Bấm Nút = Ấn Nút

12 Tháng Sáu 20185:49 SA(Xem: 941)
Nhà thơ Vương Trọng...
Gửi các Đại biêu Quốc hội 

BẤM NÚT = ẤN NÚT

dac khuẤn nút B52 có thể tan nửa làng
Ấn nút nguyên tử, hạt nhân có thể thủ tiêu hoàn toàn thành phố
Nút ấn hồng hào, xinh xinh, nho nhỏ
Sức mạnh khôn lường
Như nút ấn trong Hội trường Quốc hội.

Tôi chưa một lần là đại biểu Quốc hội

Nên chưa từng cân nhắc đắn đo
Chưa từng nghĩ suy về nút ấn
Nhưng những tháng năm này
Khi Biển Đông cuộn sóng
Trước tuyên ngôn hỗn xược của ngoại bang
Mà đâu chỉ tuyên ngôn
Chúng nuốt gọn Hoàng Sa
Cướp và xây thêm bao đảo ở Trường Sa
Cho tên lửa, máy bay tập trận
Sự "quan ngại" của chúng ta không hề tác dụng
Khi chỉ người phát ngôn Bộ Ngoại giao điềm đạm cất lời
Còn Quốc hội thì kín tiếng im hơi
Chưa cơ hội cho một lần ấn nút
Thế trận Biển Đông đã như vành đai xiết chặt
Tổ quốc Việt Nam nghẹt thở từng ngày
Đã thế, giờ đây
Vân Đồn, Vân Phong, Phú Quốc
Tự tay mình định trao ba mũi đinh ba cho kẻ thù đâm vào ngực
Tổ quốc đâu chỉ mất ba vùng đất
Mà đấy là bước tiếp theo để mất hoàn toàn Tổ quốc
Dân tộc mình thành bộ tộc lưu vong
Không quê hương, sử sách...

Tương lai ấy hoang đường hay hiện thực
Đều khởi sinh từ nút ấn
Hồng hào, bé nhỏ
Trong Hội trường Quốc hội
Sau Vân Đồn, Vân Phong, Phú Quốc được nhắc tên!

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Kính nhớ Linh Mục Hiệu Trưởng Phêrô Trần Đình Trong và Thầy Giám học Augustin Nguyễn Nghĩa Khôi - Trung Học Hồng Lĩnh + Thắp nén hương lòng nhớ trường xưa - Còn ai còn nhớ tận bây giờ - Vật đổi sao dời, lòng không đổi - Hồng Lĩnh trường xưa vẫn trong thơ
Con lần bước theo Ngài Từ khi còn nhỏ bé giữa cuộc đời Thấy lúa chín vàng trĩu hạt Cỏ dại chen đầy cánh đồng xanh Mùa gió chướng che lấp ánh bình minh (24/1/2015)
Hè đến theo mẹ về thăm ngoại Cả đêm không ngủ cứ nôn nao Buổi sáng tinh mơ, sương còn đọng Xe đò, dằn xóc, vẫn muốn mau Ngồi ngắm hai bên đường chăm chú Qua Cầu Ông Thìn nắng vừa lên
Ta ray rứt niềm đau trong nỗi nhớ - Khung trời nào thuở ấy có xa xưa - Có bâng khuâng chiều tím mắt ngây thơ - Mái tóc thề vương vương chút dại khờ (19/9/2014)
Ít ai hiểu sáng tài danh mà khổ Kiếp cầm ca hào nhoáng chỗ đèn màu Hiến tài năng tâm sức nhịp sống mau Mong diễn tả trọn niềm đau kẻ khác Ai biết đấy mình cũng vì sao lạc Cũng là người mang phận bạc tình trường Cũng xót xa trăn trở thiếu tình thương Khi ấm lạnh cần nương nhờ bảo bọc Vẫn ôm ấp hoài mong hồi tuổi ngọc Hát cho niềm đơn độc của tha nhân Giọng vút cao trầm bổng nốt dài ngân Để chia sẻ bằng điệu vần cung bậc Rồi sau nhạc khúc ru hồn ngây ngất Tràng pháo tay như bất tận vinh quang Với hợp đồng lưu diễn tỏa son vàng Ai thấu được nội tâm ngàn u uẩn Cuộc đời bị hút vào vòng luẩn quẩn Lo giọng ca hết truyền cảm ngọt mềm Quỹ thời gian lãng gót mòn tàn đêm Một ngày nữa nhủ lòng thêm ẩn nhẫn
Đã qua ba giáp đường đời Tóc em xanh đẫm bao lời hời ru Từ trong nôi thưở ầu ơ Ru đêm của Mẹ ru trưa của Bà
Khi nào thấy, trên đường dài mệt mỏi Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông, Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi: Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng. Khi nào thấy, đời buồn gặm nhấm,
Hồi đó, tôi yêu cô bé đó Miệng cười răng khểnh mới xinh sao! Tình cờ duyên gặp mà thương nhớ Có lẽ từ xưa cả kiếp sau? Cô bé dễ thương tin dị đoan Miếu thờ Ông Cọp nàng đi ngang Dừng xe, ghé xuống, lâm râm khấn Không biết khấn gì trong khói nhang?
Nguyễn Thị Thùy Trang - Làm ngẩn ngơ các anh bạn đồng môn Sáng đến lớp trưa tan trường lẽo đẽo Cứ theo sau tò tỏ một anh chàng Muốn làm quen sao cô em khó quá! Giàn hoa giấy nghiêng nghiêng trong nắng Như chứng nhân cho câu chuyện tuổi ô mai Chàng theo bước nàng vờ không quen biết Nàng đợi chờ trốn nắng dưới giàn hoa Sợ đi nhanh sẽ mất dấu lạc chàng Nhưng nhất quyết không trả lời đâu nhé Chàng cứ thế ngày ngày theo tà áo Hỏi một câu đợi mãi chẳng trả lời
Chiều Tuyết Ven Rừng Rừng đầy tuyết này của ai tôi biết Ông ấy tuy chỉ ở miệt làng đây Sẽ chẳng nghi chiều lạnh tối nhất này Tôi lại ngắm ngàn cây nằm phủ trắng Con ngựa nhỏ nghe tôi ghìm cương thắng Chắc ngỡ ngàng nên hắn lắc lư đầu Sao lại dừng tại một chỗ đâu đâu Nơi mà phải còn lâu tới nông trại Rồi con vật như tỏ lòng ái ngại Khẻ động chuông như hỏi lại cùng tôi Chủ tớ mình sao cảnh vắng đơn côi Lại tìm đứng ven đồi bên hồ lạnh Nơi đây thật tĩnh yên và cô quạnh Cõi lòng ta thoáng chạnh nghĩ vô cùng Gió dịu dàng làm bông tuyết nhẹ rung Rừng thẳm đẹp kêu người chung tâm tưởng... Tuy tân khổ ngọt bùi đà nếm hưởng Nhưng còn đây ngất ngưởng việc phải làm Đời nhẹ nhàng hay mệt nhọc cũng kham. Lời tạm biệt để chiều lam gió cuốn... Thái Huy Long Trong bài thơ Stopping by Woods on a Snowy Evening, câu “ The woods are lovely, dark and deep.” cho ta thấy Frost nhìn thiên nhiên là một nơi đẹp yên lặng trong lành nhưng cũng là nơi bí hiểm sâu thẳm đó
Bảo Trợ