Chương 5

12 Tháng Chín 20153:27 SA(Xem: 909)

Chương 5

Lượt đoán có lẽ vì Lượt ở nhà lâu quá, Ngọc Bích chờ không được phải ra về. Lượt bèn tìm hào một mình. 

Tuy nhiên, Lượt chỉ quên hiện tại chốc lát mà thôi. Bí mật đang dằn vặt nó mấy ngày nay lại trở về với nó. Nó leo lên ngồi trên một tảng đá, hai tay ôm cằm, trán nhăn lại, nhìn ra biển cả mênh mông cho đến lúc trời sập tối. 

Lượt mang hào tìm được về cho bà Đán. Bà Đán khen Lượt rối rít. Cả ông Đán nữa... Thật là lạ. Ông Đán lại cũng khen Lượt nữa. Trong suốt bữa ăn, ông đối với Lượt rất là thiện cảm. Thái độ của ông Đán làm Lượt lại càng thêm hoang mang. Ăn xong, khi vào phòng riêng, Lượt ngồi một mình tự hỏi không biết cuộc đối thoại Lượt tình cờ nghe được cách đây vài giờ có đúng hay không, hay đó chỉ là do sự tưởng tượng phóng đại của mình. 

Nếu Lượt viết thư kể cho mẹ nghe chuyện này, không biết mẹ có tin Lượt không? Nghĩ đến mẹ, Lượt thấy ấm cả lòng. 

Trời đã tối hẳn. Lượt tắt đền đi ngủ. Nếu như thường, nó đã ngủ ngon một mạch cho đến sáng. Nhưng có lẽ vì quá nhiều suy nghĩ về tình trạng hiện tại. Lượt trằn trọc mãi ngủ không được. Bao nhiêu câu hỏi: "tại sao?" "Thế nào?" cứ quấn quít rối bời trong đầu nó. Lượt thao thức mãi. Thình lình, giữa đêm tối yên lặng âm u, Lượt nghe tiếng động cơ cano nổ ngay bờ biển trước nhà. Lượt ngồi nhổm dậy chạy ra cửa sổ cố mở to mắt xem chuyện gì. Trời tối mịt. Dù hết sức cố gắng Lượt chả thấy gì cả. Một lát sau, Lượt nghe nhiều tiếng xì xào, trong đó có tiếng nói của ông Đán, rồi tiếng cửa mở và tiếng chân người... Có lẽ là bác Hoàng về chăng? Biết đâu bác sốt ruột vì có cháu ở đây nên mới về gặp giữa đêm khuya như thế này. Lượt đã tỉnh ngủ hẳn. Lượt đứng dậy mở cửa phòng tính đi xuống nhà. Nhưng... cánh cửa vẫn không nhúc nhích dù Lượt vặn nắm cửa mấy lần. Người ta đã khóa cửa phòng và nhốt Lượt trong đó. Tại sao vậy? Tại sao ông Đán lại nhốt Lượt không cho Lượt gặp bác Hoàng? Lượt bỗng cảm thấy tức dữ dội. Nó muốn hét to lên, hét thật to cho bác Hoàng biết nó đang bị nhốt trong này. Nhưng, Lượt đã cố gắng tự chủ được, Lượt trở vào nhìn qua cửa sổ. Dù cặp mắt cố gắng hết sức để xuyên thủng bóng đêm, Lượt vẫn không thấy gì hết. Lượt cố lắng tai nghe... tiếng người lao xao hòa với tiếng sóng biển tạo thành một âm thanh lạ lùng giữa hòn đảo bí mật này. Biết đâu không phải là bác Hoàng, mà là một người khác? Nhưng dù bác Hoàng hay một người khác, tại sao người ta lại nhốt Lượt trong phòng? 

Lượt không dám đốt đèn vì sợ ánh sáng làm người ta biết Lượt còn thức. Lượt mò mẫn mở vali lấy ra chiếc đèn bấm Lượt mang theo từ Saigon. 

Cầm cái đèn bấm, Lượt tiến ra phía cửa và chiếu ánh sáng vào ổ khóa. 

Lượt quan sát thấy chìa khóa vẫn còn nằm trong ổ khóa ở phía ngoài. Có lẽ người ta đã quá vội nên quên cả lấy chìa khóa. Nếu Lượt tìm cách lấy được chìa khóa thì Lượt sẽ ra khỏi phòng dễ dàng và biết đâu nhờ đó Lượt sẽ khám phá được nhiều điều hay, Lượt suy nghĩ. 

Lượt cho vòng tròn ánh sáng xuống dần phía cửa, cánh cửa cách mặt đất khoảng hai phân. Thấy vậy, Lượt bèn quyết định hành động. 

Nó lấy một tờ giấy cạt tông đút phía dưới cửa. Nó đẩy tờ giấy đó ra ngoài chỉ chừa một chút xíu ở trong vừa đủ lấy tay kéo vào mà thôi. 

Kế đó, nó lấy một cây bút chì đút vào ổ khóa tìm cách đẩy chỉ khóa rớt xuống. Nhưng dù cố gắng, Lượt vẫn không thành công, chiếc chìa khóa bên ngoài vẫn không nhúc nhích. Lượt chán nản, tính bỏ cuộc, Lượt ra phía cửa sổ ngồi thở dốc. 

Một lát sau, cố gắng dồn hết mọi nghị lực, Lượt làm việc trở lại. Công việc này đúng là đòi hỏi nhiều kiên nhẫn và khéo léo. Một tay chiếu đèn bấm, một tay sử dụng cây bút chì, Lượt nhẫn nại tìm cách đút chìa khóa vào khớp để đẩy nó rớt ra ngoài. 

Vừa đến lúc Lượt chán nản tột độ thì chìa khóa từ từ được đẩy ra ngoài một cách hết sức tốt đẹp. Lượt đã thành công. Sự kiên nhẫn của Lượt đã được đền bù. 

Lượt thận trọng đẩy chìa khóa ra ngoài. Chỉ chốc lát chiếc chìa khóa rớt xuống đất nàm trên tờ giấy cạt tông Lượt để lúc nãy. 

Lượt kéo tờ giấy vào lấy chìa khóa. 

Chỉ cần quay chìa khóa hai vòng, Lượt mở được cửa phòng ra ngoài. Tim Lượt đập thình thịch. Lượt đi nhè nhẹ ra ngoài. 

Tối om và im lặng. Lượt đóng cửa phong lại và đặt chìa khóa và ổ khóa để mọi người khỏi nghi ngờ nó đã đi ra ngoài. 

Lượt đi chân không về phía cầu thang và tiến từ từ xuống nhà. Lượt đi hết sức thận trọng. Chân chạm đất mà Lượt cũng không hay. Lượt đi ra phía cổng. Tất cả bây giờ đều im lặng hoàn toàn. Ông bà Đán dường như không có trong nhà. Nhờ bóng đêm Lượt lấy lại bình tĩnh đi mạnh dạn ra bờ biển. Chiếc cano lạ đang nằm ven bờ biển. Lượt mò mẫm đến gần. Khi tiến sát cano, Lượt đọc thấy được giòng chữ vẽ trên cano: Nguyễn Văn Hoàng. Đúng rồi! Bác Hoàng đã về nhà, nhưg bác Hoàng không chịu gặp cháu. Bác đã nhốc cháu trong phòng. Tại sao vậy? Tại sao? Tại sao? Lượt muố điên lên, nó chả hiểu gì cả. 

Trong nhà hiện không có ai hết. Như thế bác Hoàng đã đi với ông bà Đán, nhưng đi đâu?

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ