Dốc Cỏ Hoa Dại Tím

05 Tháng Giêng 20192:57 SA(Xem: 1645)

Dốc cỏ hoa dại tím

Cái quán tạp hóa của em nằm chìm dưới chân đồi cỏ mọc đầy hoa dại tím, bên cạnh ngôi nhà thờ cổ. Mỗi lần mẹ nhờ tôi đi mua những vật dụng cần thiết. Tôi phải đến đó, dù từ nhà tôi đến nhà em đi bộ tới nửa giờ, dù gần nhà tôi cũng có nhiều quán.
hoatim-canhdep-nts
Mẹ vẫn hay trách tôi về những việc như thế! Nhưng có gì lạ đâu, chẳng qua tôi tới đó vì tôi được gặp em. Chẳng biết sao mỗi lần tôi gặp em, tôi và em lại …miên man nói những chuyên không đâu, nào nắng mưa, học hành, rồi thì… dạo này còn vẽ không? Tôi đã vẽ tặng em bao nhiêu bức tranh mà tôi cũng không còn nhớ rõ, những nét cọ ngây ngô nguệc ngọac, vậy mà lúc nào em cũng khen tranh của tôi đẹp. Tôi đã vẽ tặng em một sườn đồi mọc đầy những hoa dại tím, có ngôi giáo đường nghiêng nghiêng và có em. Ngày ấy tôi chỉ nhìn em thánh thiện từ xa, rồi đem nỗi nhớ chất đầy trong lòng, tôi cứ say sưa ủ men rượu hàng ngày, như bánh trái nhu cầu của cuộc sống. Mỗi ngày khi ngôi giáo đường vọng lên tiếng chuông chiều, tôi đã sạch sẽ trong bộ quần áo tươm tất để đi lễ và được nhìn thấy em trong ngôi nhà thờ cổ ấy. Em hát trong ban thánh ca của nhà thờ. Nên tôi bày ra rất nhiều dịp để đến được với em, dù trời mưa hay nắng.


Tôi vẫn nghĩ em như con chim sẻ trong nhà thờ, thường làm tổ hót líu lo bên những câu kinh được cất vào những buổi chiều muộn, Lúc nào tôi cũng nghĩ tới em cả khi những tiếng cầu kinh, không biết Chúa có buồn tôi không? Nhưng tôi nghĩ Chúa nhân từ và tha thứ, nên tôi thấy bình an như món quà mà Ngài dành cho tôi. Bữa ăn sang trọng của tôi là được nhìn ngắm em. Em có đôi mắt to hiền dịu, nhẹ nhàng thanh thóat như những bông sen trắng nở đầy trên những cánh đồng mà tôi thường đi qua.


Thế rồi ngày tháng trôi đi, em đã trở thành thiếu nữ lộng lẫy tỏa hương thơm như những bông hoa ngọc lan. Lúc đó tôi đã trở thành dũng sĩ gian nan, vì có biết bao nhiêu người vây quanh. Bỗng nhiên tôi buồn cho thân phận mình, nhà tôi nghèo nên tôi vẫn lặng im chẳng dám bày tỏ điều gì, chỉ ngắm nhìn nhưng những vốn liếng mà tôi có trước đây. Dù niềm tin đôi khi lung lay…


Tôi vẫn nhớ mùa noel năm ấy. Tôi đã lấy hết can đảm để mời em đi chơi, và tôi cũng không tin em đã nhận lời… Tôi vẽ ra mọi thứ trong đầu, nào là sẽ đưa em đi chơi nơi này nơi kia cho bõ những ngày tôi phải chờ đợi. Chiều đến tôi đã hẹn em ở góc ngôi nhà thờ cổ. Em đã đến hiện ra như một thiên thần trong chiếc áo len màu ghi, quấn chiếc khăn quàng màu tím nhạt. tôi đang say sưa trong giấc mơ... – Anh sao thế! Đang nghĩ tới ai phải không. Diệu về nhé! – Không… không…! Anh chờ em mà. Tôi nhìn trong mắt Diệu có những ánh sao lấp lánh như những hạt kim cương. Nụ cười của Diệu như cô công chúa vừa thức dậy trong vườn. Tôi đã đưa em đi lang thang nhiều nơi trong xứ đạo nhỏ bé ấy. Và tôi vẫn là chú bé dại khờ chưa dám một lần chạm tới thiên thần của tôi


Cũng chính sự lặng im vụng về của tôi, mà em đã ra đi về nơi rất xa, bỏ lại tôi trong những ngày tháng hoang vu buồn heo hút. Ngày tôi nghe tin em sắp sửa lên xe hoa, nỗi buồn sâu thẳm như đã chết trong lòng. Cả ngày đó và nhiều ngày sau nữa tôi đã lang thang bên ngôi giáo đường cổ mà không biết mình về đâu. Tôi đã khóc trên ngôi mộ tình yêu của mình. Giờ thì Diệu đã bay xa rất xa rồi, Diệu như đang trôi về phía biển.

Tôi sống bằng ký ức đã mờ xa về những giấc mơ đẹp và những bức tranh tôi vẽ em. Em vẫn thánh thiện bước ra trong những nỗi khát khao, theo cuộc hành trình lãng du sắc màu, cõi đi về mình tôi. Chỉ còn nụ cười của em…hoang vắng bước chân Diệu bên sườn đồi hoa tím và ngôi giáo đường cổ.

01/12/2016

Lê Hoàng

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Sau khi bố tôi mất được ba năm, ông ấy đã đến nhà tôi. So với người cha của tôi, ông ấy tầm thường đến nỗi chẳng có ưu điểm gì đáng để nói đến. Nhưng mà, người mẹ ngoài 50 tuổi của tôi cần có một người bầu bạn, mà yêu cầu của người già đã ngoài 50 đối với một nửa kia chỉ cần phẩm cách tốt là được rồi. Về mặt này ông ấy có đủ điều kiện, bởi ông là người tốt nổi tiếng gần xa, là người thật thà chất phác. Cái hôm gặp gỡ lần đầu tiên với mẹ tôi, ông rất bối rối. Bởi ông biết rất rõ rằng mọi phương diện của mình đều không có ưu thế: nhà thì chật hẹp, tiền lương thì ít, ông chỉ là một công nhân phổ thông nghỉ hưu, hơn nữa nhà của cậu con trai vừa mới kết hôn cũng cần đến sự giúp đỡ của ông.
1. Hành lý chẳng có gì, vài ba bộ quần áo và một mớ đồ lụn vụn, lặt vặt. Hai ngày trước tôi đã nhét vội vàng vào túi xách, lập cập kéo khóa và chực phi thẳng ra khỏi cửa nhà không thèm ngoái đầu nhìn lại. Đi. Sẽ đi. Không từ biệt. Không luyến tiếc.
21 Tháng Sáu 2012 (Xem: 4328)...Được tin chú Thế mời uống cà phê ở quán Thanh Mai vào chủ nhật, tôi cảm thấy rất vui. Vậy là chủ nhật này nhóm tôi có thể về lại vùng quê của chú, một vùng quê nghèo mà yên ả, thanh bình nằm dọc theo bờ của con sông Trường Thủy quanh năm nước chảy êm đềm; bồi đắp – nuôi dưỡng, hình thành nên cư dân hiền hòa, hiếu khách từ bao đời.
Mộc Châu mùa này đang vào mùa hoa mận, hoa mơ. Hoa nở trắng trời nơi mảnh đất cao nguyên làm xao xuyến bao kẻ đến người đi. Nhưng trước khi lên đường thăm Mộc Châu, bạn hãy đọc câu chuyện về sự tích cây mơ, để chuyến đi trở nên thi vị và ý nghĩa hơn nhé! Xưa lắm, có một chàng trai trẻ tuổi rất có tài làm thơ. Bố của anh là một thầy thuốc giỏi, Anh được truyền nghề bốc thuốc chữa bệnh.
04 Tháng Sáu 2012 (Xem: 4897)....Quê tôi cách Hà Nội chừng 5 cây số. Khi cuộc kháng chiến toàn quốc bùng nổ thì gia đình tôi tản cư lên Nhã Nam thuộc huyện Yên Thế, Bắc Giang. Đến năm 1948 khi cậu tôi từ Vĩnh Yên lên thăm chúng tôi lần đầu thì toàn thể gia đình...
17 Tháng Bảy 2012(Xem: 4482)...Đất An Nam trù phú, vùng Tây Nam bộ nổi tiếng ruộng vườn cò bay thẳng cánh. Phía Đông Nam của Sài thành cũng là vùng trù mật, với những khu vườn đất đỏ cây trái xum xuê, những đồn điền cao su “vàng trắng” ở miệt Long Thành, Bình Ba…hầu hết đều do người Pháp quản lý.
04 Tháng Bảy 2012 (Xem: 4487) Lão đã già, một mình một thuyền câu cá trên dòng Nhiệt lưu và đã tám mươi tư ngày qua lão không bắt được lấy một mống cá nào. Bốn mươi ngày đầu thằng bé đi với lão. Nhưng sau bốn mươi ngày không câu được cá, cha mẹ thằng bé bảo nó rằng rốt cuộc bây giờ ông lão đã hoàn toàn salao, cách diễn đạt tệ nhất của vận rủi, rồi buộc nó đi theo thuyền khác và ngay trong tuần lễ đầu tiên chiếc thuyền ấy đã câu được ba con cá lớn.
Truyện ngắn của Guy De Maupassant (1850-1893) Thân Trọng Thủy dịch Phòng khách nhỏ, phủ đầy màn cửa dày, kín đáo thoảng mùi hương thơm.Trong lò sưởi lớn lửa đang cháy và một ngọn đèn với cái chao viền rua đăng–ten cũ đặt bên góc lò sưởi chiếu ánh sáng lờ mờ lên hai người đang trò chuyện. Người đàn bà, chủ nhà, là một bà già tóc bạc, môt trong những bà già khả kính, làn da không có nếp nhăn, mịn màng như một tờ giấy láng mỏng và thơm, do từ lâu bà tắm bằng nước tẩm tinh dầu nguyên chất để làm đẹp da; môt bà già mà mỗi khi hôn tay bà người ta cảm thấy mùi thơm nhẹ xông lên mũi như khi mở một hộp mùi hoa diên vĩ của Florence.
29/5/2012...Chuyến xe lửa vừa rời thành phố Genes đi về hướng Marseille, men theo bờ biển khúc khuỷu lởm chởm đá, nhẹ lướt giữa biển cả núi non như con rắn sắt, bấu víu vào bờ biển cát vàng, nơi những lượn sóng nhấp nhô vỗ vào, trông như mảnh lưới bạc, và bỗng chui vào cửa miệng đen ngòm của những con đường hầm, như con thú chui vào hang. Guy De Maupassant Dịch giả: Trần Thanh Ái
Truyện ngắn của Phạm Lưu Vũ - Cánh đồng Mả Quan làng tôi thẳng cánh cò bay. Năm hai vụ lúa xanh tốt bời bời. Vào lúc lúa uốn câu, đêm đêm đi qua nghe tiếng cá rô nhảy lên đớp thóc, cứ như những tiếng chép miệng của ai đó ở giữa cánh đồng. Sở dĩ có cái tên đó, là vì ngày trước toàn bộ là lăng mộ của một ông quan to lắm, giờ chỉ còn sót lại vài cái gò nhỏ lọt thỏm, nhấp nhô giữa biển lúa xanh. Cái gò nằm chính giữa có một cây cổ thụ già cỗi, mốc meo, dùng làm chỗ buộc trâu, buộc bò…
Bảo Trợ