Chương 5

29 Tháng Chín 20158:42 SA(Xem: 609)

Chương 5

Ngày sinh nhật đã đến. Hôm nay cụ bà đúng 80 tuổi. 

Ngay từ sáng sớm, hai anh em Khải và Hoàn đã vào chúc mừng nội, sau đó họ lên xe đi mất. Vú Kỹ thì vào vườn hái những cánh hoa tươi. Cô Lan thì như mãi nghĩ ngợi điều gì. Lúc lên lầu, lúc xuống lầu, lúc ra sân thượng nhìn tới nhìn lui, lúc ngẩn ngơ lên cửa. Nói cái gì cũng lơ lơ chẳng buồn để ý. Chưa bao giờ bà cụ thấy con gái mình lại có vẻ bất an như vậy. Bà bắt đầu nghi ngờ. Tụi nhỏ đang baỳ trò gì đây?

Khoảng 10 giờ hơn, Tào Nghi Quyên đến, đến một mình chứ không phải cùng đi với Khải. Nghi Quyên rất đẹp. Mắt to, miệng nhỏ, cằm nhọn. Khải là đứa theo chủ nghĩa toàn mỹ. Và sau bao nhiêu năm suy nghĩ về con cháu, bà cụ thấy Khả có khuyết điểm chăng, thì cái khuyết điểm đó không gì hơn là "đòi hỏi nhiều quá. " Chính vì sự đòi hỏi quá đáng này, mà Tang Tang phải bỏ đi. 

Thôi, hôm nay là ngày vui, không nên nhắc đến chuyện đó nữa. Bà cụ có chủ trương này từ lâu rồi. Lần đầu tiên, mất thằng con cả, bà cũng đã từng nhủ lòng. Hối tiếc, nhớ nhung quá khứ làm gì cho đau khổ. Hãy nghĩ đến hiện tại để sống. 

Chính vì vậy mà bây giờ bà cảm thấy rất yêu, rất quý Nghi Quyên, đứa cháu dâu tương lai này. Nó còn trẻ và đẹp vô cùng… Rồi… nhưng mà, tại sao hôm nay ta vẫn thấy lòng nao nao thấp thỏm vậy?

Bà cụ nhìn Nghi Quyên. Qua cái màn mắt mờ mờ, bà vẫn thấy Nghi Quyên rất đẹp. Quyên trang điểm khéo, trong chiếc đầm đỏ nổ bật làn da trắng. Mái tóc dài xõa ngang vai. Trong khi Tang Tang thì tóc chỉ chấm vai thôi, trước trán lúc nào cũng lòa xòa những cọng tóc bất trị. 

Tang Tang không thích mặc áo đỏ, nó chỉ yêu màu tím. áo tím, quần tím, ngay chiếc khăn quàng cũng tím. Tang Tang thường nói mình là một đoá "hoa dâu màu tím" cơ mà. Ô… nhưng mà hôm nay đã bảo là không nên nhắc đến Tang Tang. 

Bà cụ nắm lấy tay Nghi Quyên. Cánh tay mềm mại nhỏ nhắn. Tuổi trẻ bao giờ cũng tươi, cũng đẹp… bà nhớ là tuổi trẻ của mình đã đi qua bao lâu rồi. 

- Nghi Quyên, con có biết hai anh em thằng Khải nó làm gì không?

Bà cụ tò mò hỏi, Nghi Quyên cười:

- Không được nội ơi! Con phải giữ lời, con không được nói. 

- Con nghe lời ai thế?

- Dạ, anh Khải ra lệnh. 

Bà cụ thấy hiếu kỳ:

- Thì con chỉ nói nhỏ cho một mình nội nghe thôi. 

Nghi Quyên vẫn lắc đầu:

- Không được đâu, nhưng để con bật mí một chút cho nội nghe nhé: họ định tặng nội một món quà đặc biệt. 

- Món quà gì mà coi bộ quan trọng quá vậy?

- Con cũng không biết nữa. 

Nghi Quyên thành thật nói. Lòng nàng cũng bối rối khi nghĩ về người em chồng từ phương xa sắp trở về. Cô ấy như thế nào? Tính tình có dễ thương không? Có hợp với mình không? Nghe nói Tang Tang là cô gái nhỏ đưọc cưng nhất nhà, nên chắc cô ấy kiêu kỳ lắm. Hai anh em Khải và Hoàn đã lên phi trường đón Tang Tang mà không muốn cho Quyên đi theo. Nhưng nhìn thái độ căng thẳng của họ, Quyên cũng biết vai trò của Tang Tang quan trọng thế nào trong nhà này. Quyên thở dài chỉ mong là Tang Tang không phải là một nàng công chúa kiêu ngạo trong chuyện thần thoại. 

Ngoài cửa có tiếng kèn xe hơi. Cô Lan và vú Kỹ đều chạy ra. họ có vẻ cuống lên một cách đặc biệt. Nghi Quyên cảm thấy hiếu kỳ, đứng dậy bước tới bên cửa nhìn ra ngoài. Bà cụ thì ngồi yên lắng nghe. Cái gì? Cái gì? Chuyện gì thế?

- Đến rồi! Đến rồi! họ đã về đến rồi!

Cô Lan quầy quả trở vào nhà, vội vã vực bà cụ dậy. Nghi Quyên chưa hề thấy cô Lan nhanh nhẹn đến thế. 

- Mẹ đứng dậy ra cửa nhé? Nghi Quyên! Cháu nhắc ghế này mang ra cửa cho nội ngồi đi!

- Chuyện gì? Chuyện gì thế?

Bà cụ ngơ ngác thấy mình bị đẩy ra tận cửa phòng khách, rồi bị ấn xuống chiếc ghế nệm, bà hỏi:

- Chúng bây điên rồi ư? Chúng bây định làm gì thế? 

Giọng nói của cô Lan run run:

- Mẹ cứ ngồi yên, mẹ hãy mở to mắt ra nhìn nhé, xem thử hai anh em thằng Khải mang quà gì về tặng mẹ?

Bà cụ cố mở to mắt, nhìn ra ngoài vườn hoa chiếc xe hơi của Khải đang đậu ngoài cửa, anh em nó đã xuống xe… Lại có người thứ ba chui ra… Bà cụ dụi mắt, cố nhìn… Một đứa con gái, tóc chấm vai, nguyên bộ áo quần màu tím, trên tay là chiếc nón có thắt nơ cũng cùng màu. Cô gái đang đứng ở ngoài nhìn vào… mắt nó nhìn thấy bà. Đột nhiên, cô bé hét lên, rồi chạy ùa vào, chạy xông tới và xà vào lòng bà cụ, nó nói một cách cuống quýt. 

- Ồ, nội ơi, nội ơi! Nội xấu lắm, nội làm con nhớ muốn chết luôn… Nhớ như điên, con không thể học hành gì được đến nỗi bị hỏng hết mấy môn. . Con cứ nhớ nhà mãi… nhớ nội quá, nội ơi!…

Cô gái ngẩng đầu lên nhìn bà cụ, đôi mắt đen của nó ngập đầy nước mắt, nó đưa tay lên vuốt lấy những cọng tóc bạc, những nếp nhăn nheo trên khuôn mặt già, rồi tựa mặt mình lên khuôn mặt nhă, nheo, thì thầm bên tai bà:

- Chúc cho "Bà nội con nít" của con, một sinh nhật vui vẻ. 

- Ồ! Ồ! Ồ!

Bà cụ nghẹn giọng không nói nên lời, bà đưa bàn tay khẳng khiu của mình lên vuốt nhẹ lên lưng cô gái. 

- Con cháu điên của nội mày đó ư? Nội thật không ngờ, nội chẳng dám tin… Nội… Thôi, con hãy ngẩng đầu lên, cho nội ngắm con một chút đi chứ?

Tang Tang. Không phải. Nhã Tịnh ngẩng đầu lên nhìn bà lão với hai dòng nước mắt, nhưng nàng vẫn tươi cười. Cái miệng chu chu ra, vừa nghịch ngợm vừa nũng nịu. Nước mắt đã làm đẫm ướt cả hai gò má, ướt cả đôi bàn tay của bà lão. Bây giờ bà cụ cũng không nhìn thấy gì nữa. Nước mắt đã làm mòn đi tia nhìn của bà, bà khịt khịt mũi… Trước mặt chỉ còn là đôi mắt đen nháy. Đôi tay run run, bà lấy vạt áo chùi mắt. 

- Con cháu điên… Con về làm nội mừng vô cùng… Tại sao thấy nội con lại khóc… con đâu phải là búp bê, là trẻ con đâu? Không mắc cở à?

Nhã Tịnh lấy vạt áo mình lau nước mắt bà cụ:

- Nội ơi! Nội chỉ giỏi nói con thôi. Nội hãy xem lại nội kìa, nội hay khóc quá, nội còn thích khóc hơn cả con. 

Nhã Tịnh chu mỏ ra nũng nịu:

- Con có khóc bao giờ đâu? Nội không thấy con cười đây à?

Rõ ràng bà cụ có nhìn Nhã Tịnh. Có diều mắt mờ quá bà không nhìn thấy rõ. Nhưng bà rất vui, bà chỉ cần biết là cháu cưng của bà đã về. Bao năm rồi mà bản tính nghịch ngợm, nũng nịu vẫn không thay đổi. Nó vẫn dễ cười dễ khóc. Tang Tang đã trở về… con chim nhỏ lưu lạc mấy năm lại trở về… bà cụ cố gắng đè nén cảm xúc nhưng không hiểu sao nước mắt cứ chảy dài. Cô Lan cũng cúi xuống, lấy khăn lau mặt cho mẹ, cô cũng có vẻ xúc động mạnh:

- Cái con nhóc này, vui mừng nội quá rồi quên cả cô, mi hư quá, coi nè, làm nội khóc ròng à. 

Nhã Tịnh quay lại ôm lấy cô Lan:

- Dạ, thưa cô, con xin lỗi cô, chỉ tại nhìn thấy nội là con quên hết, cô không biết là con cưng nội nhất nhà ư? 

Cô Lan nghẹn ngào:

- Phải nói là nội cưng con nhất chứ không phải là con cưng nội. Ra nước ngoài ba năm trời bây giờ quên hết, quên hết chẳng còn lễ phép gì cả…

Bà cụ vẫn luôn tay lau nước mắt, che chở cho cháu:

- Đừng trách cháu, người xưa đã nói sông núi còn có thể thay đổi chứ tính tình thì khó đổi thay, nó đã quen ăn nói vậy rồi, con quên sao? Mẹ biết con ganh với nó cơ mà, phải không, con gái điên của mẹ?

Con gái điên của mẹ! Cái câu mà lâu lắm rồi bà cụ không dùng tới. Cô Lan xúc động quá, cô nhìn Nhã Tịnh với đôi mắt biết ơn. Đối với cô rõ ràng Nhã Tịnh là một vị cứu tinh. Nghệ thuật diễn xuất của Nhã Tịnh vượt quá yêu cầu. 

Nhã Tịnh vẫn nhìn bà cụ, trong khi nước mắt không ngừng chảy trên khuôn mặt già nuạ Nàng đứng lên nghiêng nghiêng đầu, nhướng nhướng mi giống hệt như cử chỉ nũng nịu của Tang Tang ngày xưa. 

- Nội ơi, nội đừng khóc nữa! Nội khóc mãi rồi làm sao ngắm được con? Nội xem này, mấy năm nay con đã cao thêm được hai phân, nội tin không? Con còn mập thêm được một ký nữa… nội này…

Nhã Tịnh kéo dài tiếng gọi:

- Sao nội cứ khóc mãi như vậy, nếu nội còn khóc con sẽ… con sẽ… con sẽ khóc lớn cho nội xem. Con nói là con làm đấy…

Nhã Tịnh chớp chớp mắt, hai hàng nước mắt chảy dài. Rõ ràng cô nàng đang khóc. 

- Thôi đừng… đừng… Tang Tang nhỏ bé của nội… Tang Tang điên con đừng khóc đừng khóc gì hết… nội già rồi nội hay lẩm cẩm. Con coi nè nội đã hết khóc rồi, thật mà… Tại nội mừng quá mà…

Bà cụ luôn miệng thật mà thật mà… nhưng mắt vẫn chưa ráo lệ. Nhã Tịnh cúi xuống ôm chầm lấy bà cụ, vừa khóc vừa nói:

- Hai bà cháu mình thật là điên. Bởi vậy xưa kia đọc tiểu thuyết con nghe ông Tào Tuyết Cần bảo đàn bà được cấu thành bởi nước là đúng. Nước mắt của bà cháu mình nãy giờ sắp thành biển rồi đấy. 

Bà cụ bắt đầu cười, bà lấy khăn lau mắt. Bà cảm thấy trong người thật khỏe, bà lên tiếng gọi:

- Vú Kỹ ơi vú Kỹ, vú đến đây xem nào, có phải Tang Tang nó cao hơn mập hơn không hay vẫn ốm tong teo như ngày nào? Nội không tin ba cái thức ăn của phương Tây, nó đâu bổ bằng của mình. à vú Kỹ, vú đã dọn dẹp sạch sẽ buồng của Tang Tang chưa? Còn cái món dưa cải nó thích ăn nữa… mai vú ra chợ nhớ tìm mua cho nó. 

- Dạ, vâng con làm xong mọi thứ rồi nội ạ. 

Vú Kỹ trả lời, từ xưa tới giờ vú vẫn xử dụng cách xưng hô của mấy đứa nhỏ với bà. Mặc dù biết rõ đây chỉ là màn kịch, nhưng vú không làm sao cầm lòng được. Một màn kịch tuyệt vời, ngập đầy tình thương. một màn kịch đầy nước mắt yêu dấu. Không biết cô Lan và Khải, Hoàn tìm đâu được một đứa con gái thế này. Cái ánh mắt khuôn mặt, giọng nói, nhất cử nhất động đều giống Tang Tang… chỉ khi nào nhìn kỹ mới thấy… đôi mày có sửa lại, tóc được cố tình nâng cao… cô bé hơi cao hơn, môi dày hơn, nước da trắng hơn… nhưng dù sao thì những tiểu tiết này bà cụ cũng không nhìn thấy… Nhìn Nhã Tịnh mà vú thấy lòng xôn xao vú chỉ nói thêm:

- Phòng của Tang Tang con đã chuẩn bị đâu vào đó. Còn món dưa cải đã có sẵn trong bếp. Mọi thứ đã sẵn sàng. 

Bà cụ nói:

- à thì ra vú cũng đồng lõa với họ. Mấy người đều biết Tang Tang hôm nay về vậy mà cố giấu lão già này. 

Nhã Tịnh đứng lên, bước về vú Kỹ. Nghiêng nghiêng đầu liến thoắng. 

- Vú Kỹ nãy giờ đứng đây, mà cố tình trốn con hén!

Vú Kỹ như quên đây chỉ là màn kịch, vội vã phân bua:

- Ối trời! Cô út ơi! Tôi sắp ở sau cùng, làm sao có thể chen chân ra trước được chứ?

Nhã Tịnh bước tới xiết chặt vú Kỹ. 

- Vú yêu quí. Tôi chỉ muốn đùa một chút cho vui thôi. Ồ! cái tật ham ăn chè mè đen của vú hẳn chưa đổi, vú mập quá, ít ra cũng phải lên 10 ký!

Cô Lan cũng tiếp lời:

- Đâu phải chè mè đen đâu. Bây giờ vú Kỹ lại mê ăn món bánh trứng. Suốt ngày cứ thấy ăn hoài. Tôi đã nói rồi, coi chừng, lúc này béo quá rồi đấy. 

Bà cụ ngồi nhìn vú Kỹ với Tang Tang, rồi quay sang Khải và Hoàn. Hai ông anh này từ lúc Tang Tang vào nhà đến giờ, giống như hai ông phỗng đất, chỉ đứng một chỗ nhìn cảnh trùng phùng bà cháu, chứ không hề lên tiếng gì cả. Nghĩ đến chuyện muốn rước Tang Tang về, hẳn hai thằng cháu này phải tốn bao nhiêu công sức, bao nhiêu sắp xếp âu lọ Bà cụ đứng dậy bước tới, một tay nắm lấy Khải, một tay giữ lấy Hoàn, nước mắt lại chảy dài xuống má. Bà cụ cười. Một nụ cười thỏa mãn, hạnh phúc. bà xúc động nói từng tiếng một:

- Xin cảm ơn món quà của hai con. Sẽ chẳng bao giờ bà quên cái món quà sinh nhật hôm nay của hai con. Một món quà sinh nhật quí giá nhất cho ngày nội 80 tuổi. Khải với Hoàn, chúng con là những đứa cháu đáng yêu đáng tự hào của nội. Bây giờ, cả nhà ta đang trùng phùng. Còn gì hạnh phúc hơn ngày hôm nay… Ồ…

Bà cụ như sực nhớ điều gì:

- Tang Tang nó còn chưa biết Nghi Quyên, các con quên giới thiệu chị dâu cho nó rồi…

Có lẽ vì quá sung sướng nên khuôn mặt Hoàn đỏ gay:

- Dạ, không phải quên. Nội vừa gặp Tang Tang là nước mắt với nước mắt. Nước mắt chưa cạn, thì làm sao con giới thiệu cho được?

Hoàn rời khỏi nội, bước tới bên Tang Tang, kéo tay nàng bước về phía Nghi Quyên:

- Tang Tang này, đây là chị dâu cả tương lai của em đấy. 

Nghi Quyên đỏ mặt, chăm chăm nhìn cô em út chồng, nước mắt chưa cạn. Và đôi mắt cứ long lanh. Người con gái trong bộ y phục tím trông đẹp như cánh hoa Penseẹ Một vẻ đẹp thanh thoát. Tang Tang đã chìa tay, cô gái "bạo" như một phụ nữ phương Tây, nắm lấy tay Quyên cô nói:

- Rất hoan nghênh chị thành người nhà họ Tang. 

Tang Tang nói, không ngừng ngắm nghía Quyên, rồi quay sang Khải. 

- Anh cả à, anh thật có phúc… anh đã kiếm được cho em một bà chị dâu rất đẹp… Thật ra thì anh không xứng đáng với chị ấy đâu. 

- Sao vậy?

Khải bước tới, ngắm cả hai cô gái. Nghi Quyên đẹp mỹ miều. Nhã Tịnh lại phóng khoáng, nhí nhảnh giống Tang Tang. Khải tiếp:

- Cảm ơn lời tâng bốc vừa rồi của em, lời này cho thấy, anh cũng có mắt chọn người đó chứ?

Nhã Tịnh quay sang Nghi Quyên chưa kịp nói, Nghi Quyên đã lên tiếng. Có lẽ để lấy lòng cô em chồng:

- Cô đẹp hơn trong ảnh nhiều. 

Nhã Tịnh giật mình. 

- Chị đâu đã trông thấy ảnh của em?

- Vâng, ảnh cô treo đầy nhà kia kìa. 

Nhã Tịnh nghe nói, vội đảo mắt nhìn khắp phòng. Bấy giờ mới thấy từ lò sưởi, đến gía sách, trên tường, đều có ảnh của Tang Tang. Nàng ngẩn ra, vội vã nói:

- Những bức hình cũ này treo mãi làm gì? Bấy giờ tôi chỉ là một đứa con nít. 

Rồi Nhã Tịnh cười với Quyên:

- Vậy mà ai cũng bảo là ảnh thường đẹp hơn người. 

Nhã Tịnh lại liếc nhanh về phía hai anh em Khải Hoàn, rồi quay sang bà cụ. 

- Nội ơi, nội làm con mặt mày bây giờ đầy nước mắt với mồ hôi, bây giờ con phải quay về phòng rửa mặt mới được. 

Bà cụ như sực nhớ ra:

- à! Con vừa xuống phi cơ, có vẻ mệt mỏi lắm, thôi về phòng nghỉ một lúc đi. Còn nhớ phòng cũ của con chứ? nghỉ khỏe khoảng hai tiếng, xong xuống lầu ăn cơm trưa, có món dưa chua của con đó. 

Hoàn vội tiếp lời. 

- Để con đưa em đi, quần áo của Tang Tang còn để trong thùng xe, đợi một tí. 

Hoàn chạy ra xe lấy vali quần áo của Tang Tang vào. 

Khi Nhã Tịnh theo Hoàn bước lên lầu để vào phòng riêng, thì Nhã Tịnh phải ngạc nhiên. Căn phòng quá sang trọng, lại ngập đầy hoa tươi. Bây giờ không cần phải đóng kịch nữa, Nhã Tịnh thở phào nhẹ nhõm. Cửa vừa khép lại, Nhã Tịnh quay qua đã thấy Hoàn đứng tựa lưng gần đấy, không ngừng nhìn nàng. 

- Thế nào, qua cửa ải thứ nhất rồi chứ?

Nhã Tịnh nhí nhảnh hỏi, Hoàn có vẻ xúc động nói:

- Thật, tôi không ngờ, Nhã Tịnh lại diễn xuất tuyệt vời như vậy. Nhất là… Nhất là… ở đâu Nhã Tịnh lại có nhiều nước mắt như vậy chứ?

Nhã Tịnh bối rối:

- Tôi… Tôi cũng không ngờ… không hiểu sao nước mắt cứ tuôn ra. Thật ra… có lẽ tôi không tự kiềm chế được… Tôi thật sự xúc động, anh có tin là… Tôi khóc thật không?

- Tôi tin như vậy. 

Hoàn nói và bỗng nhiên chàng kéo Nhã Tịnh vào lòng hôn nhanh lên môi nàng. 

Nhã Tịnh lúc đầu hơi choáng, rồi bối rối, ngỡ ngàng. Một cảm giác bay bổng, chới với lan khắp người nàng. Một lúc sau Nhã Tịnh mới như tỉnh lại, nàng vội vã đẩy Hoàn qua một bên, rồi lui về phía giường, bối rối nói:

- Anh làm gì vậy? Trong hợp đồng của chúng ta đâu có cái màn này? Tại sao anh lại làm vậy chứ?

Hoàn đỏ mặt nói, chàng cũng có vẻ bối rối:

- Xin lỗi. Hãy tin tôi, chẳng qua tại tôi cũng không kiềm chế được mình…

Và rất nhanh, Hoàn bỏ ra ngoài. 

Nhã Tịnh đứng thẫn thờ nhìn ra cửa, bất giác nàng đưa tay lên sờ môi. Bây giờ nàng mới biết nụ hôn đầu tiên trong đời mình. Nàng đứng đó xôn xao nghĩ lại cái cảm giác lạ lùng nhưng cũng rất dễ chịu khi Hoàn bất chợt hôn mình. 



Buổi sáng, Nhã Tịnh thức giấc bởi tiếng hót líu lo của chim hoàng oanh, nàng mở choàng mắt ra, nhìn trần nhà với hoa văn lạ và ngửi mùi thơm ngát, nghe tiếng chim kêu, tiếng gió rít qua hàng cây. Nhã Tịnh hơi ngỡ ngàng, không biết mình đang ở đâu. Nhưng rồi Nhã Tịnh cũng nhớ ra: Đây không phải là nhà nàng, không phải phòng riêng của nàng, mà là nhà họ Tang, và nàng đang ngủ trong phòng của Tang Tang. 

Nhã Tịnh đưa tay gối đầu, nàng không muốn dậy ngaỵ Mọi việc xảy ra hôm qua như đang quay ngược lại trong đầu nàng. Tất cả diễn ra một cách ăn khớp, kỳ diệu và Nhã Tịnh đã hoàn thành vai trò một cách xuất sắc. Bà cụ không hề lộ vẻ nghi ngờ. Giá cha mà trông thấy, chắc hẳn người cũng phải tròn mắt vì kinh ngạc. Cha! Nhã Tịnh chợt nhớ tới cha và Man Như. 

Lúc đầu, khi quyết định nhận vai kịch, Nhã Tịnh đã nghĩ mấy cách để qua mặt chạ Nào là đã tìm được việc làm ở Đài Loan, hoặc du lịch, hoặc đáp tàu làm một chuyến vòng quanh thế giới... Nhưng cuối cùng thì vẫn là Hoàn, chàng tỏ ra sáng suốt hơn. 

- Thôi đừng bịa chuyện gạt cha cộ Bất cứ một lý do nào cũng có thể làm cha cô nghi kỵ. Lúc đó người đăng báo tìm con gái mất tích thì chúng ta càng bị phiền hơn nữa. Thôi thì nói thật với ông ấy vậy. Nói cho cha Nhã Tịnh biết là Nhã Tịnh cần phải an ủi một bà lão hiền lành và vĩ đại đi...

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ