Chương I Con Đường Gai

12 Tháng Mười Hai 20152:48 SA(Xem: 411)

Xuân Quang

Con Rắn Của Lão Tù Trưởng


TỦ SÁCH TUỔI HOA 

LOẠI HOA ĐỎ : truyện phiêu lưu, mạo hiểm, trinh thám.



Lời mở đầu

Sông Răng không có trên bản đồ Việt Nam. Đây là một dòng sông ở một miền đất hoang vu tưởng tượng. Câu chuyện phiêu lưu có ba nhân vật chính: Anh Hùng - một cậu bé 12 tuổi, Hồng Liên - em gái của Hùng 11 tuổi và anh Ngọc - sinh viên Dược Khoa. Ba anh em thân mật và đối với nhau như ba người bạn trẻ cùng một tuổi.

Vì bản năn tự tồn, họ phải tìm cách sống sót trong một môi trường thù nghịch và sau cùng tìm được sự hòa hợp cùng những người bán khai, hung tợn, tàn bạo nhưng rất mực thành thật và đáng yêu. Và lão già nham hiểm gây chiến tranh tương tàn giữa hai bộ lạc anh em, kẻ cản trở sự tiến hóa của bánh xe lịch sử đã đền tội.

Tác giả 

Con thuyền nan trôi như tên bắn trên dòng sông Răng. Khối nước vĩ đại và mãnh liệt cuồn cuộn, bắn bọt nước trắng xóa tung tóe khắp nơi. Anh Hùng, một cậu bé 12 tuổi thích thú cười khanh khách nói như hét với Hồng Liên, em gái cậu ta, để át tiếng động khủng khiếp đang phô trương sức mạnh thiên nhiên:

- Liên thích không? Mai anh xin phép ba má đi chơi thuyền lần nữa rồi anh em mình về Sài Gòn là vừa.

- Em thích... nhưng hơi sợ.

Nhìn mặt em hơi tái xanh, Anh Hùng lắc đầu nhè nhẹ:

- Con gái có khác... nếu sợ thì sáng nay em nên ở nhà tập thêu với má theo anh đi làm chi. Em dở quá.

Liên không nói nhưng trong lòng nó không phục anh. Tự nhiên trên đời là con gái phải mềm mỏng, hiền lành hơn con trai... và đó không phải là dấu hiệu của sự hèn nhát.

Thổ dân cởi trần trùng trục ngồi lái thuyền, bỗng nói một tràng dài líu lo như chim. Anh Hùng nhìn chờ đợi đăm đăm vào anh Ngọc, sinh viên trường Dược và là anh họ của nó mong một lời... thông dịch. Anh Ngọc nhíu mày nói với Hùng và Liên:

- Anh ta bảo là chúng ta nên quay về ngay kẻo nguy hiểm... anh ta không đảm bảo an ninh của thuyền này nếu ta đi xa thêm mười cây số sông nữa.

- Tại sao thế anh Ngọc?

- Đợi anh một chút.

Anh Ngọc hỏi và người thổ dân hướng đạo trả lời. Tiếng sông cuồn cuộn ầm ầm và họ phải quát tháo thật lực mới nghe hiểu được nhau. Lúc đầu tuy ồn ào nhưng không khí có vẻ dịu. Ba phút sau cả hai bất đồng ý kiến, Hùng và Liên đoán thế vì thấy họ khoa chân múa tay, lúc chỉ lên trời, lúc trỏ xuống mặt nước sông, có khi lại hướng về phía hạ lưu sông Răng. Sau cùng người thổ dân thét lên một tiếng "Ah" ngắn và mạnh, quyết liệt như búa chặt vào thân cây của người tiều phu rồi im bặt.

Liên cười cười:

- Anh ta đuối lý rồi hả anh Ngọc? Cãi thua mà...

- Không đâu. Người đuối lý là... anh.

Hai đứa trẻ tròn mắt ngạc nhiên. Hùng đấm mạnh tay xuống sàn thuyền.

- Có lý nào? Anh là sinh viên...

- Nhưng anh không phải Thổ Công vùng này. Anh chỉ thỉnh thoảng về chơi với ba má một đôi tuần rồi lại phải về Sài Gòn học chứ. Lúc còn nhỏ anh cũng đi loanh quanh trại trồng tỉa mà thôi.

Liên mau mắn:

- Nếu anh chàng thổ dân nói đúng thì anh nên cho thuyền trở lại.

Ngọc suy nghĩ rồi lại hỏi thổ dân. Anh này có vẻ hài lòng... và chỉ tay xuống vùng hạ lưu con sông. Ngọc dịch lại như sau:

- Sông Răng chảy một chiều và nơi chúng ta đang bơi thuyền ở rất gần nguồn nên dòng nước xiết. Ta không thể trở đầu chèo về được mà phải bơi xuống quá chừng hai cây số nữa sẽ tìm được chỗ dịu sóng và đưa thuyền vào bờ. Ta về bằng đường bộ.

- Còn chiếc thuyền?

- Thuyền của anh thổ dân. Anh ta sẽ mang về sau.

Một bờ nước khá êm đềm thoáng đã hiện ra trước mắt. Thổ dân lái đưa thuyền cập bờ. Liên có vẻ không bằng lòng bảo anh Ngọc:

- Anh có cách nào khác không? Đi bộ về mỏi chân muốn chết. Anh tưởng gần sao? Hai chục cây số là ít.

Anh Ngọc thản nhiên:

- Không phải hai chục đâu. Bốn mươi lăm cây số đấy...

- Trời ơi!

- Không còn sự lựa chọn nào khác. Người thổ dân nói rất đúng...

Ngay lúc ấy một đợt sóng rất to từ chỗ bờ nước êm dịu ấy tràn ra. Nước xoáy thành vực và phút chốc dâng cao vùn vụt như một bức thành phản chiếu ánh nắng mặt trời mờ mờ sáng lên một vẻ đẹp rất lạ. Người thổ dân lại kêu "Ah! Ah!", và lần này anh có vẻ mất bình tĩnh. Anh nói lắp bắp tiếp theo một câu vỏn vẹn năm mười chữ và anh Ngọc hốt hoảng:

- Chừng một khắc nữa thì toàn vùng lưu vực sông Răng sẽ ngập lụt. Ta vào bờ và chạy trốn ngay, xa dòng sông chừng nào tốt chừng đó.

Người thổ dân bắt chéo hai cánh tay lại nhau, lắc đầu:

- Không thể cập bờ được nữa.

- Làm sao bây giờ hả anh? Hùng lo lắng.

- Các em biết bơi không?

- Có... nhưng phải bỏ thuyền lội sông em sợ quá anh Ngọc. Liên không còn chút huyết sắc nào nữa trên khuôn mặt xinh đẹp của nó.

Lần đầu tiên đi thuyền chơi trên sông, không lẽ đây cũng là lần cuối cùng trong đời?

- Em đừng lo. Đấy là trường hợp nguy cấp vạn bất đắt dĩ thôi em ạ. Với lại chúng ta đều có mang áo phao, sợ gì.

Lời trấn an ấy không làm con bé yên lòng. Nỗi lo sợ của nó gia tăng rất nhanh khi dòng nước bỗng trở thành cái thác lớn, những khối nước dồn dập muốn nuốt chửng luôn tất cả những gì đang ở trong lòng nó. Con thuyền nan bé bỏng này có chịu đựng nổi những sức mạnh ấy không? Dù nó đã được anh Ngọc cẩn thận buộc thêm phao cao su rất lớn hai bên mạn thuyền để làm tăng thêm lực nổi trước khi đi.

Con thuyền bắt đầu xoay tròn như chiếc lá khô và bị cuốn hút vào giữa vực nước xoáy. Người thổ dân cố gắng điều khiển lái thuyền nhưng vô hiệu. Tài năng và sức mạnh con người không thể vượt qua được thiên nhiên. Anh Ngọc cũng giúp một tay và cũng thất bại. Mọi người chóng mặt quay cuồng. Có một sức mạnh vô cùng đẩy họ ra khỏi thuyền. Hùng kêu lớn:

- Sức ly tâm...

Đang gắn gượng bám dính như sam xuống sàn thuyền cho khỏi bị trôi xuống sông, anh Ngọc cũng phải bật cười. Cái cười vừa khôi hài, vừa chua chát:

- Đúng rồi. Hùng thông minh lắm... nhưng...

Anh không nói được nữa vì một khối nước sáng xanh đổ vào lòng thuyền. Anh sặc sụa, ngoi đầu lên cao để thở và bỗng reo lên:

- Thoát nguy rồi!

Không có tiếng đáp lại. Anh chàng thổ dân biến đâu mất. Chỉ còn lại ba người trong thuyền. Hùng và Liên bị nước nhồi thấm mệt. Mừng rỡ và cao hứng vì bất ngờ một con sóng to từ bờ đi ra đưa thuyền trôi xa khỏi vực, anh Ngọc đỡ lấy lái và lay Hùng và Liên:

- Các em có sao không? Dậy mau đi chứ.

Cả hai trổi dậy. Trước mắt ba người bây giờ hoàn toàn nước là nước. Nước trải dài vô tận như ngoài biển khơi. Không có bờ cũng chẳng có cây cỏ màu xanh như lúc nãy. Vùng này hoàn toàn bị lụt rồi.

Một đợt sóng mạnh dội lại từ một chướng ngại vật nào đó chìm dưới lòng sông. Cả ba không phản ứng kịp. Con thuyền trồi mũi lên cao rồi chúi ngập xuống nước và lật úp. Ba người bị hất tung văng ra xa như ba con thoi vừa rời khỏi tay người dệt cửi. Thuyền nan phăng phăng trôi đi, lao nhanh như viên đạn rời khỏi họng súng. Và nó khuất bóng hai ba phút sau.



CHƯƠNG I

CON ĐƯỜNG GAI

Anh Ngọc, Hùng và Liên mệt nhoài nằm bò trên bãi đất ướt đen đủi và lún xuống như một bãi sình vô tận. Ba người đã phải bơi trong nước suốt trong mười giờ đồng hồ liền - biết là mười giờ nhờ chiếc đồng hồ Seiko kiểu thể thao anh Ngọc đang đeo ở tay rất tốt, còn chạy đều đều - nói là bơi thì hơi quá đáng vì chỉ những sói biển lão luyện mới bơi liên tục được trong mười tiếng. Ở đây, anh Ngọc và hai em nhỏ chỉ... để cho dòng nước đẩy đưa và cố gắng giữ cho cả ba luôn ở gần nhau. Được như thế cũng đã mệt lắm rồi. Có áo phao mặt trên người họ không sợ chìm tuy rằng đôi khi cũng sặc và uống nước thỏa thích với những đợt sóng phủ chụp ngập đầu.

Trời tối sẫm. Ngọc tỉnh dậy trước nhất, phát giác ra mình đang ở trong một khu rừng rậm. Anh bàng hoàng nhớ lại mọi việc. Trời không phụ người lành nên dòng nước của trận lụt khủng khiếp đã đưa anh và hai em vào bờ. Tội nghiệp nhất là Liên. Con bé phải một phen hồn vía lên mây. Nó lại yếu đuối đâu có sức chịu đựng như con trai.

Hai thân hình nhỏ bé nằm gần đấy. Dĩ nhiên đó là Hùng và Liên. Anh Ngọc sờ ngực hai đứa thấy lồng ngực hai đứa vẫn phập phồng và quả tim vẫn đập đều, dù nhịp đập hơi nhanh một chút. Bỗng nhiên một sự đau đớn không thể tưởng tượng được dâng lên từ chân trái khi anh muốn đứng dậy. Anh không chịu đựng nổi, kêu "Ái!" lên một tiếng lớn.

Ngọc nằm yên thì sự đau đớn lắng dần. Và sự nhức nhối khó chịu xuất hiện thay thế. Khi anh gượng trổi dậy lần thứ hai, sự đau đớn trở lại với một cường độ gấp bội.

- Trời ơ! Chân ta bị gãy rồi. Làm sao bây giờ?

Anh Ngọc đành lay gọi Hùng và Liên. Thằng bé ú ớ vài tiếng ngắn, vô nghĩa rồi trở mình nằm yên như chết. Liên tỉnh hơn, sau... ba phút đồng hồ rồi mở mắt ngơ ngác.

- Anh Ngọc. Đây là đâu?

- Anh không biết. Nhưng Liên yên trí. Tất cả chúng ta đều còn sống trên thế gian này.

Liên giụi mắt:

- Lạ vậy kìa? Tôi đang đi chơi bằng thuyền nan trên sông Răng mà...

- Liên có mơ ngủ không? Anh nhắc lại nhé! Chúng ta bị trận lụt làm đắm trôi thuyền và nhờ nước đưa dạt vào bờ này cách đây bốn giờ. Ta gần như bị bất tỉnh, li bì và...

- Mọi người đâu rồi?

Anh Ngọc vỗ trán:

- Còn anh ta? Ồ! Anh vô tình quá... không nhớ anh ta đâu nữa... hình như anh ta biến mất từ vực nước xoáy thì phải.

- Hay mình trở lại kiếm anh ta đi?

- Biết hắn ở đâu mà kiếm? Ngọc bực mình vì những câu hỏi lẩn thẩn của Liên nên hơi sẵn giọng. Với lại mỗi người trôi giạt một nơi, chắc hắn không sao vì những người mọi bơi lội như cá mà.

Anh dịu giọng:

- Liên nhìn xem chung quanh có gì lạ không nhé? Anh chỉ biết là đang ở trong khu rừng... mắt anh tự nhiên mờ đi không rõ nữa... chắc tại trời tối...

Anh cựa mình, nhăn mặt đau đớn. Liên nhận thấy nên vội hỏi ngay:

- Anh sao thế? Anh bị thương hả?

- Chút xíu thôi. Em đừng bận tâm...

- Để em xem cho anh...

Hùng cựa dậy lần thứ hai rồi... lại nằm im. Anh Ngọc buồn cười rồi hơi tức mình, càu nhàu:

- Cái thằng tệ thật. Ngủ như chết, có khiêng đi vứt xuống sông cũng không hay.

Liên vén dần ống quần tây chẽn của Ngọc lên một cách khó khăn. Vải may dày, lại thấm bùn và nước bệt vào và bắt đầu khô cứng lại. Ngọc ngồi lên, nghiêng nghiêng cho bớt động vết thương, lấy tay nắn các khớp xương, ống quyển rồi thở phào:

- Không sao Liên ạ. May chưa gãy ống quyển... chỉ bị giập sơ sơ thôi.

- Anh còn đi lại được không?

- Không biết nữa. Để anh gắng thử xem.

Và Ngọc đưng dậy. Anh lập tức ngã giúi xuống như một thân cây tróc gốc. Liên túi tít hỏi han:

- Anh đau lắm không?

- Đau... nhưng anh có thể chịu đựng được. Đến sáng mai, khi có ánh mặt trời xua đuổi những sự bí ẩn hãi hùng của rừng xanh đi, anh sẽ kiếm một cặp nạn cây... tạm thời vậy.

- Anh có cần một số que nhỏ để băng giữ cho thẳng xương chân không? Em đi kiếm cho anh.

Anh Ngọc gật đầu:

- Em ngoan lắm Liên ạ. Nhưng để mai hãy tính. Em đi ngủ đi, anh thức trông chừng cho.

Một tiếng rít rợn người. Hình như có con thú nguy hiểm rình rập quanh đây. Và một tiếng gầm kinh khủng to như tiếng sét trong cơn giông.

Hùng tỉnh ngủ, giụi mắt mơ màng:

- Liên... anh Ngọc... anh Ngọc.

- Phải. Chúng ta đã thoát chết.

- Em không biết là thực hay mộng nữa... trong ấy hình như anh bị thương ở chân, phải không anh Ngọc?

- A! Hình như Hùng từ nãy giờ nửa tỉnh nửa thức và nghe hết một phần câu chuyện. Càng hay, ta khỏi mất thời giờ kể lại.

- Đúng thế. Nhưng để sáng mai...

Chưa dứt lời thì có tiếng tru rất lạ, từng chập từng chập nổi lên hung dữ. Tiếng tru càng lúc càng lớn. Anh Ngọc la lên:

- Nguy rồi. Hùng và Liên xét lại xem có gì để chúng ta chống cự với chó rừng được không? Đây là giống thú khát máu không kém cọp và sư tử ở vùng lưu vực sông Răng này.

- Chó rừng? Tên lạ quá. Phải là chó sói chứ anh?

- Cho sói chỉ ở vùng ôn đới mà thôi. Ở Việt Nam không có chó sói... Nhưng đặc biệt ở vùng sông Răng có giống cho hoang trong rừng cùng loại với chó sói. Chúng được dân ở đây gọi là chó rừng.

Hùng soát lại quần áo rồi thất vọng kêu:

- Không có gì hết anh ơi! Nước cuốn đi tất cả rồi. Làm sao bây giờ hả anh?

Ngọc còn sót lại con dao bấm nhỏ xíu trong túi áo - nhờ lúc đi chơi anh cài nút túi lại cẩn thận - Anh trầm ngâm.

- Một con dao nhỏ không đủ chống đỡ cho cả ba đâu. Hai em kiếm cái cây nào cao cao leo lên lánh nạn, còn để mặc mình anh ở đây dễ xoay trở hơn.

- Anh đừng nói thế. Bỏ anh sao được...

- Chạy mau đi hai em.

Liên đưa lý do khác hiệu quả hơn:

- Cây to ở sâu trong rừng và bây giờ anh bảo tụi em đi vào trong ấy thì chẳng khác nào nạp mạng cho chó rừng. Sao anh ác thế?

- Ờ nhỉ.

- Tụi em dù sao cũng phải ở lại đây với anh.

Trời chẳng chiều người. Gió đổi chiều. Ba người đang ở đầu gió và cuối gió thì ở sâu trong lòng rừng. Rất dễ dàng cho thú dữ đánh hơi tìm đến, nhất là giống chó bẩm sinh có năng khiếu đánh hơi bén nhạy siêu đẳng.

Cả ba tuyệt vọng và chờ chết. Không thể chạy trốn được - ít nhất là với Ngọc bị thương - và nếu chạy, biết đi đâu bây giờ? Loạng choạng có khi thay vì tìm ra con đường sống lại đâm đầu vào tử lộ nhanh hơn. Bỗng Ngọc lẩm bẩm:

- Có cách nào nhúm lửa lên không? Anh thấy trong những câu chuyện cổ tích Tây phương đều nói rằng chó sói sợ lửa, không bao giờ dám tấn công người ngồi quanh đống lửa, mà chỉ... đứng nhìn. Cọp, gấu cũng sợ lửa... vậy nếu cho rừng sợ lửa thì chúng ta thoát chết.

- Những cành cây nơi đây đều ướt cả. Liên nói.

Hùng gật đầu hăng hái:

- Thế thì em xin xung phong vào rừng mé trái kia trèo lên cành cao tìm những nhánh khô làm củi chụm vậy.

- Còn chó rừng?

- Đành liều vậy anh. Nếu không thì chết tất cả.

Và không kịp để Ngọc nói nữa, Hùng chạy nhanh về hướng đã chỉ, miệng nói:

- Số em còn thọ lắm, anh Ngọc.

Ngọc chợt nhớ nói với theo:

- Em lấy thêm ít lá khô cho dễ chụm lửa nhé.

Liên đang run như cầy sấy vì khí rừng đêm lạnh và áo quần ướt cả. Nó đứng dậy đi đi lại lại cho đỡ lạnh. Ngọc lẳng lặng làm việc. Anh nhặt một cục đá xanh dán mặt gần vào đấy và rút lưỡi dao thử đánh lửa. Khó quá. Gió lại mạnh, làm sao tia lửa tóe lên và giữ lại được trong vài giây đồng hồ kịp để những lá cây bén lửa?

Có công mài sắt có ngày nên kim. Đến lượt anh thành công. Lửa bật ra màu xanh biếc, đẹp và sáng như niềm hy vọng sống đang dâng cao trong lòng anh. Anh phải sống. Hùng và Liên phải sống. Những người trẻ tuổi không thể chết vô lý thế này được.

Liên trở lại chỗ anh Ngọc. Trên tay nó cũng ôm một đống củi to. Có điều là củi còn ướt. Ngọc trố mắt nhìn, chưa kịp hỏi thì con bé giải thích:

- Em đi lựa những cành nào ít ẩm ướt để dùng phòng khi củi khô tàn hết. Khó là để bắt lửa lúc đầu thôi anh, khi đã cháy rồi thì củi hơi ướt anh vứt vào đống lửa cũng cháy được tuy rằng hơi khói khó chịu.

- Ồ! Anh thật không ngờ, em giỏi quá Liên ạ. Nhưng kìa, sao Hùng đi lâu quá không về.

Hai anh em lo lắng, hết thở dài lại nhìn nhau. Ngọc cố lấy lại bình tỉnh nhìn trời đêm mờ nhạt ánh sao, cố tìm trong ấy vì sao cứu tinh, sao bổn mạng của anh và hai đứa trẻ. Anh bỗng thấy lòng dịu hẳn lại, mọi bồn chồn nóng nảy biến đi. Anh trở nên sáng suốt, khám phá ra một vị thần thiên nhiên đang hành động cứu mình từ nảy giờ, lúc anh mãi mê bật lửa: Thần Gió. Thần Gió đang xoay chiều gió hẳn lại, nghĩa là đầu gió ở trong rừng và anh và Liên đang ở cuối gió.

- May mắn quá. Chó rừng không thể đánh hơi tìm đến được nữa.

Liên nghe mà lòng phơi phới. Nó biết chắc sống rồi mới để ý và thưởng thức được cảnh đẹp của rừng ban đêm. Nó có một vẻ đẹp đặc biệt, huyền bí và quyến rũ đặc biệt mà người ta không thể tìm thấy ở một khung cảnh khác. Và Liên muốn chạy vào rừng chơi ngay bây giờ.

Tiếng chó tru bỗng nghe gần và rõ mồn một. Lại có cả tiếng gầm gừ nho nhỏ. Hình như chúng đang đánh hơi. Trời ơi! Gió đổi chiều muộn quá và chỉ có thể làm chậm chân lũ thú dữ khát máu kia. Trong chốc lát nữa đây, chó rừng sẽ xuất hiện và làm thành một vòng vây kín quanh Ngọc và Liên. Lạy trời phù hộ cho những người lành.

Có tiếng chân người gõ nhẹ trên đất ướt. Hùng đã trở về. Lúc đi dễ dàng và gọn ghẽ bao nhiêu thì lúc về khó khăn và bề bộn bấy nhiêu. Hùng mệt nhoài, muốn lả đi lần thứ hai vì đuối sức và sợ hãi. Vào rừng âm u ban đêm một mình? Đó là một sự can đảm và cố gắng phi thường của một đứa bé 12 tuổi.

Khó nhất là đám lá khô. Hùng không có túi lớn làm sao mang về trong lúc gió luôn thổi phần phật. Thằng bé nghĩ đến năm phút mới tìm ra giải đáp bài toán. Nó bỏ áo vào trong quần, bỏ đám lá vào trong áo và cài nút lại. Cũng như mang vở đi học theo vậy mà - Dĩ nhiên những hôm nó không thích mang cặp - Và có một số lá bị thấm ướt từ áo vải của Hùng nê lượng lá hái phải nhiều hơn.

Tiếng chó rừng nghe như sát cạnh ba người. Hùng và Liên rúm lại, mỗi đứa vơ vội một khúc củi khá dài cầm sẵn trong tay thủ thế. Anh Ngọc cũng sợ lắm nhưng gượng quay lưng về hướng gió, che gió để lửa bén vào lá khô và củi. Khó khăn và nguy hiểm biết chừng nào vì tay anh run rẩy, lửa lên chỉ chậm chút xíu là... chó rừng đã đớp hết ba con mồi béo bở rồi con gì.

Cuối cùng ngọn lửa nhóm lên được vừa kịp những cái đầu màu xám đen với tai vểnh và mõm dài xuất hiện từ những bụi cỏ thấp xung quanh. Lửa là Thượng đế, là Thiên thần có uy lực và quyền năng tối thượng với loài quỷ dữ này. Lập tức chúng chùn lại, ngửa cổ lên trời và sủa khô khan.

Chúng làm thành một vòng tròn xa xa quanh ba người. Chúng không dám tiến lại gần họ nhưng... vẫn kiên nhẫn chầu quanh đấy.

° ° °

Anh Ngọc hơ miếng thịt vào lửa nướng vàng. Tảng thịt đùi nạt và chắc còn tươi dính máu trông hấp dẫn ngon lành lắm. Lúc đầu Liên con sợ, không dám ăn nhưng sau đó quá, lấy thử một miếng và... sau đó khen ngon. Thịt gì đó vậy? Thịt chó rừng đấy các bạn ạ.

Ba người trẻ tuổi đã thoát hiểm sau mấy ngày đêm bị bao vây. Ánh nắng mặt trời đã làm khô dần những cây ẩm ướt vung vãi chung quanh họ - dấu tích cũng trận lụt ngắn ngủi nhưng mãnh liệt còn lại - và Hùng đã đi ra trong vòng đường kính mười thước để lượm đem vào chụm lửa. Ban ngày, không những phải giữ ngọn lửa liên tục mà còn cần sáng hơn đêm nữa thì lũ chó rừng mới sợ không dám xông vào.

Bình thường có lẽ chúng đã bỏ đi. Nhưng sau trận lụt, hầu hết các con mồi của chúng đã chết sách nên chúng trở nên rất kiên nhẫn. Anh Ngọc có sáng kiến buộc lưỡi dao bấm vào đầu một cành củi dài và chắc, xua đuổi tất cả những con chó rừng nào đói quá toan liều mạng nhảy vào.

Vào ngày thứ hai, cả ba mệt và đói lắm. Hùng và Liên háu đói nhất nhà mà bây giờ không dám hở môi một tiếng. Thật tội nghiệp! Đói thì đầu gối phải bò, Liên bàn với anh họ:

- Anh Ngọc ơi! Có thức ăn sao mình chịu đói?

- Thức ăn? Liên có tỉnh táo không? Mình bị đắm thuyền mà...

- Còn lũ chó rừng kia chi?

Anh Ngọc gật đầu:

- Phải đấy. Vậy mà sao anh ngu tối không nghĩ ra... nhưng thực tình là anh không ngờ em gái anh lại dám có ý nghĩ ấy. Mà này, thịt chó em dám ăn không?

- Tại sao không?

Chân anh Ngọc đã bớt đau. Có lẽ xương đang dần lành lại mặc dù thiếu thốn tất cả dụng cụ y khoa tối thiểu để săn sóc. Anh gắn lết ra gần... lũ chó rừng một chút và lấy hết sức mạnh phóng "lưỡi dao" ra cắm phập vào ngực một con đầu đoàn. Nó không tránh kịp gục xuống sủa hắt một tiếng, giẫy chết.

Anh thu cây gậy nhọn đầu ấy về và đầu gậy lết theo xác con chó. Lũ chó còn lại nhao nhao toan xổ vào tấn công thì hai cây gậy khác, đầu đỏ lên như than hồng vì được nung lên trong đống lửa từ nãy được Liên và Hùng tung ra. Mùi lông và thịt chó xèo xèo khét lẹt. Những con vật quay đầu chạy. Nhưng một số khác vẫn còn ngồi lại chầu và rình rập xung quanh. Vòng vây được nới khá rộng.

Liên tuy mạnh dạn đòi "săn" chó rừng ăn thịt nhưng đúng như anh Ngọc đã tiên đoán, nó không dám ăn. Về sau, đành ăn vậy. Vì nhu cầu bao tử, người ta phải cho vào miệng tất cả những thứ có thể nuốt trôi qua cổ họng. Thịt chó gay gay dễ làm lợm giọng cho những người không quen ăn nhưng có lẽ vẫn còn ngon lành hơn nhiều so với thịt người băm nhỏ làm bánh bao trong truyện kiếm hiệp Tàu hay với những thủy thủ lênh đênh mặt biển năm bảy tháng trên thuyền cấp cứu và phải... làm thịt chính một người trong bọn họ để những kẻ còn lại được sống sót.

Ngày thứ ba, thêm một con chó rừng nữa bị đâm chết. Vài con nữa bị "đánh dấu" những vệt thẹo tròn trên lưng bằng cây gậy nung đỏ. Trông chúng đã nhốn nháo và muốn bỏ đi nhưng còn tiếc rẻ.

Gió thổi mạnh và sóng cuốn theo chiều gió đưa vào bờ xác một con bò mộng chết sình, mùi thối bay tỏa khắp nơi. Liên vội vàng bịt mũi quay đi lộ vẻ khó chịu trong khi nét mặt anh Ngọc tươi hẳn và Anh Hùng reo lên:

- Trời cứu ta rồi! Liên ơi! Chúng ta thoát chết thật rồi.

Liên không hỏi nhưng ánh mắt lộ vẻ thắc mắc. Anh Hùng mới bảo:

- Con bò ấy sẽ quyến rũ lũ chó rừng bỏ chúng ta, miếng mồi dai nhách và nguy hiểm, đến làm thịt con mồi béo bở dễ dàng kia chứ. Con bò ấy cứu ta đó.

Anh Ngọc vui vẻ:

- Chúng ta đã đi trên một con đường gai. Con đường gai ấy chẳng những không làm đứt chân chúng ta, trái lại cung cấp cho ta những thức ăn... bổ dưỡng. Ta đã phải nhổ gai vắt lấy sữa và ta làm được việc ấy nhờ sự quyết tâm, can đảm và lòng tin vào chiến thắng sau cùng.

Anh Hùng kết luận:

- Từ hôm nay trở đi, trời bắt đầu đẹp.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Tư 2013 (Xem: 1389) Nếu quả thật có Trời và Ngài có mắt như người ta thường nói thì hẳn là Ngài phải biết rằng Tâm ao ước được đi học đến ngần nào ! Song điều làm Tâm khổ sở nhất không phải ở chỗ nó không được đi học mà chính là ở chỗ cha mẹ Tâm không bao giờ chịu hiểu cho rằng con mình không được đi học là một điều khổ sở, thiệt thòi cho nó, rằng nếu nó được đi học thì đó là một chuyện rất tự nhiên, hợp lý, không có gì là quá đáng. Trái lại, cha mẹ Tâm cứ coi điều ao ước của con mình là một chuyện “trèo cao”, một sự “vói lên” rất vô lý, vô lý y như nó đòi đi xe hơi nhà vậy !
Võ Hà Anh - Mến Lá Sân Trường -=- THEO THÓI QUEN, KHANH RỒ GA CHO XE RÚ LÊN TRƯỚC KHI tắt lịm, một cách báo hiệu cho người trong nhà biết đến. Sau đó, Khanh dựng chân xe, khóa cổ và đứng thẳng người, kiểm soát rất nhanh quần áo, tóc tai. Một vật gì cứng cứng rớt vào tóc Khanh làm chàng giật mình, nhìn lên. Hoàng Lan đang đứng dựa lan can lầu nhìn chàng, đôi môi chúm lại phác một nụ cười. Hai chiếc môi xinh nở ra sau cái mỏ chu một cách cong cớn, rồi tiếp tục nhai, rất nhanh. Khanh hất hàm : - Bé con, làm gì đó?
11 Tháng Mười 2013 (Xem: 1629) Thùy An Vùng Biển Lặng TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA XANH: tình cảm nhẹ nhàng (gia đình, bạn bè) Chương 1 Em ôm con Bích Ty vào lòng: - Rứa là mình mất mẹ rồi Ty ơi. Bích Ty tròn mở đôi mắt ngây thơ, nhìn em: - Chị nói chi lạ rứa chị Vy, mẹ đang làm bánh bột lọc sau bếp mà, mất mô mà mất. Em lắc đầu: - Ty không hiểu chi hết, chị muốn nói là …
24/10/2013 (Xem: 1488) Lão đã già, một mình một thuyền câu cá trên dòng Nhiệt lưu và đã tám mươi tư ngày qua lão không bắt được lấy một mống cá nào. Bốn mươi ngày đầu thằng bé đi với lão. Nhưng sau bốn mươi ngày không câu được cá, cha mẹ thằng bé bảo nó rằng rốt cuộc bây giờ ông lão đã hoàn toàn salao, cách diễn đạt tệ nhất của vận rủi, rồi buộc nó đi theo thuyền khác và ngay trong tuần lễ đầu tiên chiếc thuyền ấy đã câu được ba con cá lớn.
13/9/2013 Chín 20132: Xem: 1809) Ông chủ gặng hỏi . Ngọc Sơn là một người Ăng Lê chính cống, từng sống tại Ấn Độ nhiều năm, nói rõ ra, ông là một nhà thám hiểm. Dân bản xứ vẫn quen gọi ông bằng ông chủ chứ ít khi gọi đến tên. Không giống như một số nhà thám hiểm khác mà người ta thường thấy trên màn ảnh hay trong các tiếu thuyết phiêu lưu mạo hiểm : nói năng đối xử thô lỗ, ưa uống rượu, ăn ở bẩn thỉu, bừa bãi... Ngọc Sơn trái lại ông hết sức ngăn nắp, cẩn thận, sạch sẽ, ăn uống điều độ, đối xử với kẻ giúp việc rất nhã nhặn và từ tâm.
Minh Quân Máu Đào Nước Lã TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA XANH: tình cảm nhẹ nhàng (gia đình, bạn bè) -24/1/2013
Vừa hát, Bình vừa luôn tay làm việc. Bình bận đánh bóng bộ giây cương treo ở trước tầu ngựa. Hai cánh tay Bình đã mỏi rời . Tuy vậy Bình vẫn cố miết cho những sợi giây da thật bóng láng . Bình huýt sáo, rồi hát, không phải để thêm phấn khởi trong khi làm việc mà chính là vì lúc ấy lòng anh vui sướng thật tình.-12/12/2012
Người ta gọi em là “em bé ngơ ngác”. Thân hình em gầy ốm, tóc em vàng nâu và luôn luôn bù rối. Đôi mắt trong xanh của em hình như nhìn mọi người với một cường độ mãnh liệt, nhưng kỳ thực em chẳng trông thấy chung quanh vì em xứng danh “em bé ngơ ngác”.- 23/1/2013
Mây Trên Đỉnh Núi - Loại Hoa Xanh - Tủ sách tuổi Hoa .....Em chớp nhẹ đôi mị Em cũng ao ước như vậy chị Vân, giá chị là chị ruột của em nhỉ, chắc em là người hạnh phúc nhất trần gian. Chị dịu dàng quá, chị trong trắng như một thiên thần, chị xinh tươi như nàng tiên này. Em là đứa con gái duy nhất trong một gia đình có 3 người con, mà chị Vân biết không ? Anh Hải em đã đi du học tận Tây Đức xa xôi ngàn dặm và bé Tuấn thì còn nhỏ xíu, em thật bơ vơ trong gian nhà rộng lớn. Ba mẹ đi vắng luôn, vú Thoan lại già nua lẩm cẩm, em chả biết chơi với ai ngoài con mèo Mi Mi …24/4/2019
Trinh Chí - Dòng Sữa Mẹ.... 1. Dòng sữa mẹ Những sợi gió chiều lành lạnh luồn vào mái tóc hớt ngắn của cu Tư. Cậu bé vẫn cắm đầu chạy băng mình trong cánh đồng lúa chín ướp hương thơm ngào ngạt. Những cọng cỏ may đâm vào da thịt cậu bé, nghe xon xót. Như muốn phô trương sức sống dồi dào của lứa tuổi thanh xuân, mấy dé lúa chín vàng mọng đỏ, vội trườn mình ra níu kéo con đường cỏ dại mọc đầy. Chiếc bóng đen khắc trên khung trời tím đỏ những nét sắc lạnh, cô đơn. - 25/1/2013
Bảo Trợ