Nhớ Quá Hoa Vàng Trước Ngõ Ai

10 Tháng Năm 20199:15 SA(Xem: 652)
Nhớ Quá Hoa Vàng Trước Ngõ Ai 


hoa dien dienHồi đó, tôi yêu cô bé đó

Miệng cười răng khểnh mới xinh sao!
Tình cờ duyên gặp mà thương nhớ
Có lẽ từ xưa cả kiếp sau?

Cô bé dễ thương tin dị đoan
Miếu thờ Ông Cọp nàng đi ngang
Dừng xe, ghé xuống, lâm râm khấn
Không biết khấn gì trong khói nhang?



Cô cũng có khi đi thẫn thờ
Chiều bay nắng tím mắt sầu mơ
Phấn thông vàng vướng trên đầu tóc
Tóc tím chiều phơ phất rất thơ…

Rồi chúng tôi xa rất nhẹ nhàng
Năm nàng mười bảy phải sang ngang
Năm tôi tuổi lính đi vào lính
Rồi vậy…Bây giờ mấy đại dương!

Hồi đó, hồi nào… chẳng rõ nữa
Truyện dài đứt quãng… tới đây thôi!
Sách bây giờ chỉ toàn tuyên giáo
Tôi ngó trời mây trắng trắng trôi…

Có thể bài thơ này tới đó
Tới ngày về tôi cũng không tin
Ngày mình còn sống mình như gió
Về gặp nhau hôn chút giật mình!

Cô bé dễ thuơng răng khểnh hỡi
Vì em mà suốt cuộc đời trai
Đi đi không biết đâu nhà cửa
Nhớ quá hoa vàng trước ngõ ai…

(Nguồn: letran4820@hotmail.com)

Trần Vấn Lệ



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
7 Tháng Hai 2013 (Xem: 1619) Có một sớm tôi về thăm làng cũ Bên con đường thơ thẩn nhớ bâng khuâng Chỗ khi xưa tôi đã đến bao lần Với ai đó trong âm thầm thanh vắng Quán cà phê bên đường em thầm lặng Những tâm tình sâu thẳm dấu yêu thương
Quê nghèo thuở ấy chơi vơi Dìu con từng bước dòng đời bể dâu . Con nhìn mắt mẹ thâm sâu Giải dầu năm tháng bạc đầu vì con . Vu Lan về .Mượn đóa hồng Kính dâng lên Mẹ tỏ lòng kính tôn . Mong sao tuổi xế hoàng hôn Mẹ vui thanh thản ,cháu con an hòa .
Cánh bướm phượng hồng ép trong trang vở - Thoảng hương còn đọng mộng mơ sân trường - Chắc chiu tình mến ,gói trọn yêu thương - Người gửi tặng tôi vào mùa hạ cuối .- Lặng lẽ bâng khuâng tạ từ tiếc nuối - Tôi bước vào đời chập chửng bước chân
03 Tháng Sáu 2012 (Xem: 8923) Nắng phai để mộng tàn lây - Tình đi cho gió sương dầy quán không - Chợ tan ngàn nẻo cô phòng - Sầu dâng bàn bạc cánh đồng tịch liêu - Hồn đương lắng bước chân chiều - Đâu đây nỗi nhớ niềm yêu bời bời
4/10/2014...Ngợi khen Thiên Chúa Đấng Toàn năng Tác tạo mặt trời, tràn ánh dương Đem nguồn sống vun đầy trái đất Sáng toả, chiều buông thật huy hoàng
Gió vi vút ngàn năm thổi vọng Khói sương chiều quấn quít bay đưa Kể rằng: Ngày xửa ngày xưa Có hai cha con nhà thơ, hồi còn sống... *
Đêm đêm. . . tôi vẫn niệm khúc buồn, về mối tình Thiên Thanh, tựa như em không hề có thực. Tựa như em không hề có thực, nên đời tôi tìm mãi cơn say. . ./30/5/2012
Kính nhớ Linh Mục Hiệu Trưởng Phêrô Trần Đình Trong và Thầy Giám học Augustin Nguyễn Nghĩa Khôi - Trung Học Hồng Lĩnh + Thắp nén hương lòng nhớ trường xưa - Còn ai còn nhớ tận bây giờ - Vật đổi sao dời, lòng không đổi - Hồng Lĩnh trường xưa vẫn trong thơ
Con lần bước theo Ngài Từ khi còn nhỏ bé giữa cuộc đời Thấy lúa chín vàng trĩu hạt Cỏ dại chen đầy cánh đồng xanh Mùa gió chướng che lấp ánh bình minh (24/1/2015)
Hè đến theo mẹ về thăm ngoại Cả đêm không ngủ cứ nôn nao Buổi sáng tinh mơ, sương còn đọng Xe đò, dằn xóc, vẫn muốn mau Ngồi ngắm hai bên đường chăm chú Qua Cầu Ông Thìn nắng vừa lên
Bảo Trợ