Đức Mẹ Tà- Pao

15 Tháng Mười Hai 20185:23 CH(Xem: 2405)

ĐỨC MẸ TÀ- PAO
ducme tapao
* Hiệp thông Lễ Khai Mạc Năm Thánh Kỷ niệm 60 năm Mẹ Tà-Pao
8/12/1959- 2019 – Giáo Phận Phan Thiết.


*Năm Thánh dâng Mẹ Tà Pao,
Lòng con tràn ngập biết bao ân tình,
Lời thơ thay tiếng cầu kinh,
Vinh danh Mẹ Chúa hiển vinh muôn đời.

*Thương nhớ làm sao Mẹ Tà- Pao,
Nỗi lòng cách biệt thấy nôn nao,
Ước gì chắp cánh về bên ấy,
Gần Mẹ lòng con thấy ngọt ngào!

Sáu mươi năm đã lâu rồi, (2)
Đỉnh đồi sương phủ với mây trôi,
Dòng sông uốn khúc âm thầm chảy,
Mẹ đứng cô đơn giữa đất trời.

Chiến tranh trùm phủ cả quê hương, (3)
Gieo rắc tang thương khắp nẻo đường,
Đoàn con phiêu bạt nơi tứ xứ,
Thương nhớ Mẹ hiền dạ vấn vương.

Rồi một ngày kia Mẹ hiện hình, (4)
Như Vị Tiên Nữ giữa trời thanh,
Thấp thoáng trôi đi tà áo trắng,
Trông theo ba trẻ nguyện lời kinh.

Tiếp theo hiện tượng mặt trời quay,
Phải chăng Mẹ muốn chọn nơi đây,
Trở thành một Fa-ti-ma mới,
Ban phát muôn ơn xuống tràn đầy.

Lũ lượt giáo dân lại đổ về,
Bừng lên sức sống chốn sơn khê,
Dâng lên kinh nguyện lời thống hối,
Rừng núi reo vui khắp bốn bề.

Bao năm chờ đợi đã mỏi mòn,
Bao lời khấn nguyện của đàn con,
Mẹ nhận chuyển cầu lên Thiên Chúa,
Hồng ân đổ xuống tựa mưa tuôn.

Mỗi tháng cứ đến ngày mười ba,
Kỷ niệm ngày Mẹ đã hiện ra,
Xưa kia truyền dạy ba em nhỏ,
Sứ điệp Hòa bình Fa-ti-ma.

Các con Mẹ lòng đầy hân hoan,
Tựa hùng binh ca khúc khải hoàn,
Vây quanh rộn rã nơi chân núi,
Ngước nhìn lên Mẹ hát vang vang.

Ngày xưa sương phủ mây bay cao,
Ngày nay Linh địa đẹp biết bao!
Dòng sông hiền hòa ôm rừng núi,
Đồng lúa xanh tươi sóng dạt dào.

*Ta- Pao lên giấc mơ hồng,
Rừng thiêng sương quyện, núi linh mây ngàn.
Tô thêm nét đẹp Giang san,
Hòa bình ban xuống ngập tràn Tin Yêu.

Đinh văn Tiến Hùng

*Ghi chú : (1) Tà- Pao gọi theo tiếng dân tộc K’Ho. Tà là đẹp, linh thiêng- Pao là giấc mơ. Một giấc mơ hồng, đẹp, linh thiêng.

(2&3) Ngày 8/12/59, Đức Cha Marcello Piquet Giám Mục Nha Trang dựng tượng cung hiến Đức Mẹ trên đỉnh núi Tà- Pao, thuộc huyện Tánh Linh, tỉnh Bình Thuận. Nhưng từ năm 1964- 75 vì chiến tranh tàn phá, giáo dân phiêu bạt khắp nơi nên tượng Đức Mẹ bị bỏ quên.Mãi đến năm 1991 ĐC Niccola Huỳnh văn Nghi Giám Mục Phan Thiết đã cho phép trùng tu lại tượng Đức Mẹ.

(4&5) Hiện tượng lạ đã xảy ra khi ba em bé nhìn thấy Đức Mẹ hiện trên đám mây đỉnh núi rồi bay khuất phía sau núi. Cũng còn nhiều người trong đó có cả phóng viên báo chí ngoại quốc được chứng kiến và quay phim hiện tượng mặt trời quay giống như tại Fa-ti-ma xưa kia.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tên cho con. Tên của con là tất cả hồn thơ, Tên của con niềm mong ước đợi chờ. Ba ấp-ủ từ khi vừa gặp mẹ, Ngọn gió lòng thổi tới trọn niềm vui, Con đã sống trong ba từ ngày đó, Đến hôm nay biết mấy tháng ngày rồi Con mở mắt chào đời trong tiếng khóc, Ba sung-sướng vô cùng gọi "con ơi". Con có biết tên con sao lại thế, Vì tên mẹ hoa đào nở cuối đông, Tên của ba hồng thắm tận cõi lòng, Ba đặt tên con mùa hoa nhiều nhất, Để tình ba với mẹ cả tình con, Đều nở thắm bên nhau một tâm hồn. Con có biết mùa nào hoa nhiều nhất, Mùa nào trời đất rộn tiếng chim vang, Là tên của con đó, mùa Xuân Sang. Tên của con là tất cả hồn thơ, Tên của con, niềm mong ước đợi chờ. Bốn mùa rộn rã vang ca trời đất Tên của con những mùa Xuân Diệu kỳ. ĐXH 1986
Nhớ về quê cũ nhớ Mẹ già,- Một sương hai nắng tháng ngày qua,- Trăng thanh gạo trắng đàn con nhỏ,- Lòng Mẹ bao la thật không bờ.- Nhớ về quê cũ mùa Xuân xưa,- Quây quần thân tộc đón Giao thừa,- Thơm hương rượu nếp quê đầm ấm,- Tình nghĩa quê nhà! Ôi! Thiết tha./10 Tháng Hai 2013(Xem: 6122) Đặng Xuân Hường/
Em chào anh buổi tối, em chào anh buổi sáng- Em chào anh buổi chiều, say hello buổi trưa- Em gặp anh ban đêm, em từ giã ban ngày- Ban đêm ngắm những nụ quỳnh đang nở- Không gian đêm thật êm đềm dễ thở- Bóng tối mời chào gió mơn trớn lả lơi!.
Lời Cho Con Ngày xưa con mới chào đời Mẹ cha bồng ẵm ru lời ca dao Tình sâu nghĩa nặng dạt dào Đêm thâu thức trắng con đau, xót lòng Trời thu, nắng hạ, chiều đông Cơm no, áo ấm vui lòng mẹ cha Dầu cho thời cuộc bôn ba Nuôi con khôn lớn đi ra với đời Những mong con sẽ thành người Thành công, thành đạt như lời mẹ cha Giờ đây ba tuổi đã già Dựa vào bóng mẹ, nương nhờ tay con Ngày xưa con khóc từng cơn Mẹ dành ba dỗ cạn nguồn kinh thi Ngày xưa từng bước tập đi Mẹ đưa ba đẩy con thì cười vui Ngày nay ba đã già rồi Chân đi không vững, đứng ngồi không yên Gió đưa, sóng đẩy con thuyền Con, người có hiếu báo đền công cha Mai này đến mẹ cũng già Các con dìu bước mẹ cha đến cùng Đất trời khắc cốt ghi công Người con có hiếu động lòng Thiên cung. (30/8/2021 Viết cho các con) Đặng Xuân Hường
Nàng đi mãi mà không trở lại - Gió bên đường kéo liễu hát trong mưa - Và mặt nước bi bô lời than thở - Chiều buông rèm tàn tạ nắng buồn mơ. - Anh ngắm liễu bên hồ càng nhớ bóng - Ai ru mình trong trăng sáng nép vào anh
Bên nớ chiều nay nắng có vơi - Bên ni cháy bỏng một khung trời - Màu hoa rực lửa lòng nao nức - Cứ ngỡ ngày xưa thuở thiếu thời .- Gió lặng hàng cây ve réo rắt - Lâm ly nhạc khúc lệ sầu khơi
Ngập ngừng ôi tuổi học trò,- Nhớ tà áo trắng vẩn vơ bên đường.- Cùng chung dưới một mái trường,- Giá không đi học dễ thường quen nhau.- Mộng mơ những chuyện không đâu,- Xa xa từng giọt mưa ngâu cuối trời.
HẠNH PHÚC QUANH TA Một ngày vui trong từng giây phút Không chỉ là ánh mắt thân quen Không chỉ là mái ấm ngọn đèn Trong căn nhà bình thường hạnh phúc Một ngày vui trong mỗi nụ cười Có nụ cười rất đỗi xa xôi Có nụ cười tươi trong tổ ấm Tất cả là niềm vui tình người Bạn ơi! Thế giới này quanh ta Tất cả chung một mái nhà Dù trái tim mình nhỏ bé Nhưng tình người biển rộng bao la Một ngày vui từng giây hạnh phúc Cám ơn đời cuộc sống đẹp hơn Cám ơn người nâng đỡ tâm hồn Hạnh phúc không chỉ là "hạnh phúc" Mà còn ý nghĩa là: ..."luôn luôn Đem niềm vui cho người khác..." Thơ : Đặng Xuân Hường LỜI TRI KỶ Thơ:Hoa Hồng Tím Hoa Nếu một ngày con nước phải chia hai Không thể cùng ai viết những lời tri kỷ Mây không trôi và gió ngừng hoan hỉ Sắc cầu vồng cũng chỉ bảy màu thôi. Suối cạn nguồn sỏi đá cũng im hơi Trăng quạnh cô rơi vào không gian vắng Sương không long lanh trong bình minh ngời sáng Mưa rơi rớt buồn trên thềm vắng cô đơn…
Tôi ! bước chân lạc loài xứ lạ - Đang quay cuồng cơm áo ngựa xe - Thương mẹ già sống nơi Bình Giả - Ngóng hoàng hôn đợi bóng con về. - Tôi có người yêu ở Bình Giả - Nơi ấy còn hờn còn giân không ?
Phá thai trọng tội người ơi - Sao đành giọt máu để rơi xuống mồ - Những người nam nữ cặp bồ - Gánh phần trách nhiệm bạo thô của mình - Đâu rồi ông bố vô tình - Để cho mầm sống con mình đau thương
Bảo Trợ