Chương 15

29 Tháng Chín 20159:06 SA(Xem: 638)

Chương 15

Nhã Tịnh không nén được cười. Hoàn nhìn Nhã Tịnh say đắm. 

- Anh làm sao thế?

Hoàn nói:

- Thấy em cười mà lòng anh như mở hội. Em có biết là nụ cười của em đẹp vô cùng không, dù là lúc này hơi héo hắt! Bây giờ anh sẽ nghe lời em anh đi ngủ. Nhưng em cũng phải ngủ sớm đi nhé. ngủ một giấc thật ngon, đê" mai sáng sẽ khỏi bệnh. 

Nhã Tịnh gật đầu cười. Hoàn đứng dậy bước ra, nhưng không đành lòng, lại quay lại, đặt nụ hôn thật nhanh lên trán Nhã Tịnh và nói:

- Không biết thời cơ có chín mùi chưa, nhưng anh vẫn muốn nói với em một điều là Anh yêu em!

Nói xong, Hoàn quay người vội vã về phòng riêng. Nhã Tịnh nằm yên. Tỉnh táo và cảm động. Nàng không biết mình nghĩ gì. Nhưng trong giây phút ngắn ngủi đó, Nhã Tịnh có cảm giác lờ mờ nhận ra... Mình đang bị yêu. nàng nhắm mắt lại, tận hưởng cái cảm giác vui nhẹ trong lòng. 

Và Nhã Tịnh đã hồi phục thật nhanh, qua ngày hôm sau nàng đã xuống giường. Những ngày kế tiếp, Nhã Tịnh gần như bình thường, nàng xuống lầu, ra vườn hoa, hái hoa bắt bướm. Bà cụ rất vui, ôm Nhã Tịnh vào lòng rồi vuốt ve:

- Vậy mà cũng sụt hết mấy ký, con làm cả nhà phải lộn ruột, con bệnh, thằng Hoàn lại đụng xe. Nội tưởng thân già này sụm theo tụi con luôn chứ. 

Nhã Tịnh xúc động ôm lấy bà cụ hôn lên khuôn mặt nhăn nheo, trịnh trong hứa:

- Con hứa, với nội là sẽ không bao giờ con bị bệnh nữa. 

- Cháu ngoan của nội thật là... 

Rồi bà cũng không quên gọi Vú Kỹ chưng món gà tiềm thuốc bắc cho Nhã Tịnh bồi dưỡng. 

Cuộc sống gần như trở lại bình thường. Hai anh em Khải và Hoàn lại tiếp tục công chuyện bận rộn ở cơ sở. Ba ngày liền, Nhã Tịnh không nghe thấy tiếng đàn guitar nữa. Nhã Tịnh cương quyết không nghĩ đến nhưng không hiểu sao, Nhã Tịnh vẫn cảm thấy buồn buồn khi thiếu nó. 

Và có một ngày khi Khải và Hoàn đi làm không bao lâu thì chuông cửa reo vang. Vú Kỹ vội vã gặp Nhã Tịnh. 

- Ở dưới lầu có người muốn tìm cô.

- Ai vậy?

- Một đứa con gái, hình như là người nhà họ Vạn. 

Vạn Khiết Nhiên! Nhã Tịnh đoán ra. Nàng vội chạy xuống lầu. 

Đứng bên ngoài cổng sắt là một người con gái mắc áo quần trắng, trên tóc có cài đóa hoa trắng. 

Nhã Tịnh bối rối:

- Có chuyện gì thế?

- Mẹ em đã chết. mẹ em mới qua đời tuần trước. 

Nhã Tịnh xúc động:

- Xin chia buồn... 

Nhưng Vạn Khiết Nhiên không lộ vẻ gì là đau khổ. 

- Dù sao mẹ em cũng đã đi hết một đoạn đường đau khổ. Với người chết là giải thoát. Đó là tin vui chứ không phải tin buồn. Sau khi cha em vào ngục, nụ cười của người đã tắt và coi như bây giờ tất cả đau khổ không còn nữa. Anh của em, bảo em đến đây tìm chị, anh ấy nói sẽ đợi chị dưới gốc cây ngô đồng. 

Nhã Tịnh thấy tim đập mạnh, nàng cắn nhẹ môi nói:

- Tôi không thể đến được, cô về nói lại với anh ấy dùm. 

- Anh ấy bảo: Nếu chị không đến thò anh ấy sẽ đến đây, chuyện gì xảy ra cũng mặc, chỉ hẳn biết tính của anh ấy chứ?

Đúng là một sự hăm dọa, Nhã Tịnh rất hiểu Hạo Nhiên. Hắn nói là sẽ làm. 

Thế là, Nhã Tịnh đến điểm hẹn ở gốc cây ngô đồng. Đây là lần đầu tiên, sau một tháng cãi nhau, họ lại gặp nhau. 

Hạo Nhiên ngồi dưới gốc cây ngô đồng với cây đàn guitar trên taỵ Chàng đang đàn những bản nhạc rất lạ và rất buồn, mà Nhã Tịnh chưa hề nghe quạ Nhã Tịnh bước đến gần, Hạo Nhiên vẫn không ngẩng lên. Một tháng đã trôi qua gặp lại, Nhã Tịnh thấy Nhiên gầy đi nhiều, đôi mắt sâu hẳn, mái tóc rối. Hạo Nhiên giống như một con ngựa chứng, vẫng ngang ngạnh, vẫn hung dữ. Sau khi đàn hết một bản nhạc Hạo Nhiên mới ngẩng lên nhìn Nhã Tịnh:

- Cô có biết bản nhạc vừa rồi không?

- Không, tôi chưa hề nghe qua. 

Hạo Nhiên nói:

- Đó là bản nhạc "Chiếc áo mộng mơ", tôi không thích những bản nhạc nầy, ủy mị quá! Nữ tính quá! Nhưng tôi cũng thừa nhận là nó hay, nó dễ thương, mặc dù hơi mơ mộng. Nhất là hai câu sau cùng:

Chỉ xin chàng một điều này thôi

Hãy trân trọng và giữ gìn chiếc áo

Nhã Tịnh nhớ đến hình ảnh Hạo Nhiên đã xua đuổi nàng lúc ngoài trời đang mưa:

- Tôi nghĩ là con người anh không có tình cảm làm sao mơ mộng được, Như vậy làm sao biết yêu chiếc áo mơ mộng chớ?

Hạo Nhiên trả lời mắt không rời Nhã Tịnh:

- Khi cô không có cả cái để mơ thì còn cái gì để cô nghĩ đến nữa? tôi cũng nghĩ là bây giờ tôi cần phải biết mơ, phải hy vọng một cái gì để yêu quý nó. 

Hạo Nhiên đưa hai tay ra nói như ra lệnh:

- Hãy lại đây! Nhã Tịnh, tôi không ăn thịt cô đâu, đừng nhìn tôi như quái vật như vậy. 

Nhã Tịnh thụt lùi. 

- Tôi nghe chuyện của anh, xin thành thật chia buồn. 

Hạo Nhiên đứng bật dậy, chụp lấy tay Nhã Tịnh kéo về phía mình. 

- Tôi không muốn nói chuyện mẹ tôi ở đây. 

- Vậy thì không có gì để nói cả. 

Nhã Tịnh nói và định bỏ đi, nhưng Nhã Tịnh đã nghe Hạo Nhiên nói:

- Tôi đã dự tính để mẹ tôi có được những ngày cuối cùng tốt đẹp. Tôi cũng muốn có một sự nghiệp lớn lao, gọi là món quà cho mẹ tôi cũng mong có một cái ngày mà mọi người ai ai gặp bà cũng phải cởi mũ xuống xung kính nói: "Chào cụ! Cụ khỏe chứ!" vậy mà mẹ tôi không đợi được tôi... 

Hạo Nhiên cúi đầu, hình như anh chàng khóc. 

- Như vậy... Nhã Tịnh thấy đó... Tôi đâu phải không biết mộng mở Có điều giấc của tôi xa vời quá... Nên tôi dùng cái hình thức phóng đãng và hung dữ để ngụy trang cho mình. 

Nhã Tịnh không nói, nàng không dám nói gì cả. Lần đầu tiên Nhã Tịnh được nghe Hạo Nhiên thành thật nói về mình. Nàng cảm động, thương xót, cái giận dữ, và những căm giận bữa trời mưa hôm nào biết mất. Bất giác Nhã Tịnh đưa tay vuốt lấy mái tóc rối của Hạo Nhiên. Hạo Nhiên tiếp:

- Nhã Tịnh biết không? Nghe tin Tịnh bệnh, tôi cảm thấy mình có phần nào trách nhiệm. Tôi đã từng ngồi ở đây suốt đêm đàn cho Nhã Tịnh nghe. Không biết Nhã Tịnh có nghe thấy không? Đã hai hôm rồi, tôi cũng ngồi ở đây đàn. Tôi rất mong được gặp mặt Nhã Tịnh. Nhưng Nhã Tịnh đã không đến, như vậy là Nhã Tịnh đã không muốn gặp tôi. Đúng ra tôi có thể tới thẳng Vườn Dâu. Nhưng tôi không muốn làm kinh động đến bà cụ… một người đàn bà vĩ đại như mẹ tôi… Vì vậy, cuối cùng, tôi đã bảo Khiết Nhiên đi. Tôi muốn gặp mặt Nhã Tịnh trước khi tôi đi thôi, Nhã Tịnh ạ. 

Nhã Tịnh giật mình, ngồi xuống cạnh Hạo Nhiên, nhìn thẳng vào mắt chàng:

- Anh đi đâu?

Hạo Nhiên nói:

- Phải đi mưu đồ sự nghiệp cho chính mình. Tôi không muốn sống một cách lông bông thế này nữa. Mấy năm nay chẳng ai đánh thức tôi chuyện đó cả, nếu không có Nhã Tịnh…

- Anh định bắt đầu bao giờ?

- Trước tiên phải rời khỏi khu nhà ổ chuột kia, xong tôi sẽ hát. Tôi cũng biết hát xướng không phải là cái nghề của đàn ông, nhất là những người như tôi. Nhưng đó là thời kỳ quá độ, tôi phải cố gắng một thời gian. Tôi sẽ hát một cách đàng hoàng, nhưng biết đâu một lúc nào đó… Tôi lại chẳng nổi tiếng?

- Tôi tin anh lắm. 

- Sau khi kiếm được một số tiền, tôi sẽ mua một nông trại, hay một đồng cỏ để chăn nuôi… Hôm nay đọc báo, tôi thấy họ kể sự nghiệp và quá trình thành danh của anh chàng Nhâm Hiển Quần mà cảm động vô cùng. Từ một người chân yếu tay mềm, ông ấy đã trở thành một nhà nông triệu phú. Trong quá trình đó, đòi hỏi nghị lực và sự can đảm nhiều lắm phải không?

Nhã Tịnh yên lặng gật đầu. 

- Mẹ tôi bây giờ đã mất. Khiết Nhiên đã có bạn trai. Nó cũng sắp lấy chồng. Bây giờ tôi không còn gì để bận rộn nữa, ngoài… Nhã Tịnh. 

Hạo Nhiên chăm chú nhìn Nhã Tịnh rồi chợt hỏi:

- Không… ngay Nhã Tịnh cũng không làm tôi bận rộn nữa. 

Nhã Tịnh vẫn yên lặng chỉ nhìn Hạo Nhiên. 

- Con đường tôi sắp đi dài lắm, không biết tương lai rồi ra sao? Có lẽ sẽ đầy khó khăn gian khổ. Nhưng tôi phải đi và đi một mình… Không cần ai hổ trợ. 

Nhã Tịnh nhướng mày rồi cười. 

- ý anh muốn nói là… anh không muốn phiền lụy một ai hết?

Nhã Tịnh nhìn thẳng vào mắt Hạo Nhiên tiếp:

- Bây giờ, tôi có thể nói là tôi hiểu anh hơn. Có nhiều người đàn ông, trời sinh ra đã có một định mệnh cô độc, họ không lệ thuộc vào gia đình. Có lẽ anh là một trong những người ấy. Anh thích tự do… Vì vậy, ngay từ đầu… Anh không muốn lấy Tang Tang, mặc dù anh rất yêu cô ấy…

- Nhưng tôi không ngờ rằng, làm thế là giết Tang Tang. 

Nhã Tịnh nói:

- Anh yên tâm. Tôi không phải là Tang Tang. 

Hạo Nhiên nhìn sững Nhã Tịnh:

- Vâng, cô không phải là Tang Tang. Tang Tang yêu tôi, còn Nhã Tịnh thì không. 

Nhã Tịnh kinh ngạc nhìn Hạo Nhiên :

- Sao anh biết?

- Vì nếu yêu tôi thì Nhã Tịnh đã biết được mãnh lực của tình yêu. Tang Tang không bao giờ chịu nổi sự quyến rũ của tiếng đàn. Nàng có thể đuổi theo tôi đến chân trời góc bể. Tang Tang có giận tôi cao lắm là mấy phút, sau lại làm lành. Cái quan trọng hơn nữa là… Khi tôi bảo Tang Tang theo tôi thì cô ấy sẽ theo tôi ngay chứ không do dự, không biết tới người đàn ông thứ hai khác. 

Nhã Tịnh yên lặng nhìn Hạo Nhiên. Hạo Nhiên đã nói chuyện đó với nàng một cách bình thản, tự nhiên chứ không có gì là buồn bực. 

- Ban nãy tôi vừa ngồi đây đàn bản Chiếc áo mộng mợ Tôi đang hồi tưởng tới Tang Tang. Cô biết tại sao Tang Tang tự sát không? Vì cô ấy biết là… tôi chỉ là một đào binh trên chốn tình trường, chính vì cô ấy biết như vậy nên cô ấy mới bảo "rồi chiếc áo theo nàng đi mãi, và bầu trời kia mất hẳn ánh hào quang. "

Rồi Hạo Nhiên nhìn Nhã Tịnh nói:

- Tang Tang là một cô gái si tình và thuần khiết vô cùng. 

- Tôi nghĩ là tôi đã biết chuyện đó. 

Hạo Nhiên gật gù rồi đột nhiên nói:

- Rất cảm ơn Nhã Tịnh. 

- Cảm ơn cái gì?

- Nhiều thứ lắm. Cảm ơn những lời thóa mạ của cô, cảm ơn sự giận dữ của cô, cảm ơn Nhã Tịnh đã đến thăm tôi sáng đó… Nhã Tịnh đã có quá nhiều ý nghĩa đối với tôi. 

Hạo Nhiên đứng dậy, anh ta nhìn Nhã Tịnh với đôi mắt sáng lạ lùng. 

- Tôi sẽ đi đây. đất Đài Loan này nhỏ bé, thế nào chúng ta cũng sẽ gặp lại nhau… Mong rằng lúc đó… Nhã Tịnh sẽ thấy tôi không phải là một thằng lang bang, phiêu bạt nữa nghe Nhã Tịnh… Chúc Nhã Tịnh gặp nhiều may mắn. 

Nhã Tịnh ngồi yên bất động thật lâu. Nhã Tịnh nhìn theo Hạo Nhiên. Bây giờ thì Nhã Tịnh hiểu rõ. Đây là cuộc gặp gỡ cuối cùng. Đột nhiên nàng thấy tim đau nhói…Không, không nếu như vậy… phải mừng chứ…Rõ ràng là Hạo Nhiên đã lột xác, Hạo Nhiên không còn là một thanh niên mặc cảm, lạnh lùng, anh ta đã lột bỏ chiếc áo ngụy trang. 

Trước mặt Nhã Tịnh là một thanh niên cao lớn, sừng sững một cách tự phụ và kiêu hãnh. 

- Tạm biệt Nhã Tịnh!

- Tạm biệt! Chúc anh may mắn. 

Hạo Nhiên với cây đàn guitar trên vai, bước đi không quay đầu lại. Những bước chân vững chắc, tự tin. Bóng chàng mất hút trong rừng cây. Dù biết vô lý, nhưng tâm hồn Nhã Tịnh cũng rộn lên một chút ít xốn xang, một ít nuối tiếc. Nàng cũng không hiểu sao tâm hồn mình lại chùng xuống một cách lạ lẫm vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ