Vết Nhơ Nhuốc Của Tự Vẫn

21 Tháng Mười Một 20156:09 CH(Xem: 860)

Mới đây, tôi đọc liên tiếp ba quyển sách viết về tự vẫn, đều là lời của những người mẹ mất con vì tự vẫn. Cả ba quyển đều mạnh mẽ, chính chắn, không chìu theo cảm xúc sai lầm, và rất đáng đọc. Chữa lành vết thương từ sự Tự vẫn của con gái tôi, Chuyển Thương đau thành Lời nói, của Lois Severson mất con gái Patty/ Đã xong Tổn thương, Sự Tự vẫn của đứa con một, của Gloria Hutchinson mất con trai David/ và Con gái tôi, Tự vẫn, và Thiên Chúa, Một ký ức Hi vọng, của Marjorie Antus mất buonchan-nts-thattinhcon gái Mary vì tự vẫn. Patty và David trạc 25 tuổi, còn Mary chỉ mới thiếu niên.

Bạn không thể đọc những tự thuật này mà không nhói trong tim cho ba người trẻ chết đi theo một cách thật bất hạnh. Những gì các quyển sách này mô tả trong từng trường hợp, là về một con người đáng yêu, quá nhạy cảm, đã phải đấu tranh cảm xúc lâu dài, và từ thời thơ ấu đã phải chịu sự mất cân bằng sinh hóa. Nghe những câu chuyện đời này, sẽ cho bạn tin chắc hơn bao giờ hết rằng không một Thiên Chúa nào đáng thờ phượng lại lên án những con người này phải xa lìa gia đình sự sống chỉ bởi vì cách họ chết. Gabriel Marcel có một câu nói: Yêu ai đó là nói rằng, ít nhất với bạn, người đó sẽ không chết. Đây là giáo lý Kitô giáo vững chắc.

Là Kitô hữu, chúng ta tin rằng, chúng ta một cộng đoàn những kẻ tin, làm nên Thân thể Chúa Kitô cùng với tất cả những ai đã chết trong đức tin trước chúng ta. Một phần niềm tin này là việc Chúa Kitô đã cho chúng ta sức mạnh để giữ chặt hay lơi lỏng, nghĩa là tình yêu của chúng ta cho ai đó có thể giữ người đó trong gia đình, trong cộng đoàn ân sủng, và trong cả thiên đàng nữa. Trong cả ba quyển sách này, các bà mẹ làm rõ rằng, đây chính là những gì mà họ đang làm. Gia đình của họ, vòng tròn ân sủng của họ, tình yêu của họ, và thiên đàng của họ phải có cả đứa con đã mất của họ. Thiên đàng của tôi cũng có ba người trẻ này, và bất kỳ nhận thức thực sự nào về Thiên Chúa, ân sủng, tình yêu, và đời sống gia đình cũng phải như thế.

Đây là một sự an ủi sâu sắc, nhưng nó không xóa hết được nỗi đau. Với bậc cha mẹ, mất đi một người con, dù là vì lý do gì, đều để lai một vết thương không gì chữa lành nổi ở đời này. Cái chết của đứa con đi ngược lại tự nhiên, đầu bạc phải tiễn đưa đầu xanh. Cái chết của con cái luôn thật khó khăn, nhưng nếu đó là chết vì tự vẫn thì nỗi đau còn nặng nề hơn muôn phần. Không giống cái chết bệnh lý, cái chết vì tự vẫn gây nản lòng và giận dữ, một điều không xác đáng, không cần thiết, và có thể xem là một hành động bội bạc. Và còn có một câu hỏi không hồi kết rằng: Làm sao tôi phản ứng trước việc này? Đáng ra tôi phải tính táo hơn, cảnh giác hơn? Tôi đã lơ là chuyện gì? Tại sao tôi không ở bên con trong thời điểm định mệnh đó? Tội lỗi và giận dữ hòa chung với tang thương.

Nhưng đó không phải là tất cả. Ngoài tất cả những điều này, vốn đã quá đủ để đánh gục một con người, chính là vết nhơ gắn với tự vẫn. Đến tận cùng, bất chấp nhận thức rõ hơn và thái độ sáng suốt hơn về tự vẫn, vẫn có đó một vết nhơ mang tính xã hội, tinh thần, và tôn giáo với sự tự vẫn, và điều này đúng cả trong đạo lẫn thế tục. Trong quá khứ không lâu, các nhà thờ thường từ chối an táng những ai chết vì tự vẫn. Bây giờ, các nhà thờ đã thay đổi thái độ và thực hành về điều này, nhưng sự thật là, nhiều người vẫn đấu tranh trong lòng để chấp nhận tiễn đưa một cách an bình và chúc phúc cho những ai đã chết vì tự vẫn. Vết nhơ vẫn còn đó. Những ai chết vì tự vẫn, thường bị xem là đáng nguyền rủa, họ bị cho là chết ngoài gia đình sự sống và ân sủng. Vì vậy, với hầu hết mọi người, chẳng có gì là an ủi trong cái chết của họ.

Trong các bài viết khác của mình, tôi đã nói rằng đa số các vụ tự vẫn phải được hiểu là một cái chết vì bệnh tật tinh thần, một sự mất cân bằng sinh hóa, một cơn đột quỵ cảm tính, một khối ung thư cảm xúc, hay một sự nhạy cảm quá đỗi tước đi hết sức bật cần thiết để sống. Tuy nhiên, ở đây, tôi muốn nói cụ thể hơn về vấn đề vết nhơ gắn với tự vẫn.

Vẫn có một vết nhơ gắn với tự vẫn, chuyện này thật rõ ràng. Nghĩ như thế, thì một điều sẽ giúp chúng ta, đó là suy nghĩ về cách Chúa Giêsu đã chết. Cái chết của Ngài rõ ràng không phải là tự vẫn, nhưng cũng mang vết nhơ nhuốc tương tự. Thập giá là một nhơ nhuốc, dù là nhìn từ góc độ tôn giáo, tinh thần và xã hội. Một người chết trên thập giá, bị xem là chết ngoài lòng thương xót của Thiên Chúa và ngoài sự chúc lành và chấp nhận của cộng đồng. Các gia đình của những người bị đóng đinh mang một tủi hổ nhất định, và những người bị đóng đinh sẽ được chôn cất xa, ở ngay nơi mà họ mang lấy vết nhơ nhuốc của mình. Và người ta cho rằng họ nằm ngoài lòng thương xót của Thiên Chúa và cộng đồng.

Cái chết của Ngài rõ ràng không phải là tự vẫn, nhưng gợi lên cho chúng ta một nhận thức tương tự. Vết nhơ nhuốc mà chúng ta gắn với tự vẫn, cũng là cái mà chúng ta gắn với cách Chúa Giêsu đã chết.

Ron Rolheiser

J.B. Thái Hòa chuyển dịch
Theo Lamhong.org

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trong cuộc sống hàng ngày, mọi người thường nói những kẻ đạo đức giả hay ngụy quân tử còn đáng sợ hơn kẻ tiểu nhân. Bình thường, ngụy quân tử thường tỏ ra rất trung thực, thật thà, một số người còn tỏ ra rất khiêm tốn và nhiệt tình, nhưng sau lưng họ sẵn sàng đâm dao vào người khác, có những người thậm chí còn mượn dao giết người, đổ lỗi cho người khác. Tiểu nhân thì sẽ giống con thú cố đuổi theo để cắn người, gặp loại người này bạn có thể lẩn trốn, tránh né, thậm chí có những lúc bạn còn có thể đánh lại
ống trên đời, nếu dành hết tâm trí mình để quan sát thái độ người khác, từ đó nương theo mà hành xử, chiều lòng họ, thử hỏi cuộc đời bạn có còn ý nghĩa gì? Khi ấy, phải chăng là bạn đang sống hộ người khác, phải chăng là muốn trao vận mệnh của mình cho kẻ khác? Kỳ thực, mỗi cá nhân sinh ra đều có vận mệnh khác nhau, đều là những cá tính tự ngã khác nhau, có lòng tự tôn và nguyên tắc sống riêng biệt. Nếu chỉ biết chạy theo làm đẹp lòng người khác, chẳng phải bạn đã đánh mất đi giá trị, phẩm chất của mình rồi sao? Bởi vậy, người xưa nói: “Vạn sự bất cầu nhân” (ý nói những chuyện trên đời này đừng nên mong cầu vào người khác). Khi cố lấy lòng người khác, chẳng phải là bạn cũng đang muốn được họ chiếu cố đến mình đó sao? Thực tế đã chỉ ra rằng điều này là hoàn toàn viển vông. Cuộc đời và vận mệnh phải do chính mình nắm giữ và an bài. Sống tự tin, khẳng khái, hướng thiện, bao dung, rồi bạn sẽ có được tất cả những gì đáng có, rồi bạn sẽ chẳng phải nhờ vả, cậy cục, núp bóng ai. Đ
NEW YORK CITY, New York (NV) – Người Mỹ có câu “Love is the journey, not a destination,” tức “Hạnh phúc chính là hành trình, không phải là đích đến cuối cùng.” Vậy hạnh phúc có từ đâu và làm sao giữ được sự bình yên? Dưới đây là những bí mật dẫn đến hạnh phúc do các nhà khoa học và giáo sư ở trường Đại Học Harvard nghiên cứu. Cuộc nghiên cứu khảo sát về cuộc sống của nhóm người tham gia (trong đó bao gồm cuộc sống hôn nhân, sự hài lòng về công việc, và các hoạt động xã hội khác) mỗi hai năm và theo dõi sức khỏe, thể chất của họ (bao gồm chụp X-quang, xét nghiệm máu, nước tiểu và siêu âm tim) mỗi năm năm.
Thông điệp sâu sắc của Bill Gates về vi-rút Corona – Quan điểm của Bill Gate về vi-rút Corona / Covid-19 thực sự dạy chúng ta điều gì: Tôi là một người tin tưởng mạnh mẽ rằng có một mục đích tâm linh đằng sau mọi thứ xảy ra, cho dù đó là những gì chúng ta cho là tốt hay xấu. Khi tôi suy ngẫm về điều này, tôi muốn chia sẻ với bạn những gì tôi cảm thấy virus Corona / Covid-19 thực sự đang làm với chúng ta: - Nó nhắc nhở chúng ta rằng, tất cả chúng ta đều bình đẳng, bất kể văn hóa, tôn giáo, nghề nghiệp, tình hình tài chính của chúng ta ra sao, hay chúng ta nổi tiếng như thế nào. Bệnh này đối xử với tất cả chúng ta giống như nhau. Nếu bạn không tin tôi, chỉ cần hỏi Tom Hanks.
Có người yêu mến bạn, thì nhất định cũng sẽ có người ghét bạn, Đây mãi là quy luật muôn đời không đổi. Thay vì lo lấy lòng những người không quan trọng, Sao không đặt nhiều tâm tư để quan tâm đến người thân và người mình yêu thương? - Không phù hợp thì hãy nói “Tạm biệt”, - Không thể tiếp nhận, vậy thì hãy cải biến, - Không thể cải biến, thì nên rời đi. - Có thể khóc, nhưng đừng quên cách cười. Người lạc quan luôn biết cười, Họ không biết oán hận. Người bi quan chỉ biết oán hận, Nên họ quên cười.
NEW YORK CITY, New York (NV) – Bạn có thể chọn món pizza ưa thích để ăn, đọc một cuốn tiểu thuyết ngôn tình làm bạn mê mệt, nhắn tin cho người yêu để thấy mình được yêu và được chia sẻ. Tất cả những hành động đó đều giúp bạn thay đổi tâm trạng, cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc. Nhưng có bao giờ bạn tự hỏi mình nên làm gì để hạnh phúc luôn được kéo dài hay không?
Sống Hạnh Phúc ccccccccccc
- Con à, Đừng ghét bỏ một ai đó làm gì. Con ghét người ta nhưng chắc gì người ta đã biết điều đấy. Như thế chỉ có mình con phải khó chịu mà thôi. Nếu đã không thích, không thương được thì đơn giản là không tiếp xúc, không bận tâm, gánh mãi một người mấy chục ký lô trong suy nghĩ thì con tự làm cho mình kiệt sức đấy! - Đừng bao giờ trông chờ vào một người nào đó để có được hạnh phúc. Hãy luôn là chính mình, là một tâm hồn tự do, phóng khoáng và làm tất cả những gì mình thích trong Chánh niệm , cuộc đời sẽ mỉm cười với con. Hạnh phúc do chính mình mang lại mới là hạnh phúc thực sự.
09 Tháng Bảy 2012 (Xem: 4097) 1. Hãy mỉm cười với mọi người xung quanh Đó là cách gây mối quan hệ thiện cảm dễ dàng nhất trong cuộc sống, và nó cũng cho ta một cảm giác dễ chịu hơn là cau có, gắt gỏng. 2. Hãy quan tâm nuôi dưỡng tình thân đối với mọi người
1. Khi chửi người khác là lúc ta bộc lộ một nhân cách không đẹp của bản thân. Dr. Joe Vitale từng chia sẻ, lời nói của bạn thế nào thì tâm hồn bạn thế ấy. Vì vậy, đánh giá một người, bạn cứ kiên nhẫn lắng nghe những phát ngôn của người ấy. Có thể họ cố gắng hoa hậu thân thiện lúc này, nhưng không lâu sau, họ sẽ bộc lộ ra thôi.
Bảo Trợ