Hãy Bỏ Điện Thoại Xuống, Được Không?

12 Tháng Mười 20184:01 CH(Xem: 2119)

HÃY BỎ ĐIỆN THOẠI XUỐNG, ĐƯỢC KHÔNG?

Đứng trước khoảnh khắc đẹp, hay đơn giản chỉ là được gặp thần tượng bằng xương bằng thịt, bạn sẽ “sống” với khoảnh khắc đó hay giơ máy lên chụp càng nhiều hình càng tốt?

“Đừng quay phim nữa, hãy nhìn tôi này”
Với giới nghệ sĩ, được biểu diễn trước đám đông khán giả bao giờ cũng khiến họ thăng hoa hơn, nhưng trước một rừng cánh tay lăm lăm điện thoại thì họ nghĩ gì?

“Cô có thể ngưng quay phim với cái máy quay đó được không, bởi vì tôi đang đứng đây trong đời thật cơ mà?” - danh ca Adele đã nói thẳng với một người hâm mộ như vậy trong buổi biểu diễn ở Ý hồi cuối tháng 5.

Câu tiếp theo mà họa mi nước Anh dành cho nữ khán giả có thể là lời khuyên cho tất cả những ai theo trường phái “chụp mọi lúc mọi nơi”: “Bạn có thể tận hưởng [buổi diễn của tôi] trong đời thực thay vì trên máy ảnh. Hãy tận hưởng nó vì ngoài kia có nhiều người muốn nhưng không thể tham gia”.

Có nghịch lý lắm không khi ta đã bỏ thời gian và tiền bạc (vé xem Adele hẳn không rẻ) để rồi lại quan sát cô qua màn hình nhỏ xíu của thiết bị điện tử, trong khi thần tượng bằng xương bằng thịt đang đứng ngay trước mắt?
blank

Một nữ ca sĩ nổi tiếng khác, Alicia Keys, cũng tiếp bước Adele khi tuyên bố cấm tiệt khán giả dùng điện thoại khi xem mình diễn.

Dĩ nhiên ca sĩ người Mỹ không thể cấm người hâm mộ mang theo điện thoại, nhưng khán giả đến các buổi diễn kế tiếp của cô sẽ phải cho điện thoại của họ vào chiếc vỏ (case) đặc biệt của Yondr, một công ty chuyên giúp thiết lập các “không gian không điện thoại”.

Vỏ điện thoại của Yondr sẽ tự động đóng nắp lại khi người dùng bước vào điểm diễn ra sự kiện và chỉ mở ra khi họ rời đi. Điều này cho phép khán giả vẫn mang điện thoại theo người nhưng không thể sử dụng được.

Hãy sống cùng khoảnh khắc
Joshua Fields Millburn, đồng chủ nhân của trang blog về lối sống tối giản minimalists.com được rất nhiều người theo dõi, cho rằng việc mải mê chụp ảnh một khoảnh khắc đồng nghĩa với việc tự đánh mất cơ hội thưởng ngoạn khoảnh khắc đó.

Theo Millburn, “quy trình” của một người chăm chăm chụp hình một cảnh đẹp thay vì bình tâm ngắm nó như sau: ta loay hoay với chiếc máy ảnh, chọn góc chụp và bộ lọc màu đẹp nhất, chụp một phát, xem lại ảnh, rồi lại chụp tiếp để có được bức ảnh ưng ý nhất.

“Và thế là ta đã bỏ lỡ khoảnh khắc đó. Ta mong muốn ghi lại khoảnh khắc, nhưng thật ra là phá hỏng nó” - Millburn viết.

Với quan điểm đó, Millburn kể mình đã hạn chế chụp ảnh liên tục trong các chuyến du lịch: “Tôi cố gắng cưỡng lại mong muốn với tay lấy điện thoại và đưa lên chụp lại nét đẹp của cảnh hoàng hôn, những con sông, ngọn núi, và nó giúp tôi có thể tận hưởng trọn vẹn những khoảnh khắc đó thay vì thu chúng vào chiếc điện thoại rồi lại cho vào túi”.

Cố gắng tận hưởng và ghi nhớ những khoảnh khắc quan trọng không có nghĩa là cực đoan đến mức chối bỏ hay lên án việc chụp ảnh, nhưng quan trọng là “ta có thể trèo lên đỉnh núi mà không cần phải chụp ảnh lại để chứng tỏ với mọi người là ta đã ở đó”.

Các chuyên gia cũng nhiều lần khuyến cáo cha mẹ không nên chụp lại mọi khoảnh khắc trong quá trình lớn lên của con cái mà nên quan sát một cách chăm chú để lưu giữ chúng một cách tự nhiên vào trí nhớ - chứ không phải thẻ nhớ của điện thoại hay máy ảnh.

Điều này đặc biệt có ý nghĩa trong những thời khắc quan trọng trong đời con trẻ như nhận bằng tốt nghiệp, buổi biểu diễn đầu tiên ở trường... Trong một trận đấu bóng đá ở trường chẳng hạn, nếu một đứa trẻ sau khi ghi bàn nhìn lên hàng ghế khán giả, chúng sẽ cảm thấy thế nào nếu cha mẹ đang dán mắt vào điện thoại/máy ảnh, thay vì vẫy tay hay ra hiệu ăn mừng cùng con?

Thế giới cũng từng xôn xao trước bức ảnh một cụ bà bình thản đứng theo dõi tài tử Johnny Depp và nữ minh tinh Dakota Johnson trong buổi công chiếu bộ phim Black Mass ở Boston (Mỹ) hồi năm ngoái, thay vì bận rộn ghi hình, chụp ảnh như phần còn lại của đám đông.

blank


Bức ảnh nổi tiếng cho thấy bà lão đứng hàng đầu, tựa vào rào chắn và chăm chú theo dõi sự kiện, còn sau lưng là một rừng cánh tay cầm máy ảnh hay điện thoại, được lan truyền như lời nhắc nhở mọi người “không bao giờ thật sự trải nghiệm điều gì bởi họ luôn bận rộn với việc ghi lại chúng bằng điện thoại” - như tờ Daily Mail mô tả.

Những người lớn lên trong thời đại công nghệ có thể bình thản và sống với từng khoảnh khắc thay vì lưu trữ chúng dưới định dạng số như cụ bà ở Boston hay không?

Tháng 9-2015, bài thơ có tên Selfie đăng trên The New Yorker đã khiến nhiều người ưa chụp ảnh “tự sướng” phải nghĩ lại về thói quen của mình. Bài thơ đại ý nói khi selfie, chúng ta muốn thấy hình ảnh mình với những hậu cảnh ấn tượng để khoe trên mạng xã hội, nhưng quên rằng dù sự kiện đó có hoành tráng đến mức nào thì trong mọi bức ảnh, ta luôn quay lưng lại với nó.
TRƯỜNG SƠN
(Bài đã đăng Tuổi Trẻ Cuối Tuần)
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
DẪN NHẬP: Nhân loại đang bước vào thế kỷ XXI, một kỷ nguyên đánh dấu bước ngoặt về kinh tế, khoa học và nhất là sự phát triển vượt bậc của ngành công nghệ thông tin, một yếu tố quan trọng đã làm cho cuộc sống con người ngày càng được nâng cao. Nhưng tiếc thay, sự phát triển của khoa học hiện đại làm đời sống đạo đức con người cũng thay đổi, sự hưởng thụ ích kỷ, cạnh tranh, gian dối, bất nghĩa, vô tâm, vô cảm… Hậu quả là các tệ nạn đã tấn công và tàn phá các mối tương quan trong gia đình, xã hội. Đó là một thứ bóng tối khủng khiếp nhất mà các gia đình đang phải đối diện.[1]
Đôi dòng cảm nhận nhân lễ Mother's Day (13/5) Có nhiều thứ tình cảm, có nhiều điều kì diệu trong cuộc sống con người khiến người ta nâng niu, trân trọng. Ví như tình yêu được xem là thứ tình cảm khó hiểu, thật đẹp, thật tuyệt vời; tình bạn, tình bằng hữu thật đáng quý, đáng trân trọng...
Trong tất cả các nền văn hóa trên thế giới, bữa ăn gia đình được công nhận là một cơ chế vĩnh viễn và là thành tố quan trọng quyết định sự sống còn trong đời sống gia đình vững chắc, bền lâu. Bữa cơm gia đình như là một “chất keo” kết dính các thành viên.../post 09 Tháng Sáu 2012 (Xem: 7575)/
18 Tháng Giêng 2013 (Xem: 3627) ... Nguon Tinmungnet ....Những mâu thuẫn thường xảy ra cho hai vơ chồng sau thời gian chung sống, với nhiều vui mừng và đau khổ như sau: Trước đây hai người là tình nhân, tâm hồn rạo rực, muốn chiếm đoạt nhau, nên ăn nói ý tứ. Sau khi lấy nhau rồi tình yêu không còn nồng nàn nữa
27 Tháng Sáu 2013 CH(Xem: 1333) Bạn có thể dễ dàng đi tới một quyết định kết hôn, nhưng duy trì mối quan hệ hôn nhân lâu dài thì không hề dễ. Hôn nhân có xu hướng thay đổi rất nhiều thứ. Quan hệ tình dục là rất quan trọng trong việc giữ cho hôn nhân hạnh phúc. Điều quan trọng là bạn tìm ra cách để chuyện ấy nồng nàn say đắm ngay cả sau khi kết hôn.
12 Tháng Bảy 2013 (Xem: 1544)...Khó khăn có thể đẩy vợ chồng bạn ra xa nhau hoặc kéo hai người lại gần nhau. Hãy đón nhận sự an ủi,cái ôm hôn của người bạn đời dù lúc đó bạn không hề muốn. Kết quả có thể khả quan nhiều hơn là bạn tưởng.
22 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1892)...Ngày nào bạn cũng chuẩn bị bữa trưa cho con vì bạn nghĩ rằng mình “phải” làm thế? Có thể bạn không nhận ra nhưng việc làm đó của bạn xuất phát từ một niềm tin đã lỗi thời rằng đó chính là “công việc của bạn”.
Người trẻ ngày nay thường hay lấy hình ảnh những người có được thành công lớn mà bỏ học hoặc không học đại học để “chặn họng” những lời tận tình khuyên bảo của các bậc phụ huynh trong nhà. Nhưng trên thực tế những số lượng của những người như trên rất ít. Phần nhiều những đứa trẻ học theo, sau khi lớn lên mới phát hiện ra: Bản thân đã dùng những năm tháng điên cuồng của tuổi trẻ để đổi lấy cả đời người thấp hèn.
Ngồi nghỉ ngơi lướt facebook, tôi đọc được câu chuyện khiến không chỉ bản thân mình mà nhiều người cũng sẽ tự hỏi: “Đời này ta sẽ còn gặp bố mẹ bao nhiêu lần nữa?” Có người mỗi năm về nhà được 2 lần, 1 lần hoặc thậm chí là vài năm mới về 1 lần. Vậy nếu bố mẹ còn sống khoảng 20 năm nữa thì chúng ta sẽ được gặp bao nhiêu lần? Còn với nhiều người, bố mẹ chỉ có thể sống trên đời khoảng 10 năm hoặc ngắn hơn nữa thì sao? Chắc có người chúng ta không dám nghĩ tiếp
11 Tháng Năm 2012n(Xem: 4806) Con cái trong gia đình là tình yêu của cha mẹ do ân huệ Thiên Chúa ban. Mọi gia đình đều hân hoan đón nhận. Từ chối con cái bất cứ dưới hình thức nào cũng làm thương tổn tình yêu vợ chồng. Nhưng con cái không phải là những con búp bê, đặt đâu nằm đó. Chúng có ăn có uống, có mạnh khỏe có ốm đau, và chúng sẽ lớn lên thành con người đầu đội trời chân đạp đất. Có ích cho xã hội, hay họa tai cho xã hội? Việc tương lai ai đoán biết được? Nhưng cái biết được, là hôm nay chúng có được giáo dục không? Và chúng được giáo dục tốt hay xấu? Bởi vì theo lẽ bình thường, con trẻ được giáo dục như thế nào, thì lớn lên chúng sẽ trở thành như thế ấy.
Bảo Trợ