Hoa Rừng Đón Xuân

13 Tháng Giêng 20223:00 CH(Xem: 3537)

Hoa rừng đón Xuân

tieubachhac_lanrungĐã mấy mươi mùa Xuân trôi qua Thư chưa một lần quay về thành phố SàiGòn vào những ngày Xuân mới để ăn tết với những người thân quen, bè bạn cũ. Kể từ ngày Thư còn bé đã được mẹ đưa về một vùng trời xa lạ, Thư gần như mất hẳn những ký ức tuổi thơ ở thành phố náo nhiệt ồn ào ngày xưa ấy.

Những ngày đón Tết, giữa vùng quê yên tĩnh, Thư cảm thấy thật an bình thanh thản với cuộc sống bình dị. Tuy đôi lúc thấy hơi thiệt thòi cho đứa con trai giờ đã khôn lớn đang độ tuổi thanh xuân. Bù lại nơi đây, con trai của Thư lại hiền hoà, tâm hồn trong sáng khác xa với các thanh niên thành thị nhiều tiện nghi vật chất.

Có thể khi mình mất cái này sẽ được cái kia, định luật Tạo hoá hay sao?

Trầm ngâm, tư lự nơi hiên nhà bên giò lan rừng mà đứa con trai mang về mấy ngày hôm trước.
...

- Mẹ ơi! Con tặng mẹ cành hoa lan mừng Tết nè!

Hôm đó, đứa con trai đi rừng về hí hửng cầm cành lan vừa trổ bông gọi mẹ. Thư thật xúc động, thằng con trai rất biết ý mẹ, nó đã trồng cây mai vàng trước sân nhà để hàng năm vào mùa Xuân có hoa vàng trước ngõ, như một biểu tượng của mùa Xuân thật tinh khiết, thật nên thơ ở nơi vùng quê an bình.

Hoa mai vàng có lẽ quá quen thuộc với nó mấy năm qua, nó chăm sóc cắt tỉa, vặt lá cẩn thận nên năm nào cũng trổ bông đúng tết. Đây là cây hoa mai rừng nó đưa về nhà trồng đã lâu lắm, loài hoa mai núi rừng khác với mai thuần trồng lâu năm quen thuộc thông thường với hoa năm cánh, hoa mai rừng cũng màu vàng tươi thắm nhưng có đến bảy tám cánh hoa. Mai vàng thuần hay mai rừng rất khó để nhận ra mùi hương đặc trưng của nó, nhưng cây mai rừng nhà Thư lại có một mùi hương thoang thoảng mà bất cứ ai đến nhà Thư vào dịp đầu Xuân, lúc hoa vàng nở rộ cũng sẽ nhận ra một cách dễ dàng. Có lẽ nơi vùng quê không ô nhiễm chút nào tạo nên cảnh trí tao nhã trong lòng người mà mùi hương cũng lưu luyến chăng?

...Thư nâng cành hoa lan còn thơm mùi rừng núi lên cảm động:

- Con mới tìm được hả Quý? Năm nay ăn tết có thêm hoa lan nữa, con thật là hay đó nha!

Thằng con trai sung sướng nhìn mẹ nâng niu cành lan, nó biết mẹ rất yêu hoa vì mẹ có tâm hồn rất tinh tế nhạy cảm trong cuộc sống, cũng nhờ đó, nó được mẹ thương yêu rất nhiều, không phải vì là con một, mà do lòng mẹ đầy tình cảm ẩn chứa trong lòng trao tặng cho con mình.

Cành lan mới mang về có lẽ thuộc loại lan hoàng thảo, đây là lan rừng thông thường ở các vùng rừng núi Việt Nam và đặc biệt nó rất dễ nuôi trồng tại nhà với sức sống bền dai mạnh mẽ. Có lẽ cũng nhờ vậy mà con trai Thư đã tìm ra được nó nơi vùng núi xơ xác này, nơi mà khi Thư còn nhỏ cùng mẹ tới đây cảm thấy sợ hãi không khí rừng thiêng âm u có cả thú hoang, vậy mà giờ đây...chẳng có thể gọi là...rừng nữa!

Hơn ba mươi năm trước, sau những chiến trận cuối cùng ông ngoại thằng Quý đã phải cảnh lao tù, bà ngoại chẳng còn nhà cửa gì nữa, bà đã phải mang Thư mới bảy tám tuổi đầu theo một số bà con đi vùng kinh tế mới. Thật phải nói rằng cuộc sống còn được đến bây giờ thì Thư cũng không hiểu tại sao nữa. Ở thành thị, bà ngoại chẳng bao giờ biết đến cây cuốc, bụi chuối, vườn rau...nhưng với đứa con thơ, một mình bà đã làm lụng tất cả. Ngày biết tin ông ngoại không còn nữa, bà ngoại suy sụp tinh thần tưởng như cũng sẽ theo ông. Bà không còn có gì để có thể đi tìm thăm ông ngoại ở đâu nghe nói xa tít tận miền bắc. Chỉ nội lo cho cuộc sống với hai bàn tay đã quen với sách vở thì quá vất vả rồi, còn hơi sức đâu lo toan chuyện khác. Duy nhất một lần nhận được lá thư nhàu nát của ông ngoại với mấy dòng chữ "đừng lo cho anh, rán nuôi con nên người"...và từ đó mẹ Thư chẳng bao giờ nghe biết gì nữa, cho đến khi những người quen báo tin ông ngoại đã qua đời.

Cái khổ đau nào rồi cũng qua đi miễn là mình chống chỏi đừng chịu thua nó! Cuộc sống vẫn tiếp diễn trong khó khăn! Và Thư đã lấy chồng, một anh trai làng hiền lành chịu khó làm ăn. Hình như ông trời không để yên cho gia đình Thư, con trai chưa đầy tuổi, chồng Thư bị sốt rét nặng và cũng không qua khỏi!

Hồi tưởng lại quãng đời đầy khó khăn đó, Thư tưởng chừng mình là một "anh hùng rừng núi" giữa nơi đồng quạnh này, Thư đã vượt qua tất cả với đứa con trai. Cành lan mà đứa con trai vừa mang về trổ hoa đúng vào dịp mừng Xuân mới, có thể nói nó như là biểu tượng của cuộc đời Thư, cành lan rừng bám víu vào cây rừng hoang dã để tồn tại với bao nghiệt ngã của thiên nhiên của con người tàn phá, nhưng hoa nó vẫn nở tươi thắm thật tuyệt vời.

...

- Bao giờ mẹ lên Sàigòn, con sẽ tìm một cành lan để mẹ mang biếu bạn của mẹ!

Tiếng thằng con trai làm Thư chợt tỉnh, ra khỏi cái nỗi niềm bâng khuâng...Thư cười trả lời:

- Đúng đó con, nhớ nha! Trên đó người ta thích hoa rừng lắm! Lần tới con đi với mẹ nhé!

- Chắc thôi đi mẹ, con đi lên đó thấy sao ấy! Sống đây quen rồi, con về thành phố như nai lạc đường!

Thư cười:

- Nai cũng có nhiều nai lắm, con mà nai gì! Nai rừng là không rồi đó!

Hai mẹ con cùng cười. Thư ngẫm nghĩ trong lòng, một ngày nào đó Thư muốn đưa con trai về lại thành phố để sinh sống, dù nơi đây cuộc sống thật an bình thanh thản, nhưng Sàigòn, nơi đó là quê hương của Thư, dù có bao nhiêu phiền nhiễu khó khăn khi trở lại nơi mình đã ra đi từ thuở ấu thơ, nhưng có lẽ nơi đó con trai của Thư mới có thể cảm nhận được thực tế của cuộc sống và cũng nơi đó, chốn phồn hoa đô hội sẽ nhận ra vẻ đẹp thanh khiết của hoa lan rừng giống như đứa con trai hồn nhiên của nàng.

Đặng Xuân Hường

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Chuyện kể rằng: Ngày xửa ngày xưa ở một Vương quốc nọ, có một gã lang băm, Gã chẳng có tài cán gì nhưng giỏi nịnh hót, luồn lách, Gã đã leo từ thấp lên cao tới chức Thừa tướng, thâu tóm mọi quyền lực của cả một Vương quốc rộng lớn trong tay./post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 2007) Lê Huỳnh Thanh Tâm - Vanchuongviet.org/
Đã mấy tuần lễ nay, đôi cánh của vợ chồng chim Lạc không hề ngưng nghỉ. Họ đã trải qua một cuộc hành trình thật dài: từ ruộng đồng này đến rừng núi khác với hy vọng tìm ra một nơi định cư vĩnh viễn, và chuẩn bị cho những đứa con đầu lòng của họ sắp sửa ra đời. Sáng hôm đó, giữa khi sức lực tưởng như mỏi mòn, và niềm tin cũng gần cạn kiệt thì trước mắt họ, ở phía Nam, dưới đám mây bạc hiện ra một cánh rừng cây cối xanh tươi, hoa nở ngát hương và trĩu đầy những trái chín. / post 29 Tháng Tám 2012(Xem: 5581) Sâm Thương - Vanchuongviet/
Tại kinh thành Constantinople có một người Do Thái nghèo sinh sống bằng phế liệu. Suốt ngày dài, hắn lê chân từ nhà này sang nhà khác của người theo đạo Do Thái, đạo Islam, đạo Kitô, mua quần áo cũ, bình cũ, nồi niêu soong chão cũ và đủ thứ giẻ rách cùng đồ phế thải. /post 30 Tháng Tám 2012 (Xem: 6889)/
Mối tình đầu (Premier amour) là một trong những tác phẩm quan trọng đầu tiên của Samuel Beckett. Ông khởi sự viết truyện ngắn này, có thể nói là truyện thật ngắn đầu tiên, năm 1945, nhưng có nhiều tư liệu – như của nhà Grove Press ở New York chẳng hạn, là nơi hầu như toàn bộ tác phẩm của Beckett đã được xuất bản – ghi là 1946. /post 28 Tháng Sáu 2012 (Xem: 3828) Samuel Beckett - Bản dịch Hoàng Ngọc Biên - vietmessenger /
Mẹ tôi yêu hoa thiên lý như yêu chồng con. Chả biết mầu xanh dìu dịu của lá vả hương thơm nhẹ nhàng của hoa thiết tha là bao mà mẹ tôi âu yếm nó thế. Thường thường mẹ tôi trồng từng khóm. Mẹ bắc khum khum một cái giàn. Chiều chiều mẹ xách nước tưới vào gốc cho cây chóng lớn./POST 26 Tháng Sáu 20122(Xem: 4566) Duyên Anh - Vantuyen /
Ngày nào cũng vậy, cứ vào lúc mây chiều ngả sang màu đỏ thẫm, mặt trời sắp lặn dưới mấy ngọn đồi xa xa, anh Lũy dọn dẹp hết mọi thứ vào cái giỏ cũ kỹ, vác cái cuốc lên, anh chuẩn bị dẫn con bò về nhà./post 23 Tháng Bảy 2012 (Xem: 6173)/
Anh bạn cùng quê vô Bà Rịa dạy học từ thời bao cấp. Hôm qua anh về quê và vợ chồng anh ghé đến nhà thăm tôi. Ngồi nói chuyện, bất giác anh nhìn lên bàn thờ cha tôi và hỏi: – Ba mày hồi trước là ngụy quân hay ngụy quyền vậy?. Tôi hỏi: – Ngụy quân là sao? Ngụy quyền là sao? Anh ngạc nhiên: – Ơ, mày không biết à? Ngụy quyền là người làm trong chính quyền ngụy, ngụy quân là lính trong chính quyền ngụy. Có thế mà không biết à? Tôi lắc đầu trả lời: Cha tui chỉ là một công chức của chính phủ Miền Nam thôi, chứ ổng có theo Cộng Sản đâu mà ngụy quân với ngụy quyền!. Anh đưa mắt nhìn sang vợ rồi ngước mặt lên trần nhà cười lớn: – Mày nói cái gì thế? Ngụy là chính phủ Miền Nam đó! Những người làm việc cho Miền Nam là ngụy quyền, ai đi lính là ngụy quân. Hiểu chưa?.
Vương Long là con nhà nông, cả đời sống trong làng sát thành phố Nam Kinh. Hàng ngày anh đi bán rau cải ở chợ nên anh cũng được mở mang. Cho nên anh là người đầu tiên trong làng hay tin hoàng đế thoái vị. Biến cố này không hề xảy ra trước đó một năm. Chàng Vương liền báo tin cho cha anh và cha anh học lại chú anh làm biện trong làng, thế rồi những ai đến nhà viết thơ đều hay tin này. Trong thời gian ngắn, ai cũng biết tin nhà vua thoái vị. Trong ít nhất là ba ngày, dân làng chỉ nói thì thầm. Người ta buồn rầu, lo ngại sẽ có tai biến xảy ra. Cố nhiên là trong làng, không có ai trông thấy nhà vua. Nhưng ai cũng xem nhà vua là một sức mạnh muôn đời. Thiên Tử là người sắp đặt mọi việc với các thần thánh trên trời. Tóm lại, người ta có thể giao tất cả tài sản quốc gia và những tội lỗi nho nhỏ vào tay Thánh thượng trong khi họ lo công việc riêng nhờ bán hàng bông vào mùa xuân, bán vịt vào mùa thu. <Post 18 Tháng Tư 2019 (Xem: 870)>
Sau khi bố tôi mất được ba năm, ông ấy đã đến nhà tôi. So với người cha của tôi, ông ấy tầm thường đến nỗi chẳng có ưu điểm gì đáng để nói đến. Nhưng mà, người mẹ ngoài 50 tuổi của tôi cần có một người bầu bạn, mà yêu cầu của người già đã ngoài 50 đối với một nửa kia chỉ cần phẩm cách tốt là được rồi. Về mặt này ông ấy có đủ điều kiện, bởi ông là người tốt nổi tiếng gần xa, là người thật thà chất phác. Cái hôm gặp gỡ lần đầu tiên với mẹ tôi, ông rất bối rối. Bởi ông biết rất rõ rằng mọi phương diện của mình đều không có ưu thế: nhà thì chật hẹp, tiền lương thì ít, ông chỉ là một công nhân phổ thông nghỉ hưu, hơn nữa nhà của cậu con trai vừa mới kết hôn cũng cần đến sự giúp đỡ của ông.
1. Hành lý chẳng có gì, vài ba bộ quần áo và một mớ đồ lụn vụn, lặt vặt. Hai ngày trước tôi đã nhét vội vàng vào túi xách, lập cập kéo khóa và chực phi thẳng ra khỏi cửa nhà không thèm ngoái đầu nhìn lại. Đi. Sẽ đi. Không từ biệt. Không luyến tiếc.
Bảo Trợ