Bấm Nút = Ấn Nút

12 Tháng Sáu 20185:49 SA(Xem: 892)
Nhà thơ Vương Trọng...
Gửi các Đại biêu Quốc hội 

BẤM NÚT = ẤN NÚT

dac khuẤn nút B52 có thể tan nửa làng
Ấn nút nguyên tử, hạt nhân có thể thủ tiêu hoàn toàn thành phố
Nút ấn hồng hào, xinh xinh, nho nhỏ
Sức mạnh khôn lường
Như nút ấn trong Hội trường Quốc hội.

Tôi chưa một lần là đại biểu Quốc hội

Nên chưa từng cân nhắc đắn đo
Chưa từng nghĩ suy về nút ấn
Nhưng những tháng năm này
Khi Biển Đông cuộn sóng
Trước tuyên ngôn hỗn xược của ngoại bang
Mà đâu chỉ tuyên ngôn
Chúng nuốt gọn Hoàng Sa
Cướp và xây thêm bao đảo ở Trường Sa
Cho tên lửa, máy bay tập trận
Sự "quan ngại" của chúng ta không hề tác dụng
Khi chỉ người phát ngôn Bộ Ngoại giao điềm đạm cất lời
Còn Quốc hội thì kín tiếng im hơi
Chưa cơ hội cho một lần ấn nút
Thế trận Biển Đông đã như vành đai xiết chặt
Tổ quốc Việt Nam nghẹt thở từng ngày
Đã thế, giờ đây
Vân Đồn, Vân Phong, Phú Quốc
Tự tay mình định trao ba mũi đinh ba cho kẻ thù đâm vào ngực
Tổ quốc đâu chỉ mất ba vùng đất
Mà đấy là bước tiếp theo để mất hoàn toàn Tổ quốc
Dân tộc mình thành bộ tộc lưu vong
Không quê hương, sử sách...

Tương lai ấy hoang đường hay hiện thực
Đều khởi sinh từ nút ấn
Hồng hào, bé nhỏ
Trong Hội trường Quốc hội
Sau Vân Đồn, Vân Phong, Phú Quốc được nhắc tên!

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Buông xuôi rũ sạch nợ đời Về nơi cát bụi một thời nguyên sinh Về nơi gặp lại chính mình Về nơi cõi phúc, thiên đình thiên thu.
Cứ mỗi sáng mẹ ra đồng chăm bón Chỉ mong sao lúa mau lớn trổ bông Bởi cá tôm theo biển chết chẳng còn Và thịt lợn giá hơi tròn mười chín(2)
Cuộc đường đời dù còn bao nhiêu lối Cũng tạ ơn người khi bến chưa qua Hoặc đường còn xa bôn ba chưa tới Ngày đã tàn rồi đêm tối chờ mong
Ôi ! Niềm đau với cộng đồng Bình giã Một kiếp người ngắn nguỉ đã ra đi Để lại những được mất còn gì Hay chỉ là nỗi niềm đau thương tiếc Trẻ chưa qua cuộc đời nơi viễn xứ Già chưa tới để nếm những đắng cay
Hỡi Người Em Yêu Dấu, hỡi nguồn sống của linh hồn em! Đẹp biết bao dung nhan Người ngàn diễm lệ Em đã yêu và nếm hưởng vị ngọt ngào Đã ngụp lặn nơi suối nguồn tình yêu Em mãi say khúc tình ca bất tận Mà vạn vật hòa tấu mãi ngàn đời Em ngây ngất trong bản nhạc du dương Mà vũ trụ với ngàn muôn tinh tú Những nốt nhạc ngàn đời Người chấp bút Nhưng vũ trụ với tất cả vạn vật Dẫu xinh đẹp, lung linh và kỳ ảo Chúng chỉ là chút ánh sáng thần linh So sánh sao với Người Em Yêu Dấu Em muốn Người giết chết em ngay Sao Người khiến em hoài thương tật Khi những mũi tên tình Người đã bắn Tận con tim nơi kín hẳn lòng em
Với niềm đau Tháng Tư Đen về, những câu hỏi Việt Nam còn hay đã mất, mình sẽ trả lời sao đây ? Vẫn biết tình thương Tổ Quốc bao giờ cũng được tôn kính thiêng liêng, nhưng bài ca cũng đã làm liên tưởng đến những nét trữ tình khăng khít của người bỏ xứ ra đi !
Ta ra đi mang theo cả quê hương Nặng đôi vai đã mấy chục năm trường Lưng đã còng thân tàn phế tháng năm
Bên dòng sông nước trong xanh Tiền Nhân ''viễn xứ'' khai canh, lập làng... Trường Sơn xanh biếc nhìn sang Lúa non gợn sóng nhịp nhàng, lao xao Dương Sơn có lũy tre rào
Hai chín năm đã trôi Nỗi đau còn nhức nhối Đảo Gạc Ma mất rồi Rơi vào tay"bạn tốt"... Thương sáu tư đồng đội... THân xác hòa biển xanh
Vâng lạy Chúa , Cuộc sống nhiều phân biệt và cũng lắm phân chia, không chỉ lúc đang sống mà ngay cả khi chết nữa. Con xin thưa với Chúa về một người bạn già mới qua đời,
Bảo Trợ