Chị Nhà Sách Văn Hiến

10 Tháng Bảy 20202:06 SA(Xem: 537)
CHỊ NHÀ SÁCH VĂN HIẾN

Tôi gởi xe Honda 72 trên tàu lửa, từ ga Đà Nẵng, trở về Huế. Gặp Bà Cụ già bán thơm miếng, tôi nói láo để được giúp Bà: ''Mệ (3) ơi, ngày trước, mạ con cũng đi bán khoai, chuối, thơm như Mệ để nuôi con ăn học. Chừ, Mệ cho con bán thơm giùm Mệ để con thấy khổ ra răng, mà gắng học thành tài. Được không, Mệ?''

Bà Cụ nhìn tôi, mỉm cười, từ chối: ''Dáng thư sinh, sạch sẽ như rứa, đi bán thơm, ai tin! Thiên hạ cười cho chừ!''
sach
Tôi năn nỉ. Bà Cụ miễn cưởng để tôi bưng rổ thơm lát đi mời bà con mua. Ai dè, thơm bán nhanh là nhờ hành khách thấy tôi vui tính! Bà Cụ mừng, gọt, xẻ thêm thơm để tôi ''rao hàng'' tiếp. Khi xe lửa qua khỏi Lăng Cô, tôi nghỉ ''giải lao'' ở toa thứ sáu để hút thuốc.

Bà Cụ nói: ''Cháu đừng bán nữa, nghe! Ngó trai tráng đi bán thơm, Mệ cảm động lắm! Cháu thương người như rứa, Ông Trời luôn phù hộ cho cháu.''

Bà Cụ còn muốn nói thêm gì nữa. Nhưng, thình lình, có tiếng nổ lớn! Cả chiếc xe lửa dài rung chuyển. Mìn khủng bố làm đầu máy và ba toa trước ''văng'' xuống kênh! Nếu không bán thơm giúp Bà Cụ già, chắc tôi đã bị thương hay mất mạng vì, trước đó, tôi đứng, ngồi ở toa thứ ba.

Tiếng khóc la, cầu cứu inh ỏi. Nhiều người bị thương được hành khách đưa xuống nằm cạnh đường ''rầy'' hay ở bờ kênh...

Tôi giúp Bà Cụ lội sang bên quốc lộ. Chợt thấy một thiếu phụ đang ẵm bé sơ sinh, tôi nói: ''Chị ơi, đưa cháu em bồng cho.''

Ngõ lời như thế, bởi vì tế nhị, tôi không muốn ''đụng'' tới túi xách màu đen mà Chị ấy đeo trên vai. Chị nhìn tôi và nói: ''Em làm ơn xách giúp Chị cái giỏ ni. Thanh niên chưa vợ, không biết cách bồng cháu mô!''

Tôi kéo túi xách khỏi vai Chị và lội nước sát Chị để vừa canh chừng Chị, vừa dìu Bà Cụ. Các loại xe đò, trọng tải từ Đà Nẵng ra Huế được dịp ''hốt'' khách! Tôi phải cố gắng lắm mới đẩy được Bà Cụ và Chị lên xe. Còn tôi thì đeo ở phía sau.

Anh ''lơ'' xe la lên: ''Đứng, vịn như rứa, Cảnh Sát phạt, giữ xe ngay! Ai chịu? Đó là chưa nói chuyện rớt xuống đường, bị thiệt mạng!''

Nghe chữ ''xe'', tôi mới nói với Chị: ''Chị ơi, xe Honda em còn nằm trên tàu lửa. Em phải qua lấy, kẽo mất.''

Chị hối thúc: ''Em qua mau đi! Ai dè giúp Chị, mà quên cả xe. Chị cám ơn và xin lỗi em. Nì, nhớ lên Nhà Sách Văn Hiến gặp Chị, nghe em!''

Tôi ''dạ'', đứng nhìn xe đò chuyển bánh. Bóng ''gái một con, trông mòn con mắt'' trong xe chạy khuất dần dưới cơn mưa tầm tã...

Tôi trả tiền cho người giúp ''khiêng'' chiếc Honda sang quốc lộ 1. Lên tới nhà, thay quần áo ướt mèm, tôi thấy nơi cặp giò năm con đĩa to bằng ngón chân cái bởi vì chúng đã hút nhiều máu. Trong lúc kiếm gì đó để bứt đĩa ra khỏi chân, tôi ''hoảng hồn'' vì cái giỏ của Chị Nhà Sách Văn Hiến nằm ở trên bàn học. Tôi vội mở nó ra xem. Trong giỏ, có ''túi'' vàng lá!!! Rồi người tôi run lên và bắt đầu biết lạnh.

Bỗng nhiên, như có tiếng bảo tôi: ''Giấu đi! Dại chi, mà không lấy?''

Nhưng, liền sau đó, nhìn lên Thánh Giá, nhớ tới ''Mười Điều Răn'', kinh ''Lạy Cha'', tám ''Mối Phúc Thật'', hình dung bao nhiêu ''thảm cảnh'' sẽ xảy ra cho Chị Nhà Sách Văn Hiến nếu tôi không đem số vàng đến cho Chị theo Lời Chúa dạy: ''Của Xêda thì hãy trả lại cho Xêda.''

Chưa ăn, uống gì, nhưng tôi vẫn không thấy đói và khát, rồi lấy áo ''poncho'' của Nhà Binh, khoác vào người để đi đường cho an toàn với hy vọng rằng người ta tưởng mình là lính trong mưa.

Đến trước Nhà Sách, tôi nghe tim đập thình thịch. Trời mưa càng lớn. Căn nhà bên cạnh Tiệm Sách cũng đóng kín cửa. Ghé tai nghe ''động tĩnh'' bên trong, tôi biết Chị là con dâu đang bị Nhà Chồng ''trách móc, càm ràm...'', đại khái là gia đình không ngờ Chị có thể tin người, ''chọn mặt gởi vàng'' vô lý như rứa, như tê.

Ngoài ra, tôi còn nghe được câu này: ''Trời ơi, cả gia tài giao cho người không quen! Lấy chi mà làm ăn?''

Cầm lòng không được, tôi ''đập'' mạnh vào cửa. Có người ra mở, nhìn tôi và hỏi tôi là ai. Tôi trả lời: ''Dạ, con là người cùng đi tàu lửa với Chị... Bác làm ơn cho con được gặp Chị nớ.''

Chị phóng ra, hỏi to vì xúc động:

''Có phải em không?''

''Dạ, em đây! Em mang giỏ xách đến trả lại Chị.''

Chị vội vàng chạy đến ôm tôi, rồi nói: ''Rứa mà cả nhà không tin con! Thôi, em vô đây. Chừ, em bồng cháu được rồi.''

Chị dẫn tôi vào phòng của ''Anh-Chị''. (Anh vắng nhà.) Cháu đang ngủ. Chị đánh thức nó dậy và trao cho tôi bồng, rồi nói: ''Mai mốt lớn lên, con học đức tính của cậu..., nghe con! À, em ăn chi chưa? Tên là chi rứa?''

''Dạ, em tên Phước.''

''Đúng là Phước! Em tốt quá! Chị biết ơn em lắm...''

Tôi cố tình ''đánh trống lảng'': ''Con xin lỗi cả nhà và Chị vì, muốn biết trong giỏ xách có chi để tính chuyện đi đường, con phải mở ra xem, chứ không do tò mò.''

Hai Bác cảm ơn tôi và xin lỗi con dâu. Chị cảm thấy sung sướng, có thể nói đó cũng là giây phút hạnh phúc vì Chị được ''thanh minh''.

Chị liền nói như để cả nhà nghe: ''Chị có hai đứa em ở Đà Nẵng, đẹp gái lắm! Mai mốt, Chị sẽ xin Ông Bà Ngoại cháu gả cho em một đứa.''

Tôi nói đùa: ''Cả hai, được không, Chị?''

Chị cũng đùa theo: ''Được luôn! Lấy chồng như em thì đúng là gặp ''phước!''

Tôi ở lại với Chị không lâu vì muốn để Chị được nghĩ ngơi, ngủ ngon và vì tôi chợt nhớ ra rằng vết thương do đĩa cắn, vẫn còn rướm máu. Tôi liền xin phép Chị và gia đình trở về với lời hẹn mà tôi không thực hiện như đã trình bày.

Ngoài ra, tôi tự nhũ: ĐỪNG ''THẤY SANG, BẮT QUÀNG LÀM HỌ!''

Hôm nay, sống ly Hương, nhớ kỷ niệm Hồng Ân, ''thằng em rể hụt'' mong biết tin về Chị, cháu và Anh (tức Chồng của Chị) mà nó chưa được thấy mặt.

Ghi chú:

1- Con người đã được Thiên Chúa tiền định từ muôn thuở như trong Kinh Thánh: ''Ngài đã chọn chúng ta trước khi tạo thành Vũ Trụ để chúng ta trở nên thánh thiện, không tì vết trước Nhan Thánh Ngài.'' (Êphêxô 1,4)

2- Thanh Sinh Công: Thanh niên, sinh viên, học sinh Công Giáo.

3- ''Mệ'' là ''Bà'' như ''Mệ Nội, Mệ Ngoại'', khác với Mệ là từ để chỉ con cháu Triều Nguyễn, ví dụ: Các mệ ở Huế. Tại Đức, nhiều bà con ''đùa thân mật'' với Bác Sỹ Tôn Thất Hứa: ''Con thưa Mệ.''

Vào Link Công Giáo Info bên dưới, có thư tôi gởi cho Chị Nhà Sách Văn Hiến, nhất là phần ''Dẫn Nhập'' về bài viết.

http://conggiao.info/chi%CC%A3-nha%CC%80-sa%CC%81ch-van-hie%CC%81n-thanh-noi-hue%CC%81-d-7781

Đaminh Phan văn Phước

Đức Quốc, 23.5.2012

Buổi gặp mặt một số sinh viên Công Giáo nhiều Phân Khoa và Ban. Có Linh Mục Nguyễn Tiến Huynh (Tiến Sĩ Sorbonne, Paris, Giáo Sư Triết Văn Khoa và Sư Phạm, Đại Chủng Viện, Hiệu Trưởng, Tuyên Úy Liên Đoàn Sinh Viên Công Giáo), anh-chị-em cựu học sinh Trường Providence, Jeanne d'Arc, Pellerin (Lasan Bình Linh) Tiểu Chủng Viện Hoan Thiện, Đệ Tử Dòng Chúa Cứu Thế. Còn Phan văn Phước ôm tập hồ sơ, hai người (đứng bên tay trái tôi) cũng tên Phước.

Link: Phuoc Phan:

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=2648531415475864&id=100009570944477

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
🌹 Quà sinh nhật Trong năm đứa con của má, chị nghèo nhất. Chồng mất sớm, con đang tuổi ăn học. Gần tới lễ mừng thọ 70 tuổi của má, cả nhà họp bàn xem nên chọn nhà hàng nào, bao nhiêu bàn, mời bao nhiêu người. Chị lặng lẽ đến bên má : "Má ơi, má thèm gì, để con nấu má ăn?" Chưa tan tiệc, Má về sớm, nói vì mệt. Ai cũng chặc lưỡi : "Sao má chẳng ăn gì?" Về nhà, mọi người tìm má. Dưới bếp, má đang ăn cơm với tô canh chua lá me và đĩa cá bống kho tiêu chị mang đến... 🌹 Con Nuôi Thầy giáo lớp 1 thảo luận với lớp về một bức hình chụp, có một cậu bé màu tóc khác mọi người trong gia đình. Một học sinh cho rằng cậu bé trong hình chính là con nuôi. Một cô bé nói : - Mình biết tất cả về con nuôi đấy. Một học sinh khác hỏi : - Thế con nuôi là gì ? Cô bé trả lời: - Con nuôi nghĩa là mình lớn lên từ trong tim mẹ mình chứ không phải từ trong bụng. 🌹
Đám cưới dài dằng dặc trên con đường thấp lè tè phủ bóng mát từ những hàng cây cao ở bờ dốc các trang trại. Đôi tân hôn đi đầu rồi đến cha mẹ, khách mời và người nghèo trong vùng, cuối cùng là bọn trẻ con. Chúng lượn quanh đám rước như những con ruồi, hoặc chen vào giữa hàng hay leo lên cành cây để nhìn cho rõ. Chú rể là một anh chàng bảnh trai tên là Jean Patu, chủ trại giàu nhất vùng. Nhưng trước hết đó là một anh thợ săn cuồng nhiệt, say mê săn bắn đến độ sẵn sàng tiêu những khoản tiền lớn cho chó săn, toán gác, cho chồn sương và súng ống mà không cần tính toán. Cô dâu, Rosalie Roussel, đã được khá nhiều đám ở các vùng lân cận ngấp nghé dạm hỏi vì họ thấy cô xinh đẹp, và họ biết cô có của hồi môn đáng kể, nhưng cô chỉ chọn Patu, có lẽ vì anh nầy được lòng cô hơn, hay đúng hơn, theo thói suy tính hơn thiệt của người Normandie, là vì anh có nhiều tiền.
Mùa Giáng Sinh về, có lẽ tâm hồn ai cũng rộn lên một niêm vui nào đó trong bầu khí cuối năm, khi tiết trời thay đổi… Xin góp một vài câu chuyện sưu tầm về mùa Giáng Sinh làm món quà nhỏ cho quý bạn đọc… Chúc các bạn tìm được niềm vui Giáng Sinh thật sự trong tâm hồn mình…. Có một cô bé mồ côi cha sống với mẹ tại một vùng quê hẻo lánh. /post 22 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 964)/
Bình sinh, cho đến bây giờ đã sang bên kia dốc cuộc đời, tôi vẫn thường tự cho mình là kẻ không đến nỗi phải xấu hổ với danh phận của một thằng đàn ông , một thương gia . Ấy vậy mà cuộc đời phiêu bạt để bỗng có một ngày đẹp trời, trên một phiên chợ vùng cao, tôi bị choáng váng vì tự thấy xấu hổ với mình khi ngồi nghe trộm câu chuyện của hai người đàn ông xa lạ. Bên một chiếc bàn gỗ mốc thếch, tôi ngồi uống rượu với một người bạn. Anh này thạo nhiều thứ tiếng dân tộc vì đã một thời chuyên đi thu mua nấm rừng, thảo quả trong các bản làng xuất sang Trung Quốc. Bàn bên cạnh có hai người đàn ông mặc quần áo chàm vừa nốc từng bát rượu đầy vừa chằm chằm nhìn vào mặt nhau. Ngồi né ra xa một chút là một người phụ nữ váy áo thêu xanh đỏ, khắp người đeo không biết bao nhiêu vòng bạc lủng lẳng.
Hoa Dã quỳ gắn với một câu chuyện truyền thuyết cảm động về tình yêu đôi lứa. Chuyện kể rằng từ xa xưa có một bộ tộc Lasiêng sinh sống ở vùng Tây nguyên xa xôi. Trong bộ tộc có nàng H’Linh xinh đẹp yêu tha thiết chàng K’Lang, ngày ngày K’Lang vào rừng săn bắn, hái lượm, còn H’Linh ở nhà se sợi dệt tấm chăn kiệu chồng (theo tục lệ của bộ tộc thì con gái trước khi lấy chồng phải dệt một tấm chăn thật đẹp để mang về nhà chồng), tối về họ lại quây quần đốt lửa và múa hát cùng dân làng. Cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc của họ cứ thế trôi qua và chờ đến ngày trở thành chồng vợ. Nhưng tình yêu giữa hai người lại không được suôn sẻ như mong đợi, bởi trong bộ tộc có chàng LaRihn là con trai của người tộc trưởng cũng ngày đêm thương trộm, nhớ thầm H’Linh, nhưng không được nàng đáp lại. LaRihn rất hờn ghen.
Mụ Chét tất tả đi về phía Ủy Ban Xã. Hôm nay là ngày mụ được vinh dự mời lên để nhận quà. Món quà mà chỉ có gia đình liệt sĩ mới nhận được. Mấy tháng trước làng bị lụt nặng. Những cơn mưa dầm liên tiếp cả tuần, gió rít từng cơn khiến trời lạnh cóng hơn nhiều hơn năm trước. Nước từ con sông dâng lên mỗi lúc một cao. Nhà mụ chồng ghế, chồng bàn lên giường để tránh lụt. Cuối cùng mụ được đưa lên ngồi lên khu đĩ nhà, lụt mới từ từ rút lui. Nước rút, căn nhà như ruộng mới bừa xong, dơ nhớp không chịu được. Mọi thứ đều hư hại. Lúa không có bao nhiêu lại bị ngâm nước lên mộng hết phân nửa. Sắn trong nương bới không kịp cũng bị hư hết một mớ. Nhà đã nghèo lại bị tai trời, rau ngoài vườn thúi cả, gạo ẩm độn với sắn đã chạy chỉ vàng khè, cơm ăn vào nó cứ say say thế nào.
Năm 2016, tôi đến Huế. Đấy là lần đầu tiên tôi đến thăm lăng Gia Long. Tôi đã đi Huế rất nhiều, đã đi lăng Tự Đức, Khải Định vài lần. Nhưng lăng Gia Long hầu như tôi không hề đặt chân đến, chỉ vì … tôi không biết. Ngài được mặc định là nhân vật phản diện trong sách giáo khoa, trong những tài liệu chính thống, và vì thế, lăng của ngài cũng bị đưa vào quên lãng. Dịp đó là lần đầu tiên tôi đưa bạn gái ra Huế chơi. Trong vé tham quan các điểm di tích lăng tẩm, thì chỉ có lăng Minh Mạng, Tự Đức, Khải Định và thăm Đại Nội, không có lăng Gia Long. Chiều đó, tôi chở bạn gái đi thăm lăng Minh Mạng. Nhưng không hiểu sao tôi chạy lố đến một cây cầu mới xây và có biển hiệu chỉ dẫn "Lăng Gia Long". Vừa lạc, vừa tìm mãi chưa ra lăng Minh Mạng mà thấy biển chỉ lăng Gia Long.
1. Lương tâm . Con ốm, nhập viện. Làm thủ tục, bác sĩ mặt lạnh tanh. Biết ý, tay mẹ run run dúi trăm nghìn vào túi “lương y”… Bác sĩ thân mật: “Nằm giường này cháu, đừng lo có bác!”. Biết đâu mẹ đang xỉu dần vì bán máu cho con. Lương tâm? 2. Xứ lạ quê người . Qua xứ người được vài năm thì ông anh họ của tôi bắt đầu gởi tiền về, giục các con lo học tiếng Anh và vi tính đẻ mai mốt qua đó có thể dễ dàng kiếm việc làm. Hôm vừa rồi, anh gọi điện về thăm gia đình chúng tôi, tôi hỏi anh có địa chỉ eMail chưa để tiện liên lạc, giọng anh chùng hẳn xuống: ”Suốt ngày tích- cực lao-ôộng, làm thêm "over time", đâu rảnh để chơi internet!" 3. Chung Riêng. Chung một con ngõ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chung trường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung trò chơi trẻ nhỏ, cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đòn do hai đứa mãi chơi. Đi qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên… Uống chung một ly rượi mừng, chụp chung t
Phòng phi cơ lúc ấy gần như hoàn toàn yên tĩnh. Mọi người như đã đắm mình trong một giấc ngủ êm đềm. Một vài tiếng cựa mình của hành khách. Mấy tiếng mút tay chùn chụt đều đều của vài chú bé. Tiếng nhac vẫn nhẹ nhẹ loãng ra. Tất cả đều nương nhẹ, như không muốn làm tan mất làn không khí tĩnh mịch./post 20 Tháng Giêng 2013(Xem: 1690) Huyền Nga - TỦ SÁCH TUỔI HOA /
Khó khăn lắm anh mới có thể nói với chị điều anh muốn nhờ cậy. Chị cũng khó khăn lắm mới có thể trả lời từ chối anh, nhưng mà gia đình đang yên lành, nếu đưa con bé về e rằng sẽ chẳng còn được bình yên./post 15 Tháng Mười Một 2012 (Xem: 2990) Nguon Suonglam/
Bảo Trợ