" Nhất Thiên Sứ, Nhì Tiên Sa, Ba Học Trò "!

15 Tháng Tám 20214:27 SA(Xem: 3880)

(Sự tích vui câu chuyện về thời học sinh xưa)

"Nhất Thiên sứ, nhì Tiên sa, ba học trò"!

Ngày xửa ngày xưa, khi con người vừa phát minh ra chữ viết để tiện việc học hành thì cũng chính lúc đó, Ngọc hoàng Thượng Đế vừa để mắt tới đám... học trò dưới thế gian!

Ngài ra lệnh cứ mỗi một trăm năm thì vị Thần Giáo Dục phải thân chinh xuống trần gian tìm hiểu xét đoán về việc học hành của con người phát triển như thế nào, vì như ngài nói:

-"Ta cho con người bộ óc biết suy nghĩ thì họ phải biết cách sống, biết cách dạy dỗ nhau. Ta cũng đã cho con người được tự do tùy ý muốn làm gì thì làm, muốn học hành ra sao tùy họ xử lý với nhau! Nhưng ta cũng có quyền xét đoán họ".

Vậy là vị Thần Giáo Dục theo lệnh Ngọc Hoàng Thượng Đế xuống gian trần thăm hỏi sự tình theo định kỳ cứ mỗi 100 năm.
nu sinh

Những lần gần đây nhất là năm 1900, khi vị Thần Giáo Dục chọn một địa điểm để "đổ bộ" thì Việt Nam là nơi được chọn. Ngài đi dạo khắp từ nam ra bắc xem xét sự tình. Khi về Thiên đình, ngài đưa cho Ngọc Hoàng một tập giấy dày cộm:

-"Mọi chuyện quá tốt ở Việt Nam, thần báo cáo đầy đủ nơi đây"!

Ngọc Hoàng xem xong, gật đầu khen các sĩ tử ở Việt Nam:

-"Tiên học lễ, hậu học văn"! "Không thành công, cũng sẽ thành nhân"!

Thần Giáo Dục bèn "thông tin" cho người Việt Nam biết chuyện này nên trong dân gian truyền tai nhau mấy câu nói trên của Ngọc Hoàng.

Gần 100 năm sau, khoảng năm 1970 tức là còn 30 năm nữa mới đến thời điểm xuống Việt Nam, vị Thần Giáo Dục nghĩ ra một cách để thăm dò nhanh hơn là xuống trước để xem xét "một nửa sự tình!"

Khi xuống Việt Nam đúng ngay lúc có chiến tranh hai miền nam bắc nên Thần Giáo Dục rút thăm chọn một trong hai miền để "đổ bộ", thì miền nam trúng cái thăm được xem xét, thế là ngài rảo bước khắp miền nam.

Lúc trở về thiên đình, Thần Giáo Dục báo cho Ngọc Hoàng mọi sự, Ngọc Hoàng xem xong liền phán về các học sinh miền nam lúc đó:

-"Nhất Thiên sứ, nhì Tiên sa, ba học trò"!

Thần Giáo Dục ngẩn người ra hỏi Ngọc hoàng:

-"Tâu Ngọc Hoàng, nghĩa là sao ạ!"

Ngọc Hoàng cười đáp:

-"Các học sinh Việt Nam rất giỏi, rất lễ nghĩa lại đẹp người đẹp nết nữa, nhất là đám nữ sinh chúng nó đáng được xếp hạng ba!". Nhưng nhà người khoan đã thông báo cho người Việt Nam chuyện này! Lúc nào có đủ bản báo cáo 100 năm cũng không muộn"!

Thần Giáo Dục mừng lắm, soạn sẵn văn bản để sau này thông báo cho dân Việt Nam : Ngọc Hoàng Thượng Đế rất vui và đề cao học sinh Việt Nam là "Nhất Thiên sứ, nhì Tiên sa, ba học trò"!

Diễn nghĩa: học sinh Việt Nam đẹp người, đẹp nết...không thua các Thiên thần là các vị "Thiên sứ" trên thiên đình, không thua các vị "Tiên sa" là các vị Thiên thần bị phạt xuống trần gian như nàng Hằng Nga, Giáng Hương...

Đúng năm 2000 là thời điểm 100 năm, Thần Giáo Dục lại đích thân xuống Việt Nam để thăm dò, lần này thì chẳng thấy bom đạn nổ ầm ầm như 30 năm trước nên ngài lên tàu hỏa chạy từ nam ra bắc. Đến mỗi ga tàu, ngài dừng lại mấy ngày để xem xét từng trường học, nhất là mấy trường Trung học, Đại học...đi đến đâu ngài cũng lẩm bẩm:

-"Cái học ngày nay đã hỏng rồi..."!

Về đến Thiên đình với nét mặt không được hài lòng, Thần Giáo Dục trình Ngọc Hoàng một tập dày cộm báo cáo tình hình các học sinh Việt Nam. Ngọc Hoàng kiên nhẫn đọc hết tập báo cáo rồi phừng phừng nổi giận:

-"Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò"!

Thần Giáo Dục không muốn truyền đạt vì cảm thấy không được vui, nhưng không biết do đâu mà dân Việt Nam biết tỏng câu này!

Chỉ tội nghiệp cho đám nữ sinh vào khoảng độ trước sau năm 1970, đáng lẽ là đã nhận được lời khen thật tuyệt vờii của Ngọc Hoàng : "Nhất Thiên sứ, nhì Tiên sa, ba học trò"!

Nay thì đám đó cũng đã suýt soát tuổi đời sáu bó trở lên, da mồi tóc điểm sương rồi! Có nhận được lời khen này thì có lẽ cũng không hỉnh mũi nổi nữa!

Dù sao thì cũng được an ủi là đã có một thời học sinh thật đẹp với tà áo dài trắng tha thướt, với tâm hồn thật đơn sơ trong trắng như lời Ngọc Hoàng phán:

-"Nhất Thiên sứ, nhì Tiên sa, ba học trò"!
Viết tặng các cựu nữ sinh trường Trung Học Hồng Lĩnh, Bình Giã  1970 - 1975, nhân ngày lễ thánh Albertô, bổn mạng trường 15-11-2018
Đặng Xuân Hường

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ngày xưa có một chàng sư tử sống ở Phi Châu với những tên sư tử khác. Những tên sư tử khác rất hiểm độc và ngày ngày ăn tươi nuốt sống ngựa vằn, linh dương đầu bò, và mọi loài sơn dương. Đôi lúc những tên sư tử hiểm độc cũng ăn thịt người.//10 Tháng Bảy 2012(Xem: 5689) Ernest Hemingway - EbookVN
Sau khi sáng tạo các công trình vĩ đại bao gồm cả bầu trời, tinh tú...và mặt đất cùng các sinh vật, Ngài muốn tạo dựng nên một sinh vật trông giống Ngài, để tiếp tay với Ngài cai quản một vùng đất, trong đó đã được Ngài sắp sẵn mọi thứ. Adam đã được tạo thành, và Ngài rất hài lòng/14 Tháng Hai 2013(Xem: 6291)/
Con tàu cứu hoạ!  Sau khi Cain hãm hại em mình, rồi rời khỏi gia đình đi đến một miền đất xa.  Chẳng bao lâu, loài người càng ngày càng sinh sôi nảy nở đông đảo trên mặt đất, và khi sống chung trong một cộng đồng bao gồm cả những người hiền kẻ dữ, đã nảy sinh ra rất nhiều tệ đoan xấu. Nạn cướp bóc, dùng sức mạnh bạo lực để trấn áp người khác tràn lan. Con người mặc dù Trời sinh tự nhiên đã có những cảm nhận lẽ phải từ trong tâm trí, nhưng trước những cám dỗ, những lôi cuốn của dục vọng ham muốn bất chính, đã để lòng ngã theo điều xấu. Thiên Chúa, Đấng Thượng Đế đã tạo dựng lên vũ trụ và tất cả những gì hiện hữu trên mặt đất, Ngài lấy làm buồn lòng! Chính quyền năng của Ngài đã tạo dựng nên họ, nhưng cũng chính lòng nhân lành bao dung của Ngài đã để họ được tự do.
Ông Chiếng trầm ngâm bên cái chuồng gà trống không, tối hôm qua không biết thằng ăn trộm vô lương tâm nào đã tới nẫng nguyên bầy gà của ông. Đâu ít gì, cả thảy cũng gần hai chục con gà lớn nhỏ. Ông cảm thấy buồn trong lòng vô cùng, mới mấy ngày trước đây, thằng cháu nội mà ông cưng nhất, nó xin ông một con gà trống con, ông đã hứa cho nó, mà nó chỉ dám xin con nhỏ./30 Tháng Sáu 2012(Xem: 4600) Đặng Xuân Hường/
Nhà tôi treo một “lốc” lịch to nơi phòng khách. Mỗi sáng thức dậy, tôi gỡ một tờ, quăng đi… Khi ló tờ mới, tôi xem kỹ câu danh ngôn nếu có, coi đấy như lời dạy dỗ đầu ngày của các bậc tiền bối! Không biết ai sao, riêng tôi thấy tâm đắc việc này lắm!/27 Tháng Sáu 2012(Xem: 4675) Ngô Phan Lưu/
Duyên hôm nay trông vui tươi nói cười huyên thuyên với mọi người. Còn gần hai tiếng nữa chuyến bay mới khởi hành, nàng ngần ngừ chưa muốn vào phòng đợi ngay. Bè bạn đứa nào cũng lưu luyến, có đứa mắt ngấn lệ long lanh. Anh em của Duyên thì ai cũng vừa vui vừa lo lắng cho người nhà đi xa/25 Tháng Mười Một 2012(Xem: 2725)/
Khi nhận lệnh động viên, tôi về thăm gia đình trước khi lên đường nhập ngũ. Ngày tôi ra đi, mẹ tôi cho tôi một chuỗi Mân Côi, nói: “Biết con không tin gì ở những lời cầu nguyện với chuỗi Mân Côi, nhưng mẹ cho con chuỗi này và xin con một điều là luôn để chuỗi trong túi áo. Biết có chuỗi này trong túi áo con thì mẹ được an tâm.” Đó là loại chuỗi rất đẹp, dây bằng kim loại óng ánh, hạt bằng ngà trắng trong. Nghe lời mẹ, tôi để chuỗi vào túi áo và xem đó như một món trang sức kín đáo luôn mang theo người. Khi vào lính thì cuộc sống thành khác xưa. Áp lực cộng việc, những chuyến đi xa, những hiểm nguy về thời tiết, về đối phương lúc nào cũng rình rập quanh mình khiến lòng trí tôi luôn bị chi phối và dính chặt vào thực tế hàng ngày. Xâu chuỗi lúc nào cũng nằm trong túi áo.
Edward J. Barr là Giáo sư Đại Học, có bằng Cao học Thần học tại Học viện Thánh Augustinô. Ông cũng là một nhà văn Công Giáo. Văn của ông chuyên về thể loại văn chương châm biếm, chua chát. Ông cho rằng đó có thể là kết quả của những tháng ngày cận kề cái chết khi còn là một Thủy Quân Lục Chiến, và sau đó là một sĩ quan tình báo. Xin giới thiệu với quý vị và anh chị em một bài văn trào phúng mới nhất của ông. Nguyên bản tiếng Anh có thể xem tại đây. Dưới đây là bản dịch toàn văn sang Việt Ngữ. The Devil Came to Mass this weekend
🌹 Quà sinh nhật Trong năm đứa con của má, chị nghèo nhất. Chồng mất sớm, con đang tuổi ăn học. Gần tới lễ mừng thọ 70 tuổi của má, cả nhà họp bàn xem nên chọn nhà hàng nào, bao nhiêu bàn, mời bao nhiêu người. Chị lặng lẽ đến bên má : "Má ơi, má thèm gì, để con nấu má ăn?" Chưa tan tiệc, Má về sớm, nói vì mệt. Ai cũng chặc lưỡi : "Sao má chẳng ăn gì?" Về nhà, mọi người tìm má. Dưới bếp, má đang ăn cơm với tô canh chua lá me và đĩa cá bống kho tiêu chị mang đến... 🌹 Con Nuôi Thầy giáo lớp 1 thảo luận với lớp về một bức hình chụp, có một cậu bé màu tóc khác mọi người trong gia đình. Một học sinh cho rằng cậu bé trong hình chính là con nuôi. Một cô bé nói : - Mình biết tất cả về con nuôi đấy. Một học sinh khác hỏi : - Thế con nuôi là gì ? Cô bé trả lời: - Con nuôi nghĩa là mình lớn lên từ trong tim mẹ mình chứ không phải từ trong bụng. 🌹
Đám cưới dài dằng dặc trên con đường thấp lè tè phủ bóng mát từ những hàng cây cao ở bờ dốc các trang trại. Đôi tân hôn đi đầu rồi đến cha mẹ, khách mời và người nghèo trong vùng, cuối cùng là bọn trẻ con. Chúng lượn quanh đám rước như những con ruồi, hoặc chen vào giữa hàng hay leo lên cành cây để nhìn cho rõ. Chú rể là một anh chàng bảnh trai tên là Jean Patu, chủ trại giàu nhất vùng. Nhưng trước hết đó là một anh thợ săn cuồng nhiệt, say mê săn bắn đến độ sẵn sàng tiêu những khoản tiền lớn cho chó săn, toán gác, cho chồn sương và súng ống mà không cần tính toán. Cô dâu, Rosalie Roussel, đã được khá nhiều đám ở các vùng lân cận ngấp nghé dạm hỏi vì họ thấy cô xinh đẹp, và họ biết cô có của hồi môn đáng kể, nhưng cô chỉ chọn Patu, có lẽ vì anh nầy được lòng cô hơn, hay đúng hơn, theo thói suy tính hơn thiệt của người Normandie, là vì anh có nhiều tiền.
Bảo Trợ