Truyện song ngữ Giá trị của sự quan tâm

04 Tháng Sáu 201912:56 SA(Xem: 864)

Dù bận rộn đến mấy, bố mẹ cũng đừng quên trò chuyện, chia sẻ với con. Đôi khi, chỉ một hành động nhỏ của bố mẹ có thể thay đổi cả cuộc đời của đứa trẻ.

cha - con gai
One night a man came home to his 14-year-old son and sat him down. He said, “The most incredible thing happened to me today. I was in my office and one of the junior executives came in and he told me that he admired me and gave me a blue ribbon for being creative genius. The blue ribbon that says “Who I am makes a difference”. Then he gave me an extra ribbon and asked me to find somebody else special to honor. As I was driving home tonight, I started thinking about whom I would honor with this ribbon and I thought about you.

Một buổi tối sau giờ làm việc, một người đàn ông trở về nhà và ngồi nói chuyện với cậu con trai 14 tuổi của mình: “Hôm nay bố gặp một chuyện rất lạ. Khi bố đang ở văn phòng, một nhân viên bước vào và nói rằng anh ấy ngưỡng mộ bố, và đã tặng bố chiếc nơ xanh này để tôn vinh tài năng sáng tạo của bố, trên chiếc nơ có ghi “Tôi đã làm nên sự khác biệt”. Anh ấy cũng đưa bố một chiếc nơ nữa và nói bố có thể trao tặng nó cho một người đặc biệt khác. Trên đường lái xe về nhà, bố nghĩ xem mình có thể tặng ai, và bố đã nghĩ đến con.


My days are really hectic, and when I come home, I don’t pay a lot of attention to you. Sometimes I scream at you for not getting enough good grades in school and for your bedroom being a mess, but somehow tonight, I just wanted to sit here and, well, just let you know that you do make a difference to me. Besides your mother, you are the most important person in my life. You’re a great kid and I love you”.

Bố thật sự rất bận nên mỗi khi về nhà, bố đã không quan tâm nhiều đến con. Đôi khi bố la mắng vì con không đạt điểm cao hoặc vì con không dọn dẹp để phòng ngủ bề bộn. Nhưng tối nay, không hiểu sao bố lại muốn ngồi đây với con và… chỉ muốn nói cho con biết rằng đối với bố, ngoài mẹ con ra, con là người quan trọng nhất. Con là một đứa con tuyệt vời và bố rất thương yêu con”.


The startled boy started to sob and sob, and he couldn’t stop crying. His whole body shook. He looked up at his father and said, through his broken tears, “I was planning on committing suicide tomorrow, Dad, because I didn’t think you loved me. Now I don’t need to do that”.

Cậu bé giật mình sửng sốt, và bắt đầu thổn thức, cậu không ngừng khóc. Toàn thân cậu rung lên. Cậu ngước nhìn bố qua làn nước mắt và nói: “Vậy mà con định sẽ từ giã cuộc đời vào ngày mai vì con nghĩ bố không yêu thương con. Giờ đây, con không cần phải làm như thế nữa”.

Children will not remember you for the material things you provided but for the feeling that you cherished them. ~ Richard L Evans
Trẻ nhỏ sẽ không nhớ bạn vì vật chất bạn cho chúng, mà vì tình cảm bạn dành cho chúng.

Mai Vy (Tổng hợp)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Cuối khu nhà thương tỉnh ở góc rào phía tây có một ngôi nhà nhỏ. Cổng để mở ngày đêm, cửa há hoác cho nhìn thẳng vào trong. Trong nhà trơn trụi, không có gì, trừ một cái bệ hình chữ nhật nằm dọc chính giữa nền. Tường quét vôi vàng, ban đêm ánh đèn điện gây nên một bầu không khí hồng dịu như trong một tổ yêu đương của cặp vợ chồng mới. Xa trong kia là nhà điều trị bệnh hoa liễu. Nhà xác chiếm một góc biệt lập, nhưng cứ chiều chiều, bọn gái đĩ đang chữa bệnh lần ra đứng ngó nơi cổng hậu ngay cạnh đấy. áo cộc tay để lộ da thịt béo tròn, môi dày vẫn tô đỏ chót, họ đùa chọc
ANH TRAI TÔI Bước trên con đường mòn cũ đi về xóm nhỏ, với những đợt gió thổi lao xao không ngừng, tôi lại chợt nhớ đến những ngày hè oi bức ở nơi đây.Không biết, đã bao nhiêu năm rồi, tôi không trở lại chốn thôn quê đồng nội của cây cỏ, của những tán lá rậm rạp mà ngày nào, tôi và anh hai vẫn thường chạy nhảy nô đùa, rong chơi trên những cánh đồng lúa chín.Có lẽ, những kỉ niệm về anh đã khắc một vết sâu vào trong tâm trí mỏng manh của tôi, để đến giờ đây, bất kể bước đến một nơi nào, tôi cũng bắt gặp hình bóng của anh.
Tôi trợn mắt: - Mắc mớ gì biểu em tái hôn? Hãn lắc đầu: - Ai mà biểu được em. Anh chỉ đề nghị vậy thôi. Tôi la lên: - Em tái hôn cho anh mừng hả? Hãn ậm ờ, nói trại ý tôi: - Ưm..., tái hôn cho anh uống rượu mừng.
Chị Bông dứt phone với anh thợ làm hàng rào và lẩm bẩm: “ Anh ta cho giá thay toàn bộ hàng rào 6,000 đồng, hao tốn quá”. Chị bực mình liếc mắt sang nhà hàng xóm có chung cái hàng rào sau vườn và lẩm bẩm tiếp: “ Mà cái nhà hàng xóm này lại không biết điều”. Trước đó anh hàng xóm người Mễ đã vài lần thẳng thắn từ chối hợp tác cùng chị Bông thay phía hàng rào chung của hai nhà
Nhật Nguyễn - về khua nỗi nhớ bên ngày trầm luân ...(PN) Qua khỏi chiếc cầu nhỏ không tay vịn, ghép sơ sài những mảnh gỗ thông mầu xám đục, cô không kìm hãm được tiếng kêu ngạc nhiên: Trước mặt, bên cạnh , sau lưng... nắng thu no óng mật, roi rói tràn ngập khu rừng Cypress. Nắng nương theo tàng lá nhỏ ngả ngớn trên những dây leo Spanish mầu sáng bạc.
Nguyên tác: The Apostate - "Nay thức dậy đi làm Cầu Chúa sao cho mình đừng bỏ việc Nếu có chết vào lúc hoàng hôn. Cầu Chúa sao công việc được yên lành A men" - Giôn (Johnny) ơi, con mà không dậy, mẹ không cho con ăn đâu! Câu dọa đó cũng chẳng có tác dụng gì với cậu bé. Nó cứ nằm lì, chân tay quờ quạo như người nằm mơ. Hai bàn tay cứ nắm lỏng rồi đột nhiên vung lên đấm yếu ớt trong không khí. Những quả đấm đó nhằm vào người mẹ, nhưng bà ta tránh được, lấy tay lắc mạnh vai nó.
Trời u ám, mây như tấm màn xám bọc lấy khoảng không gian, gió vần vũ, xác lá vàng rơi ngập đường.Nguyễn Du ngồi bên ấm trà nóng, mắt mơ màng nhìn vào cõi thinh không.Hình ảnh những phận người trong cõi trần gió bụi lần lượt lướt qua tâm trí Du.
Bà Nguyện thay bộ đồ đà. Bộ đồ này bà thường mặc đi làm công quả ở tịnh xá Minh Đăng Quang hàng cuối tuần, hay những ngày ba mươi, mùng một. Bà có ba bộ đồ đà như vậy. Lần này, bà thay cặp đồ mới giặt hôm qua. Hằng ngày, bà đi chợ hay đi làm ở bến xe liên tỉnh, bà vẫn mặc những áo quần thường dân, nghĩa là quần đen áo trắng, hay quần xám áo xanh đậm. Rất bình thường như mọi người đàn bà bình dân khác. Bộ đồ đà, là bộ đồ của người tu hành, là đệ tử của đức Thích Ca. Bà sắm ba bộ, dành để đi Tịnh Xá thôi. Ngồi đọc kinh hay nghe các sư giảng pháp, bà thấy mình bận cặp đồ đà thật là nhẹ nhàng, vừa trịnh trọng của người tu tập, vừa thoải mái...
Agatha Christie - Luật sư Mayher chăm chú quan sát chàng trai ngồi trước mặt ông, con người bị buộc tội giết người có dự mưu. - Voler, tôi thiết nghĩ, anh nên thành thật khai báo, tôi mới có thể bào chữa cho anh được. - Biết nói thế nào nhỉ. Tôi không thể bị buộc một tội mà tôi không hề làm. Tôi vô tội, tôi vô tội. Ông phải hiểu điều đó.
Mưa mềm nhà gỗ, mưa quen thân từ lâu nhưng tình không nặng như mưa Huế. Những cơn mưa Huế ngày xưa tôi bước một mình qua về trên cây cầu ván bắt ngang sông An-Cựu, nước hắt ướt hai vạt aó dài. Huế mưa dầm vàgió-olạnh thổi rách lá chuối trong vuờn, Huế mưa man dại, rồi Huế nắng cuồng điên với tiếng ve sầu, và tôi đã làm con gái suốthơn một phần tư thế kỷ ở Huế.
Bảo Trợ