Chương 12

29 Tháng Chín 20159:04 SA(Xem: 741)

Chương 12

Nhã Tịnh thật sự mê cái chỗ này. Nhã Tịnh cười, cười thoải mái, cười ra nước mắt. Nhã Tịnh cũng không nhớ là mình đã cười thoải mái thế này bao giờ chưa. 

Và bắt đầu từ hôm ấy, Nhã Tịnh trở Thành khách thường xuyên của quán cà phê Sao Lạnh. 

Và rồi sau đó nữa, một hôm Nhã Tịnh phát hiên ra là… Tang Nhi Hoàn cũng có mặt ở đây. 

Tối hôm ấy quán cà phê Sao Lạnh rất đông khách, cũng như mọi hôm, Nhã Tịnh chọn một chiếc bàn nằm ở sát tường, uống cà phê đen đặc. Bắt đầu từ hôm đến quán nầy Nhã Tịnh khám phá ra một điều ca phê đen đắng thiệt nhưng uống vào là có hậu ngọt. Một cái vị kỳ lạ và lôi cuốn của riêng cà phê, giống như giọng hát lôi cuốn của Hạo Nhiên vậy.

Hạo Nhiên vẫn hát thường trực ở đây, những bản nhạc ngộ nghĩnh kỳ cục. Lúc Tang Nhi Hoàn bước vào là lúc Hạo Nhiên đang hát một bài mà Nhã Tịnh rất yêu thích đó là bài "có một buổi sáng". 



Có một buổi sáng tôi ngồi dưới gốc cây ngô đồng. 

Không để chờ ai mà chỉ đàn thôi, 

Em bỗng đến từ sương mai lặng lẽ, 

Sương đọng trên vai, sương đẫm ướt hài

Nắng sớm mai nhẹ hôn lên tóc

Em rất vui, rất trẻ rất ngây thơ

Em mang đến những lời chim hót

Mà tôi chẳng nên nghe, chẳng nên nhớ, chẳng nên màng. 

Nhưng mà… Không hiểu sao? 

Tôi lặng yên nhìn em nghe em nói

Để rồi tôi nhớ mãi ánh nắng sáng hôm nao. 

Để rồi tôi như tan vào trong nắng

Tôi mộng mơ và quên cả chính mình!


Hạo Nhiên say sưa hát, lúc hát hắn không bao giờ nhìn Nhã Tịnh, vậy mà Nhã Tịnh vẫn xúc động, nhất là câu: "tôi lặng yên nhìn em nghe em nói, để rồi tôi nhớ mãi ánh nắng hôm nao... " Nhã Tịnh nôn nao sung sướng, tim nàng đập mạnh, cả người bị đốt nóng bởi tiếng hát của Hạo Nhiên. 

Giữa lúc ấy thì Hoàn bước vào. Hoàn vừa bước vào thì Nhã Tịnh trông thấy ngaỵ Chàng dừng lại ở cửa tìm kiếm một chút và trông thấy Nhã Tịnh, chàng phải chen qua những chiếc bàn đông người ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Nhã Tịnh, chẳng buồn để ý đến ly cà phê uống dở trên bàn. 

Vừa ngồi xuống Hoàn đã nhếch mép:

- Lúc này em sống có vẻ vui quá nhỉ?

Nhã Tịnh chau mày:

- Anh định đến đây gây sự ư? Em nghĩ là em có quyền đến đây uống cà phê cơ mà. 

- Dĩ nhiên em có quyền tự do nhưng nội anh lúc nầy bắt đầu nghi ngờ. Anh mong rằng em đừng quên mục đích của em đến biệt thự Vườn Dâu để làm gì!

- à thì ra vậy!

Nhã Tịnh giật mình và có một chút cảm giác phạm tội. Đúng, mấy lúc gần đây Nhã Tịnh như sa vào mê hồn trận, mỗi ngày sau khi cơm tối xong là nàng lấy lý do ra ngoài, lúc thì nội ơi con vào thành một chút, nội ơi con đi xem chiếu bóng, con đi dạo… nội đi ngủ sớm đi. 

Và Nhã Tịnh không còn để ý đến bất cứ điều gì nữa. 

Bà cụ mắt mờ, tai lãng nhưng đầu óc tỉnh táo lạ thường, mà con cháu bà không ai hay biết. 

Nhã Tịnh cắn nhẹ môi hỏi:

- Có phải nội bảo anh đến tìm em không?

- Nội không bảo anh đến tìm em mà chỉ gọi hai anh em đến hỏi "Sao lúc này tang tang lại trở về nếp sống cũ nữa chứ?"

Nhã Tịnh thấy bối rối nâng ly cà phê lên:

- Rồi anh trả lời sao? 

Hoàn trầm ngâm suy nghĩ:

- Anh nói Tang Tang trở về lần này đâu là đứa con gái 18 tuổi nữa đâu. Tư tưởng và tình cảm của nó đã trưởng thành, nội hãy yên tâm. Đã lầm lạc một lần là không thể lầm lạc lần thứ hai, nhưng mà… 

Hoàn liếc nhanh về phía Hạo Nhiên, hắn đang đang và hát như chẳng hề để ý đến sự Xuất hiện của Hoàn. 

- Và bây giờ anh nghĩ mình đã sai!

- Đúng rồi! Anh đã sai!

Nhã Tịnh nói như đốp chát vì nàng thấy thái độ của Hoàn, thái độ có vẻ Khinh thường Hạo Nhiên. 

- Nghĩa là sao? 

- Em không lầm lẫn, em hành động và biết mình đang làm gì. 

- Thật không đó?

- Thật. 

Nhã Tịnh nói mà mắt vẫn hướng về phía Hạo Nhiên. Hạo Nhiên vừa hát xong một bài hát, mọi người đang vỗ tay như sấm. Hạo Nhiên cúi đầu chào khách rồi bước nhanh về phía Nhã Tịnh và Hoàn để đón nhận nụ cười hân hoan của Nhã Tịnh. Hắn tiếp tục hát bài khác, bài này có tựa đề là "Ngay khi" rất được nhiều bạn trẻ ái mộ. Khi giới thiệu tên bài hát mọi người đã vỗ tay rầm vang. Có một cô gái chừng 19 tuổi vội vàng ném cho chàng một đoá hoa hồng. Con gái thời này rất bạo. Nhã Tịnh cũng phải công nhận điều đó. Hạo Nhiên nâng đàn lên dạo nhạc, Nhã Tịnh say sưa nhìn về phía hắn. Hoàn đặt tay lên vai Nhã Tịnh. 

- Theo anh về đi!

Nhã Tịnh giật mình phản kháng. 

- Không!

Hoàn lập lại:

- Về đi em. Không phải vì tôi mà vì nội!

Nhã Tịnh nhìn đồng hồ: Gần 11 giờ khuya. 

- Nội giờ này ngủ rồi. 

Hoàn vẫn không buông tay Nhã Tịnh. 

- Thôi được, vậy thì vì anh, theo anh về nào?

- Không. 

Hoàn đưa tay nâng cằm Nhã Tịnh lên. Nhã Tịnh không nhìn về phía Hoàn. 

- Tại sao em không nhìn anh?

Nhã Tịnh quay lại, dưới ánh đèn lờ mờ, dưới cái không khí ngập đầy khói thuốc. Nhã Tịnh thấy Hoàn sút đi thấy rõ. Sao ta lại làm thế? Nhã Tịnh chợt thấy xúc động. Khuôn mặt của người thanh niên trước mặt buồn hơn. Nhã Tịnh nhớ lại một Tang Nhi Hoàn đeo theo chân ngày nào. một Tang Nhi Hoàn ở nhà hàng Cây Hoa, một Nhi Hoàn có một nụ hôn đầu… Đây là người đàn ông đến với ta đấy ư? Nhưng ta không thể chịu được cái thái độ mệnh lệnh, coi thường người khác của chàng. Ta có quyền cơ mà…

Hoàn nói:

- Anh có nhiều điều muốn nói với em. Anh van em về với anh đi!

Nhã Tịnh nói với thái độ phản kháng:

- Chúng ta cũng đã nói nhiều rồi, em đã biết nhiều về anh, em đã đọc cả gia phả nhà anh… Em nghĩ là không có gì để nói nữa. Cái gì cần nói thì đã nói cả rồi. 

Hoàn có vẻ nổi sùng:

- Em ương ngạnh giống Tang Tang, chúng em đều bị tên bụi đời này quyến rũ. 

Hoàn đã phạm một lỗi lầm mà không thể tha thứ khi chĩa mũi về phía Hạo Nhiên, nhục mạ Hạo Nhiên. Nhã Tịnh ngồi thẳng lưng, mắt long lanh lên:

- Anh ấy không phải là bụi đời, không phải lưu manh, cũng không quyến rũ ai cả… Anh buông tôi ra, anh không có quyền gì với tôi cả. 

Hoàn nổi nóng lên:

- Tôi có quyền. Cô là em gái tôi, cô phải về nhà!

- Không, tôi không phải là em gái anh, anh không có quyền gì hết. Anh buông tôi ra. 

Mắt Hoàn đỏ ngầu:

- Không! Nếu để em tự do buông thả, em sẽ đánh mất lí trí, em phải về. 

- Không!

- Phải về!

- Không!

Tiếng hát ngưng, tiếng đàn cũng ngưng. Hạo Nhiên đặt đàn xuống bước tới bên Nhã Tịnh, một tay đặt lên áo Hoàn, giọng lạnh. 

- Buông cô ấy ra, cô ấy không thích thấy sự hiện diện của anh ở đây. 

Hoàn nhìn qua, giọng lạnh cũng không kém:

- Mầy đã giết một tang Tang chưa đủ sao? Bây giờ định giết thêm một người thứ hai. Mầy biết cô nầy là ai không? Mầy sắp trở thành tên sát nhân chuyên nghiệp rồi đấy. Một tay sát nhân chuyên giết những cô gái nhẹ dạ…. 

Hoàn chưa dứt lời thì Hạo Nhiên đã vung tay đấm. Cú đấm rất mạnh làm Hoàn văng qua bàn bên kia. Ly tách, ghế bàn đổ lổn ngổn. Nhã Tịnh hét:

- Đừng đánh, đừng đánh. Tôi van các người đừng đánh. 

Nhưng Hoàn đã nhổm dậy. Một cú đấm vung vào bụng Hạo Nhiên. Cuộc chiến bắt đầu, và đã bắt đầu thì kết thúc ngay, hai người giống như hai con thú dữ quần nhau… Nhã Tịnh thấy rõ Hoàn ở thế yếu hơn, vì đám đông la hét kia đều đứng về phía Hạo Nhiên cả. 

- Hạo Nhiên! Đập vỡ mặt hắn đi. Hạo Nhiên! Thêm một cú đấm này, móc chân này…

Đám đông la hét cổ vũ. Đây là đất đứng của Hạo Nhiên, nơi Hạo Nhiên có nhiều ủng hộ viên. Chỉ cần Hoàn vừa ngã xuống là có nhiều tay nhảy vào ăn ké. Một cái đấm, một cái đạp, đè xuống không cho đứng dậy… Đây là một trận chiến không công bằng… chỉ có mấy phút mà Nhã Tịnh đã thấy Hoàn máu me bê bết. Nhã Tịnh hét lên:

- Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa. Hạo Nhiên anh định giết người ư? 

Nhưng tiếng hét của Nhã Tịnh đã bị tiếng hét của đám đông át đi. Chủ quán cà phê đã bước ra nhưng không làm sao cản được, may mà lúc đó có tiếng còi cảnh sát. Có người đã báo cho cảnh sát biết, đám đông hét lên:

- Chạy đi! Hạo Nhiên, cảnh sát đã đến!

Mạnh ai nấy bỏ chạy, khung cảnh càng rối loạn. Trong cảnh rối rấm đó, Hạo Nhiên vớ lấy cây đàn, nắm tay Nhã Tịnh giục:

- Đi, đi nhanh… Tôi có tiền án, tôi không thể để bị họ bắt giữ. 

- Không! Ta không thể để mặc Hoàn nằm đây máu me đầy người. 

Nhã Tịnh vùng ra khỏi tay Hạo Nhiên, chạy về phía Hoàn. Nhã Tịnh còn nghe tiếng Hạo Nhiên hét. 

- Nhã Tịnh, nếu cô chọn hắn, giữa tôi và cô không còn liên hệ nữa. 

Nhã Tịnh giật mình quay lại, mắt nhòa lệ, nhưng Nhã Tịnh không thể để Hoàn nằm đây, Nhã Tịnh cũng không muốn Hạo Nhiên bị cảnh sát bắt giữ. Nhã Tịnh định giải thích, nhưng bây giờ không phải là lúc giải thích. Nhã Tịnh chạy đến bên Hoàn đỡ chàng lên:

- Anh Hoàn, ráng ngồi dậy đi, chúng ta nên rời khỏi nơi đây ngay. 

Hoàn nắm lấy tay Nhã Tịnh, cố đứng dậy, tựa vào người Nhã Tịnh và cả hai rời khỏi quán cà phê Sao Lạnh. 

Mấy phút sau, Nhã Tịnh và Hoàn đã ngồi trong chiếc xe hơi của Hoàn. Hoàn vặn chìa khoá cho máy chạy, máu vẫn còn chảy trên mặt. Chàng lái xe lảo đảo như mấy người say rượu…

Nhã Tịnh mở đèn trong xe. Khuôn mặt máu me của Hoàn làm nàng khiếp sợ Nhã Tịnh sợ máu ngay từ nhỏ, nhưng bây giờ không phải là lúc sợ hãi. Nhã Tịnh lấy chiếc khăn tay, thấm máu trên mắt trên môi của Hoàn. Nàng run rẩy. 

- Anh Hoàn. 

- Hừ. 

May là Hoàn chưa hoàn toàn gục hẳn, chàng vẫn còn đủ sức lái. 

- Anh Hoàn, anh lái ngay tới bệnh viện đi… được không? Em không biết lái, hay là em gọi taxi nhé?

- Không, tôi chưa chết đâu, tôi không cần phải tới bệnh viện. 

- Nhưng mà, anh đang chảy máu nhiều quá. Nhã Tịnh bắt đầu khóc, rủi ro anh bị chấn thương bên trong người hay gãy xương thì sao? 

- Anh Hoàn, em van anh, anh hãy đến bệnh viện đi!

Hoàn giận dữ nói:

- Dẹp ba giọt nước mắt của cô đi! Tôi không cần cô thương hại, tôi không cần những giọt nước mắt cá sấu, tôi đã bảo là tôi không chết cơ mà…

Hoàn đưa tay quẹt máu trên mũi vừa nói. Khuôn mặt tái của chàng đầy vẻ giận dữ. Nhã Tịnh thấy sợ hãi, nàng cố chận nhưng nước mắt cứ chảy dài. Nhã Tịnh không dám lên tiếng, cũng không dám giải thích. Sợ nói nhiều khi lại xúc phạm đến tự ái của chàng. Anh Hoàn. Nhã Tịnh thầm gọi trong lòng. Em chưa hề muốn làm anh khổ, anh buồn. Em vẫn thích anh vẫn yêu anh cơ… Thì làm gì em nỡ làm khổ anh. 

Chiếc xe chạy một hồi cũng về đến biệt thự Vườn Dâu, Nhã Tịnh bước xuống định đỡ Hoàn vào nhà, nhưng Hoàn đã phủi tay nàng ra. 

- Không cần, cô vào nhờ cô Lan ra đây, hoặc anh Khải cũng được. Đừng phá giấc ngủ của nội, nếu không tôi sẽ giết cô đấy. 

Nhã Tịnh nhắm mắt, nước mắt lại rơi lả chả. Nàng chạy vội vào nhà gọi vú Kỹ và cô Lan. Nhã Tịnh chỉ nói được một cách ngắn gọn:

- Anh Hoàn đang ở trong xe, anh ấy cần được bác sĩ chăm sóc. 

Rồi nàng chạy vội đi gọi Khải. 

Hoàn được đưa vào thư phòng của chàng, cả nhà không dám mang chàng lên lầu vì sợ làm bà cụ thứa giấc. Bác sỹ Lý nhận được điện thoại đưa thêm một bác sỹ ngoại khoa khác đến ngay. 

Nhã Tịnh đứng một bên, nhìn hai vị bác sĩ rửa vết thương băng bó cho Hoàn. Hoàn bị một vết đứt trên đầu với hơn mấy vết rách ở taỵ Chàng có vẻ mệt mỏi, sau khi được băng bó xong, bác sĩ nhìn vú Kỹ và cô Lan nói:

- May là chỉ có mấy vết thương bên ngoài thôi, hơi đau một chút nhưng chẳng sao đâu. Tôi để lại thuốc giảm đau ở đây, bao giờ cậu ấy bị nhức thì cho uống. 

Bác sĩ còn mỉm cười trấn an:

- Không bị gãy xương hoặc nội thương gì hết. Tôi bảo đảm với quý vị là chỉ ít hôm, cậu ấy lại mạnh như voi cho xem. 

Bác sĩ về xong, vú Kỹ dọn dẹp quần áo bẩn và băng gòn dự Hoàn vẫn nằm trên ghế sa lông. Chàng tỉnh nhưng nhắm mắt yên lặng. Khải khép cửa lại, thẳng thắn nhìn Nhã Tịnh. 

- Chuyện gì xảy ra thế?

Nhã Tịnh chỉ thút thít:

- Anh ấy… đánh lộn với Vạn Hạo Nhiên. 

- Vì cô ư? 

- Vâng. 

Khải trừng mắt nhìn Nhã Tịnh rồi quay sang vú Kỹ và cô Lan. 

- Chuyện này khó giấu được nội vì vết thương của Hoàn quá rõ ràng. Đợi tí tôi mang xe của Hoàn đến tiệm để thay nệm. Còn quý vị thì nói với nội là Hoàn nó bị đụng xe, kính xe bể nên bị mấy vết đứt…

Rồi quay sang Nhã Tịnh, Khải nói:

- Cô làm ơn đi thay quần áo cô đi!

Nói xong, Khải bỏ ra khỏi phòng. 

Nhã Tịnh vẫn khóc, nàng không hiểu sao mình lại có nhiều nước mắt đến như vậy. Nàng bước tới bên Hoàn, định nói mấy lời ân hận, xin lỗi… Nàng chưa kịp nói, thì nước mắt của nàng đã nhỏ xuống tay Hoàn, làm chàng giật mình mở mắt ra. 

- Anh Hoàn… Tại em…Tại em cả. 

Hoàn hét:

- Cút đi! Hãy đi tìm đấng anh hùng của cô, tìm thần tượng của cô… Người đàn hay hát giỏi… đi đi… Tôi đã nói với cô rồi… Nhà họ Tang này xưa nay chưa hề biết cầu lụy ai… Vậy mà tôi đã van cô hai lần… Đừng để tôi phải van lần thứ ba nữa. Đi đi… đi thật xa… Tang Nhi Hoàn này có thể cần tình yêu… Nhưng không cần ai thương hại cả… Cô đi đi… Tôi không muốn gặp cô nữa…

Nhã Tịnh vừa khóc vừa bỏ chạy ra khỏo phòng. Nhưng cô Lan đã đuổi theo, chặn lại và ôm lấy nàng. 

- Đừng khóc, con gái… Đừng để ý đến những lời của kẻ đang giận. Hắn không còn bình tĩnh, hắn không biết đang nói gì…

Nhã Tịnh thấy lòng nhói đau:

- Không được đâu cô Lan ạ! Hoàn nói thật đấy. Hoàn hiểu Hoàn đang nói gì đấy… Hoàn mới bị đánh. Không phải chỉ có nỗi đau thể xác mà còn cả tinh thần. Cô Lan, cô không hiểu đâu. 

Nhưng Nhã Tịnh chỉ nói được mấy chữ:

- Anh Hoàn hiểu anh ấy đang nói gì. 

Và nàng mở cửa chạy ra ngoài bước vào phòng riêng của mình, Nhã Tịnh bước tới soi gương. Trời đất, sao ta lại lem nhem thế này? Đầu bù tóc rối. Mắt sưng húp, áo quần lấm lem vết máu… Nhã Tịnh ngắm lấy mình, bên tai như vẳng lại câu nói của Hạo Nhiên :

- Nhã Tịnh, nếu em chọn hắn, thì coi như giữa chúng ta đã cắt đứt. 

Không! Nhã Tịnh lắc đầu… Không nên thế… Nhã Tịnh lấy lược chải đầu, nàng nói với chính mình:

- Không phải như vậy đâu, anh ấy không cố tình muốn vậy. Anh ấy cũng đang mất bình tĩnh, không biết mình đã nói gì.

Nhã Tịnh nhìn vào gương. Sự sợ hãi vẫn còn tràn ngập trong đôi mắt nàng. 

- Mi đã sai rồi, Nhã Tịnh ạ. Mi đã gặp hai người đàn ông có cá tính mạnh. Nhưng chỉ một điều, mi lại làm hỏng mất cả hai. 

Không lẽ chỉ một buổi tối lại mất đi hai người bạn, hai người đều tốt, đều đáng giá? Không!

Nhã Tịnh đặt lược xuống, bước tới giường, nằm úp mặt xuống gối. Không được! Ngày mai mình phải giải thích cho họ biết. Ngày mai họ sẽ bình tĩnh hơn, sáng suốt hơn. Mình phải đảo ngược lại mọi thứ. Ngày mai!

Còn đêm nay hãy ngủ cho lại sức. Nhưng Nhã Tịnh hiểu rằng đêm nay nàng không thể nào ngủ được.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Hoàng Trân Châu Đôi Mắt Yêu Thương Tập 1 Buổi sáng, Đà Lạt thật đẹp. Những tia nắng ấm áp xuyên qua từng kẽ lá, chiếu rọi xuống mọi cảnh vật. Những thảm cỏ xanh rì, vẫn còn đọng đầy hơi sương. Phong Lan đang chạy bon bon trên đường đến trường, bỗng có tiếng nói quen thuộc cất lên ở phía sau: - Lan! Chờ Điệp với ...
Hồng Kim Đêm Về Hoa Quỳnh Nở - Tập 1 Khoác chiếc ba lô nhỏ màu đen lên vai, Trúc Phương nhảy chân sáo ra phòng khách . Cô hơi khựng người khi thấy ba cô đang ngồi đối diện với 1 người đàn ông lạ . Người khách ăn mặc sang trọng và lịch sự . Trúc Phương cúi đầu lễ phép: - Cháu chào bác . Ông Trường An trợn mắt: - Trúc Phương! Con chào gì lạ vậy ? Tới lượt Trúc Phương nhíu mày: - Sao lại lạ hả ba ? Bạn của ba, con không chào thế, ba lại mắng con hỗn hào . Ông Trường An lắc đầu: - Con thiệt . Nói hoài vẫn không bỏ tật hấp tấp . Trước khi muốn chào ai, con phải nhìn chứ! Đây là Mạc Vũ, con trai bác Mạc Đình bạn thân của ba . Mạc Vũ là Cali trở về thăm quê hương . Cậu ấy sẽ ở lại gia đình ta . Con tới làm quen đi . Trúc Phương le lưỡi . Cô thấy mình đúng là hấp tấp như lời ba nói . Khẽ liếc mắt về phía Mạc Vũ, bắt gặp ánh mắt anh ta cũng đang nhìn cô đầy tinh quái . Trúc Phương nghe tức cười nhưng không dám . Mạc Vũ tỉnh bơ, nét mặt anh ta thật lạnh lùn
Một Cuộc Hồi Sinh - Loại Hoa Xanh....Quay nhìn hai người giúp việc nhà khoanh tay đứng gần đó, bà tiếp : - Thằng Bộc, tao không khiến mày sớ rớ đến bộ sa lông quý giá này, nghe chưa ? Tay chân mày kệch cỡm quá, đụng vào đâu chỉ có làm hư, làm bẩn đồ đạc của người ta thôi. Còn vú già, công việc của vú là ở dưới sân, dưới bếp, tôi không mượn vú lên nhà trên táy ma táy máy... Rồi bà hướng về thằng Di, kết luận : - Nói tóm lại, trừ những khi nhà có khách, tao muốn mày lúc nào cũng có mặt bên cạnh bộ sa lông với một cái phất trần và một cái khăn lau thật sạch... Hiểu rõ chưa nào ?... Thằng nhỏ ngập ngừng thưa : - Thưa thím, cháu hiểu. Bắt đầu từ sáng mai, ở trường về cháu sẽ lo công việc lau chùi trước khi lo học bài, làm bài. Người thím, giọng cong cớn, dè bỉu, dằn từng tiếng:
Dấu Tay Trên Cửa - Loại Hoa Đỏ ...tác giả - Khương Hồng ...
...Tự nhiên Vy cảm thấy nhớ nhớ. Nhớ căn nhà của mẹ và mảnh vườn xum xuê ở Giồng Ông Tố. Nhớ những buổi sáng, buổi chiều, buổi tối êm ả. Vy thở dài… Buổi chiều, gió mát, dòng sông… tiếng võng đưa… những thứ đó đã làm cho ta ủy mị. Rồi liên tưởng đến giấc mơ vừa qua, có Thoại. Thoại hiện diện sáng chói, hiên ngang. Thoại nắm tay Vy bước lên một đài danh dự, giữa hàng vạn người đang reo hò với những lời ca tụng. Hai người đã trở thành “lãnh tụ”, một thứ lãnh tụ trẻ trung. Thế thôi, giấc mơ không có thêm gì nữa. Thật ngắn ngủi. Nhưng cũng thật khích động. Giống như Thoại, rất gần nhưng cũng rất xa Vy. Anh có đấy nhưng nhiều lúc bàng bạc như mây gió. Chắc tại vì anh là một mẫu người đặc biệt dưới mắt Vy. Trong khi đó Vy cảm thấy mình nhỏ nhoi và vô dụng. Vy muốn vươn lên cho được gần bằng như Thoại. Vy muốn tham dự vào tất cả các sinh hoạt của Thoại. Vy muốn làm cánh tay trái của Thoại. Vì anh hoạt động quá, nhưng cũng bí mật quá. Mẫu người của Thoại
Ngọc Phương Ngôi Sao Nhỏ TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA XANH: tình cảm nhẹ nhàng (gia đình, bạn bè) Chương 1 Con đường thành phố vắng hoe, lâu lâu một vài chuyến xe thoáng qua mất hút. Một vài người bộ hành lầm lũi đi và bước vội hơn khi mây đen kéo về vần vũ trên nền như sắp sữa đem cơn mưa tới. Không ai đễ ý đến một cô bé đang lui tới trên vỉa hè cạnh đó. Đôi mắt cô bé buồn rười rượi, ngóng ra xa như đang chờ đợi tìm kiếm một người thân nào đó. Những cơn gió kéo về lồng lộng trên vỉa hè, thổi tung những chiếc lá vàng héo rải rác trên đường bay lên làm cho cô bé càng bồn chồn lo lắng hơn; mái tóc dài một chút xuống vai của cô bé bay rối vào nhau trông thật thảm hại. Những lằn chớp loé sáng trên nền trời! Mưa bắt đầu rơi!!!
Khi sắp mười ba tuổi, anh trai Jem của tôi bị gãy ngay khuỷu tay. Khi lành lại, nỗi sợ không bao giờ có thể chơi bóng được nữa của Jem đã dịu bớt, anh ít nghĩ ngợi về thương tật của mình. Cánh tay trái của anh hơi ngắn hơn cánh tay phải; khi đứng hoặc đi, mu bàn tay anh cứ thẳng góc với thân mình, ngón cái song song với đùi. Anh hoàn toàn không quan tâm, miễn là anh còn chuyền và lốp bóng được. Sau nhiều năm tháng trôi qua đủ để giúp chúng tôi nhìn lại, đôi khi chúng tôi bàn bạc về những sự kiện đưa đẩy đến tai nạn này. Tôi vẫn cho rằng tất cả là do nhà Ewell, nhưng Jem, lớn tôi bốn tuổi, lại bảo chuyện này đã bắt đầu từ trước đó rất lâu. Anh nói chuyện đó bắt đầu vào mùa hè khi Dill đến chơi với chúng tôi, lúc Dill lần đầu mớm cho chúng tôi ý tưởng kéo được Bob Radley ra khỏi nhà. Tôi nói nếu anh muốn có một cái nhìn bao quát về sự việc này, thì thực sự nó bắt đầu với Andrew Jackson. Nếu tướng Jackson không đẩy người Da đỏ Creek 1 lên thượng nguồn thì Simon Finch sẽ không bao gi
Truyện Tuổi Hoa‎ > ‎ Đất Nghịch - Loại Hoa Tím Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 (Truyện phóng tác)
Kẻ Lạ Mặt Trên Hải Cảng - Truyện Tuổi Hoa‎ -- Loại Hoa Đỏ Tủ sách Tuổi Hoa - 1974
Duyên Anh Bồn Lừa Tặng thế hệ các em tôi với một niềm ao ước lớn : trong mọi lãnh vực, các em đều phi thường như Bồn lừa. Duyên Anh 1 TRẬN ĐẤU MỞ MÀN NÀO CŨNG kéo dài. Nhất là những trận đấu mở màn cho những trận đấu quốc tế. Khán giả uể oải nhìn đồng hồ của vận động trường. Thấy kim đồng hồ như đứng lại. Nhưng rồi, khi trọng tài rít một hồi còi dài và giơ tay bắt chéo vào nhau vài lần thì kim đồng hồ chịu khó chạy tới con số khán giả mong muốn. Cầu trường nhộn nhịp hẳn lên. Khán giả đi muộn kéo vô. Khán giả đi sớm không muốn nhúc nhích. Chen nhau, cãi cọ, chửi thề, văng tục. Đó là sinh hoạt muôn đời ở khán đài bình dân. Ô, dù, đủ màu, đủ kiểu, trương lên che nắng cuối năm. Tiếng máy phóng thanh hứa hẹn : - Mười phút nữa, hội tuyển Thiếu-niên Sài-gòn sẽ gặp hội tuyển Ba-tây. Lời hứa hẹn đó thôi thúc khán giả mãnh liệt. Lại nhấp nhổm, chen nhau, cãi cọ, chửi thề. Trong khi, máy phóng thanh nhai nhải đọc tiểu sử và thành tích của đội bóng nhà nghề Ba
Bảo Trợ