Chương 10

29 Tháng Chín 20159:02 SA(Xem: 646)

Chương 10

Ngày tháng lặng lẽ trôi qua, mùa thu đã đến!

Nhã Tịnh giật mình thức giấc lúc nữa đêm. Nàng mở choàng mắt ra, khung cảnh bên ngoài cửa sổ lờ mờ… ánh trăng ư? Hay trời sắp sáng… Nhã Tịnh cũng không rõ nữa. Chỉ Thấy màn cửa lung lay theo gió. Vậy là lúc ngủ Nhã Tịnh đã quên đóng cửa, thế này bà cụ mà biết được kể như bị mắng liền. 

Mùa thu đã đến rồi, đêm rất lạnh, Nhã Tịnh chợt thấy mình tỉnh ngủ hẳn…. Nàng lắng tai nghe, hình như có tiếng đàn guitar ở đâu vọng lại… tiếng suối reo, như tiếng chuông ngân buổi sáng, như tiếng chim chiều gọi bạn, như lời than thở của cây cỏ hoa lá, như tiếng oán than của côn trùng, Nhã Tịnh xoay người trăn trở trên giường…. 

Nàng đứng dậy không mở đèn, chỉ lặng lẽ đi về phía khung cửa sổ. Vén màn lên và mắt hướng về xa xa… Nơi có bờ hồ… ánh trăng đang lấp lánh trên mặt nước… Nơi có khu rừng cây, có cây ngô đồng sừng sững…. Nhã Tịnh trầm tư nghĩ ngợi… Tiếng đàn càng lúc càng như dồn dập hơn, như mưa sa thác đổ, như tiếng thác gào của gió đêm… Như sóng biển dâng trào… Nhã Tịnh bước đến bên tủ áo mò mẫm tìm chiếc áo có cổ tay dài. Nàng thay áo không cần chải đầu rửa mặt. Nhã Tịnh xỏ chân vào đôi giày nhung mềm, lặng lẽ rời khỏi phòng, xuống thang lầu đi qua phòng khách. Nhã Tịnh còn nghe tiếng đồng hồ gõ nhẹ 5 tiếng. Có nghĩa là ánh sáng lờ mờ ngoài cửa sổ là ánh sáng ban mai chứ không phải ánh trăng. 

Nhã Tịnh băng nhanh qua vườn hoa, nàng mở cổng nhỏ rồi men theo con đường mòn sau nhà rồi chạy một mạch đến bờ hồ. Trời tờ mờ sáng, tất cả còn tắm trong sương đêm. Những hạt sương sớm mai làm ướt đẫm đôi hài của Nhã Tịnh. Nhã Tịnh như bị mê hoặc bởi tiếng đàn, càng đến gần bờ hồ tiếng đàn càng thánh thót hơn và lòng người như say đắm bởi những âm thanh huyền hoặc ấy. 

Bước chân Nhã Tịnh càng lúc càng nhanh hơn, nàng sợ trước khi đến kịp tiếng đàn sẽ không còn ngân vang. Những bước chân của nàng đạp bừa lên những chiếc lá khô, những chiếc lá mảnh mai tội nghiệp… Những chiếc gai nhọn, những cây nhỏ như níu kéo bước chân của Nhã Tịnh lại, nhưng Nhã Tịnh cố bước nhanh, cây ngô đồng đã hiện ra trước mắt… Và tiếng đàn cũng đã ngưng bặt!

Nhã Tịnh thấy tim mình đập mạnh. Hắn bỏ đi rồi ư? nàng vội chạy thêm một đoạn đường nhỏ. Đúng như điều Nhã Tịnh đoán, nàng đã nhìn thấy Vạn Hạo Nhiên!

Hạo Nhiên vẫn còn ngồi đó với cây đàn guitar trên tay, đôi mắt hắn mở to nhìn nàng. Có nghĩa là hắn đã sớm nghe bước chân của Nhã Tịnh. Đôi mắt hắn tỉnh táo lạnh lùng không một cảm xúc. Có lẽ hắn khó chịu vì đã bị quấy rầy, hắn không muốn thấy sự hiện diện của Nhã Tịnh. Nhã Tịnh chợt lo âu, tại sao ta lại đến đây? Bị quyến rũ bởi tiếng đàn ư? Hay là ta bị chinh phục bởi tính cách kỳ dị của hắn? Nhã Tịnh định thối lui nhưng chân nàng như bị dính dưới đất, khoảng cách giữa hắn và nàng không còn bao xa…

Hạo Nhiên ngẩng mặt lên nhìn nàng dò xét, mái tóc nàng rối bời, đôi mắt hốt hoảng, đến chiếc áo rộng thùng thình và đôi giày ẩm ướt. Cái nhìn của hắn có vẻ không hài lòng, hơn chán nản. Tôi không phải Tang Tang… Nhã Tịnh nghĩ thầm… Hắn đang định tìm Tang Tang và ta dến phá vỡ sự hồi tưởng nhớ nhung của hắn. Nhã Tịnh cảm thấy mình là đứa con gái ngu ngốc nhất trên đời!

- Xin lỗi, tôi không định quấy rầy anh. Chỉ tại… nghe thấy tiếng đàn… Tôi bị lôi cuốn, không tự chủ được nên tôi đến đây. 

Hạo Nhiên vẫn yên lặng nhìn Nhã Tịnh, khiến nàng không biết phải nói thế nào… Dưới ánh mắt kia, Nhã Tịnh bỗng thấy chạm tự ái. Rõ ràng ta quá ngu đần… Tang Tang… Nhã Tịnh nhìn đôi cánh tay vạm vỡ của Nhiên, đôi cánh tay đang ôm đàn. Nàng không ngờ được những âm thanh dịu dàng đó lại có thể phát xuất từ những ngón tay hung bạo ấy. 

Nhã Tịnh quay lại nói nhanh:

- Thôi chào anh. 

Nhã Tịnh định bước đi, nhưng một mép áo của nàng đã bị giữ lại. 

- Hài của cô bị ẩm lắm rồi. Hạo Nhiên nói một cách bình thản. Nếu lần sau cô muốn ra đây giờ này, thì nên nhớ sương đêm nhiều lắm, cành lá và cả đất đều ẩm, không khéo dễ bị cảm đấy. 

Nhã Tịnh quay đầu lại, nàng nhìn hắn như bị thôi miên. 

- Nhưng tôi không quấy rầy anh chứ?

- Có. 

Hạo Nhiên ngồi xích qua một bên. Nhã Tịnh trông thấy những khúc gỗ lớn, Hạo Nhiên lót sẵn tự bao giờ, hắn lại tiếp. 

- Cô ngồi xuống đi!

Nhã Tịnh ngoan ngoãn ngồi xuống. 

- Hãy cởi hài cô ra!

- Tại sao? 

- Thì cởi đi, bằng không, khí lạnh thấm qua chân sẽ làm cô bị cảm đấy. 

Nhã Tịnh cởi hài, ngồi lên cao một chút. Hai chân trần đặt lên mấy khúc gỗ. Nhã Tịnh kéo mép vái cho phủ đôi chân xong nhìn lên. Khuôn mặt hắn có góc cạnh, đôi môi hắn mỏng, hắn hỏi:

- Cô có biết đàn guitar không?

- Không, nhưng tôi thích lắm, anh có sẵn sàng dạy không?

Hạo Nhiên ngồi thẳng lưng, mặt hắn lạnh, mắt hắn như nước hồ:

- Không. Suốt đời tôi chỉ dạy cho một người con gái đàn thôi…

Nhã Tịnh nói nhanh, nàng cũng không ngờ mình phản ứng nhanh thế:

- Tang Tang phải không? Tang Tang đã chết và quả tim anh cũng mất theo, anh không muốn dạy cho ai đàn nữa, nhưng anh lại thích ngồi đây đàn cho ma quỷ nghe. 

Hạo Nhiên quay lại trừng trừng nhìn làm Nhã Tịnh giật mình. Nàng nghĩ hắn sắp nổi cơn thịnh nô... Nàng vẫn còn nhớ thái độ Hung dữ lần trước hắn bảo nàng cút đi! Nhưng Nhã Tịnh đã nghĩ sai rồi. Hạo Nhiên tỏ ra bình thản trở lại, hắn chỉ hỏi:

- Cô biết chuyện giữa tôi với Tang Tang đến mức độ nào?

Nhã Tịnh hơi bối rối:

- Biết thì có lẽ nhiều, nhưng hiểu thì có lẽ hơi ít. 

- Là sao? 

- Họ nói lúc đầu họ cũng để anh và Tang Tang lấy nhau. Nhưng khi anh em Khải Hoàn tìm đến, họ đã bắt gặp anh đang nằm trên giường với một đứa con gái. 

- Ồ. 

- Chuyện đó có thật không?

- Thật. 

Câu nói của Hạo Nhiên làm Nhã Tịnh thấy thất vọng:

- Tại sao vậy? Không lẽ anh không yêu Tang Tang?

Hạo Nhiên nhìn Nhã Tịnh. 

- Hai chuyện đó có liên hệ gì với nhau?

Nhã Tịnh chợt thấy đỏ mặt, chưa bao giờ Nhã Tịnh nói chuyện với người khác về vấn đề phòng the như thế nầy. Nhã Tịnh chợt phát hiện ra một điều, với Hạo Nhiên, hình như hắn phân rất rõ ràng hai chữ "tình" và "tình dục". Hay là người đàn ông nào cũng đòi hỏi gắn liền tình yêu và tình dục với nhau, thì làm gì có sự hiện diện của những ổ điếm trên đời này? Nhưng làm như vậy quả là không nên. 

Hạo Nhiên hỏi:

- Tại sao cô lại đỏ mặt? Có lẽ vấn đề nầy làm cô ngượng lắm phải không? Con người càng giáo dục nhiều chừng nào, càng thấy có nhiều thứ tự nhiên trở thành bẩn thỉu. Cô với anh em nhà họ Tang giống nhau là ở chỗ đó. Cô cũng nghĩ là tôi đã lừa dối Tang Tang phải không?

Nhã Tịnh chau mày, nhưng cũng tìm lời biện minh. 

- Tôi đã dự đoán đúng. Tôi cũng sớm tiêu liệu được phản ứng của các người. Những con người ở xã hội thượng lưu, ở giai tầng trí thức… Mấy người đều ghe tởm sự phản bội và thiếu trung thực. 

Nhã Tịnh như nghĩ ra điều gì, mắt sáng lên, nàng nắm lấy tay Hạo Nhiên lắc mạnh. 

- Tại sao? Tại sao anh phải làm như thế?

- Làm thế là làm sao? 

- Tại sao anh phải đóng kịch? Có phải anh đã tiên liệu được phản ứng của ho… Anh biết là tối hôm ấy họ sẽ đến tìm. Tang Tang đã cho anh biết như thế, nên anh đi tìm một cô gái, và anh bày màn kịch đó ra… Anh sắp đặt, chỉ để cửa khép hờ… cũng có thể là… Trước khi quen với Tang Tang anh đã ngủ với bao nhiêu cô gái. Cái đó cũng không có gì quan trọng. Nhưng Tang Tang đã làm anh thay đổi… Cô ấy đã giữ chân được anh… Anh không thể sống buông thả nữa… Lúc anh diễn kịch chọc phá anh em nhà họ Tang… Cũng là lúc anh tự giễu mình…

Đôi mắt Hạo Nhiên chợt đỏ lên. 

- Cô lại nói cái qui? gì nữa đó?

- Tôi nói rõ ràng như vậy cợ Có điều tôi không hiểu…

Nhã Tịnh bình tình nói. Mắt mơ màng suy nghĩ rồi đột nhiên nhòm lên:

- Thôi tôi hiểu rồi… hiểu rồi…

Mặt Hạo Nhiên đổi sắc, hắn đưa tay bịt miệng Nhã Tịnh lại. 

- Nếu sự thật cô biết, thì cô đừng nói gì cả. 

Nhã Tịnh tròn xoe mắt nhìn Hạo Nhiên, một tình cảm xúc động tràn ngập tim nàng. Lời của Hạo Nhiên hôm nào như vẳng bên tai:- Chính thôi đã giết Tang Tang. Đúng ra tôi không nên yêu cô ấy, không nên để cô ấy yêu tôi như vậy, để mọi thứ xảy ra mà chặn lại được…

Đây là lời giải. một tay bụi đời với bao tình cảm mâu thuẫn, cao ngạo và tự tị Yêu một nàng con gái đẹp trong trắng như một nàng công chúa nhỏ. Khi tình yêu đã lên đỉnh cao, khi nhận ra sự bất cân xứng của tình yêu cao quý này, điều duy nhất có thể làm được ở đây là gì? Phải chối từ cuộc hôn nhân. Rõ ràng Hạo Nhiên không ngờ được Tang Tang yêu. Mặc cảm tự ti cho thấy, người con gái kia giống như đóa hoa được vun trồng trong khu vườn thượng uyển, còn chàng chỉ là con ngựa bất kham, mình đầy thương tích… Thế là một màn kịch được dựng lên, màn kịch đó đã khiến anh em Khải, Hoàn giận dữ bỏ về. Hạo Nhiên không muốn đóa hoa quý kia bị tàn úa trong gian khổ khó khăn. Nhưng cách giải quyết của chàng vô tình đã khiến hoa kia tàn úa. 

Nhã Tịnh chỉ yên lặng, nàng tuân theo lời Hạo Nhiên không nói gì cả. Nhưng nước mắt đã rưng rưng trên mị Hạo Nhiên hôm nay trông có vẻ hiền hòa. Hắn còn đưa tay lau giùm mắt cho Nhã Tịnh. Không hiểu sao… Nhã Tịnh bỗng nép đầu vào ngực hắn, tựa người vào hắn. 

Hạo Nhiên bỗng nhiên như tỉnh ra, hắn đẩy mạnh Nhã Tịnh khỏi người, rồi hắn hét lên giận dữ:

- Đị Đi!

Nhã Tịnh mắt mờ lệ, đầu nghe đau nhói, một hình thoáng qua tim. Tang Nhi Hoàn! Hình ảnh cũng làm nàng bàng hoàng. Ta hôm nay làm sao vậy? Tại sao ta hành động như thế? Nhưng gã đàn ông trước mặt như có một ma lực, mà nàng không cưỡng lại được. 

Nhã Tịnh trả lời bướng bỉnh. 

- Không, tôi không đi. 

- Nhưng tôi không muốn chuyện cũ tái diễn. 

Hạo Nhiên thở hổn hển:

- Cô đi đi, đi về Vườn Dâu đi, đi mau!

Nhã Tịnh lại nói:

- Không, tôi không về Vườn Dâu vì tôi đâu phải là Tang Tang đâu?

Hạo Nhiên nhìn Nhã Tịnh ngạc nhiên:

- Thế cô từ đâu đến?

Nhã Tịnh bứt rứt, cố tạo ra câu chuyện. 

- Anh muốn biết ư? Anh em Khải Hoàn thấy tôi giống Tang Tang, họ trả lương cho tôi thật cao, nhờ tôi đóng giả vai trò Tang Tang… Tôi đang cần số tiền lớn, đang cần những quần áo đắt tiền… nên tôi nhận lời… vậy đó. 

Hạo Nhiên lấy tay nâng cằm Nhã Tịnh lên. Hắn chăm chú nhìn nàng. Nắng đã lên, nắng đang rọi trên mặt, lên mắt, mái tóc của Nhã Tịnh những tia sáng dịu dàng. 

Hạo Nhiên buông mặt Nhã Tịnh ra, hắn có vẻ giận dữ:

- Tại sao cô lại nói dối? Tôi quả thật không biết cô từ đâu đến, nhưng tôi thấy cô có một đôi mắt thông minh, có làn da trắng mịn, có những tư tưởng nhạy bén thế này và một bản tính ngang ngạnh bốc đồng… tôi biết cô không phải đến từ một giai cấp hèn mọn. 

Nhã Tịnh gật đầu. Trí thông minh của nàng bắt đầu làm việc, sắp xếp lại. 

- Anh nói cũng hơi đúng. Chúng ta cần phải định nghĩa rõ mấy chữ giai cấp hèn mọn, phải không? Anh Hạo Nhiên. Anh có biết rõ về mình chưa? Anh không đẹp trai nhưng có sức hấp dẫn kỳ lạ, anh lại có đôi mắt lúc nào cũng thật hung dữ. Anh đã sử dụng nó để che đậy trái tim đầy mặc cảm và yếu đuối của mình. Anh phải làm ra vẻ thật tàn nhẫn, để che dấu sự cảm xúc động của tình cảm. Như vậy là anh đã sống cho cái vỏ bên ngoài, anh không dám sống thật với chính anh, cái đó làm cho anh cô đơn buồn phiền, bởi vì…

- Thôi câm đi, đừng nói nữa. 

Nhã Tịnh lắc đầu:

- Hừ. Thôi không biết con người đầy khuyết điểm của anh xuất thân từ giai cấp hèn mọn nào…

Hạo Nhiên bậm môi. Nắng đang rọi lên người anh, lên những hạt sương còn đọng trên lá. Nhã Tịnh đứng dậy, lượm mấy chiếc hài trên cỏ. 

- Thôi tôi về, phải về trước khi bà cụ thức dậy… Tôi không muốn làm hỏng màn kịch của tôi. 

Hạo Nhiên vẫn ngồi yên lặng. 

Nhã Tịnh không mang hài vào chân, nàng mang nó trên tay, bước thêm mấy bước, chợt quay người lại. 

- Hãy cho tôi biết muốn tìm anh, tôi phải đến dâu, giờ nào?

Hạo Nhiên nhìn lên, anh chàng có vẻ thay đổi. 

- Tháng này tôi đàn cho quán cà phê Sao Lạnh, mỗi tối từ chín giờ đến 12 giờ khuya. 

- Quán cà phê Sao Lạnh ở đâu?

- Lật niên giám điện thoại ra là biết ngay!

- Thôi được. 

Nhã Tịnh bước nhanh về phía biệt thự Vườn Dâu. Con đường nhỏ vẫn phủ đầy lá rụng.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ