Chương 13

13 Tháng Ba 201510:04 SA(Xem: 1049)

Chương 13

Nha Trang !
Ra khỏi nhà ga, Dũng và Nga khấp khởi nửa mừng, nửa lo. Mừng vì cuộc hành trình vừa qua không có gì trắc trở. Chuyến tàu đêm, mọi người đều say ngủ, hàng hóa chất đầy, nên không ai để ý đến hai đứa trẻ ngồi khuất một chỗ. Nhưng bước chân vào thành phố thì nỗi lo ngại làm cho lòng họ không yên.

Dũng tự hỏi : liệu Nga có nhận ra được ngôi nhà thuở nhỏ giữa bao nhiêu ngôi nhà trong thành phố này không ?
Anh liếc nhìn Nga, và hiểu ngay Nga cũng đang trong tình trạng lo ngại ấy. Cả hai im lặng đi, nhớn nhác hết phố này qua phố khác… Chiều đến họ lần ra phía bờ biển.
- Anh Dũng coi kìa !

Phía trước mặt một dãy nhà kiểu biệt thự nằm dài trên bãi biển. Đứng xa nhìn lại bóng những ngôi nhà đó in hình trên mặt biển xanh lơ, đang nhuốm hồng dưới ánh nắng hoàng hôn.
Nga mừng rỡ :
- Đúng đây rồi ! Hồi nhỏ Nga đã ở đây.

Cô bé hăm hở kéo Dũng về phía ấy, tim đập rộn ràng. Qua mỗi biệt thự thấy có cây dừa nào trong vườn Dũng cũng chỉ cho Nga. Cô bé hồi hộp đến gần nhìn qua hàng rào rồi lại lắc đầu :
- Không, không phải nhà này.
Hy vọng tìm lại được căn nhà hồi thơ ấu mong manh, và cũng thực vất vả. Tuy vậy Nga như quên cả mệt nhọc, hễ nhác thấy bóng dừa thấp thoáng sau một hàng rào là cô bé lại kéo Dũng đi tới. Nắng chiều dần tắt. Dũng nghĩ đến chỗ trú nhờ qua đêm. Anh bảo Nga :

- Trời gần tối rồi. Chúng ta phải lo chỗ nghỉ đêm nay đã.
Nga cố nài :
- Ráng tìm thêm một đường phố này nữa, anh Dũng ạ.
Rồi Nga lại kéo Dũng đi, cho đến khi mệt nhoài, Nga choáng váng phải bám lấy Dũng. Anh phải can :
- Thôi để sáng mai, khỏe khoắn, Dũng sẽ đưa Nga rảo khắp thành phố. Thế nào Nga cũng tìm thấy.
Mệt quá, Nga đành theo Dũng, rầu rĩ quặt sang một đại lộ có hai hàng cây thẳng tắp chạy vào thành phố. Chợt Nga dừng lại, thốt gọi :

- Anh Dũng !....
Nga chỉ vào một ngôi nhà khuất sau hàng dừa cao lớn.
- Đây rồi. Chính ngôi nhà này đây. Ồ, anh Dũng ơi, chắc Nga không nhầm đâu.
Dũng hấp tấp theo Nga đến gần. Ngôi nhà không có tường ngăn, không có giậu sắt, chỉ có ít cây cảnh trồng thành hàng làm giới hạn phân chia ranh giới. Dũng lưỡng lự không dám xâm nhập vào vườn, nhưng Nga đã hối hả kéo anh tới thềm cửa. Dũng phân vân tự hỏi : phải chăng đây chính là nhà của cha mẹ Nga ? Dù sao thì hai đứa cũng đã đứng ở trước cửa rồi. Dũng rụt rè đưa tay lên bấm chuông, rồi lo lắng đứng đợi. Có tiếng vặn khóa và cánh cửa hé mở. Một đầu người ló ra nhìn rồi cau mặt gắt :

- Muốn xin tiền hả. Vậy mà cũng bấm chuông nữa !
Dũng cãi :
- Chúng tôi không phải là kẻ hành khất.
- Thế muốn gì chớ ?
Dũng cố tìm lời giải thích. Anh ấp úng nói :
- Trong nhà này... có một em gái tên là Nga... bị thất lạc từ hồi còn nhỏ...
Nhưng người đàn ông đã ngắt ngang :

- Tụi bây lộn xộn gì đó, ông bà chủ đây không có con và nhà này cũng không có ai tên Nga cả ! Thôi cút đi không tao thả chó ra cắn què bây giờ.
Cánh cửa đóng sập lại. Nga bật khóc nức nở. Dũng dìu Nga trở ra, nhưng tới lề đường, Nga nhất định không chịu đi đâu nữa. Cô bé ngồi bệt xuống vệ hè ôm mặt khóc tấm tức. Dũng cố an ủi Nga, cho rằng Nga có thể lầm. Nga càng nức nở hơn, và nhất định không chịu :

- Không, Nga nhất quyết đây là nhà Nga. Nga nhận ra mấy cây dừa, mấy bực thềm cửa mà có lần chơi lò cò Nga đã bị té.
Cô bé vén mái tóc xòa trên trán chỉ một vết sẹo nhỏ gần thái dương :

- Anh coi này, vết sẹo hồi Nga bị té hãy còn đây. Nga đâu có nhầm...
Dũng không muốn làm Nga buồn thêm nữa. Nga đã khăng khăng ngồi lại, nên Dũng cũng đành ngồi xuống bên cạnh. Trời đã sẫm tối. Gió biển thổi vào lành lạnh. Nhưng Nga không hay biết gì, cứ lẩm bẩm như trong cơn mê sảng.
- Nhà của Nga... nhà của cha mẹ Nga...
Một người đàn bà từ bên kia đường sang, rảo bước vào trong vườn. Nga vùng đứng lên, đuổi theo bà ta đến thềm cửa.
- Bà ơi !
Người đàn bà có tuổi giật mình quay lại.
- Gì đó em ?
Nga nước mắt ròng ròng :

- Bà ơi, hồi xưa em ở nhà này... em bị lạc lâu lắm rồi... nhưng em vẫn còn nhận được. Tên em là Nga...
Người đàn bà chăm chú nhìn Nga rồi thốt kêu :
- Nga... em vừa nói tên em là Nga ?
Bà dìu Nga vào trong nhà, bật sáng ngọn đèn, chăm chú nhìn vào mặt cô bé :
- Nga, trời ơi, có phải thật là bé Nga của vú đây không ?
Đôi tay run rẩy, bà nâng mặt Nga lên ngắm nghía vuốt ve :
- Phải, vú nhận ra em rồi, khuôn mặt này, cái cằm này, mái tóc óng mượt này, đúng là Nga của vú rồi. Trời đất thánh thần ơi, tôi mê hay tỉnh đây ? Nga !... Em đi đâu bây giờ mới về !
Bà ôm Nga vào lòng, nghẹn ngào :

- Nga, em không nhận ra vú sao ?... Vú nuôi em từ hồi mới lọt lòng... vú Tám của em đây mà cưng !
Nga lẩm bẩm :
- Vú Tám... vú Tám, vâng em nhớ ra rồi.
- Nga ơi, hồi em bị lạc cả nhà đều khóc hết nước mắt. Em lạc đi đâu ?... và sao nay lại trở về được... nói cho vú nghe đi...
Xúc động dâng nghẹn nơi cổ, Nga chỉ yên lặng khóc. Dũng kể đầu đuôi cho vú Tám nghe.
Nga hỏi :

- Ba má em đâu rồi vú ? Sao không cho em gặp ba má em đi ?
Bà vú vừa khóc, vừa hôn lên mặt Nga.
- Tội nghiệp, ba em chết rồi. Ông là một sĩ quan hải quân, thường xuống tàu đi luôn. Cách đây hai năm, sau một chuyến đi, ông trở về bị đau rồi mất. Ông thương nhớ em lắm, trên giường bệnh ông gọi tên em hoài.
Nga bưng mặt, nói không ra hơi :

- Còn má ?
- Khi ba em mất, má em không muốn ở lại Nha Trang nữa. Bao đau buồn xảy ra nơi đây, nên bà đã đi nơi khác.
- Thế ngôi nhà này ?
- Bà bán cho vợ chồng một người bạn, hiện nay đương nghỉ trên Đà lạt. Vú muốn theo bà, nhưng vú già rồi, lại quê vú ở đây nên vú nhận làm công cho ông bà chủ mới.
- Hiện giờ má em ở đâu ?
- Bán nhà này rồi, bà mua một nhà khác ở Sài Gòn...
- Sàigòn ?
- Phải, ở đường Duy Tân, gần nhà thờ Đức Bà.
Nga và Dũng nhìn nhau. Họ bỗng hiểu tại sao Sáu Lung lại vội vã đem Nga đi nơi khác.
- Má ở Sài gòn ! Em sẽ về Sài gòn gặp má.

Cơn xúc động quá mạnh vẫn còn làm cho mặt Nga tái xanh và không ngớt run rẩy. Vú Tám nói :
- Em không thể đi ngay Sài gòn vào giờ này được cưng ạ. Để vú dọn chỗ ngủ, và để hai em ăn uống cho khỏe đã. Ông bà chủ đi vắng nhưng ở đây vú là quản gia. Với lại nếu có nhà chắc ông bà chủ cũng mừng lắm vì ông bà là bạn thân với ba má em khi xưa.

Nửa giờ sau, Nga thiếp ngủ trong căn phòng xinh xắn của cô thủa trước. Còn Dũng nằm bên ngoài có cửa sổ nhìn ra đại lộ. Anh nhìn mảnh trời sao hiện ngoài khuôn cửa và thấy lòng lâng lâng khoan khoái. Mục đích của anh thế là đã thực hiện. Ngày mai anh sẽ đưa Nga về Sài gòn, đến đường Duy Tân gặp mẹ. Hôm đầu gặp Dũng, Nga đã nói láo với anh rằng nhà cô ở đường Tự Do, một phố lớn ở Sàigòn. Phải chăng đây là một linh cảm ? Chỉ còn một quãng hành trình nữa, Nga sẽ sung sướng hoàn toàn, sẽ trở về sống trong một ngôi nhà tráng lệ, sẽ mặc những quần áo đẹp làm tăng thêm vẻ xinh xắn của cô. Từ nay Nga chẳng bao giờ đặt chân vào những ngõ hẻm lầy lội như bên Khánh Hội nữa, và biết đâu khi Nga gặp Dũng đứng bán báo trước nhà Bưu điện, cô bé lại chẳng nở một nụ cười thương hại...

Ý nghĩ ấy làm Dũng buồn se thắt. Anh ra đóng cửa sổ lại, quay về giường rồi cũng chợp ngủ luôn.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ