Chương 12

29 Tháng Chín 20159:04 SA(Xem: 610)

Chương 12

Nhã Tịnh thật sự mê cái chỗ này. Nhã Tịnh cười, cười thoải mái, cười ra nước mắt. Nhã Tịnh cũng không nhớ là mình đã cười thoải mái thế này bao giờ chưa. 

Và bắt đầu từ hôm ấy, Nhã Tịnh trở Thành khách thường xuyên của quán cà phê Sao Lạnh. 

Và rồi sau đó nữa, một hôm Nhã Tịnh phát hiên ra là… Tang Nhi Hoàn cũng có mặt ở đây. 

Tối hôm ấy quán cà phê Sao Lạnh rất đông khách, cũng như mọi hôm, Nhã Tịnh chọn một chiếc bàn nằm ở sát tường, uống cà phê đen đặc. Bắt đầu từ hôm đến quán nầy Nhã Tịnh khám phá ra một điều ca phê đen đắng thiệt nhưng uống vào là có hậu ngọt. Một cái vị kỳ lạ và lôi cuốn của riêng cà phê, giống như giọng hát lôi cuốn của Hạo Nhiên vậy.

Hạo Nhiên vẫn hát thường trực ở đây, những bản nhạc ngộ nghĩnh kỳ cục. Lúc Tang Nhi Hoàn bước vào là lúc Hạo Nhiên đang hát một bài mà Nhã Tịnh rất yêu thích đó là bài "có một buổi sáng". 



Có một buổi sáng tôi ngồi dưới gốc cây ngô đồng. 

Không để chờ ai mà chỉ đàn thôi, 

Em bỗng đến từ sương mai lặng lẽ, 

Sương đọng trên vai, sương đẫm ướt hài

Nắng sớm mai nhẹ hôn lên tóc

Em rất vui, rất trẻ rất ngây thơ

Em mang đến những lời chim hót

Mà tôi chẳng nên nghe, chẳng nên nhớ, chẳng nên màng. 

Nhưng mà… Không hiểu sao? 

Tôi lặng yên nhìn em nghe em nói

Để rồi tôi nhớ mãi ánh nắng sáng hôm nao. 

Để rồi tôi như tan vào trong nắng

Tôi mộng mơ và quên cả chính mình!


Hạo Nhiên say sưa hát, lúc hát hắn không bao giờ nhìn Nhã Tịnh, vậy mà Nhã Tịnh vẫn xúc động, nhất là câu: "tôi lặng yên nhìn em nghe em nói, để rồi tôi nhớ mãi ánh nắng hôm nao... " Nhã Tịnh nôn nao sung sướng, tim nàng đập mạnh, cả người bị đốt nóng bởi tiếng hát của Hạo Nhiên. 

Giữa lúc ấy thì Hoàn bước vào. Hoàn vừa bước vào thì Nhã Tịnh trông thấy ngaỵ Chàng dừng lại ở cửa tìm kiếm một chút và trông thấy Nhã Tịnh, chàng phải chen qua những chiếc bàn đông người ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Nhã Tịnh, chẳng buồn để ý đến ly cà phê uống dở trên bàn. 

Vừa ngồi xuống Hoàn đã nhếch mép:

- Lúc này em sống có vẻ vui quá nhỉ?

Nhã Tịnh chau mày:

- Anh định đến đây gây sự ư? Em nghĩ là em có quyền đến đây uống cà phê cơ mà. 

- Dĩ nhiên em có quyền tự do nhưng nội anh lúc nầy bắt đầu nghi ngờ. Anh mong rằng em đừng quên mục đích của em đến biệt thự Vườn Dâu để làm gì!

- à thì ra vậy!

Nhã Tịnh giật mình và có một chút cảm giác phạm tội. Đúng, mấy lúc gần đây Nhã Tịnh như sa vào mê hồn trận, mỗi ngày sau khi cơm tối xong là nàng lấy lý do ra ngoài, lúc thì nội ơi con vào thành một chút, nội ơi con đi xem chiếu bóng, con đi dạo… nội đi ngủ sớm đi. 

Và Nhã Tịnh không còn để ý đến bất cứ điều gì nữa. 

Bà cụ mắt mờ, tai lãng nhưng đầu óc tỉnh táo lạ thường, mà con cháu bà không ai hay biết. 

Nhã Tịnh cắn nhẹ môi hỏi:

- Có phải nội bảo anh đến tìm em không?

- Nội không bảo anh đến tìm em mà chỉ gọi hai anh em đến hỏi "Sao lúc này tang tang lại trở về nếp sống cũ nữa chứ?"

Nhã Tịnh thấy bối rối nâng ly cà phê lên:

- Rồi anh trả lời sao? 

Hoàn trầm ngâm suy nghĩ:

- Anh nói Tang Tang trở về lần này đâu là đứa con gái 18 tuổi nữa đâu. Tư tưởng và tình cảm của nó đã trưởng thành, nội hãy yên tâm. Đã lầm lạc một lần là không thể lầm lạc lần thứ hai, nhưng mà… 

Hoàn liếc nhanh về phía Hạo Nhiên, hắn đang đang và hát như chẳng hề để ý đến sự Xuất hiện của Hoàn. 

- Và bây giờ anh nghĩ mình đã sai!

- Đúng rồi! Anh đã sai!

Nhã Tịnh nói như đốp chát vì nàng thấy thái độ của Hoàn, thái độ có vẻ Khinh thường Hạo Nhiên. 

- Nghĩa là sao? 

- Em không lầm lẫn, em hành động và biết mình đang làm gì. 

- Thật không đó?

- Thật. 

Nhã Tịnh nói mà mắt vẫn hướng về phía Hạo Nhiên. Hạo Nhiên vừa hát xong một bài hát, mọi người đang vỗ tay như sấm. Hạo Nhiên cúi đầu chào khách rồi bước nhanh về phía Nhã Tịnh và Hoàn để đón nhận nụ cười hân hoan của Nhã Tịnh. Hắn tiếp tục hát bài khác, bài này có tựa đề là "Ngay khi" rất được nhiều bạn trẻ ái mộ. Khi giới thiệu tên bài hát mọi người đã vỗ tay rầm vang. Có một cô gái chừng 19 tuổi vội vàng ném cho chàng một đoá hoa hồng. Con gái thời này rất bạo. Nhã Tịnh cũng phải công nhận điều đó. Hạo Nhiên nâng đàn lên dạo nhạc, Nhã Tịnh say sưa nhìn về phía hắn. Hoàn đặt tay lên vai Nhã Tịnh. 

- Theo anh về đi!

Nhã Tịnh giật mình phản kháng. 

- Không!

Hoàn lập lại:

- Về đi em. Không phải vì tôi mà vì nội!

Nhã Tịnh nhìn đồng hồ: Gần 11 giờ khuya. 

- Nội giờ này ngủ rồi. 

Hoàn vẫn không buông tay Nhã Tịnh. 

- Thôi được, vậy thì vì anh, theo anh về nào?

- Không. 

Hoàn đưa tay nâng cằm Nhã Tịnh lên. Nhã Tịnh không nhìn về phía Hoàn. 

- Tại sao em không nhìn anh?

Nhã Tịnh quay lại, dưới ánh đèn lờ mờ, dưới cái không khí ngập đầy khói thuốc. Nhã Tịnh thấy Hoàn sút đi thấy rõ. Sao ta lại làm thế? Nhã Tịnh chợt thấy xúc động. Khuôn mặt của người thanh niên trước mặt buồn hơn. Nhã Tịnh nhớ lại một Tang Nhi Hoàn đeo theo chân ngày nào. một Tang Nhi Hoàn ở nhà hàng Cây Hoa, một Nhi Hoàn có một nụ hôn đầu… Đây là người đàn ông đến với ta đấy ư? Nhưng ta không thể chịu được cái thái độ mệnh lệnh, coi thường người khác của chàng. Ta có quyền cơ mà…

Hoàn nói:

- Anh có nhiều điều muốn nói với em. Anh van em về với anh đi!

Nhã Tịnh nói với thái độ phản kháng:

- Chúng ta cũng đã nói nhiều rồi, em đã biết nhiều về anh, em đã đọc cả gia phả nhà anh… Em nghĩ là không có gì để nói nữa. Cái gì cần nói thì đã nói cả rồi. 

Hoàn có vẻ nổi sùng:

- Em ương ngạnh giống Tang Tang, chúng em đều bị tên bụi đời này quyến rũ. 

Hoàn đã phạm một lỗi lầm mà không thể tha thứ khi chĩa mũi về phía Hạo Nhiên, nhục mạ Hạo Nhiên. Nhã Tịnh ngồi thẳng lưng, mắt long lanh lên:

- Anh ấy không phải là bụi đời, không phải lưu manh, cũng không quyến rũ ai cả… Anh buông tôi ra, anh không có quyền gì với tôi cả. 

Hoàn nổi nóng lên:

- Tôi có quyền. Cô là em gái tôi, cô phải về nhà!

- Không, tôi không phải là em gái anh, anh không có quyền gì hết. Anh buông tôi ra. 

Mắt Hoàn đỏ ngầu:

- Không! Nếu để em tự do buông thả, em sẽ đánh mất lí trí, em phải về. 

- Không!

- Phải về!

- Không!

Tiếng hát ngưng, tiếng đàn cũng ngưng. Hạo Nhiên đặt đàn xuống bước tới bên Nhã Tịnh, một tay đặt lên áo Hoàn, giọng lạnh. 

- Buông cô ấy ra, cô ấy không thích thấy sự hiện diện của anh ở đây. 

Hoàn nhìn qua, giọng lạnh cũng không kém:

- Mầy đã giết một tang Tang chưa đủ sao? Bây giờ định giết thêm một người thứ hai. Mầy biết cô nầy là ai không? Mầy sắp trở thành tên sát nhân chuyên nghiệp rồi đấy. Một tay sát nhân chuyên giết những cô gái nhẹ dạ…. 

Hoàn chưa dứt lời thì Hạo Nhiên đã vung tay đấm. Cú đấm rất mạnh làm Hoàn văng qua bàn bên kia. Ly tách, ghế bàn đổ lổn ngổn. Nhã Tịnh hét:

- Đừng đánh, đừng đánh. Tôi van các người đừng đánh. 

Nhưng Hoàn đã nhổm dậy. Một cú đấm vung vào bụng Hạo Nhiên. Cuộc chiến bắt đầu, và đã bắt đầu thì kết thúc ngay, hai người giống như hai con thú dữ quần nhau… Nhã Tịnh thấy rõ Hoàn ở thế yếu hơn, vì đám đông la hét kia đều đứng về phía Hạo Nhiên cả. 

- Hạo Nhiên! Đập vỡ mặt hắn đi. Hạo Nhiên! Thêm một cú đấm này, móc chân này…

Đám đông la hét cổ vũ. Đây là đất đứng của Hạo Nhiên, nơi Hạo Nhiên có nhiều ủng hộ viên. Chỉ cần Hoàn vừa ngã xuống là có nhiều tay nhảy vào ăn ké. Một cái đấm, một cái đạp, đè xuống không cho đứng dậy… Đây là một trận chiến không công bằng… chỉ có mấy phút mà Nhã Tịnh đã thấy Hoàn máu me bê bết. Nhã Tịnh hét lên:

- Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa. Hạo Nhiên anh định giết người ư? 

Nhưng tiếng hét của Nhã Tịnh đã bị tiếng hét của đám đông át đi. Chủ quán cà phê đã bước ra nhưng không làm sao cản được, may mà lúc đó có tiếng còi cảnh sát. Có người đã báo cho cảnh sát biết, đám đông hét lên:

- Chạy đi! Hạo Nhiên, cảnh sát đã đến!

Mạnh ai nấy bỏ chạy, khung cảnh càng rối loạn. Trong cảnh rối rấm đó, Hạo Nhiên vớ lấy cây đàn, nắm tay Nhã Tịnh giục:

- Đi, đi nhanh… Tôi có tiền án, tôi không thể để bị họ bắt giữ. 

- Không! Ta không thể để mặc Hoàn nằm đây máu me đầy người. 

Nhã Tịnh vùng ra khỏi tay Hạo Nhiên, chạy về phía Hoàn. Nhã Tịnh còn nghe tiếng Hạo Nhiên hét. 

- Nhã Tịnh, nếu cô chọn hắn, giữa tôi và cô không còn liên hệ nữa. 

Nhã Tịnh giật mình quay lại, mắt nhòa lệ, nhưng Nhã Tịnh không thể để Hoàn nằm đây, Nhã Tịnh cũng không muốn Hạo Nhiên bị cảnh sát bắt giữ. Nhã Tịnh định giải thích, nhưng bây giờ không phải là lúc giải thích. Nhã Tịnh chạy đến bên Hoàn đỡ chàng lên:

- Anh Hoàn, ráng ngồi dậy đi, chúng ta nên rời khỏi nơi đây ngay. 

Hoàn nắm lấy tay Nhã Tịnh, cố đứng dậy, tựa vào người Nhã Tịnh và cả hai rời khỏi quán cà phê Sao Lạnh. 

Mấy phút sau, Nhã Tịnh và Hoàn đã ngồi trong chiếc xe hơi của Hoàn. Hoàn vặn chìa khoá cho máy chạy, máu vẫn còn chảy trên mặt. Chàng lái xe lảo đảo như mấy người say rượu…

Nhã Tịnh mở đèn trong xe. Khuôn mặt máu me của Hoàn làm nàng khiếp sợ Nhã Tịnh sợ máu ngay từ nhỏ, nhưng bây giờ không phải là lúc sợ hãi. Nhã Tịnh lấy chiếc khăn tay, thấm máu trên mắt trên môi của Hoàn. Nàng run rẩy. 

- Anh Hoàn. 

- Hừ. 

May là Hoàn chưa hoàn toàn gục hẳn, chàng vẫn còn đủ sức lái. 

- Anh Hoàn, anh lái ngay tới bệnh viện đi… được không? Em không biết lái, hay là em gọi taxi nhé?

- Không, tôi chưa chết đâu, tôi không cần phải tới bệnh viện. 

- Nhưng mà, anh đang chảy máu nhiều quá. Nhã Tịnh bắt đầu khóc, rủi ro anh bị chấn thương bên trong người hay gãy xương thì sao? 

- Anh Hoàn, em van anh, anh hãy đến bệnh viện đi!

Hoàn giận dữ nói:

- Dẹp ba giọt nước mắt của cô đi! Tôi không cần cô thương hại, tôi không cần những giọt nước mắt cá sấu, tôi đã bảo là tôi không chết cơ mà…

Hoàn đưa tay quẹt máu trên mũi vừa nói. Khuôn mặt tái của chàng đầy vẻ giận dữ. Nhã Tịnh thấy sợ hãi, nàng cố chận nhưng nước mắt cứ chảy dài. Nhã Tịnh không dám lên tiếng, cũng không dám giải thích. Sợ nói nhiều khi lại xúc phạm đến tự ái của chàng. Anh Hoàn. Nhã Tịnh thầm gọi trong lòng. Em chưa hề muốn làm anh khổ, anh buồn. Em vẫn thích anh vẫn yêu anh cơ… Thì làm gì em nỡ làm khổ anh. 

Chiếc xe chạy một hồi cũng về đến biệt thự Vườn Dâu, Nhã Tịnh bước xuống định đỡ Hoàn vào nhà, nhưng Hoàn đã phủi tay nàng ra. 

- Không cần, cô vào nhờ cô Lan ra đây, hoặc anh Khải cũng được. Đừng phá giấc ngủ của nội, nếu không tôi sẽ giết cô đấy. 

Nhã Tịnh nhắm mắt, nước mắt lại rơi lả chả. Nàng chạy vội vào nhà gọi vú Kỹ và cô Lan. Nhã Tịnh chỉ nói được một cách ngắn gọn:

- Anh Hoàn đang ở trong xe, anh ấy cần được bác sĩ chăm sóc. 

Rồi nàng chạy vội đi gọi Khải. 

Hoàn được đưa vào thư phòng của chàng, cả nhà không dám mang chàng lên lầu vì sợ làm bà cụ thứa giấc. Bác sỹ Lý nhận được điện thoại đưa thêm một bác sỹ ngoại khoa khác đến ngay. 

Nhã Tịnh đứng một bên, nhìn hai vị bác sĩ rửa vết thương băng bó cho Hoàn. Hoàn bị một vết đứt trên đầu với hơn mấy vết rách ở taỵ Chàng có vẻ mệt mỏi, sau khi được băng bó xong, bác sĩ nhìn vú Kỹ và cô Lan nói:

- May là chỉ có mấy vết thương bên ngoài thôi, hơi đau một chút nhưng chẳng sao đâu. Tôi để lại thuốc giảm đau ở đây, bao giờ cậu ấy bị nhức thì cho uống. 

Bác sĩ còn mỉm cười trấn an:

- Không bị gãy xương hoặc nội thương gì hết. Tôi bảo đảm với quý vị là chỉ ít hôm, cậu ấy lại mạnh như voi cho xem. 

Bác sĩ về xong, vú Kỹ dọn dẹp quần áo bẩn và băng gòn dự Hoàn vẫn nằm trên ghế sa lông. Chàng tỉnh nhưng nhắm mắt yên lặng. Khải khép cửa lại, thẳng thắn nhìn Nhã Tịnh. 

- Chuyện gì xảy ra thế?

Nhã Tịnh chỉ thút thít:

- Anh ấy… đánh lộn với Vạn Hạo Nhiên. 

- Vì cô ư? 

- Vâng. 

Khải trừng mắt nhìn Nhã Tịnh rồi quay sang vú Kỹ và cô Lan. 

- Chuyện này khó giấu được nội vì vết thương của Hoàn quá rõ ràng. Đợi tí tôi mang xe của Hoàn đến tiệm để thay nệm. Còn quý vị thì nói với nội là Hoàn nó bị đụng xe, kính xe bể nên bị mấy vết đứt…

Rồi quay sang Nhã Tịnh, Khải nói:

- Cô làm ơn đi thay quần áo cô đi!

Nói xong, Khải bỏ ra khỏi phòng. 

Nhã Tịnh vẫn khóc, nàng không hiểu sao mình lại có nhiều nước mắt đến như vậy. Nàng bước tới bên Hoàn, định nói mấy lời ân hận, xin lỗi… Nàng chưa kịp nói, thì nước mắt của nàng đã nhỏ xuống tay Hoàn, làm chàng giật mình mở mắt ra. 

- Anh Hoàn… Tại em…Tại em cả. 

Hoàn hét:

- Cút đi! Hãy đi tìm đấng anh hùng của cô, tìm thần tượng của cô… Người đàn hay hát giỏi… đi đi… Tôi đã nói với cô rồi… Nhà họ Tang này xưa nay chưa hề biết cầu lụy ai… Vậy mà tôi đã van cô hai lần… Đừng để tôi phải van lần thứ ba nữa. Đi đi… đi thật xa… Tang Nhi Hoàn này có thể cần tình yêu… Nhưng không cần ai thương hại cả… Cô đi đi… Tôi không muốn gặp cô nữa…

Nhã Tịnh vừa khóc vừa bỏ chạy ra khỏo phòng. Nhưng cô Lan đã đuổi theo, chặn lại và ôm lấy nàng. 

- Đừng khóc, con gái… Đừng để ý đến những lời của kẻ đang giận. Hắn không còn bình tĩnh, hắn không biết đang nói gì…

Nhã Tịnh thấy lòng nhói đau:

- Không được đâu cô Lan ạ! Hoàn nói thật đấy. Hoàn hiểu Hoàn đang nói gì đấy… Hoàn mới bị đánh. Không phải chỉ có nỗi đau thể xác mà còn cả tinh thần. Cô Lan, cô không hiểu đâu. 

Nhưng Nhã Tịnh chỉ nói được mấy chữ:

- Anh Hoàn hiểu anh ấy đang nói gì. 

Và nàng mở cửa chạy ra ngoài bước vào phòng riêng của mình, Nhã Tịnh bước tới soi gương. Trời đất, sao ta lại lem nhem thế này? Đầu bù tóc rối. Mắt sưng húp, áo quần lấm lem vết máu… Nhã Tịnh ngắm lấy mình, bên tai như vẳng lại câu nói của Hạo Nhiên :

- Nhã Tịnh, nếu em chọn hắn, thì coi như giữa chúng ta đã cắt đứt. 

Không! Nhã Tịnh lắc đầu… Không nên thế… Nhã Tịnh lấy lược chải đầu, nàng nói với chính mình:

- Không phải như vậy đâu, anh ấy không cố tình muốn vậy. Anh ấy cũng đang mất bình tĩnh, không biết mình đã nói gì.

Nhã Tịnh nhìn vào gương. Sự sợ hãi vẫn còn tràn ngập trong đôi mắt nàng. 

- Mi đã sai rồi, Nhã Tịnh ạ. Mi đã gặp hai người đàn ông có cá tính mạnh. Nhưng chỉ một điều, mi lại làm hỏng mất cả hai. 

Không lẽ chỉ một buổi tối lại mất đi hai người bạn, hai người đều tốt, đều đáng giá? Không!

Nhã Tịnh đặt lược xuống, bước tới giường, nằm úp mặt xuống gối. Không được! Ngày mai mình phải giải thích cho họ biết. Ngày mai họ sẽ bình tĩnh hơn, sáng suốt hơn. Mình phải đảo ngược lại mọi thứ. Ngày mai!

Còn đêm nay hãy ngủ cho lại sức. Nhưng Nhã Tịnh hiểu rằng đêm nay nàng không thể nào ngủ được.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ