Chương 5

22 Tháng Mười Hai 20172:47 CH(Xem: 202)

Chương 5

Một buổi chiều, tôi bước vào phòng Khởi Khởi. Khởi Khởi đang đứng cạnh cửa sổ một tay cầm giá vẽ, một tay cầm bút sơn dầu. Vừa lúc đó cô ta quay lại nhìn thấy tôi bước vào, chúng tôi gật đầu chào nhau. 

Tữ ngày dọn vào nhà họ La đến nay đã hơn tháng, tôi lúc nào cũng tìm cơ hội để gần gũi nàng, tôi mong ước được làm bạn với Khởi Khởi, có lẽ vì vẻ đẹp lạnh lùng của nàng đã quật ngã tôi; do đó, chảng ngần ngại tôi bước đến gần nàng. 

Phòng Khởi Khởi và của tôi có cùng cách bài trí nhưng phòng của Khởi Khởi trang nhã hơn, màn cửa, nệm giường tất cả đều xanh nhạt. Chiếc bình hoa trên bàn với những cánh hoa màu lam thoảng hương. Hôm nay Khởi Khởi mặc chiếc robe mỏng màu vàng nhạt, tóc buông xõa đứng cạnh cửa dáng dịu dàng như tiên nữ. 

Tôi bước đến cạnh ngắm bức họa. Đó là bức họa phong cảnh, màu đỏ xâm chiếm gần hết hình bình nguyên với những ngọn núi đá và mặt trời sắp lặn, bức họa quá quen thuộc! tôi ngẩn người một lúc, Khởi Khởi nói: 

- Tôi đã ăn cắp cách bố cục của bức tranh trong phòng chị. Nét tang thương và hùng vĩ của nó khiến tôi thích thú. 

Tôi chợt tỉnh, thì ra thế, nhưng bức họa của mẹ nền xanh cơ mà (bức họa đó hiện đang treo trong phòng tôi). Nếu so sánh, bức họa của Khởi Khởi có vẻ tươi sống động hơn bức họa của mẹ, Hoàng hôn chiếm cả khoảng không, ngọn núi nổi bật hơn. Khi Khởi Khởi vẽ xong, nàng lui ra sau một bước ngắm nghiá, xong lại cầm bút tô thêm lên nền trời đôi chim nhạn khiến cho bức họa càng gợi hình. Tôi buột miệng khen: 

- Chị vẽ đẹp quá! 

Khởi Khởi quay sang nhìn tôi lạnh lùng: 

- Bức họa không do tôi nghĩ ra thì có gì là đẹp và hay đâu? 

Lúc nào cũng thế, hình như nàng rất khó khăn trong việc tạo một gương mặt vui tươi và giọng nói dịu dàng để nói chuyện với người khác. Đã mấy trăm lần đụng phải trường hợp đó, biết được bản tính Khởi Khởi là như vậy, nên tôi, tuy có phần ngượng ngùng nhưng cũng không đến nỗi nào, bước đến cạnh bàn, tôi tìm lời lấp liếm: 

- Chị thích những cánh hoa màu lam này lắm à? Nghe nói hình như tên nó là Đừng Quên Tôi phải không chị? 

Cô ta nhìn tôi, thong thả đáp: 

- Tôi thích loài hoa cánh lam vì nó hiếm, với những loài hoa thường thì tôi không ưa. Hơi nhíu mày Khởi Khởi lại nói - Hoa này có phải là tên Đừng Quên tôi hay không thì tôi không biết, vì tôi có phải là nhà Thực vật học đâu? 

Tôi ngước mặt lên thầm nghĩ, tốt nhất trở về phòng mình nằm sướng hơn. Nhưng bỗng nhiên cô ta liệng bút đi, rửa những vết dầu sơn trên tay, đoạn quay sang tôi, đôi mắt mơ màng nhìn tôi chăm chú. Cô ta đang đò xét tôi chăng? Ngẩng đầu lên, tôi cũng ngắm Khởi Khởi. Trời ơi! Nàng quá đẹp, đẹp đến độ khiến người ta mê mẩn. Nếu tôi là con trai, có lẽ tôi sẽ vứt bỏ tất cả để theo đuổi nàng. Bỗng nhiên nàng nói: 

- Chị giống cha hay giống mẹ? 

- Theo tôi nghĩ, có lẽ giống mẹ tôi hơn. Tôi đáp và tiếp - Tôi thấy chị cũng thế. 

- Đúng vậy. Nhưng tôi thích được giống cha hơn. Khởi Khởi trả lời. 

- Sao vậy? Tôi hỏi - Mẹ chị đẹp mà chị còn đẹp hơn nữa mà! 

Nàng nhìn tôi một lúc, sắp xếp dụng cụ, giấy bút xong nói: 

- Chị có để ý cha tôi không? Ông ta đẹp trai lại có cá tính cứng cỏi, bất khuất giống nhu cây tòng cao vời vợi, còn mẹ tôi? Nàng cúi đầu xuống suy nghĩ một lúc - Người giống như những cánh hoa vàng trong phòng của chị. 

Nghĩ đến sự so sánh của Khởi Khởi, tôi thấy có đôi phần đúng. Giáo sư cứng cỏi thắng thắn, còn bà Nghị thì quá yếu đuối. Sự kết hợp giữa hai người là cả một sự lạ lùng, phải chăng có một sức mạnh siêu việt nào đó an bài tất cả mọi việc ở đời nầy? 

Có lẽ vì thấy tôi không nói gì cả nên Khởi Khởi cũng yên lặng theo, nàng tỉ mỉ dọn dẹp bút, giấy và dầu sơn, trong khi tôi rỗi rảnh tựa lưng vào ghế, thuận tay với lấy quyển sách để trên bàn lật ra xem, đó là quyển tốc họa của Khởi Khởi. 

Tấm đầu tiên là bản phác họa giáo sư với đôi chân mày rậm, râu hàm, tóc rối, mắt quắc thật sống. Bức thứ hai là cảnh hoa viên, bức thứ ba khiến tôi chăm chú nhìn, đó là gương mặt đàn ông trán rộng, mắt to, càm vuông, đôi mắt nghiêm nghị đúng là Trung Đan. Lật thêm vài trang tôi thấy một cánh hoa màu lam nhạt, khung giấy trắng bên cạnh có tuồng chữ của Khởi Khởi với mấy hàng: 

Đừng bóp nát những cánh hoa này, Anh có biết nó mang tâm sự gì trong ấy? Đừng vứt đi cánh hoa xanh nhạt, Vì anh phải biết nó vẫn có trái tim. Cũng đừng bảo rằng chúng ta chưa hề biết nó. Vì nó mang tên "Đừng Quên Tôi"! 

Tôi chăm chú nhìn hàng chữ, rồi cánh hoa xanh nhạt, bỗng nghĩ vẩn vơ. 

Trong lúc tôi còn đang xuất thần thì Khởi Khởi chạy vụt đến, giựt lấy quyển sách trên tay, đôi mắt xinh đẹp kia giận dữ nhìn tôi: 
canh hoa chum gui.1jpg
- Chị làm gì thế? 

- A! Tôi hoảng hốt - Xin lỗi, tôi không cố ý, tôi lật thử xem cái gì đấy mà. 

- Lật thử xem à? Cô ta la to - Bộ mẹ chị không dạy chị là không nên tự ý lấy đồ của người khác xem hay sao? 

Thái độ ngạo mạn, tàn nhẫn của Khởi Khởi khiến tôi giận dữ: tôi đứng thẳng người lên, không thể đè nén được cơn giận trong lòng trào ra, cảm giác bị sỉ nhục làm tôi cứng cỏi: 

- Mẹ tôi dạy tôi nhiều thứ lắm chứ, nhất là phải biết thương người phải làm cách nào để thành người. Mẹ tôi nói, con đừng bao giờ chê cười người vì như thế người ta sẽ mắng vào mặt con. Nếu con thành thật đối đãi thân tình thì chẳng bao giờ người ta tệ bạc với con. Nhưng lúc nào con cũng phải biết rõ người, vì có một hạng người không có trái tim, họ không biết phân biệt thế nào là sự đùa bỡn thế nào là sự thành thật. 

Cô ta ưỡn ngực về phiá trước, trừng mắt nhìn tôi một lúc lâu rồi nói: 

- Chị quả có người mẹ tốt, bà ta đã dạy cho chị biết là có một giống người không có trái tim dùng oán để báo đức phải không? Tôi nghĩ không có một người họ La nào trong nhà nầy lại không tốt với chị cả. 

Tôi đỏ bừng cả mặt nhìn cô ta. Tôi biết câu nói của cô ta như thế còn nhẹ lắm, cô ta có quyền nói thêm những câu nặng nề khác nữa mà. Thái độ của Khởi Khởi như tát vào mặt tôi "Này Ức My, mày đừng quên rằng mày là đứa bé mồ côi mà nhà họ La này đã cho ở đậu"! 

Tôi ứa nước mắt bỏ chạy ra cửa, vì chạy quá nhanh tôi đã va vào một người làm sách vở bắn tung rơi rải đầy đất, người ấy nắm lấy tôi: 

- Ức My, lại cũng cô, cô làm gì chạy nhanh thế?.. Rồi như ngạc nhiên - Cô làm sao thế hở... ? 

Tôi đưa tay quẹt ngang mắt. Biết rằng nếu muốn khóc chỉ nên đợi lúc trở về phòng đã. Tôi lấy lại điệu bộ ngay ngắn gượng cười nói:

- Không, đâu có gì?

Hắn chăm chú nhìn tôi, đôi mắt tò mò dọ hỏi, hắn gật gù nhỏ nhẹ nói: 

- Khoan đã đợi tôi hỏi rõ ràng xem tại sao? 

Tôi lắc đầu trước đôi mắt xúc động của hắn: 

- Không, không có chuyện gì hết. 

Nói xong tôi cúi xuống nhặt những quyển vở, hắn cũng cúi xuống phụ nhưng các quyển vở đã lượm hết. tôi thấy một vật rớt ra từ một quyển sách, đó là vật mà tôi đã nhìn thấy trong phòng của Khởi Khởi - Một cánh hoa ép màu xanh. 

- Cái nầy là cái gì vậy? 

Hắn có vẻ hơi bất mãn: 

- Ờ, Khởi Khởi đó, lúc nào nó cùng ép hoa trong vở, tôi cũng không biết hoa gì! 

Nói xong, hắn lấy cánh hoa và bóp nát, vo tròn lại sắp sửa vứt đi. Tôi lặng người, và đột nhiên thốt lên những câu thơ ban nãy.

- Ức My cô đang đọc cái gì đó? 

Hắn hỏi, đoạn nhìn tôi dò xét. 

- Việc học đã làm cô mệt mỏi lắm phải không? Cô cũng nên nghỉ ngơi một chút, để chiều thứ bảy này tôi mời cô xem hát bóng, xong chúng ta sẽ bát phố. Tôi lúc nào cũng muốn.. Hắn bỗng thành khẩn nhìn tôi - Muốn mua tặng cô vài bộ áo quần. Ức My, cô có nghi ngờ sự thành thật của tôi chăng? 

Tôi nhìn hắn. Tôi làm sao nghi ngờ hắn được? Đôi mắt hắn quá thành khẩn, lời nói lại ôn tồn thân mật. Những giọt nước mắt tròn mi, tất cả cảnh vật chung quanh như mờ hẳn. Hắn kinh ngạc: 

- Ức My, tôi đã làm cho cô buồn đó à? 

- Không phải vậy, Trung Đan! Tôi nói, vẫn không quên nhìn hắn - Tại sao anh lại quá tốt với tôi như vậy? Ai cũng... 

Tôi bỗng ngưng bật. Hắn nghi ngờ: 

- Thế ai đã hiếp đáp cô? 

- Không, không có ai cả. 

Hắn lại đăm đăm nhìn tôi:

- Vậy thì cười lên đi chứ Ức My, tôi biết cô không phải là đứa con gái đa sầu, đa cảm, đúng không? Hãy nghe tôi nói Ức My, cô không phải là người cô độc. Hắn lại nhìn tôi cười - Cuộc đời tôi với cô giống hệt nhau, nhưng tôi không bao giờ để cho nỗi buồn lấn át tôi cả. 

Tôi gật đầu bước về phòng. Tôi sẽ không bao giờ buồn nữa, thật vậy, vì tim tôi đang hát một bản nhạc vui.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
...Tự nhiên Vy cảm thấy nhớ nhớ. Nhớ căn nhà của mẹ và mảnh vườn xum xuê ở Giồng Ông Tố. Nhớ những buổi sáng, buổi chiều, buổi tối êm ả. Vy thở dài… Buổi chiều, gió mát, dòng sông… tiếng võng đưa… những thứ đó đã làm cho ta ủy mị. Rồi liên tưởng đến giấc mơ vừa qua, có Thoại. Thoại hiện diện sáng chói, hiên ngang. Thoại nắm tay Vy bước lên một đài danh dự, giữa hàng vạn người đang reo hò với những lời ca tụng. Hai người đã trở thành “lãnh tụ”, một thứ lãnh tụ trẻ trung. Thế thôi, giấc mơ không có thêm gì nữa. Thật ngắn ngủi. Nhưng cũng thật khích động. Giống như Thoại, rất gần nhưng cũng rất xa Vy. Anh có đấy nhưng nhiều lúc bàng bạc như mây gió. Chắc tại vì anh là một mẫu người đặc biệt dưới mắt Vy. Trong khi đó Vy cảm thấy mình nhỏ nhoi và vô dụng. Vy muốn vươn lên cho được gần bằng như Thoại. Vy muốn tham dự vào tất cả các sinh hoạt của Thoại. Vy muốn làm cánh tay trái của Thoại. Vì anh hoạt động quá, nhưng cũng bí mật quá. Mẫu người của Thoại
Ngọc Phương Ngôi Sao Nhỏ TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA XANH: tình cảm nhẹ nhàng (gia đình, bạn bè) Chương 1 Con đường thành phố vắng hoe, lâu lâu một vài chuyến xe thoáng qua mất hút. Một vài người bộ hành lầm lũi đi và bước vội hơn khi mây đen kéo về vần vũ trên nền như sắp sữa đem cơn mưa tới. Không ai đễ ý đến một cô bé đang lui tới trên vỉa hè cạnh đó. Đôi mắt cô bé buồn rười rượi, ngóng ra xa như đang chờ đợi tìm kiếm một người thân nào đó. Những cơn gió kéo về lồng lộng trên vỉa hè, thổi tung những chiếc lá vàng héo rải rác trên đường bay lên làm cho cô bé càng bồn chồn lo lắng hơn; mái tóc dài một chút xuống vai của cô bé bay rối vào nhau trông thật thảm hại. Những lằn chớp loé sáng trên nền trời! Mưa bắt đầu rơi!!!
Khi sắp mười ba tuổi, anh trai Jem của tôi bị gãy ngay khuỷu tay. Khi lành lại, nỗi sợ không bao giờ có thể chơi bóng được nữa của Jem đã dịu bớt, anh ít nghĩ ngợi về thương tật của mình. Cánh tay trái của anh hơi ngắn hơn cánh tay phải; khi đứng hoặc đi, mu bàn tay anh cứ thẳng góc với thân mình, ngón cái song song với đùi. Anh hoàn toàn không quan tâm, miễn là anh còn chuyền và lốp bóng được. Sau nhiều năm tháng trôi qua đủ để giúp chúng tôi nhìn lại, đôi khi chúng tôi bàn bạc về những sự kiện đưa đẩy đến tai nạn này. Tôi vẫn cho rằng tất cả là do nhà Ewell, nhưng Jem, lớn tôi bốn tuổi, lại bảo chuyện này đã bắt đầu từ trước đó rất lâu. Anh nói chuyện đó bắt đầu vào mùa hè khi Dill đến chơi với chúng tôi, lúc Dill lần đầu mớm cho chúng tôi ý tưởng kéo được Bob Radley ra khỏi nhà. Tôi nói nếu anh muốn có một cái nhìn bao quát về sự việc này, thì thực sự nó bắt đầu với Andrew Jackson. Nếu tướng Jackson không đẩy người Da đỏ Creek 1 lên thượng nguồn thì Simon Finch sẽ không bao gi
Truyện Tuổi Hoa‎ > ‎ Đất Nghịch - Loại Hoa Tím Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 (Truyện phóng tác)
Kẻ Lạ Mặt Trên Hải Cảng - Truyện Tuổi Hoa‎ -- Loại Hoa Đỏ Tủ sách Tuổi Hoa - 1974
Duyên Anh Bồn Lừa Tặng thế hệ các em tôi với một niềm ao ước lớn : trong mọi lãnh vực, các em đều phi thường như Bồn lừa. Duyên Anh 1 TRẬN ĐẤU MỞ MÀN NÀO CŨNG kéo dài. Nhất là những trận đấu mở màn cho những trận đấu quốc tế. Khán giả uể oải nhìn đồng hồ của vận động trường. Thấy kim đồng hồ như đứng lại. Nhưng rồi, khi trọng tài rít một hồi còi dài và giơ tay bắt chéo vào nhau vài lần thì kim đồng hồ chịu khó chạy tới con số khán giả mong muốn. Cầu trường nhộn nhịp hẳn lên. Khán giả đi muộn kéo vô. Khán giả đi sớm không muốn nhúc nhích. Chen nhau, cãi cọ, chửi thề, văng tục. Đó là sinh hoạt muôn đời ở khán đài bình dân. Ô, dù, đủ màu, đủ kiểu, trương lên che nắng cuối năm. Tiếng máy phóng thanh hứa hẹn : - Mười phút nữa, hội tuyển Thiếu-niên Sài-gòn sẽ gặp hội tuyển Ba-tây. Lời hứa hẹn đó thôi thúc khán giả mãnh liệt. Lại nhấp nhổm, chen nhau, cãi cọ, chửi thề. Trong khi, máy phóng thanh nhai nhải đọc tiểu sử và thành tích của đội bóng nhà nghề Ba
Nhà Thơ Lãng Tử - Loại Hoa Đỏ......Nguồn: Đèn Biển sưu tầm và đánh máy ---------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh....MỘT CHUYẾN DU LỊCH Tâm Sứt huýt gió một hơi dài, trao trả bé Thơ tấm hình : - Trời ơi ! Công viên đẹp vô cùng là đẹp ! Nhưng tiếc rằng chỉ có một mình bé Thơ được mời ra chơi thôi. Có ai mời chúng tôi đâu ! Cô nhỏ nheo nheo cái mũi, chìa tay cho bạn : - Thì các anh cứ đọc bức thư này đi đã nào. Tâm Sứt chộp lá thư mở ra, đọc lớn : - “… Ờ, ờ… Thơ có ý kiến hay đấy. Rủ các bạn trong băng “Khu Ba Chuông” cùng ra Biên Hoà.
Micheal Cox - 10 Câu Chuyện Kinh Dị Hay Nhất Mọi Thời Đại - Dịch giả : Nguyễn Tuấn Việt LỜI DẪN Thây ma! Ma cà rồng! Người sói! Các nhà khoa học điên! Những trái cà chua giết người có đến 50 chân! Chúng đang ở khắp nơi, đúng không vậy? Đúng quá đi chứ nếu như bạn yêu thích sự sợ hãi. Nhưng khoan đã. Trước khi viết tiếp, chúng tôi cảm thấy cần làm rõ một số điều. Có thể bạn không ưa truyện kinh dị? Có thể vì chúng làm cho bạn run rẩy khắp toàn thân, ướt sũng mồ hôi lạnh, tóc tai dựng ngược lên? Và đôi khi bạn sợ đến nỗi không dám đi vệ sinh mặc dù đang có nhu cầu cực kỳ cấp bách. Trong trường hợp đó, xin hãy nghe đây... và hãy cảnh giác! Nếu bạn thuộc loại:
Pearl S. Buck- Cành Hoa E Ấp - Nguyên tác: The hidden flower - Dịch giả: Vũ Minh Thiều - Nữ sĩ Pearl S. Buck đứng vào văn đàn các đại văn hào. Cuốn tiểu thuyết đầu của bà "Đất lành", xuất bản năm 1931 được dịch ra nhiều thứ tiếng, đưa lên màn ảnh và được cả thế giới hoan nghênh. Nếu quyển sách này đem lại cho tác giả giải Pulitzer, thì cũng vì tác phẩm này, Pearl Buck là nhà văn Mỹ đầu tiên được giải Nobel văn chương năm 1938.
Nguyễn Thị Mỹ Thanh- Bên Kia Chiếc Cầu - - TỦ SÁCH TUỔI HOA - LOẠI HOA ĐỎ : truyện phiêu lưu, mạo hiểm, trinh thám Chương 1 Dòng sông nhỏ chảy êm đềm qua làng, đúng ra chỉ là một con rạch. Ông cha đã đào nó không biết tự bao giờ. Từ bên này sang bên kia bờ rạch, chèo thuyền chỉ mất độ mươi phút. Nước được dẫn từ đó vào những đám ruộng, những vườn cây. Sơn đã lớn, ở xóm làng này, bên cạnh dòng sông nhỏ – Sơn thích gọi như vậy. Dòng sông! Tiếng gọi đơn giản và tha thiết biết bao nhiêu! Dòng sông già tuổi hơn Sơn,
Bảo Trợ