Vết Nhơ Nhuốc Của Tự Vẫn

21 Tháng Mười Một 20156:09 CH(Xem: 871)

Mới đây, tôi đọc liên tiếp ba quyển sách viết về tự vẫn, đều là lời của những người mẹ mất con vì tự vẫn. Cả ba quyển đều mạnh mẽ, chính chắn, không chìu theo cảm xúc sai lầm, và rất đáng đọc. Chữa lành vết thương từ sự Tự vẫn của con gái tôi, Chuyển Thương đau thành Lời nói, của Lois Severson mất con gái Patty/ Đã xong Tổn thương, Sự Tự vẫn của đứa con một, của Gloria Hutchinson mất con trai David/ và Con gái tôi, Tự vẫn, và Thiên Chúa, Một ký ức Hi vọng, của Marjorie Antus mất buonchan-nts-thattinhcon gái Mary vì tự vẫn. Patty và David trạc 25 tuổi, còn Mary chỉ mới thiếu niên.

Bạn không thể đọc những tự thuật này mà không nhói trong tim cho ba người trẻ chết đi theo một cách thật bất hạnh. Những gì các quyển sách này mô tả trong từng trường hợp, là về một con người đáng yêu, quá nhạy cảm, đã phải đấu tranh cảm xúc lâu dài, và từ thời thơ ấu đã phải chịu sự mất cân bằng sinh hóa. Nghe những câu chuyện đời này, sẽ cho bạn tin chắc hơn bao giờ hết rằng không một Thiên Chúa nào đáng thờ phượng lại lên án những con người này phải xa lìa gia đình sự sống chỉ bởi vì cách họ chết. Gabriel Marcel có một câu nói: Yêu ai đó là nói rằng, ít nhất với bạn, người đó sẽ không chết. Đây là giáo lý Kitô giáo vững chắc.

Là Kitô hữu, chúng ta tin rằng, chúng ta một cộng đoàn những kẻ tin, làm nên Thân thể Chúa Kitô cùng với tất cả những ai đã chết trong đức tin trước chúng ta. Một phần niềm tin này là việc Chúa Kitô đã cho chúng ta sức mạnh để giữ chặt hay lơi lỏng, nghĩa là tình yêu của chúng ta cho ai đó có thể giữ người đó trong gia đình, trong cộng đoàn ân sủng, và trong cả thiên đàng nữa. Trong cả ba quyển sách này, các bà mẹ làm rõ rằng, đây chính là những gì mà họ đang làm. Gia đình của họ, vòng tròn ân sủng của họ, tình yêu của họ, và thiên đàng của họ phải có cả đứa con đã mất của họ. Thiên đàng của tôi cũng có ba người trẻ này, và bất kỳ nhận thức thực sự nào về Thiên Chúa, ân sủng, tình yêu, và đời sống gia đình cũng phải như thế.

Đây là một sự an ủi sâu sắc, nhưng nó không xóa hết được nỗi đau. Với bậc cha mẹ, mất đi một người con, dù là vì lý do gì, đều để lai một vết thương không gì chữa lành nổi ở đời này. Cái chết của đứa con đi ngược lại tự nhiên, đầu bạc phải tiễn đưa đầu xanh. Cái chết của con cái luôn thật khó khăn, nhưng nếu đó là chết vì tự vẫn thì nỗi đau còn nặng nề hơn muôn phần. Không giống cái chết bệnh lý, cái chết vì tự vẫn gây nản lòng và giận dữ, một điều không xác đáng, không cần thiết, và có thể xem là một hành động bội bạc. Và còn có một câu hỏi không hồi kết rằng: Làm sao tôi phản ứng trước việc này? Đáng ra tôi phải tính táo hơn, cảnh giác hơn? Tôi đã lơ là chuyện gì? Tại sao tôi không ở bên con trong thời điểm định mệnh đó? Tội lỗi và giận dữ hòa chung với tang thương.

Nhưng đó không phải là tất cả. Ngoài tất cả những điều này, vốn đã quá đủ để đánh gục một con người, chính là vết nhơ gắn với tự vẫn. Đến tận cùng, bất chấp nhận thức rõ hơn và thái độ sáng suốt hơn về tự vẫn, vẫn có đó một vết nhơ mang tính xã hội, tinh thần, và tôn giáo với sự tự vẫn, và điều này đúng cả trong đạo lẫn thế tục. Trong quá khứ không lâu, các nhà thờ thường từ chối an táng những ai chết vì tự vẫn. Bây giờ, các nhà thờ đã thay đổi thái độ và thực hành về điều này, nhưng sự thật là, nhiều người vẫn đấu tranh trong lòng để chấp nhận tiễn đưa một cách an bình và chúc phúc cho những ai đã chết vì tự vẫn. Vết nhơ vẫn còn đó. Những ai chết vì tự vẫn, thường bị xem là đáng nguyền rủa, họ bị cho là chết ngoài gia đình sự sống và ân sủng. Vì vậy, với hầu hết mọi người, chẳng có gì là an ủi trong cái chết của họ.

Trong các bài viết khác của mình, tôi đã nói rằng đa số các vụ tự vẫn phải được hiểu là một cái chết vì bệnh tật tinh thần, một sự mất cân bằng sinh hóa, một cơn đột quỵ cảm tính, một khối ung thư cảm xúc, hay một sự nhạy cảm quá đỗi tước đi hết sức bật cần thiết để sống. Tuy nhiên, ở đây, tôi muốn nói cụ thể hơn về vấn đề vết nhơ gắn với tự vẫn.

Vẫn có một vết nhơ gắn với tự vẫn, chuyện này thật rõ ràng. Nghĩ như thế, thì một điều sẽ giúp chúng ta, đó là suy nghĩ về cách Chúa Giêsu đã chết. Cái chết của Ngài rõ ràng không phải là tự vẫn, nhưng cũng mang vết nhơ nhuốc tương tự. Thập giá là một nhơ nhuốc, dù là nhìn từ góc độ tôn giáo, tinh thần và xã hội. Một người chết trên thập giá, bị xem là chết ngoài lòng thương xót của Thiên Chúa và ngoài sự chúc lành và chấp nhận của cộng đồng. Các gia đình của những người bị đóng đinh mang một tủi hổ nhất định, và những người bị đóng đinh sẽ được chôn cất xa, ở ngay nơi mà họ mang lấy vết nhơ nhuốc của mình. Và người ta cho rằng họ nằm ngoài lòng thương xót của Thiên Chúa và cộng đồng.

Cái chết của Ngài rõ ràng không phải là tự vẫn, nhưng gợi lên cho chúng ta một nhận thức tương tự. Vết nhơ nhuốc mà chúng ta gắn với tự vẫn, cũng là cái mà chúng ta gắn với cách Chúa Giêsu đã chết.

Ron Rolheiser

J.B. Thái Hòa chuyển dịch
Theo Lamhong.org

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Mặc dù hoàn cảnh sống của chúng ta ngày nay đã khác xưa rất nhiều nhưng những nguyên tắc dưỡng sinh do cổ nhân đúc kết ra thì vẫn luôn hiệu quả. 1. Ăn no không gội đầu, đói không tắm. Rửa mặt nước lạnh, vừa đẹp vừa khỏe. Mồ hôi chưa khô, đừng tắm nước lạnh. Đánh răng nước ấm, chống ê, chắc răng. 2. Ăn gạo còn cám, thức ăn có chất xơ. Nam không thể thiếu rau hẹ, nữ không thể thiếu ngó sen.
Thế nào là người phụ nữ đẹp? 7 tiêu chí ai cũng phải nhớ kỹ khi chọn bạn đời /Chuẩn mực của một người phụ nữ đẹp ở mỗi nền văn hóa lại có những thay đổi khác nhau. Tuy nhiên vẫn có những tiêu chuẩn chung luôn đúng ở bất kể thời đại nào. Cái đẹp của một người phụ nữ chính là sự hài hòa giữa bề ngoài và nội tâm. Nhan sắc nổi trội nhưng nội tâm trống rỗng thì chỉ là cái đẹp khơi gợi dục vọng. Có một nội tâm phong phú, tốt lành, tự khắc người phụ nữ cũng trở nên duyên dáng, đằm thắm hơn. Bởi thế người xưa thường nói: “Tướng tại tâm sinh” là có ý như vậy.
Cuộc sống là một bức tranh lột tả tâm hồn của bạn và bức tranh đó luôn tươi mới hay cũ kỹ, điều đó tùy thuộc vào bạn. Cuộc sống không phải lúc nào cũng là gam màu sáng mà còn xen kẽ cả những gam tối tạo nên bức tranh sinh động cho cuộc đời. Dẫu có buồn, vui hay thành công, thất bại thì cuộc sống của ta vẫn diễn ra,/post 01 Tháng Bảy 2013 (Xem: 1706) Khả Anh - Ngoisao.net/
- Cái gì đã cũ là cũ, Có cố đánh bóng cũng không thể mới lại. - Cái gì đã qua là qua. Có quay trở lại cũng chẳng như xưa. - Cái gì đã vỡ là vỡ. Có hàn gắn lại cũng còn vết rạn nứt. - Cái gì đã đứt là đứt. Có ráng nối lại cũng chẳng tồn tại dài lâu. - Cái gì đã đi là đi. Có níu kéo nó về cũng chẳng còn là của mình nữa. - Cái gì phải quên là quên. Có nhớ nhung mãi cũng chỉ là hoài niệm.
Có bao giờ một sớm mai thức dậy, bạn nhận thấy mình đang sống một cuộc đời tẻ nhạt, bạn tự hỏi điều gì mới thực sự khiến mình hạnh phúc và tại sao chúng ta cần hạnh phúc? Thực ra, hạnh phúc luôn hiện hữu quanh ta, nó giống như một liều thuốc thần kỳ cho tâm hồn và thân thể…
Mahatma Gandhi là một trong những cái tên đáng chú ý và nổi tiếng nhất của thế kỷ 20. Ông đã tạo ra khái niệm phản kháng ôn hòa và là một biểu tượng có giá trị quốc tế vì sự thông thái, ảnh hưởng xã hội và bài học về cách người ta phải sống tốt cuộc sống của mình. Những lời dạy của ông về cuộc sống và lòng nhân ái có giá trị đến ngày nay. Mahatma Gandhi là một trong những cái tên đáng chú ý và nổi tiếng nhất của thế kỷ 20. Ông đã tạo ra khái niệm phản kháng ôn hòa và là một biểu tượng có giá trị quốc tế vì sự thông thái, ảnh hưởng xã hội và bài học về cách người ta phải sống tốt cuộc sống của mình. Những lời dạy của ông về cuộc sống và lòng nhân ái có giá trị đến ngày nay.
Tình yêu là tình cảm của con người. Hầu như tất cả chúng ta đều có lúc mạo hiểm để yêu và để được yêu ? Tình yêu rất phổ biến, lại không hề dễ hiểu bởi nó hết sức riêng tư và khác biệt ở mỗi cá thể. Tình yêu từ đâu tới ? Đây là chủ đề chính trong nghiên cứu của chuyên gia về ứng xử động vật Claude Béata./post 17 Tháng Bảy 2013 (Xem: 1643)/
Ngạn ngữ có câu: “Gieo suy nghĩ gặt hành động. Gieo hành động gặt thói quen. Gieo thói quen gặt tính cách. Gieo tính cách gặt số phận”. Số phận mỗi người tuy đã được an bài cụ thể nhưng trong cuộc sống lại có thể thay đổi theo lựa chọn của mỗi chúng ta. 8 định luật dưới đây đã cho thấy điều đó.
Thói quen một khi đã hình thành thì không dễ từ bỏ. Vì thế, hãy chọn cho mình thói quen tốt bởi vì nó sẽ quyết định số phận của bạn, theo một cách, vào một lúc nào đó trong cuộc đời mà bạn không bao giờ biết trước.
Thông minh sáng dạ Vì sao họ thích đi chơi một mình thay vì đi với bạn bè? Tại sao họ lại cảm thấy những nơi náo nhiệt phồn vinh thật là vô nghĩa? Các nghiên cứu cho thấy, những người có trí tuệ xuất chúng thường là những người dành ít thời gian cho việc giao tiếp, vì họ bận suy nghĩ về chính mình, suy nghĩ về những điều ý nghĩa của cuộc sống, vì cuộc sống mà đặt ra những mục tiêu cho chính mình. Người ta cũng phát hiện rằng, một người thông minh sau khi tham gia tụ họp về, thường sẽ mất đi cảm giác vui vẻ vốn có bình thường. Họ thích một cuộc sống thực tế, có giá trị hơn là những sự hời hợt bên ngoài.
Bảo Trợ