Biết Ơn Và Biết Tha Thứ

22 Tháng Mười Một 20181:11 SA(Xem: 1655)

Biết ơn và biết tha thứ

Ngọc Lan

blank
(Hình minh họa: Getty Images)

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: ngoclan@nguoi-viet.com

Đây là kỳ lễ Tạ Ơn thứ 13 tôi đón nhận tại đất nước này. Mười ba năm trôi qua, không quá dài nhưng cũng không là ít trong cuộc đời mỗi người. Mười ba năm qua, tôi có cơ hội chứng kiến rất nhiều sự thay đổi, từ những thay đổi nhỏ nhặt của đời sống xung quanh, đến những thay đổi lớn lao mang tính “vĩ mô” cả nước. Nhưng dù nhỏ, dù lớn, tất cả cũng đều ảnh hưởng đến cá nhân tôi, trong cách suy nghĩ và hành xử. Để từ đó, mỗi ngày trôi qua, tôi lại cảm thấy mình học được thêm những điều mới lạ về lòng biết ơn và biết cả tha thứ.

Đâu đó đã có lần tôi nói, công việc của một người làm báo cho tôi cơ hội được gặp gỡ, tiếp xúc và quen biết nhiều người. Tôi cảm thấy mình may mắn ở chỗ, những người tôi có dịp biết qua, không ít thì nhiều đều mang đến cho tôi những điều thú vị.

Tôi cảm nhận những điều thú vị đó theo cách của riêng mình. Bởi, điều tôi cho là hay ho, là mới mẻ, chưa hẳn đã điều người khác chấp nhận. Nhưng, không biết tôi có “khác thường” không khi tôi luôn nhìn thấy ở mỗi con người luôn là một câu chuyện, đầy bí ẩn, đầy lôi cuốn, và tôi luôn thấy họ hay, hoặc giỏi ở những điều mà tôi không làm được như họ, không nghĩ được như họ, bất kể đó là liên quan đến chuyện gì.

Ít ngày trước đây, một người bạn gửi cho tôi xem bài bạn viết về thầy giáo cũ, cũng ngót nghét 40 năm, như một cách một cách tri ân thầy. Tôi đọc tâm tình của bạn về thầy giáo của mình, để từ đó lại lang thang trong tiềm thức xem mình đã có những thầy cô đáng quý nào trong đời. Để chợt giật mình, thì ra tôi đã là một đứa học trò rất may mắn, tôi có quá nhiều thầy cô đã để lại cho tôi những nghĩa cử đẹp, để tôi nhớ, tôi học, để tôi trưởng thành như hôm nay. Mà, tôi lại chưa bao giờ ngồi xuống để dành hết lòng mình bày tỏ một lời cám ơn gửi đến họ, để nói cho thầy cô biết tôi biết ơn họ đến dường nào.

Tôi nhớ có lần một bài viết của tôi cần được dịch ra tiếng Anh để gửi tham gia một giải thưởng gì đó. Mà văn tôi, như một số người nói, không dễ mà dịch. Một cô bạn nhận làm việc đó. Rất tự nguyện. Dẫu rằng bài đó không như ý tôi muốn, nhưng tôi vẫn thấy trân quý công sức của bạn. Nhưng điều khiến tôi khó diễn tả được cảm xúc của mình khi một bạn đồng nghiệp – người mà tôi luôn nghĩ rằng ‘biếng nhác’, hời hợt – đã âm thầm về dịch lại bài khác, theo kiểu của một người từng viết văn trước khi viết báo. Không trông mong gì hơn. Nhưng, tôi quyết định không gửi bài đi dự thi. Bạn đồng nghiệp cũng chưa bao giờ nhắc đến chuyện bạn đã âm thầm làm. Nhưng, cách của bạn, khiến tôi cảm kích và nó khiến tôi thay đổi rất nhiều trong cách mình nghĩ, quan tâm, và làm việc với những người xung quanh.

Cứ vậy, từ những điều tưởng chừng lẳng nhẳng đó, mà tôi đã nhìn cuộc đời bằng cặp mắt nhẹ nhàng hơn, bớt hằn học hơn, bớt cáu bẳn hơn.

Cách đây vài tuần, tình cờ tôi đọc được một bài tâm sự ngắn của một người quen – một “cô bé” làm luật sư – viết trên Facebook về việc cô thấy mình cần phải biết buông bỏ nỗi căm ghét, hận thù với đất nước mà cô từng dừng chân tạm trên hành trình tìm đến xứ tự do. Tôi cảm thấy một nỗi gì xót như muối xát khi đọc đoạn cô viết “Tinh thần dân tộc trong 10 năm đầu cuộc đời đã khiến tôi mang trong mình một nỗi căm phẫn đối với đất nước này và tất cả người dân tại đó suốt nhiều năm. Nỗi căm phẫn đó lớn đến mức cho mãi đến tận những năm gần đây và vì lý do công việc, mà tôi mới đặt chân đến đây thêm một lần nữa.” Nhưng đọc đến câu “Nhưng, có lẽ đây là lúc mà tôi nên buông bỏ sự chấp niệm nhiều năm về những gì đã từng xảy ra, cũng như buông bỏ những suy nghĩ căm ghét đối với đất nước đó. Đã có một thời gian đủ dài làm việc về vấn đề xã hội và nhân quyền, tôi có lẽ nên thật sự tập sống với tinh thần ‘tôi không có kẻ thù, không có hận thù’” tự dưng, tôi giống như được thở phào ra.

Không phải vì tôi mừng cho người bạn mình trút bỏ được một khối đá trong lòng cô ấy, mà, tôi cảm thấy chính tôi đang buông tảng đá trong lòng tôi xuống.

Điều bạn nghĩ đã đánh thức tôi, dù rằng tôi không suy nghĩ đến những chuyện lớn lao như bạn, nhưng những nhỏ nhặt của đời sống cũng đủ trì níu mình đến oằn vai chứ chẳng chơi.

Và, như thế đủ để tôi cảm thấy biết ơn bạn vô cùng, bởi, tâm tư của bạn khuấy động được nỗi niềm trong tôi, dù rất ngẫu nhiên.

Để hôm nay, trong ngày cận lễ Tạ Ơn này, hơn bao giờ hết, tôi cảm nhận một sự thanh thản lạ lùng trong lòng mình.

Cám ơn những người đã hiện diện quanh cuộc đời tôi với những suy nghĩ rất đẹp, với những nghĩa cử rất hay.
Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
“…Tình cờ, trong lúc soạn tủ sách, Viên Diệu lượm được bài này. Nhân mùa Vu Lan, Viên Diệu xin gửi tới quý đạo hữu, để cùng ngậm ngùi với tác giả. Bài này phần trên là Anh ngữ, phần dưới là Việt ngữ. Viên Diệu không được biết rằng phải chăng tác giả là người Việt Nam viết luôn hai thứ tiếng, hay là nguyên bản tiếng Anh do người ngoại quốc viết và có người Việt Nam nào đó đã dịch ra Việt ngữ. Sau đây là phần tiếng Việt:
Khi tôi còn nhỏ, mẹ dạy rằng cần phải uốn lưỡi bảy lần trước khi nói, phải dành những lời tốt đẹp cho nhau, để con người được gần nhau hơn, vừa ý nhau hơn. Lớn lên, chăm đọc hơn, tôi biết đến nhiều câu ca dao nói về tài ăn nói, rồi nhắc nhở nhau khi nói phải lựa lời, cân nhắc ý tứ, ví như: “Chim khôn kêu tiếng rảnh rang Người khôn nói tiếng dịu dàng, dễ nghe” “Lời nói chẳng mất tiền mua Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”…
Lời khuyên cho ba người con "Một, nhớ rằng luôn nhìn lên những vì sao và đừng nhìn xuống dưới chân. Hai, không bao giờ từ bỏ công việc. Công việc làm cho các con cảm thấy có ý nghĩ, mục đích, không có công việc thì cuộc đời trống rỗng. Ba, nếu may mắn tìm được tình yêu, luôn nhớ rằng mình có nó, đừng để nó vuột mất".
Đoạn video cho thấy chú chim sau khi được thả quyến luyến mãi không muốn rời đi, nó còn 3 lần quay cả thân lại cúi đầu trước đám đông như bày tỏ cám ơn những người đã cứu sống mình. Đoạn phim cho thấy, sau khi được mở cửa lồng, chú chim bước ra đến bên bờ vực, nhiều lần vỗ cánh. Nhiều người đưa tiễn nó đều giơ máy ảnh, điện thoại để ghi lại hình ảnh thời khắc nó được trả về thiên nhiên.
Nếu như bạn đúng, bạn không cần thiết phải tức giận với họ, còn nếu như bạn sai, vậy lại càng không có tư cách để nổi giận. Đây chính là trí huệ, nhưng tiếc thay rất ít người nhìn được thông suốt vấn đề này.
Tình mẫu tử luôn là điều thiết tha và sâu lắng của mỗi con người. Thế nhưng, có những người mẹ còn vĩ đại và đặc biệt hơn thế. Họ đã để lại cho nhân loại những bài học sâu sắc từ chính câu chuyện cuộc đời mình.
Có bao nhiêu tiền cũng không mua được sức khỏe, không có một thân thể tốt, thì giàu đến đâu cũng phải sống những ngày đau khổ ốm yếu? Lúc còn trẻ không biết trân trọng sức khỏe, cứ thoái mái ăn uống vô độ, thuốc lá rượu chè. Khi về già ốm đau bệnh tật, tự trách mình liệu ích chi?
Tu dưỡng bản thân là điều con người ai cũng hướng đến trong cuộc sống này. Muốn an nhiên, muốn hạnh phúc và viên mãn, hãy học theo 20 điều đại tu. - Mỗi cá nhân một con người đều hy vọng mình là một người có phong độ trong đối nhân xử thế, đều mong rằng bản thân tu dưỡng thành những thói quen tốt.
Trong cuộc đời bạn, bạn có thể bỏ lỡ nhiều thứ, không sao cả, nhưng đừng quên trân trọng những người này. Trên đời có một người, lúc sống cùng với bạn, luôn luôn căn dặn bạn nhiều lần là phải mặc thêm áo ấm, phải chú ý an toàn. Bạn cảm thấy rất phiền, nhưng cũng cảm thấy rất ấm áp. Lúc không có tiền, người này luôn nói mấy câu như là kiếm tiền không dễ dàng để dạy dỗ bạn, vừa dạy dỗ, vừa nhét tiền cho bạn. Người này, gọi là cha mẹ.
Mặc dù sở hữu khối tài sản kếch xù nhưng những tỷ phú giàu nhất thế giới vẫn duy trì thói quen tiết kiệm khiến không ít người ngạc nhiên. CEO Amazon Jeff Bezos vẫn lái chiếc Honda Accord dù trở thành tỷ phú
Bảo Trợ