Ngày Ấy.

10 Tháng Năm 20132:00 CH(Xem: 3555)

Ngày ấy.

GIAO_DUONG_-12Ngày ấy anh quen em,

Dáng em người nhỏ nhỏ,

Mắt sáng như sao đêm.



Từ đó anh yêu em,

Em như nàng Tiên nhỏ,

Xuống trần gian âm thầm.



Rồi ngày tháng trôi qua,

Anh giữ tình ấy mãi,

Chẳng bao giờ phôi pha.



Nhưng em có biết không?

Chưa bao giờ anh nói,

Nên vẫn giữ trong lòng.



Khi nào em mới hay,

Để mình tay trong tay,

Dù bao lâu đi nữa,

Lòng anh chẳng đổi thay.

Trăng Mười Sáu

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Quê tôi có gió bốn mùa - Có giǎng giữa tháng, có chùa quanh nǎm. - Chuông hôm, gió sớm, giǎng rằm: Chỉ thanh đạm thế, âm thầm thế thôi. - Tôi về đây, đã lâu rồi, - Nằm trong cô tịch nhớ người phồn hoa
ÁO DÀI THƯỚT THA Tóc xõa bờ vai ,đôi mắt huyền Áo dài tha thướt dáng nàng tiên Hương hoa ngan ngát hòa theo gió Em đến trần gian xóa muộn phiền .
Chân chim, em dẫm mối tình con Duỗi cánh, đua bay chẳng mỏi mòn… Lạc bước, em về tìm một thoáng Huơng xưa, gió thổi xoá đâu còn !
Màn đêm vừa bao phủ - Phố cũng vừa lên đèn - Một phút đời chông chênh - Rơi dòng SÊ RÊ PỐC - Gieo kinh hoàng chết chóc - Bao người đã ra đi - Đâu biết trước điều chi - Định mệnh trong phút chốc.
Tình thắm hương yêu đượm mắt anh - Ngày về quê cũ dưới trời xanh - Mộng mơ, mơ mộng yêu say đắm - Ước muốn bên nhau dệt mộng lành - Gặp gỡ nhau chi để lệ trào - Ngượng cười hai đứa ngắm trăng sao - Tưởng giờ ly biệt như gần đến - Anh của ai, lòng thấy xốn xao
1 Trở lại Huế, một chiều ngã bóng Gặp lại em đang ngóng trông chờ Quen nhau từ những vần thơ Của bao năm trước thẩn thờ tặng nhau 2 Chừ gặp lại, nao nao xúc cảm Đôi tay nào dính bám tình đan Mắt em lệ ướt hai hàng Ôm tôi siết chặt … miên man nỗi mừng
Tần tảo sớm hôm, Mẹ nuôi con khôn lớn. Mang tấm thân gầy, Cha che chở đời con. Những ai còn Mẹ, xin đừng làm Mẹ khóc Đừng để cha buồn, khi sức khỏe không còn Còn có Mẹ Cha, con làm tròn chữ hiếu,
Nghe không em lại mưa lên phố! - Bao năm rồi chiều ấy cũng mưa rơi... - Gió se sắt đưa anh vào nỗi nhớ - Mối tình thời trinh nữ xa xôi.
Trăm năm trong cõi người ta Ngàn năm ai biết cải tà đến đâu Trải qua một cuộc bể dâu Nơi đâu cũng thấy áo nâu cam lòng
Vốn là cơm gạo áo tiền Mấy ai thấu rõ, ngỡ phiền người ta Về nhà mì gói ba ca Sớm trưa lại tối ai la được mình
Bảo Trợ