Buổi chiều quê

03 Tháng Năm 20202:00 CH(Xem: 6235)

Ngày nào cũng vậy, cứ vào lúc mây chiều ngả sang màu đỏ thẫm, mặt trời sắp lặn dưới mấy ngọn đồi xa xa, anh Lũy dọn dẹp hết mọi thứ vào cái giỏ cũ kỹ, vác cái lang_quecuốc lên, anh chuẩn bị dẫn con bò về nhà.



Công việc nhà nông hầu như chẳng bao giờ có thể nói là xong xuôi cả, lúc nào cũng có việc để làm, ngày này qua ngày khác, đầu tắt mặt tối từ buổi sáng lúc mặt trời vừa ló dạng. Nhìn qua đám rãy kế bên, anh Tiếng còn đang bừa nốt đám cỏ hai vợ chồng vừa cuốc xong trong buổi chiều:

-Về chưa Tiếng? Anh Lũy kêu to.

-Chờ mình chút, sắp xong rồi!

Anh Lũy để con bò đứng kế bên hàng rào, cẩn thận cột sợi dây vào cái cọc gỗ, đặt cuốc xuống rồi bước vào khoảnh rãy anh Tiếng.

-Chắc mai mốt là trỉa đậu được rồi, phải không chị Tiếng?

Chị Tiếng cũng đang dọn dẹp đồ đạc vào giỏ xách trả lời:

-Dạ, nhà em cũng tính cuối tuần này là trỉa hết đám này luôn. Đám kia tuần tới. Còn anh Lũy bên đó sao?

-Mình tính qua tuần trỉa một đợt hết luôn, sau này hái đậu cũng mướn người một đợt luôn cho tiện.

-Cũng hay đó! Nhưng đừng để qua tháng, trễ quá đậu có khi mắc sương muối kém lắm!

-Ừ! Cũng lo vậy, nhưng nhà đơn người, nếu trỉa lai rai sau này khó mướn người quá. Mình mướn một đợt hái hết luôn, chứ tuần này một đợt, tuần sau một đợt thợ họ hứa làm cho người khác mình chịu thua, lỡ mắc mưa coi như đậu “mốc”!

Anh Tiếng đã tháo con bò ra, lấy mớ vỏ bắp cho bò ăn rồi ngồi xuống rít một hơi thuốc lào, vừa nhả khói vừa nói:

-Ngồi nghỉ chút đã anh Lũy, lát về luôn, có chè chát đây, làm một ly về ăn cơm tối cho ngon!

-Thôi! Bây giờ mà uống vào là về hết ăn cơm thì có, xót ruột cồn cào mà lại không thấy đói nữa, báo hại bà xã lại cằn nhằn!

Chị Tiếng cười:

-Chị Lũy cũng sướng thiệt! Cứ năm một thế là ở nhà hoài lo cơm nước cho chồng! Anh về là có mọi thứ sẵn sàng cả rồi!

-Ừ! Thì vừa coi con vừa cơm nước. Anh chị thì có mấy cháu lớn rồi, tụi nó làm được hết cả. Mình con nhỏ thì đành chịu!

Anh Tiếng lấy mấy bông bắp còn hâm hẩm nóng ra:

-Còn mấy bông bắp bà xã mới luộc chiều nay, cạp một bông rồi về!

Anh Lũy cầm một bông bắp, bóc vỏ:

-Bắp nếp thơm thật! Mình cũng quảy một giỏ về cho tụi nhỏ! Chị Tiếng để giống bắp nếp này nhớ cho tui ít bắp giống với nha! Bên nhà tui cũng bắp nếp, nhưng loại đó hạt lớn hơn, bông cũng lớn hơn nhưng không thơm dẻo bằng lọai này!

-Dạ, qua năm em để cho, nhà em năm nào cũng trỉa bắp nếp này. Ăn quen rồi, bông hơi nhỏ nhưng hạt đều lắm, nhìn bông bắp có khi nhỏ tí nhưng cũng đầy hạt.

Anh Tiếng cầm ly nước lên:

-Trỉa bắp này phải riêng ra một đám, đừng có gần mấy đám bắp kia mà hỏng ăn, phấn hoa nó bay qua là thành bắp lai giống. Năm trước kia chị Điển trỉa bắp nếp kế bên đám bắp đỏ, sau đó bắp nếp chẳng ra nếp nữa!

-Hồi đó chẳng mấy ai trỉa bắp đỏ, nên chẳng để ý là bắp bị lai giống vừa khó bán vừa không ngon! Chị Tiếng cũng góp ý.

-Bây giờ người ta trỉa bắp đỏ, bắp cao sản nhiều rồi! Bắp này cây lớn như cây mía, dọn cây bắp mệt lắm! Nhưng được cái thu họach cao, dễ bán! Thôi thì người ta sao mình vậy!



-Nói sao thì nói, nhà em vẫn trỉa một đám bắp nếp, đến mùa bắp mà không có bắp ăn thì thèm thật! Ba cái thứ bắp đỏ ăn chẳng ra cái gì!

-Có ai mà luộc bắp đỏ ăn! Chị Tiếng cười.

Anh Tiếng đứng lên:

-Thôi về Lũy, về là vừa! Đường mùa mưa trơn trợt, cứ mò mẫm về đến nhà là tối om!



Con đường quê đất đỏ xám mùa mưa chẳng bao giờ khô ráo được, nhất là sau vụ mùa đầu, bà con chuyên chở bắp bầu bí bằng xe bò xe cày, những thứ nặng nề đó cộng thêm mưa làm đất mềm ra, đường sá trở nên lầy lội, những vũng bùn ngập nước như những cái bẫy, trượt chân vào là ngã ra ngay. Những vũng sâu do lằn xe để lại có khi ngập quá đầu gối, và rất khó lòng lấp nó lại, ngay cả khi mùa nắng đến.



Cả mấy người đi men theo lề đường trên rẻo đất nhỏ, mấy con bò được tự do bước thong thả tránh những vũng nước đỏ lòm. Phía trước có chiếc xe bò chở đầy bắp đang mắc kẹt dưới vũng lầy khá sâu. Con bò rán sức kéo mà không lên được. Anh Lũy nói:

-Xe bò nhà cu Liễng, chắc phải phụ cho nó lên đi Tiếng! Xe bắp này cũng đâu có đầy quá đâu, mà chắc mấy bữa nay chở bắp cứ mưa vậy nên con bò mệt nhoài rồi!

Anh Tiếng cười nói với cu Liễng:

-Để cho nó nghỉ chút rồi tui với chú Lũy đẩy phụ cho nó lên nhé Liễng!

-Dạ, cám ơn hai chú, con nãy giờ cứ loay hoay đây mà không làm sao lên được!

Chị Tiếng cầm giây giữ hai con bò lại, còn hai người đàn ông phụ đẩy bánh xe cho con bò kéo lên. Con bò cũng rất khôn, nó biết lấy đà bằng cách lùi lại một chút rồi mới giật mạnh, nhưng cái vũng quá sâu, không cách gì lên được. Con bò có vẻ đuối sức thở phì phò! Anh Lũy đề nghị:



-Thôi xuống mở bò ra đi Liễng, hốt bớt một ít bắp xuống rồi để con bò chú kéo lên cho! Cái vũng này sâu quá!

-Dạ, con cũng tính vậy, nên có mang theo mấy cái bao nhỏ. Chắc là bỏ vào bao lát nữa đem lên cho nhanh.

-Vậy là hay đó Liễng! Sao lúc bẻ bắp không cho một mớ vô bao luôn cho tiện ? Anh Lũy hỏi.

Cu Liễng cười:

-Dạ…làm biếng chú! Cứ cắp rổ bẻ đầy là đổ lên xe, bỏ bao lôi thôi thấy lâu lắc quá!

Mấy người hì hục hốt bắp bỏ vào bao rồi cột lại đưa xuống bên lề đường, bùn lầy lội làm công việc càng khó khăn hơn. Cuối cùng thay con bò anh Lũy vào, nó kéo lên được, hai người phụ khiêng mấy bao bắp lên xe. Cu Liễng cám ơn rối rít rồi mắc bò vào xe kéo về.



Mùa mưa thì hầu như chiều nào cũng vậy, suốt con đường đất đỏ từ ngoài xa về đầu làng dài cả mấy cây số đầy dẫy những hố bùn, xe bò thay phiên nhau mắc lầy, bà con mỗi người một tay phụ đẩy hết xe này đến xe khác, lớp này lên xe về thì lớp sau đến có khi tận tối mịt mới hết xe.



Anh Lũy và vợ chồng anh Tiếng đã về qua khu xóm nhỏ, bên đường, một gia đình đã dọn cơm nơi chái hiên, mùi chiên xào thoang thoảng trong tiếng đũa chén va chạm lách cách giữa tiếng cười nói của mấy đứa con lớn bé. Cảnh chiều quê nơi thôn dã như làm hồn người nhẹ bay trong không khí đầm ấm của một gia đình sum họp. Mặc dù nghèo vất vả, nhưng cái hồn quê trong sáng giản dị, tình người đầy vun, người dân quê mộc mạc vẫn sống yên bình theo năm tháng trong những xóm nhỏ rợp bóng lá dừa!

Bờ Đá Xanh

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Mối tình đầu (Premier amour) là một trong những tác phẩm quan trọng đầu tiên của Samuel Beckett. Ông khởi sự viết truyện ngắn này, có thể nói là truyện thật ngắn đầu tiên, năm 1945, nhưng có nhiều tư liệu – như của nhà Grove Press ở New York chẳng hạn, là nơi hầu như toàn bộ tác phẩm của Beckett đã được xuất bản – ghi là 1946. /post 28 Tháng Sáu 2012 (Xem: 3828) Samuel Beckett - Bản dịch Hoàng Ngọc Biên - vietmessenger /
Mẹ tôi yêu hoa thiên lý như yêu chồng con. Chả biết mầu xanh dìu dịu của lá vả hương thơm nhẹ nhàng của hoa thiết tha là bao mà mẹ tôi âu yếm nó thế. Thường thường mẹ tôi trồng từng khóm. Mẹ bắc khum khum một cái giàn. Chiều chiều mẹ xách nước tưới vào gốc cho cây chóng lớn./POST 26 Tháng Sáu 20122(Xem: 4566) Duyên Anh - Vantuyen /
Anh bạn cùng quê vô Bà Rịa dạy học từ thời bao cấp. Hôm qua anh về quê và vợ chồng anh ghé đến nhà thăm tôi. Ngồi nói chuyện, bất giác anh nhìn lên bàn thờ cha tôi và hỏi: – Ba mày hồi trước là ngụy quân hay ngụy quyền vậy?. Tôi hỏi: – Ngụy quân là sao? Ngụy quyền là sao? Anh ngạc nhiên: – Ơ, mày không biết à? Ngụy quyền là người làm trong chính quyền ngụy, ngụy quân là lính trong chính quyền ngụy. Có thế mà không biết à? Tôi lắc đầu trả lời: Cha tui chỉ là một công chức của chính phủ Miền Nam thôi, chứ ổng có theo Cộng Sản đâu mà ngụy quân với ngụy quyền!. Anh đưa mắt nhìn sang vợ rồi ngước mặt lên trần nhà cười lớn: – Mày nói cái gì thế? Ngụy là chính phủ Miền Nam đó! Những người làm việc cho Miền Nam là ngụy quyền, ai đi lính là ngụy quân. Hiểu chưa?.
Vương Long là con nhà nông, cả đời sống trong làng sát thành phố Nam Kinh. Hàng ngày anh đi bán rau cải ở chợ nên anh cũng được mở mang. Cho nên anh là người đầu tiên trong làng hay tin hoàng đế thoái vị. Biến cố này không hề xảy ra trước đó một năm. Chàng Vương liền báo tin cho cha anh và cha anh học lại chú anh làm biện trong làng, thế rồi những ai đến nhà viết thơ đều hay tin này. Trong thời gian ngắn, ai cũng biết tin nhà vua thoái vị. Trong ít nhất là ba ngày, dân làng chỉ nói thì thầm. Người ta buồn rầu, lo ngại sẽ có tai biến xảy ra. Cố nhiên là trong làng, không có ai trông thấy nhà vua. Nhưng ai cũng xem nhà vua là một sức mạnh muôn đời. Thiên Tử là người sắp đặt mọi việc với các thần thánh trên trời. Tóm lại, người ta có thể giao tất cả tài sản quốc gia và những tội lỗi nho nhỏ vào tay Thánh thượng trong khi họ lo công việc riêng nhờ bán hàng bông vào mùa xuân, bán vịt vào mùa thu. <Post 18 Tháng Tư 2019 (Xem: 870)>
Sau khi bố tôi mất được ba năm, ông ấy đã đến nhà tôi. So với người cha của tôi, ông ấy tầm thường đến nỗi chẳng có ưu điểm gì đáng để nói đến. Nhưng mà, người mẹ ngoài 50 tuổi của tôi cần có một người bầu bạn, mà yêu cầu của người già đã ngoài 50 đối với một nửa kia chỉ cần phẩm cách tốt là được rồi. Về mặt này ông ấy có đủ điều kiện, bởi ông là người tốt nổi tiếng gần xa, là người thật thà chất phác. Cái hôm gặp gỡ lần đầu tiên với mẹ tôi, ông rất bối rối. Bởi ông biết rất rõ rằng mọi phương diện của mình đều không có ưu thế: nhà thì chật hẹp, tiền lương thì ít, ông chỉ là một công nhân phổ thông nghỉ hưu, hơn nữa nhà của cậu con trai vừa mới kết hôn cũng cần đến sự giúp đỡ của ông.
1. Hành lý chẳng có gì, vài ba bộ quần áo và một mớ đồ lụn vụn, lặt vặt. Hai ngày trước tôi đã nhét vội vàng vào túi xách, lập cập kéo khóa và chực phi thẳng ra khỏi cửa nhà không thèm ngoái đầu nhìn lại. Đi. Sẽ đi. Không từ biệt. Không luyến tiếc.
21 Tháng Sáu 2012 (Xem: 4328)...Được tin chú Thế mời uống cà phê ở quán Thanh Mai vào chủ nhật, tôi cảm thấy rất vui. Vậy là chủ nhật này nhóm tôi có thể về lại vùng quê của chú, một vùng quê nghèo mà yên ả, thanh bình nằm dọc theo bờ của con sông Trường Thủy quanh năm nước chảy êm đềm; bồi đắp – nuôi dưỡng, hình thành nên cư dân hiền hòa, hiếu khách từ bao đời.
Mộc Châu mùa này đang vào mùa hoa mận, hoa mơ. Hoa nở trắng trời nơi mảnh đất cao nguyên làm xao xuyến bao kẻ đến người đi. Nhưng trước khi lên đường thăm Mộc Châu, bạn hãy đọc câu chuyện về sự tích cây mơ, để chuyến đi trở nên thi vị và ý nghĩa hơn nhé! Xưa lắm, có một chàng trai trẻ tuổi rất có tài làm thơ. Bố của anh là một thầy thuốc giỏi, Anh được truyền nghề bốc thuốc chữa bệnh.
04 Tháng Sáu 2012 (Xem: 4897)....Quê tôi cách Hà Nội chừng 5 cây số. Khi cuộc kháng chiến toàn quốc bùng nổ thì gia đình tôi tản cư lên Nhã Nam thuộc huyện Yên Thế, Bắc Giang. Đến năm 1948 khi cậu tôi từ Vĩnh Yên lên thăm chúng tôi lần đầu thì toàn thể gia đình...
17 Tháng Bảy 2012(Xem: 4482)...Đất An Nam trù phú, vùng Tây Nam bộ nổi tiếng ruộng vườn cò bay thẳng cánh. Phía Đông Nam của Sài thành cũng là vùng trù mật, với những khu vườn đất đỏ cây trái xum xuê, những đồn điền cao su “vàng trắng” ở miệt Long Thành, Bình Ba…hầu hết đều do người Pháp quản lý.
Bảo Trợ