ Bích đành gật đầu đấu dịu: 

- Thôi được! Hai cháu lớn có thể ở lại! Còn hai cháu bé tí kia và chị vú, đi ra ngoài! 

Hai "cháu bé ti" còn ai khác nếu không phải là Mai và Cúc. Hai chị em uất ức lắm! Hừ! Hai "cháu bé tí"! Cái danh từ đầy tính cách coi thường mọi người vẫn dùng để gọi các em. Mai, Cúc chưa kịp phản ứng đã thấy hai bàn tay ông thầy thuốc đẩy rất khẽ nhưng rất quyết liệt phía sau lưng. Phút sau hai "cháu bé tí" đã bị đứng sớ rớ ngoài hàng ba cùng với chị vú. Chị Dung không ngớt bưng mặt khóc sướt mướt, miệng lải nhải than trời oán đất đã giáng họa nhầm ông chủ hiền lành nhân đức của chị. 

Mai nhìn em: 

- Ông bác sĩ Bích này rắc rối quá hà! Nhưng không cần! Này Cúc! Đứng đây hậm hực cũng chẳng ích gì! Chi bằng, bây giờ chị em mình lợi dụng lúc này, đi tới chỗ ba gặp nạn xem cái cây đổ đè trúng xe của ba ra sao đi. Như vậy, may ra có thể giúp ích được chút gì trong việc săn sóc chạy chữa cho ba, còn hơn là đứng đây không? Mưa tạnh rồi, gió cũng hết hẳn. Đi! 

- Ờ, ờ, chị Mai nói đúng đấy! Các bác ấy nói ở cuối ruộng mía số hai. Vậy thì em biết rồi! Chỗ gần sát cánh rừng nhỏ có nhiều sim đó mà! Tụi mình chạy đi coi xem cái cây đổ ấy thế nào và tại sao lại đè trúng xe hơi của ba như vậy chứ. 

Rồi, mặc cho chị Dung la lối cấm cản. Mai, Cúc chạy vun vút xuống nhà để xe, nhẩy phóc lên hai chiếc xe đạp. Thật may, hướng đi lại xuôi gió, hai chị em đạp nhẹ nhàng. Hai chiếc xe băng đi như bay, trực chỉ cuối bãi mía số hai. 

Năm phút sau, Mai, Cúc đã tới nơi. Dựa xe vào một gò đất thấp, hai em vạch cây, rẽ cỏ tiến tới. 

Một cây xoài lớn khoảng hai người ôm, bị cuồng phong nhổ bật gốc đổ rạp đè trúng chiếc xe hơi hai ngựa khiến nó bẹp rúm còn nằm kẹt cứng dưới thân cây vĩ đại. 

Quang cảnh trước mắt chứng tỏ ông Ngọc San khi bất ngờ gặp mưa bão, đã lái xe tới trú ẩn ngay gốc cây to, hy vọng tránh né được giông tố. Nào ngờ, bất chợt gió to đã vật ngã cây xoài đè trúng xe. Lúc đó ông còn ngồi bên trong. 

Cúc luôn miệng lẩm bẩm. Giọng nói ẩm mùi nước mắt: 

- Trời ơi! Tội nghiệp ba quá chị Mai ơi! 

Cô chị bình tĩnh hơn: 

- Chắc là ba đã cố lách ra khỏi chiếc xe bẹp rúm này. Các bác ấy bắt gặp ba nằm bất tỉnh trên mặt đất phía ngoài mà. Có lẽ ba không bị thương. Có thấy vết máu nào đâu. 

- Em chỉ sợ ba gẫy xương bên trong thôi. 

- Ừ, chị cũng lo thế. Vái trời cho ba tôi không bị cái gì nguy hiểm nghe! 

- Chị Mai! Coi cái hốc ở gốc cây xoài đổ này. Eo ơi, sâu hoắm, to vô cùng! Xe cam nhông chui vào cũng lọt đó. 

Tính hiếu kỳ thúc đẩy, hai chị em sáp lại bên miệng hố: 

- Ghê quá! Gió mạnh kinh khủng thật! Cây xoài to lớn cỡ này kia mà. Mong sao bác sĩ Bích đã chẩn bịnh xong cho ba và lậy trời cho ba chỉ bị sơ xịa chút xíu thôi. Bây giờ, chị em mình về đi, Cúc! 

- Khoan, khoan đã chị Mai!... Này, dưới hố có cái gì lạ lắm, chị Mai ơi! Một miếng gỗ hay sắt gì vuông vuông, chữ nhật đó kìa! Dính đầy đất sét, lá cây mục phủ đen sì à. Chắc ở xe hơi của ba rớt ra đó. Để em xuống coi nha chị Mai! 

Dứt lới, không để chị kịp trả lời, Cúc đã thả đôi chân, xéo bừa lên đám sình trơn trượt, nhanh nhẹn khom lưng luồn qua đám rễ cây dài ngoẵng, ngoằn ngoèo như những con rắn khổng lồ nhầy nhụa, sáp lại gần, đưa tay nắm lấy mảnh sắt hay miếng gỗ hình chữ nhật đó. Khá nặng! Miếng "sắt" hay "gỗ" gì đó khá nặng lại dính đất sét trơn khiến Cúc phải mím môi lợi ì ạch mãi mới na được nó đặt lên trên miệng hố. 

- Chị Mai! Hộ em một tay! Nặng lắm! Và kéo em lên chứ! Để em chết ngộp dưới cái huyệt này luôn hả? 

Mai chìa bàn tay khoẻ mạnh cho em: 

- Cúc kỳ ghê! Cái miếng "gỗ mục" ấy hì hục móc lên làm gì vậy không biết. Úi da! Mặt mũi áo quần lấm lem hết trơn rồi! 

- Kệ em! Để xem coi là cái gì đã! Nặng ghê hồn! Phụ em một tay chùi sạch nó đi chị Mai! 

Hai chị em quay qua vốc cát, lá cây khô, nạo hết lớp đất sét đen sám. Dưới ánh sáng, miếng "gỗ mục" phơi trần mặt phẳng bằng... đá hoa cương màu trắng, loáng thoáng điểm những vân đen. Trên mặt phiến đá còn dính kết lớp lá cây mục ải lâu ngày dán chặt như gắn liền vào phiến đá. Một vài nét vạch khắc sâu dưới đám mùn cây trét cứng như keo. Mai, Cúc lại ra công chùi nạo. Mấy hàng chữ nho hiện ra rõ rệt, rồi lại một hàng gồm bốn con số 1916. 

Cúc bật reo khẽ, tay chỉ vào hàng chữ cuối cùng: 

- Mấy chữ này là chữ quốc ngữ, chị Mai! Đúng rồi, quốc ngữ! Chùi lại nữa đi, mạnh tay lên chút! 

Chưa đầy năm phút sau, Cúc đã vui mừng: 

- Rồi rồi! Rõ lắm rồi! Trời ơi! Chữ gì mà như vết chân chim thế này, chị Mai? ... A, a! Mấy chữ cuối này đọc được! Cái gì mà , m, hi, K hả chị Mai? 

Tay em không ngớt cạo sồn sột, nạo sạch lớp mùn bám chắc trên mặt phiến đá: 

- Thôi đúng rồi! ... am, L. a. m, Lầm, hi, c.h.i, Chí, K. hả, Lầm chí Khả, đúng rồi chị Mai! Đúng chữ ký của Lầm chí Khả vị thủy khấu anh hùng, mấy đời trước có họ với gia đình mình. Tuyệt quá, chị Mai ơi! Không ngờ tụi mình lại phát giác ra cái động này! Thú quá! 

Mai đăm chiêu nét mặt: 

- Nếu thế thì phiến đá này được chôn ở đây đã có gần tới sáu chục năm rồi. Nhưng nếu vậy thì sao nhỉ? 

- Có thể ông Lầm-chí-Khả, khi lưu lạc qua vùng này, nán ở lại một thời gian, đã chôn phiến đá này ở đây. Mà để làm gì chứ? … Hừ! Nếu tụi mình đọc, hiểu được nghĩa những chữ nho ghi ở trên đây thì may ra biết được đó. 

- Nội ngày nay không được đâu. Phải mất thì giờ nhiều lắm mới tìm được cách đọc và hiểu được đó Cúc. Việc gấp bây giờ là phải lo cho bịnh tình của ba. Vậy, chúng ta hãy đem phiến đá hoa cương này giấu kín một chỗ. Bữa nào rảnh, bảo anh Giang lái xe của ba tới đem về. Xe đạp không chở được đâu, nặng lắm. Mà phải kín miệng chớ nói cho ai biết, nghe! 

- Nhất định phải thế rồi! Nhưng em chỉ ngại các công nhân, khi tới gỡ cây xoài để đem cái xe của ba ra, họ sẽ lục lạo đào bới, trông thấy thì lộ mất còn gì. 

- Yên trí đi Cúc. Chị có ý kiến này. Tụi mình đem phiến đá lạ chôn dưới gốc “cây phượng hoa vàng” kia kìa. Chỉ cách đâu khoảng hai chục thước thôi mà. Nhưng chị tin chắc không một công nhân nào, nhất là người Thượng dám mon men tới gần đó đâu. 

- Hay lắm! Trời! Chị Mai có ý kiến hay quá! Em không nghĩ ra đấy! Chị thông minh thật nên mới nghĩ ra cách lợi dụng lòng mê tín dị đoan của toán công nhân để giấu món đồ cổ của chúng ta. Nào! Đỡ em một tay nhấc cái bảo vật này lên đem đi cất giấu. 

“Cây phượng hoa vàng”! Trong khu vực trại mía Ngọc San mọi người ai nấy đều truyền khẩu nhau gọi “nó” là cây phượng hoa vàng. Thực ra, đó chỉ là một cây điệp to lớn, cành lá xum xuê, quả sai lúc lỉu, nhưng có điểm dị biệt hẳn so với các cây phượng khác. Thay vì hoa đỏ tươi rực rỡ, cây phượng vĩ này lại trổ toàn một loại hoa vàng. Danh từ “cây phượng hoa vàng” nguyên do là thế. Từ lâu lắm rồi, có tới gần bốn chục năm nay, không ai giải thích nổi hiện tượng kỳ bí “phượng hoa vàng” ấy. Đồng bào Kinh cũng như Thượng, trí óc thật thà chất phác đã kết luận một cách nhanh chóng rằng: “trời sinh cây phượng vĩ nào cũng hoa đỏ. Cây này lại trổ hoa vàng, vậy thì nó là của thần linh, thiêng lắm. Bén mảng đến gần là nguy hiểm chết người đó.”

 phiendahoacuong

Chương 2

 
Cánh cửa chợt mở xoạch một tiếng, ông Mộng Bảo bước ra ngoài hàng ba. Bà Mộng Bảo đang ngồi khâu áo.

- Tôi vừa mới đi rảo một vòng thăm mía. Thiệt hại quá mình ơi! Có tới hàng ngàn cây mía đổ rạp gẫy nát, nhiều cây lại bị gió vặn như tay người xoắn vậy. Nguy quá! Nhiều bãi đất thấp bị úng thủy, nước một màu trắng xoá. Tai hại hơn nữa là ba cây cầu gỗ bị bứt tung, mái xưởng ép mía gió bốc đi một mảng lớn. Lán công nhân sụp đổ rất nhiều, họ la khóc như ri. Lão Khu-Ma-Ra cứ vẫn thản nhiên như không ấy thôi. Y lại còn hầm hừ muốn đổ quạu với tôi nữa chứ. Con người kỳ cục! Làm như mình gây ra mọi sự tổn thất đó không bằng.. Hừ! Nhưng nghĩ cho cùng, lão ta cũng không hoàn toàn vô lý. Quả tình mái xưởng có một ít ngói xấu tôi cũng quên không cho lợp, trét xi-măng lại, mấy cái cầu chẳng để mắt gì tới. Mía thì ròn quá, dễ gẫy như vỏ trái đậu khô, không vững trãi dẻo dai như mía bên trại Ngọc San. Cơ mầu này chắc phải lỗ lã phá sản quá!... Mình có nghe tôi nói gì không thế? Cứ mải miết khâu hoài à. 

Bà Mộng Bảo dịu dàng ngẩng lên: 

- Tôi có ý đợi cho mình bớt nóng giận đã. Đâu có phải lần đầu tiên mía của mình bị mưa bão phá hại. Năm nào chẳng có một trận như thế. Nhiều cái còn nguy hiểm gấp bội mà nhà ta vẫn gỡ ra được như thường can chi mình phải cuống quít lên. 

Thái độ điềm tĩnh của bà Mộng Bảo khiến ông nổi trận lôi đình: 

- Thì tôi đã chẳng cho mình biết rõ là hiện thời tiền nhà đã gần hết, khách mua đường sút kém trông thấy, người cộng tác thì chỉ rình rình lợi dụng. Trong khi đó, mình cứ thản nhiên như không ấy. Tôi muốn phát điên lên mất thôi. 

Chợt từ trong chiếc ghế bành đồ sộ nơi phòng khách, vang ra một giọng nói đỉnh đạc của con trai: 

- Cứ bình tĩnh mà, ba! Hơi một tí là ba cứ quýnh lên. 

Chủ nhân trại mía Mộng Bảo giật nẩy mình, quay mặt lại: 

- A, thằng Huy đó hả? Mày ngồi đó từ bao giờ mà cứ im miệng hến vậy hả? Không lái xe chạy lăng quăng, không đi đánh bóng chuyền, hễ ở nhà là cứ chúi đầu vào đọc sách không hà! Thế nào? Mày có nghe ba vừa nói gì với má mày không thế? Nếu có, thì mày nghĩ sao đây? 

- Việc gì phải nghĩ ngợi lôi thôi cho hại người hả ba! Mía hư không nấu được đường cát thì làm đường bánh, đường phổi, lo gì? 

- Đó, đó! Nó lại cợt nhả nói quàng nói xiên rồi đó, thấy không? Ừ, vui lắm, thú lắm. Cứ ở đó mà vui thú, mà cười, con ạ. Công nhân xin nghỉ việc ngày một nhiều, còn khối người đó mà trồng với trọt. Ba phải hạ mình đích thân qua bên Ngọc San, nói khó với họ, yêu cầu họ đừng trả lương kiểu "phá giá". Lão San đã đuổi khéo ba ra cửa. Thảo luận với người cộng tác, lão Khu-Ma-Ra chỉ nỏ mồm chỉ trích chê bai. Còn các "ông" con trai. Đứa nào cũng lơ là đánh trống lảng như người ở trọ. Bà vợ chỉ chúi mũi khâu với vá suốt ngày. Chán ngấy lên được! Trong khi đó lão Khu-Ma-Ra mỗi ngày một giàu thêm. Mở mắt ra mà coi: lão vừa hoàn thành ngôi nhà mới. Cô vợ, hồi mới đến còn è cổ gánh rau cải đi bán, giờ đây vàng đeo đầy tai đỏ ối. 

Một giọng nói ồm ồm âm thanh thật vui chợt vang lên phía đầu hàng ba: 

- Vàng đeo đầy tay! Ai... ai vàng đeo đầy tay hả ba? 

Sắc diện bà Mộng Bảo chợt tươi hẳn lên. Bà nghiêng đầu đưa mắt sung sướng ngắm nhìn một thanh niên cao lớn khoẻ mạnh vừa bước vào: 

- Kìa, Hải mới ở Saigon về hả con? Đâu, ai đeo vòng vàng đầy tay đâu? Ba con nói chơi ... 

Chàng trai ngắt lời mẹ: 

- Thôi mà má! Con đứng ngoài cửa đã nghe rõ hết rồi. Má giấu con làm gì. Bà Khu-Ma-Ra ngày một khá giả, có của ăn của để là một điều đáng mừng lắm chứ. Sự đó chứng tỏ là trại mía Mộng Bảo nhà ta làm ăn ngày càng phát đạt. 

Bà mẹ cúi xuống nhìn chiếc áo đang khâu. Hơn ai hết, bà biết rõ đứa con trai lớn của bà có những tư tưởng rất bình dân, tiến bộ. Bà hối tiếc đã thúc đẩy con về Saigon theo học y khoa. Mục đích cao đẹp lắm nhưng xa vời quá, trong khi cơ sở kinh doanh của gia đình lại cần những người có đầu óc tân tiến như của Hải. 

Chợt bóng một cậu con trai, áo sơ mi trắng, quần tây trắng chạy vụt vào. Chưa đứng yên chỗ, cậu ta đã nói oang oang: 

- A, anh Hải đã về! Vui quá! Em vừa bơi một vòng ở sông về. Mát quá, khoái ghê!- Chợt liếc mắt thấy nét mặt nghiêm trầm của cha mẹ,- Ủa, chi vậy, anh Hải? Ba mẹ có điều gì lo lắng vậy? 

Người cha cất giọng bực bội: 

-Không, không! Chẳng có gì hết trơn!... Chỉ có mưa bão làm hư hết mía, nhà máy đường hết nước mía nấu và ... và rồi thì két tiền của má con mày sẽ không còn một đồng. Có thế thôi con ạ. Ngoài ra mọi sự đều ... tốt lành cả. 

Cậu trai mới vào tuổi chỉ trạc mười ba, mười bốn, nước da bánh mật trông thật khỏe mạnh. Nghe cha nói câu chót, cậu nhỏ bật cười, hai chân nhảy tưng tưng, miệng hát thật to: 

- Mọi cái tốt lành ... lành, mọi cái tốt lành lành tốt ... Đó lời ba vừa nói, con cho biến ngay thành bài hát "Mút-ta-pha", bài hát do ca sĩ chà-và hát hay lắm. Vị bác sĩ tương lai của ba vưà mới mua dĩa hát ấy ở Saigon đem về đó, ba. 

Chàng sinh viên bác sĩ tương lai rầy em: 

- Hinh! Nói nhăng nhít cái gì thế? Em không thấy ba đang buồn phiền đó sao? 

Hinh phùng má, trợn mắt, miệng cười tươi: 

- Hơi chút là ba nổi giận hà! 

Ông Mộng Bảo la con: 

- Có im đi không? Ba không ưng cái lối vừa nói vừa cười của con như thế, nghe chưa Hinh? 

- Ba ơi! Con có thói quen hay cười. Tuy vừa nói vừa cười nhưng con vẫn kính trọng ba kia mà. Bên bác Ngọc San thế mà vui hơn nhà mình đó. Bốn cô nhỏ con bác ấy cười đùa suốt ngày mà có bị la rầy gì đâu. 

- Hả, cái gì? Úi chà! Bốn con nhỏ lấc cấc xục xạo như con trai ấy hả? Ông bố thì có vẻ hãnh diện lắm,- Ông Mộng Bảo bĩu môi nhát giọng ông Ngọc San,- . đây, Huệ, Trà, Mai, Cúc... bó hoa tươi, giỏ hoa muôn màu sắc của tôi đây. Rõ dơ! Tự mình lại khen con mình. Con gái con đứa gì mà ăn mặc kỳ cục quá trời. Váy xanh cũn cỡn. Tàu không ra Tàu, Tây chẳng ra Tây. Không cưỡi ngựa phóng tung bụi mù trời đầu trại cuối trại thì lại lao xe gắn máy cứ như điên đấy thôi. 

Cậu nhỏ tên Hinh nhìn cha: 

- Hoạt động cho nó khoẻ mạnh, tốt chớ hả ba! "Nữ tứ tử"! Người ở đây đều gọi bốn chị em Huệ, Trà, Mai, Cúc là nữ tứ tử đó ba ơi. Mai, Cúc học cùng trường với con ở Đức Trọng đó. Ai cũng yêu mến hai chị em nó hết ba à! 

Ông Mộng Bảo hơi lộ vẻ ngạc nhiên: 

- À, à! Có thể thế lắm! Có điều... 

Bà Mộng Bảo nhìn đứa con trai út. Hàm răng trắng đẹp của bà khẽ cắn viền môi dưới: 

- Má không muốn con chơi bời thân mật với bốn con nhỏ đó đâu nghe, Hinh! Nghe nói tụi nó xông xáo nghịch ngợm lắm phải không? 

- Trời, má ơi! Má bắt con nghỉ chơi đùa với Mai, Cúc hả má? Tụi nó học cùng lớp với con mà. Và học giỏi lắm má. Vâng nếu má ra lệnh cấm thì con xin nghỉ chơi với hai đứa... trong kỳ nghỉ hè. Còn đến khi đi học lại má lại cho phép con đi học cùng với hai trò ấy. Chúng con vẫn học bài, làm bài chung với nhau, chạy nhảy chơi đùa lúc nào cũng có nhau vui lắm má ơi. Thày và các bạn trong lớp ai cũng mến Mai, Cúc hết thảy, má lo gì cơ chứ? 

Huy đứng lên, rời khỏi chiếc ghế bành: 

- Má ơi! Vả lại, chính con đây cũng đã có một thời kỳ vui chơi với tụi con bác Ngọc San mà, có ai phê bình chỉ trích gì đâu má! Ba và bác Ngọc San cạnh tranh về nghề nghiệp, thành ra hai gia đình có điều xích mích. Nhưng con nghĩ cũng chẳng vì thế mà có thể bảo rằng các cô con bác ấy xấu tính xấu nết được. Riêng con, con chỉ thấy rằng, Mai là một cô bé thật dễ thương, gần như hoàn toàn về mọi phương diện. Má chưa thấy, Mai đánh quần vợt bao giờ hả má? Hy vọng chiếm giải quán quân nội vùng Đức Trọng này đấy. 

Ông Mộng Bảo thừ ngưòi trên ghế, mấy ngón tay ông gõ nhịp trên mặt bàn. Nghe giọng ông nói, có thể đoán ông đang sốt ruột: 

- Thôi được! Tùy các con! Các con chưa trưởng thành hẳn, nhưng cũng có thể nói là đã khôn lớn. Liệu chọn bạn mà chơi. Thói thường gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. Riêng ba, ba báo trước là chớ có rủ tụi nó qua phá phách bên trại nhà là ba không chịu đâu. Bốn con nhỏ nữ tướng giặc ấy chứ nữ tứ tử cái gì. Coi chừng! Bén mảng qua đây, ba sẽ làm cho cụt hứng không còn trổ mòi lấc cấc trâng tráo ra được nữa đó! Thế nào, Hải! Con là anh chúng nó, lớn hơn tất cả chắc hẳn con cũng đồng ý với ba không tán thưởng tính tình kỳ cục của mấy đứa con gái con yêu của ông Ngọc San chứ?

Chàng con trai tên Hải bật cười rộ: 

- Ba cứ yên trí đi ba! Con chỉ ở nhà trong vụ nghỉ hè nên ít có dịp gặp nữ tứ tử xiêm xanh. Do đó, đối với mấy cô nhỏ đó, con... không có ý kiến. 

Bà Mộng Bảo nhìn đứa con đầu lòng. Tia mắt bà ánh lên vẻ hân hoan kiêu hãnh: 

- Thằng Hải lớn rồi nên cũng chẳng để ý theo dõi nhận xét tụi trẻ con làm gì. Hai mươi bẩy rồi đấy. Chỉ còn xa ba má mấy tháng nữa là về thôi. Lúc đó ba má sẽ lo tiền cho con mở phòng mạch. Ba má rất hy vọng là con chữa bệnh sẽ mát tay hơn hai ông bác sĩ ở Đức Trọng này nhiều đó. 

Ông Mộng Bảo thở ra một hơi thật dài: 

- Chữa bệnh mát tay! Tôi chỉ muốn thằng Hải nối nghiệp tôi trồng mía nấu đường mà thôi. Trăm hơn không bằng hơn tiền. 

Tiếng Hinh: 

- Thôi ba ơi! Ba cứ nói chuyện ấy mãi làm gì. Anh Hải đã ham mê mổ xẻ, thích cưa tay cưa chân người ta hơn là trông coi lò nấu đường, coi ép mía thì... ba cứ để anh ấy làm theo ý thích đi, ba à. Riêng phần con, thì... á, á! Con phải... tan hàng gấp đây! Vì... kìa! Ông cộng sự viên Khu-Ma-Ra của ba đã xuất hiện rồi kìa. Con "ớn" cái ông này quá! Tinh ranh xảo quyệt như quỷ ấy! Con không thích chạm mặt ông ta. 

Cậu nhỏ định quay ra bỏ đi, nhưng đã trễ. 

Ông Phó giám đốc trại mía đường Mộng Bảo tên Khu-Ma-Ra đã bước và. Ông ta lê một đôi giày nhà binh to tướng, đôi mắt ti hí kiểu mắt lươn sáng long lanh, khoé miệng trễ xuống tạo thành một nét bĩu môi lúc nào cũng có vẻ muốn chế riễu. Nhưng phải công nhận khuôn mặt ông ta có những nét đều đặn, có thể nói là dễ thương nếu ánh mắt nhìn đừng... dữ dội quá. Khu-Ma-Ra ngả mũ, cúi đầu chào bà Mộng Bảo. Rồi, vừa buông người ngồi phịch xuống chiếc ghế bành chủ nhân mời, ông ta vừa nói bô bô: 

- Chà, mệt! Tôi vừa mới đi thăm mía về đây! Kể cũng không có gì thiệt hại lắm đâu! À,... ông bà có biết tin gì không? Tôi vừa được các anh em công nhân cho biết một việc khá bất ngờ. Ông chủ sở mía Ngọc San vừa mới bị một tai nạn gì lạ lùng lắm ngay cái đêm giông bão thì phải. 

Bà Mộng Bảo ngừng phắt tay khâu, giương to đôi mắt, nhướng cao cặp chân mày, hỏi dồn: 

- Tai nạn? Tai nạn gì? Ông Ngọc San bị tai nạn gì thế hả? 

- Một cây đại thụ bị gió to bật trốc gốc đổ đè trúng xe đúng lúc ông Ngọc San trú mưa dưới gốc. 

Cậu trai tên Hinh, nét mặt hốt hoảng, sáp tới: 

- Có sao không? Bác San có bị gì nguy hiểm lắm không. Liệu có chết không? 

- Không! Chết thì không chết! Có điều, bác sĩ đã nói: sẽ bị tê liệt suốt đời. Ông ta đã tỉnh lại rồi, nhưng nói năng còn lảm nhảm chưa đâu vào đâu hết. 

Bà Mộng Bảo thu xếp đồ vào thùng khâu: 

- Tội nghiệp quá hả! Rồi bây giờ làm sao đây? 

Ông chủ trại mía nhìn người công ty: 

- Kể cũng tội nghiệp thật tình! Rồi lấy ai làm người điều khiển toàn khu trại bây giờ! Mấy đứa con gái ông ấy thì làm gì được. Có bác An trưởng toán trồng trọt, nhưng cũng khó lòng. Công nhân đông như thế một mình bác ta làm sao điều khiển cho xuể. Còn tay Mẫn, em ruột y kể cũng giỏi đấy, nhưng đàn ông gì mà hiền như bụt ấy thì chỉ huy gì. Cơ mầu này bên đó nguy lắm. Khu-Ma-Ra! Anh có ý kiến gì không? 

- Hả? Ý kiến gì? Không! Có ý kiến quái gì đâu! Hiện giờ tôi chỉ đang nghĩ đến một câu tục ngữ như thế này: "Khi con chim lớn đã bị thương nằm bẹp một chỗ, thì, đe dọa, khủng bố tinh thần những con chim non sẽ là một việc rất dễ dàng. Thế thôi.” 

- À, nếu vậy có lẽ anh định... 

Lão cộng sự viên phác một cử chỉ: 

- Chưa, tôi chưa định gì hết trơn. Ông lầm đấy. Chỉ biết rằng trong mọi công việc làm ăn, đức kiên nhẫn và sự khéo léo sẽ giúp ta thực hiện được nhiều việc lớn lắm. Ông cần biết như thế nghe. 

- Biết chứ! Biết chứ! Theo tôi nghĩ thì anh có thừa hai đức tính ấy mà, phải không? Như vậy, cánh ta có nhiều hy vọng lắm chứ, hả? 

Lão Khu-Ma-Ra lim dim đôi mắt: 

- Lại còn một câu nói này nữa, ông Mộng Bảo! Một trái cây khi đã có một con sâu vào nằm sẵn bên trong, chẳng chóng thì chày, trái cây ấy cũng sẽ thối ủng hết. 

Ông Mộng Bảo reo lên: 

- À, à, tôi hiểu, tôi hiểu rồi! Con sâu đó, anh sẽ đích thân bắt bỏ vào, tạo điều kiện cho nó phá hoại, heng? 

Khu-Ma-Ra phá lên cười ha hả: 

- Hà! Hà! Ha! Cái đó thì chưa biết! Nhưng chắc ông cũng đã đoán hiểu một phần nào rồi chứ! Sở mía đường Ngọc San quả là một miếng mồi ngon. Khu vực bên đó lại có một cây đại thụ rất kỳ bí. Đám công nhân cả người Kinh lẫn người Thượng mê tín, vẫn tôn sùng sợ sệt cho là cây của thần linh. Ai nấy đều kiêng nể không dám đến gần cây phượng hoa vàng đó. Phượng hoa vàng thay vì hoa đỏ. Kể cũng hơi lạ! Và nhược điểm của phe địch cũng là ở chỗ đó. Chỉ cần khai thác một cách thật khéo léo là được. 

- Khai thác khéo léo? Khai thác thế nào? Tôi không hiểu! 

- Được mà! Ông cứ yên trí đặt hết tin tưởng vào tay tôi! À, Ông chủ có cái gì uống giải khát không đây? 

Bà Mộng Bảo đứng lên: 

- Thôi để hai ông bàn soạn công việc với nhau. Tôi có việc phải đi đằng này một lát. 

Sau một cái ngả đầu lịch sự, bà chủ trại mía Mộng Bảo bước ra. Ba cậu con trai theo chân mẹ cùng ra. Huy níu tay cậu em tên Hinh: 

- Hinh! Đi đâu bây giờ mà đeo kính đội mũ đàng hoàng thế hả? 

Cậu bé nghiêm sắc mặt, hai hàm răng hơi nghiến lại khiến xương quai hàm bạnh lên: 

- Em phải đi dò xét tình hình bên bác Ngọc San xem có đúng như lời tay họ Khu này nói không? Anh để ý nghe câu chuyện tay cáo già này nói chứ hả? Cái lối nói úp úp mở mở của Khu-Ma-Ra em đâu có lạ gì. Chắc chắn trong đầu óc nham hiểm của lão đã có một ý định gì rồi đó. Mà nhất định không phải là một ý tưởng tốt lành đâu nghe! 

Dứt lời, cậu nhỏ quay phắt ra. Tiếp đó là tiếng xe gắn máy nổ ròn trên con đường nối liền trại mía Mộng Bảo với trại Ngọc San.

 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Con Tàu Bí Mật - Loại Hoa Đỏ Tủ sách Tuổi Hoa - 1970 Nguồn: vnthuquan & NGUYỄN TUẤN sưu tầm, đánh máy chương 8 đến hết. YÊN CHI đánh máy truyện phụ. ----------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Thầm Lặng - Loại Hoa Tím...Nguồn: Ngọc Trong Đá sưu tầm và Ti Cô Nương, MHN Nguyễn Học, Ct.ly (VNTQ) đánh máy ------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Nhân Chứng Cuối Cùng - Loại Hoa Đỏ - Chương 1 Lễ sinh nhật thứ 52 của ông Lê Mai, một vị chánh án hồi hưu được tiếng là thanh liêm trong ngành tư pháp, được tổ chức thật long trọng tại biệt thự Hồng Hoa, tư thất của ông Lê Mai. Buổi dạ hội hóa trang tối hôm đó được sự tham dự của rất nhiều bạn bè, mỗi người hóa trang một cách, và khéo léo đến nỗi không còn nhận ra nhau nữa. Không khí ồn ào, vui vẻ lan tràn trong bữa tiệc và nổi bật nhất là tiếng đàn dương cầm của chủ nhân, tiếng đàn vui tươi, dồn dập trước sự tán thưởng của mọi người.
PHAN NHẬT NAM MÙA HÈ ĐỎ LỬA bút ký chiến tranh -1.Mùa Hè đỏ lửa Mùa Hè, những cơn mưa bất chợt ùn ùn kéo đến, ào ạt chụp xuống núi rừng Kontum, Pleiku… Trời thoắt trở lại xanh, cao khi mưa dứt, nắng hanh vàng ấm trong không khí gây gây lạnh, những đồi cỏ xanh dọc Quốc Lộ 14 bắt đầu óng mượt, cánh cỏ non lớn dài phơi phới dưới sau trận mưa đầu mùa và thung lũng xa vàng rực hoa hướng dương. Không khí, gió, trời mây và cỏ cây thay đổi hẳn, mới mẻ toàn khối, toàn sắc, vùng cao nguyên lộng lẫy, triền miên với từng hạt nắng vàng ối tan vỡ trên đồng cỏ xôn xao gió thổi… Mùa Hè, gió Lào miền Quảng Trị, Thừa Thiên thổi từng luồng, từng chập, đưa”con trốt” chạy lừng lững trên cánh đồng cát chói chang, những đồi hoa sim, hoa dủ dẻ rung rinh bốc khói dưới mặt trời hạ chí. Giòng nước sông Hương, sông Đào, sông Bồ, Mỹ Chánh, Thạch Hãn đục hơn, thẫm màu hơn, lăn tăn từng sợi sóng nhỏ len lỏi khó khăn qua kẽ đá, bãi cát, chầm chậm chảy về phía Tam Giang, cuốn trôi theo đám lá tre
Nguyễn Nhật Ánh - Bồ Câu Không Đưa Thư - Chương 1 Thục săm soi tờ giấy trên tay. Nó phân vân lật tới lật lui, chưa biết tính thế nào. Chiều hôm qua, lúc thò tay vào ngăn bàn, nó tình cờ phát hiện ra tờ giấy này. Trong đó chỉ vẻn vẹn có mấy dòng, được viết bằng lối chữ in hoa. Đọc thoáng qua, Thục bất giác đỏ bừng mặt: "Cho mình làm quen với. Mình ở lớp buổi sáng, ngồi cùng chỗ với bạn đấy. Nếu không nỡ từ chối, bạn viết cho mình vài chữ.
Thẩm Thệ Hà Bài Học Thương Nhau
Khách Lạ Đêm Khuya - Loại Hoa Đỏ- Thấy chẳng nên làm cho chị chúng nó bực mình thêm nữa, một đứa bèn chuồn ra lối cửa trước, còn một đứa thì leo qua cửa sổ nhảy ra ngoài. Hai đứa đi khỏi rồi, căn phòng trở lại yên tĩnh. Ba Huy hy vọng viết xong được lá thư còn dở và Khải cũng ước mong đọc xong được cuốn truyện trinh thám đang tới chỗ gây cấn. Bỗng nhiên, từ dưới bếp, tiếng của chị Tư vọng lên :
TRONG VÙNG MÙ SƯƠNG - Loại Hoa Tím - Giòng họ Công Tằng mấy đời làm quan lớn trong Triều. Ông ngoại Quế Trân sống trong giai đoạn Pháp thuộc với chức Tri Phủ - chán nản trước cảnh a dua, xu nịnh của một số quan trong triều đối với người Pháp, ông cáo quan về vui với vườn tược. Cảm kích trước sự liêm khiết đó, dân trong thành phố vẫn kính cẩn gọi ông là « Cụ Phủ » Quan liêu mãi mãi là một bức thành kiên cố, đóng khung những con người bảo thủ trong cuộc sống khép kín.
Nguồn: BD sưu tấm và đánh máy ----------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Giấc Điệp Triền Miên - Loại Hoa Đỏ Tủ sách Tuổi Hoa - 1973 Nguồn: ĐÈN BIỂN sưu tầm và đánh máy. --------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh MOBI EPUB Chương 1 - Lan à, từ nãy giờ chỉ thấy em miệt mài bên đám dụng cụ đó thôi. Bao giờ em mới làm bài ? Mai đã phải góp rồi, không sợ cô la hay sao ? Hai chị em Huệ và Lan là nội trú trong một trường nữ trung học tại Đàlạt. Hôm nay trong phòng chỉ có hai chị em cô ngồi học. Đã một lúc lâu, Lan chỉ quanh quẩn bên một chiếc máy kỳ lạ, lúc thì vặn lại một con ốc, lúc thì lấy búa gõ chỗ này chỗ kia. Nghe chị hỏi, Lan bật cười : - Bài của em còn đợi được chứ không như sáng kiến của em đâu vì nó rất quan hệ, em không thể bỏ rơi nó lúc này được. Em mới có một sáng kiến hay ho tuyệt vời cơ. - Sáng kiến của cô ! Huệ vừa nói vừa đưa mắt nghi ngờ nhìn chiếc máy gồm toàn lò xo, đòn bẩy, dây điện và phím đàn
Bảo Trợ