Mặt Trời Nhỏ 5

20 Tháng Chín 20169:12 SA(Xem: 776)

5

Sáng hôm sau, ba đứa trẻ bên ngoài kéo nhau đến trước cửa nhà Bồn lừa. Chúng ngạc nhiên thấy ở dưới chân cột có ba chiếc bánh tét và ba chai xá xị. Cả trái dưa hấu nữa. Khi chúng đến, Dzũng Đakao, Hưng mập , Chương còm đã thức dậy, chờ đợi chúng qua những khe hở của vách ván. Bồn lừa thì vẫn ngủ ngon dưới hố cá nhân trải chiếu. Ba đứa trẻ bên trong ngạc nhiên hơn ba đứa trẻ bên ngoài.

Năm khoe nhặng xì ngầu:

- Tụi bây tin tao chưa? Tao biểu đồng bào tiếp tế mà.

Tư cười thích chí:

- Ừa, tin rồi. Đồng bào tốt bụng quá xá. Hì hì, Trời Phật độ mình . Má tao đêm nào cũng thắp hương vái Phật. Tụi bây biếthôn, bị cấm, má tao thắp hương vái Phật dưới gầm giường đó.

Ba nói:

- Được dzìa đồng, tao kể chuyện nầy cho má tao nghe.

Ba ông nhô dùng răng cắn dây gói bánh. Rồi lột lá, ăn nhồm nhoàm. Ăn xong, chúng uống xá xị ừng ực. Chúng khui xá xị như Năm đã khui bữa qua. Rồi Tư nhìn trái dưa hấu. Nó nháy mắt:

- Bằng trái banh.

Nó gạ:

- Tụi mình dượt banh một lát cho vui đi.

Ba đứa trẻ quần thảo trái dưa hấu. Ba khẩu súng vất lây lất. Dzũng Đakao nghĩ, bây giờ mà mở cửa chạy ào ra vồ súng thì chúng hết kịp chống đỡ. Nó chạy xuống bếp đánh thức Bồn lừa:

- Ê, Bồn lừa, tụi nó đang dượt bóng trước cửa nhà mày.

Bồn lừa dụi mắt:

- Tụi nào?

- Tụi thằng Năm.

Bồn lừa vụt dậy, cùng Dzũng Đakao chạy ra cửa. Nó cười thầm. Đêm qua, Bồn lừa đã lẻn các bạn, chui sang nhà bác Năm xích-lô, khẽ nâng một tấm vách ván để mang bánh tét, xá xị, dưa hấu tiếp tế cho tụi thằng Năm. Nó hì hục đào đất, hì hục nâng vách ván, hì hục kiếm đồ chống miếng ván và âm thầm chui ra ngoài. Bồn lừa không gặp ai cả. Cuộc mạo hiểm của nó thật đứng tim. Bồn lừa thấy Năm ăn bánh tét ngon quá, nó bắt tội nghiệp Tư và Ba. Và tự ý nó, nó mạo hiểm, bất chấp đạn nổ, chỉ vì thương những đứa trẻ dưới đồng lạc lõng trong khu xóm của nó.

- Thằng Năm lừa bóng hay ra phết.

Hưng mập nói:

- Ăn được mày đí, Bồn lừa ạ!

Ba đứa trẻ bên ngoài quần trái dưa hấu như những ông nhóc tì quần cái lon sữa bò trên vỉa hè. Chúng không dám sút , sợ đau chân. Chúng hồn nhiên lắm. ai dám nghĩ ba đứa trẻ đang nô đùa kia có thể cầm súng thật chơi chiến tranh. Vậy mà chúng đã chơi chiến tranh từ mấy hôm nay. Chẳng biết có đứa nào bắn chết được thằng địch? Chúng là những thằng Aladin bị lão phù thủy Phi châu xúi dại xuống hầm kiếm cây đèn thần rồi lấp kín miệng hầm. Chúng không có cái nhẫn thần. Chúng bị đói khát dưới hầm đen ngòm. Chiến tranh chỉ là cái hầm đen ngòm của chết chóc và đói khát. Giá không có Bồn lừa, Dzũng Đakao, Hưng mập, Chương còm, chúng đã chết lả rồi. Chúng hết hy vọng mở được nắp hầm, thoát lên và dzìa đồng với bố mẹ chúng.

Những thằng Aladin đang vui đùa. Chúng là con nít. Con nít thích vui đùa, ghét sợ hãi. Lúc nào con nít cũng có thể vui đùa.Vui đùa ngay cả trong sự sợ hãi.

- Nè, Tư.

- Gì?

- Mày dám bắt gôn không ?

- Dám chứ. Mày dám sút banh dưa hấu à?

- Tao chân sắt mà.

- Đía goài!

Dzũng Đakao vỗ vai Bồn lừa:

- Thằng Tư tính cướp nghề của Chương còm.

Nó hỏi bạn:

- Mày biết ai tiếp tế bánh cho tụi nó không?

Bồn lừa nhe răng:

- Tao đó. Ông lừa bọn mày, ông lẻn sang nhà bác Năm xích-lô rồi ông ra ngoài.

Dzũng Đakao chớp mắt:

- Mày tốt ghê.

Bồn lừa nói:

- Chúng mày cũng thương tụi nó mà.

Hai đứa trẻ thôi nói chuyện thầm để nhìn ra bên ngoài.

- Tao đặt banh đàng hoàng nghe Tư.

- Ừa, lẹ lên Ba. Lẹ lên còn ăn dưa chứ. Tao thèm ăn dưa hấu quá xá. Trái dưa này đen thui chắc ruột nó đỏ lắm, mày hén?

Ba tìm chỗ đất hơi hơi nhô cao khỏi mặt đất. Trong khi, Tư tưởng tượng đang đứng trong khuôn gỗ đằng sau không có lưới. Ở đồng, dù trận banh đấu giữa hai hội làng khác nhau, nhiều khán giả đi coi, khuôn thành vẫn bỏ trống. Chẳng ai ăn gian cả. Cặp đùi Tư nhún nhẩy. Hai tay nó cử động như thể gần chộp trái banh đến nơi.

- Tao sút sệt chứ không sút bổng đâu.

- Mà doạ goài . Mày sút gì tao cũng hổng có ngán.

Ba lùi xa trái dưa hấu hàng mấy thước. Bồn lừa thầm nói "mẹ, cứ làm như sút trái phạt đền ấy". Ba chạy lấy đà. Gần tới trái dưa. Năm hét:

Phan đã.

Ba cụt hứng, cau có:

Phan cái gì ?

Năm cười toe toét:

- Tao mần ạt-bít. Ông đếm một, hai, ba chứ không thổi còi.

Dzũng Đakao vuốt tóc:

- Ê, tụi lỏi nhộn không chịu nổi. Tao khoái chúng nó rồi.

Chương còm gật gù:

- Chắc gặp bọn mình, chúng nó sẽ khoái.

Bồn lừa mím môi:

- Con nhà Năm ngu ghê, nó vất thư của Dzũng Đakao đi.

Hưng mập tặc lưỡi:

- Nó ham ăn hơn ham đọc thư, cái thằng háu ăn như heo ấy.

Chương còm kê Hưng mập:

- Như con heo mập!

Hưng mập trả miếng:

- Như con heo còm. Đói quá hoá ra còm mờ lỵ...

Tuổi thơ bỗng bị ngăn cách. Ngăn cách bởi một bức vách ván và ba khẩy súng, đạn đồng. Giá không có những khẩu súng, những băng đạn quanh mình lũ nhóc bên ngoài thì lũ nhóc bên trong đã mở tung cửa, ùa ra nhập bọn mà vui đùa. Chiến tranh là sự ngăn cách thê thảm. Ngăn cách giữa người lớn với người lớn. Giữa người ruột thịt. Giữa người sống, kẻ chết. Giữa trẻ con với trẻ con. Giữa sông núi với sông núi. Giữa thành thị với thôn quê. Giữa ánh sáng và bóng tối. Không ai thích chiến tranh. Người ta sinh ra đời không phải để ngậm ngùi cho sự ngăn cách. Người ta sinh ra đời không phải để thù oán nhau, giết chóc nhau. Người ta bị lùa xuống hầm như những Aladin hẩm hiu không có nhẫn thần. Chiến tranh là những tên phù thủy. Tên phù thủy bất tử. Khi nó ngủ, loài người yên vui. Khi nó thức dậy, nó nghĩ trò chơi tầm bậy. Và loài người khốn khổ.

- Đếm đi mày, Năm!

- Tao đếm đây. Chú ý , chú ý... Bà con cô bác nghe cho rõ...

Năm đứng dang chân. Nó làm bộ quan trọng:

- Hễ sút trật bàn đạp là ọt dzơ nghe mầy, Ba.

Ba sốt ruột:

- Mày tàng goá, mầy!

Năm hắng giọng:

- Một...

Nó giễu:

- Một... đờ mi!

Bọn Dzũng Đakao bịt miệng cho khỏi cười thành tiếng. Hưng mập khen:

- Con nhà Năm xổ tiếng Tây cừ ghê.

Chương còm nói:

- Nó giễu hay hơn Thanh Hoài là cái chắc.

Ba cáu tiết:

- Không đờ mi đờ mung gì hết trọi.

Năm gật đầu:

- Rồi, Nghe đây. Một, đơ!

Tư cười khanh khách. Ba vùng vằng:

- Hô bằng tiếng Dziệt đi, mậy. Ông ghét tiếng đế quốc!

Năm nheo mắt. Thích thú. Chắc từ hôm lên Sàigòn, giây phút này nó thích thú nhất. Súng đạn im lặng để cho tuổi thơ vui cười. Từ lúc bọn thằng Năm quần trái banh dưa hấu, không còn nghe thấy tiếng súng nổ. Dzũng Đakao, Chương còm, Bồn lừa, Hưng mập đã nhìn rõ niềm vui của Tư, Năm, Ba. Tuổi nhỏ chẳng khác nhau cái gì. Mắt chúng xanh như nhau. Môi chúng hồng như nhau. Tiếng cười chúng giòn giã, dễ thương như nhau. Bọn thằng Năm không vác AK50 khi đùa nghịch. Lạy trời đừng viên đạn tai ác nào lạc trúng đầu chúng. Những viên đạn có nghe được lời cầu nguyện chân thành của bốn đứa trẻ con trong nhà không?

- Hô đi.

- Rồi, sắp hô đây. Bà con chú ý: Một, hai...

Năm chưa kịp hô "ba" thì những viên đạn đuổi nhau chíu chíu trên đầu chúng. Những viên đạn bay ngược chiều nhau. Những viên đạn vô duyên chỉ biết phá đám cuộc vui. Ba đứa trẻ, chẳng hiểu có được ai dạy dỗ không, cùng bông nhôngmột lượt. Chúng bông nhông rất tài tình. Ba cái bụng gieo xuống mặt đất mà mặt không sứt, mà bụng không đau, mà xương sườn không gẫy. chiến tranh dậy chúng cách  sự chết đấy. Ba đứa trẻ nhích dần vào nơi dựng súng. Tư hét loạn:

- Chết mẹ, thằng địch biết tụi mình ở đây!

Ba giục nhắng:

- Dzọt lẹ, anh em!

Chúng nó vồ lấy súng rồi vụt dậy và vùng chạy. Chúng vừa chạy khỏi, một vài viên đạn cày con ngõ trước cửa nhà Bồn lừa. Trái dưa bị trúng đạn, vỡ đôi. Trái dưa chẩy máu đỏ. Bọn Dzũng Đakao cũng đã nằm úp mặt xuống nền nhà. Khi đạn ngớt, chúng vùng đúng dậy, ngó qua khe cửa. Bồn lừa liếm mép:

- May quá, giá đạn bắn sệt lúc con nhà Ba sắp sút thì nó chết rồi.

Hưng mập nói:

- Không biết mai chúng nó có tới đây nữa không? Lậy Trời chúng sẽ đến đủ cả ba thằng.

Chương còm chửi bậy:

- Bố những viên đạn. Để yên cho ông xem con nhà Tư bắt gôn có dính nhựa mít sơ lanh không thì không để. Lại phá đámlàm tụi nó chạy mất tiêu.

Bồn lừa cằn nhằn:

- Tao muốn coi chân thằng Ba. Chắc nó sút súng đồng lắm.

Dzũng Đakao chớp mắt:

- Nếu chúng nó sợ, mai không dám tới đây, chúng nó ăn bằng cái gì?

Bồn lừa hớn hở:

- Tao sẽ đem bánh tét đến cho chúng nó.

Bỗng nó tặc lưỡi:

- Mẹ, giá thằng Ba bị trúng đạn như trái dưa, chắc tao khóc hết nước mắt quá à...

Bốn đứa trẻ bị kẹt trong lửa đạn thộn mặt ra thương hại ba đứa trẻ ngoài lửa đạn. Quê hương ta là mảnh đất tốt cho những hạt giống thương yêu. Bất cứ ở nơi nào, vào hoàn cảnh nào, hạt giống cũng mọc mầm, vỡ cả nơi đất khô cằn như sỏi đá để vươn lên. Quê hương ta không có hận thù. Hận thù chỉ là cỏ dại mọc dưới chân lúa. Và lúa vẫn xanh, vẫn có đòng đòng thơm lừng sữa, vẫn vào mẩy, chín vàng. Còn cỏ dại thì chết cháy trong mùa gặt. Có khi, cỏ dại đã bị bật rễ bởi những bàn tay chăm lo lúa ngày lúa còn con gái. Những hạt giống tốt nhất cho mùa lúa vàng rực rỡ của quê hương trong chiến tranh là tuổi thơ. Phải là tuổi thơ. Chỉ là tuổi thơ. Hạt-giống-tuổi-thơ-thương-yêu không bị mọt xâm phạm, không thể bị thứ nước sôi phù thủy cao tay ấn nào luộc chín nổi.

Bọn thằng Dzũng Đakao, Chương còm, Bồn lừa, Hưng mập không sợ súng đạn, không lo lắng cho bố mẹ chúng nó nữa. Mà chúng nó gửi hết nỗi lo âu vào những đứa trẻ đang tập chơi chiến tranh bằng những khẩu súng kỳ dị, gớm ghiếc AK50.

- Này, Bồn lừa, mày nghĩ cách gì đem bánh cho chúng nó ?

- Thiếu gì cách.

- Mày nói nghe coi.

- Để sáng mai chúng nó không tới, tao sẽ nói. Ông biết chắc chúng nó sẽ tới. Đói quá là chúng nó phải tới. Đêm nay tao mở cửa ra ngoài. Tao không sợ chúng nó. Tao giơ tay lên, hai tay tao cầm hai chai xá xị là chúng nó mừng rơn. Chúng nó đâu có ghét bọn mình.

- Hay tao viết bức thư nhé?

- Tùy mày. Tao biết chúng mình thương chúng nó, chúng nó sẽ thương chúng mình. Khi mình ghét ai, người ta mới ghét mình.

Không đứa nào muốn gì thêm. Bốn thằng nhãi ngồi chờ đêm tối, ngồi chờ ngày mai trời sáng. Súng đạn chẳng hiểu gì chuyện của bọn con nít.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Dâng Chúa một ngày. Khi hừng đông, hạt sương còn trên lá Một ngày vui thức dậy với Ngài Dâng lên Chúa, Chúa ơi Một ngày dài Sẽ bắt đầu nảy mầm ca ngợi Và chồi non Thánh đức vươn lên Trổ hoa sốt mến, chuỗi niềm tin Con dâng lên Chúa Lời kinh hoà với ánh mặt trời Chiếu toả khắp nơi nơi
01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường - Bình Giã cũng là một vùng quê yên bình, với ruộng đồng lúa bắp ngô khoai, với bao người chung sống ôn hoà. Và một trong những nét đẹp của quê hương Bình Giã mình là những cô gái vui tươi, dù chân lấm tay bùn nhưng vẫn có nụ cười rạng rỡ, dù dãi nắng dầm sương nhưng vẫn có vẻ đẹp hồn nhiên của tuổi thanh xuân.
“Tâm hồn cao thượng” Nhung bước vội vàng qua khỏi cổng trường, gần tới lớp học thấy bóng Hằng ngồi thấp thoáng trong lớp, Nhung đã gọi bạn ơi ới: nu sinh-pt -Hằng ơi! Hằng ơi! Tao mới mượn cuốn sách mới nè! Cuốn “Tâm hồn Cao Thượng” mà Thầy Việt văn nói là lớp mình nên tìm đọc đó! Hằng cũng vừa đến lớp, đang sửa soạn tập vở xem lại bài văn bình giảng. Nghe gọi nhìn thấy Nhung lật đật đứng lên bước ra, tà áo dài vướng phải cạnh bàn làm bật nút áo. Nhung đã vào đến lớp, nhìn Hằng đang loay hoay cài lại nút áo. - Ơ! Con này, may là chẳng có ai, làm gì mà còn “gỡ rối tơ lòng” đó mày? - Cũng tại mày chứ ai! Đang ở tít ngoài xa đã gân cổ “Hằng ơi! Hằng ơi!”, báo hại tao may là chưa rách cả áo. Còn cầu là có ai nữa chứ! Mà mày mượn của ai đó, đọc xong chưa, hay là cho tao đọc trước nhé! - Thôi đi bà ơi! Ít ra cũng hai hôm nữa tao mới đọc xong. Nhung trao cuốn sách cho Hằng. Hai đứa ngồi xuống bàn, Hằng lật từng trang sách xuýt xoa:
Khúc Diễm Tình Ca trong vườn Địa Đàng.
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Nguồn: Mary Gold sưu tầm, scan & N' Nguyên Vỹ, Vantrinh Tran đánh máy -------------------- Sông nước Tiền Giang - Loại Hoa Tím Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh /post 20 Tháng Ba 2018 (Xem: 664)/
Bảo Trợ