biết là nắng tan dần trong tịch lặng giữa đường biên sáng tối mấy ai ngờ cánh cửa khép dễ chừng âm vị đắng chạm khói hồn trầm lạnh tím câu thơ
Bâng khuâng mỗi độ hè sang Trên đường đến lớp nhẹ nhàng hoa rơi Màu hoa phượng thắm sầu đời Thầy Cô, bạn hữu lại rời xa nhau Thời gian thấm thoát qua mau Ve kêu não nuột thêm đau lòng người
''Nơi Anh ở mãi'' là Em Tâm hồn hoan lạc, chẳng thèm gì hơn! Bao nhiêu kỷ niệm chập chờn Về trong ký ức, cô đơn chẳng còn!
Bài thơ sau đây được nhặt từ túi áo một chiến binh miền Bắc tử trận tại chiến trường miền Nam những năm 1969. Trong hồi ký của tử sĩ nầy, người ta còn biết anh là con của bà Trần Thị Phấn ở Hải Dương. Bài thơ nầy được đăng trên báo chí VNCH thời đó. Bài thơ không ghi tên tác giả, được một thường dân miền Nam mến thương cảnh ngộ và ghi lại : "Từ buổi con lên đường xa mẹ Theo anh em sang Lào rồi dấn bước vào Trung
Đã bao tác phẩm âm nhạc, văn thơ Ưu ái ngợi ca người thôn nữ Phẩm chất dịu dàng, chung thuỷ sắt son Vài ý đơn sơ gửi cô gái Sài-gòn Phong cách Á đông nét duyên thành thị
Kể từ ngày con xa tầm tay Mẹ Để hôm nay Mẹ ngắm bóng chiều hôm Những con đường Mẹ bước với cô đơn Bên chiều tối những nổi buồn vời vợi
Giữa dòng đời mà sao lạc lõng Trách phận mình xôi hỏng bỏng không Chẳng cùng ai tỏ nỗi lòng Tâm rơi vực thẳm mênh mông chán chường Gặp nghịch cảnh, tình thương đã mất Rồi oán trời oán đất bất công Dù đang ở chổ vui đông Chỉ nghe phiền não ngấm buồn từng cơn
Xứ người hiu quạnh giăng mưa Chao nghiêng miền nhớ những trưa Sài Gòn Me rơi trong tiếng cười giòn Bờ vai áo trắng nét son môi cười
Đời Trần, Lý khi bàn việc nước Vào nhà chùa vua rước quốc sư Rồi... bao thế kỷ có dư Tăng ni lễ sám chỉ từ bi tu Biển Đông khói súng mù hải đảo Bọn bá quyền trở tráo xâm lăng
Ôi tình yêu nhiệm mầu Xoá tan biến nỗi sầu Trăng đáp đền tình biển Khắc ghi đến ngàn sau .
Bảo Trợ