Biết Ơn Và Biết Tha Thứ

22 Tháng Mười Một 20181:11 SA(Xem: 1660)

Biết ơn và biết tha thứ

Ngọc Lan

blank
(Hình minh họa: Getty Images)

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: ngoclan@nguoi-viet.com

Đây là kỳ lễ Tạ Ơn thứ 13 tôi đón nhận tại đất nước này. Mười ba năm trôi qua, không quá dài nhưng cũng không là ít trong cuộc đời mỗi người. Mười ba năm qua, tôi có cơ hội chứng kiến rất nhiều sự thay đổi, từ những thay đổi nhỏ nhặt của đời sống xung quanh, đến những thay đổi lớn lao mang tính “vĩ mô” cả nước. Nhưng dù nhỏ, dù lớn, tất cả cũng đều ảnh hưởng đến cá nhân tôi, trong cách suy nghĩ và hành xử. Để từ đó, mỗi ngày trôi qua, tôi lại cảm thấy mình học được thêm những điều mới lạ về lòng biết ơn và biết cả tha thứ.

Đâu đó đã có lần tôi nói, công việc của một người làm báo cho tôi cơ hội được gặp gỡ, tiếp xúc và quen biết nhiều người. Tôi cảm thấy mình may mắn ở chỗ, những người tôi có dịp biết qua, không ít thì nhiều đều mang đến cho tôi những điều thú vị.

Tôi cảm nhận những điều thú vị đó theo cách của riêng mình. Bởi, điều tôi cho là hay ho, là mới mẻ, chưa hẳn đã điều người khác chấp nhận. Nhưng, không biết tôi có “khác thường” không khi tôi luôn nhìn thấy ở mỗi con người luôn là một câu chuyện, đầy bí ẩn, đầy lôi cuốn, và tôi luôn thấy họ hay, hoặc giỏi ở những điều mà tôi không làm được như họ, không nghĩ được như họ, bất kể đó là liên quan đến chuyện gì.

Ít ngày trước đây, một người bạn gửi cho tôi xem bài bạn viết về thầy giáo cũ, cũng ngót nghét 40 năm, như một cách một cách tri ân thầy. Tôi đọc tâm tình của bạn về thầy giáo của mình, để từ đó lại lang thang trong tiềm thức xem mình đã có những thầy cô đáng quý nào trong đời. Để chợt giật mình, thì ra tôi đã là một đứa học trò rất may mắn, tôi có quá nhiều thầy cô đã để lại cho tôi những nghĩa cử đẹp, để tôi nhớ, tôi học, để tôi trưởng thành như hôm nay. Mà, tôi lại chưa bao giờ ngồi xuống để dành hết lòng mình bày tỏ một lời cám ơn gửi đến họ, để nói cho thầy cô biết tôi biết ơn họ đến dường nào.

Tôi nhớ có lần một bài viết của tôi cần được dịch ra tiếng Anh để gửi tham gia một giải thưởng gì đó. Mà văn tôi, như một số người nói, không dễ mà dịch. Một cô bạn nhận làm việc đó. Rất tự nguyện. Dẫu rằng bài đó không như ý tôi muốn, nhưng tôi vẫn thấy trân quý công sức của bạn. Nhưng điều khiến tôi khó diễn tả được cảm xúc của mình khi một bạn đồng nghiệp – người mà tôi luôn nghĩ rằng ‘biếng nhác’, hời hợt – đã âm thầm về dịch lại bài khác, theo kiểu của một người từng viết văn trước khi viết báo. Không trông mong gì hơn. Nhưng, tôi quyết định không gửi bài đi dự thi. Bạn đồng nghiệp cũng chưa bao giờ nhắc đến chuyện bạn đã âm thầm làm. Nhưng, cách của bạn, khiến tôi cảm kích và nó khiến tôi thay đổi rất nhiều trong cách mình nghĩ, quan tâm, và làm việc với những người xung quanh.

Cứ vậy, từ những điều tưởng chừng lẳng nhẳng đó, mà tôi đã nhìn cuộc đời bằng cặp mắt nhẹ nhàng hơn, bớt hằn học hơn, bớt cáu bẳn hơn.

Cách đây vài tuần, tình cờ tôi đọc được một bài tâm sự ngắn của một người quen – một “cô bé” làm luật sư – viết trên Facebook về việc cô thấy mình cần phải biết buông bỏ nỗi căm ghét, hận thù với đất nước mà cô từng dừng chân tạm trên hành trình tìm đến xứ tự do. Tôi cảm thấy một nỗi gì xót như muối xát khi đọc đoạn cô viết “Tinh thần dân tộc trong 10 năm đầu cuộc đời đã khiến tôi mang trong mình một nỗi căm phẫn đối với đất nước này và tất cả người dân tại đó suốt nhiều năm. Nỗi căm phẫn đó lớn đến mức cho mãi đến tận những năm gần đây và vì lý do công việc, mà tôi mới đặt chân đến đây thêm một lần nữa.” Nhưng đọc đến câu “Nhưng, có lẽ đây là lúc mà tôi nên buông bỏ sự chấp niệm nhiều năm về những gì đã từng xảy ra, cũng như buông bỏ những suy nghĩ căm ghét đối với đất nước đó. Đã có một thời gian đủ dài làm việc về vấn đề xã hội và nhân quyền, tôi có lẽ nên thật sự tập sống với tinh thần ‘tôi không có kẻ thù, không có hận thù’” tự dưng, tôi giống như được thở phào ra.

Không phải vì tôi mừng cho người bạn mình trút bỏ được một khối đá trong lòng cô ấy, mà, tôi cảm thấy chính tôi đang buông tảng đá trong lòng tôi xuống.

Điều bạn nghĩ đã đánh thức tôi, dù rằng tôi không suy nghĩ đến những chuyện lớn lao như bạn, nhưng những nhỏ nhặt của đời sống cũng đủ trì níu mình đến oằn vai chứ chẳng chơi.

Và, như thế đủ để tôi cảm thấy biết ơn bạn vô cùng, bởi, tâm tư của bạn khuấy động được nỗi niềm trong tôi, dù rất ngẫu nhiên.

Để hôm nay, trong ngày cận lễ Tạ Ơn này, hơn bao giờ hết, tôi cảm nhận một sự thanh thản lạ lùng trong lòng mình.

Cám ơn những người đã hiện diện quanh cuộc đời tôi với những suy nghĩ rất đẹp, với những nghĩa cử rất hay.
Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Bộ tranh đúng đến giật mình về cuộc sống hiện đại, ai xem xong cũng thấy mình trong đó. Một Họa sĩ minh họa người Thụy Sĩ tên Stephan Schmitz đã dành nhiều thời gian để quan sát và thể hiện lại cuộc sống thật sự của chúng ta, đằng sau những khoảnh khắc lung linh trên Mạng Xã Hội bằng chính nét vẽ của mình.
Khi ở tuổi 50, 60, sẽ là vô ích nếu bạn vẫn còn bận tâm đến kiếm tiền và dành dụm. Thay vào đó, hãy tận hưởng cuộc sống hồn nhiên như những năm tháng đầu đời. Đừng bao giờ nghĩ mình phải để lại tất cả những gì đã kiếm được cho con cháu. Chớ nên lo lắng về những điều sẽ xảy ra với các con mình, cũng đừng lo sợ bản thân bị đánh giá thế nào. Bởi khi đã trở về với cát bụi rồi, bạn sẽ không còn nghe thấy bất cứ lời khen, tiếng chê nào nữa…
Nghèo đói không phải là điều gì đó mới mẻ trên thế giới, và ở đâu đó, ta cũng có thể bắt gặp những hình ảnh đầy cảm xúc như thế này, một thứ ‘tình thân trong nghèo đói’ khiến người xem không khỏi rung động.
"Ước mơ lớn nhất của con người là cảm nhận và tìm được ý nghĩa hạnh phúc của cuộc sống". - *Hạnh phúc là biết luôn khám phá cuộc sống mới mẻ từng ngày.
Một người mẹ dũng cảm đã cứu nguy cho con mình trong những tình huống gây cấn nhất bằng tình thương và trách nhiệm. Tuy nhiên, câu chuyện khiến người xem xúc động mạnh mẽ hơn nữa bởi vì đây là chuyện về tình thương con bao la của một bà mẹ khỉ.
Cứ 4 năm một lần, vào tháng 10, ở đoạn sông Adams thượng du sông Fraser – Canada, mặt nước sông bình thường phẳng lặng bỗng cuồn cuộn sục sôi, hàng triệu con cá hồi từ Thái Bình Dương bơi ngược dòng nước lên, đến đoạn sông này đẻ trứng. Thân cá hồi trắng bạc, trong quá trình ngược dòng sông bơi lên đến đây đã biến thành đỏ tươi. Toàn bộ mặt sông biến thành màu đỏ rực của cá hồi.
Một ngày rất ngắn , ngắn đến mức chưa nắm được cái sáng sớm thì đã tới hoàng hôn 🌹Một năm thật ngắn , ngắn đến mức chưa kịp thưởng thức sắc màu đầu xuân thì đã tới sương thu 🌹Một cuộc đời rất ngắn , ngắn tới mức chưa kịp hưởng thụ những năm tháng đẹp thì người đã già rồi
Đời người nếu từng nếm trải 5 nỗi khổ: bệnh tật, thất tình, bị phản bội, sinh ly, tử biệt thì kiếp này chẳng còn điều gì có thể khiến bạn tổn thương thêm lần nữa. 1. Bệnh tật Dẫu thân phận, địa vị của bạn thế nào, bạn giàu hay nghèo, thì đứng trước bệnh tật cũng đều chỉ có một thân phận như nhau, chính là “bệnh nhân”.
Cuộc đời không phải lúc nào cũng êm xuôi. Dưới đây là 14 câu trả lời của Đức Phật giúp bạn tìm thấy hướng đi của mình. 1. Khi chúng con rơi vào cảnh ngộ trái ngang, nên nhân nhượng cầu toàn hay hăng hái chống trả?
Đối với nam giới, bước vào tuổi 50 là bước vào độ tuổi có phong thái trọn vẹn nhất. Thấu hiểu và sâu lắng, chín chắn lại điềm nhiên, trên nét mặt của họ thường mang nét ung dung, khoáng đạt, thể hiện sự trưởng thành sau khi đã vượt qua trăm điều cay đắng của đời người.
Bảo Trợ