Thần học Công giáo phải tìm được câu trả lời ngay trong chính nguồn mạch của mình

11 Tháng Bảy 20122:00 CH(Xem: 3434)

WHĐ (11.07.2012) / ZENIT – “Thần học công giáo phải tìm được câu trả lời ngay trong chính nguồn mạch của mình”, Đức Tổng giám mục Gerhard Ludwig Müller, Tân Bộ trưởng Bộ Giáo lý Đức tin, tuyên bố như trên trên tờ nhật báo “Mittelbayerische” của vùng Bavaria, số đề ngày 06-07-2012.

blank

Đức cha Müller cho biết ngài nhận được tin Đức giáo hoàng bổ nhiệm ngài làm Bộ trưởng Bộ Giáo lý Đức tin vào ngày 16-05. Tại Roma, ngài sẽ ở tại căn phòng Đức giáo hoàng Bênêđictô XVI đã ở khi ngài làm Bộ trưởng Bộ này: “Sách vở vẫn còn nguyên ở đó”, Đức cha nhấn mạnh, điều này có nghĩa là “theo ý Đức giáo hoàng, số sách này sẵn sàng phục vụ Viện Bênêđictô tại Ratisbon vốn xuất bản các công trình của Joseph Ratzinger”.

Mặc dù Đức cha Müller, cho đến nay vẫn là giám mục Ratisbon, nói rằng ngài hạnh phúc về nền văn hóa ngài đang chia sẻ –thậm chí vẫn trung thành với câu lạc bộ bóng đá “SSV Jahn Ratisbon”– nhưng ngài cũng lấy làm hoan hỉ từ nay được làm việc với “15 dân tộc” khác nhau, qua đó, có được kinh nghiệm về “Giáo hội toàn cầu”.

Tại quê hương của ngài, Đức TGM Müller đôi khi được xem là một người có tinh thần “phóng khoáng”. Ngài chấp nhận sự đánh giá này và trích dẫn Thánh Tôma Aquinô: “Deus maxime liberalis est / Thiên Chúa là Đấng phóng khoáng nhất”. Ngài cũng giải thích: “Theo nghĩa tổng quát, tính cách phóng khoáng có nghĩa là hào phóng..., tôi muốn được là người phóng khoáng theo nghĩa này”.

Thần học giải phóng

Nhắc lại các quan hệ của ngài với nền thần học giải phóng –ngài vốn là sinh viên và bạn của linh mục Gustavo Gutierrez, “cha đẻ” của nền thần học giải phóng–, Đức TGM Müller nhấn mạnh rằng đức tin công giáo không tách rời khỏi “trách nhiệm đối với thế giới, khỏi tình yêu thương người nghèo khổ”. Do đó, “mọi nền thần học Kitô giáo đều có gì đó liên quan đến sự tự do của con người”.

Đối với Đức TGM Müller, trước “sự cùng khốn và bất công hiển nhiên” diễn ra tại Nam Mỹ, thái độ của người Kitô hữu là một “vấn đề thần học”. Ngài nhấn mạnh: “Chúng ta không thể làm ngơ bước qua với cái nhíu mày đạo đức”, bởi vì “đức tin và việc lành đi đôi với nhau”.

Vị Tân Bộ trưởng nhìn nhận ngài “hoàn toàn đồng ý” với Đức giáo hoàng Bênêđictô XVI, vốn không “đặt lại vấn đề về toàn bộ nền thần học giải phóng”, nhưng “chỉ một số khía cạnh” mà ngài cùng chia sẻ với Đức giáo hoàng.

Đức TGM Müller nhấn mạnh rằng thần học giải phóng không thể là “một sự trộn lẫn đáng ngờ giữa chủ nghĩa cộng sản và đức tin công giáo”. Ngài giải thích: Thần học công giáo phải tìm được câu trả lời ngay trong chính nguồn mạch của mình”. Vả lại, “giáo huấn xã hội của Giáo hội công giáo đã chứng tỏ còn cao hơn nhiều các phân tích của chủ nghĩa cộng sản”.

Vấn đề là không ủng hộ cho “một xã hội phân chia thành người giàu và người nghèo, trong đó, kẻ thì được học hành, kẻ khác thì không”. Đối với Đức TGM, “thợ và chủ không thể hành động chống lại nhau như các nhóm lợi ích mà tất cả đều phải dấn thân mưu cầu công ích”.

Vấn đề rước lễ của người ly dị tái hôn

Trở lại vấn đề rước lễ của những người ly dị tái hôn, vốn là vấn đề rất được tranh cãi tại Đức, một lần nữa Đức TGM Müller nhìn nhận ngài đồng ý với Đức giáo hoàng: “Hôn nhân có hiệu lực giữa những người Kitô hữu không thể bị hủy bỏ, và bao hàm lời hứa trung tín suốt đời”.

Ngài nói thêm, vả lại cũng sẽ là sai lầm khi tin rằng “nếu không được rước lễ, người ta chẳng còn là gì trong Giáo hội”. Thực ra, người ta vẫn có thể “tham dự thánh lễ”, dấn thân vào “mầu nhiệm cứu độ của Đức Giêsu Kitô”, dù không rước lễ.

Đức TGM Müller nhắc lại, dù có phải “nhìn nhận tình cảnh khó khăn của các đôi vợ chồng mà không phải lúc nào hai bên cũng đều có lỗi như nhau”, thì cũng đừng quên “những tổn thương mà con cái của các cha mẹ ly dị phải gánh chịu”.

Do đó, ngài mời gọi đặt lại vấn đề về “não trạng xem việc cam kết của hôn nhân và việc lập gia đình một cách quá mơ hồ”.

Nghĩ tới sự hiệp nhất của Giáo hội

Cuối cùng, Đức TGM Müller đề cập đến các cuộc đàm phán đang diễn ra giữa Vatican và Huynh đoàn Piô X. Ngài cho rằng đây là những cuộc đàm phán “có tính cách thân thiện, kitô giáo và nhân văn”, nhưng cũng đang “trong tiến trình”.

Đức TGM nhấn mạnh, để là người công giáo, người ta phải “nhìn nhận quyền bính của giáo hoàng và các giám mục”. Và ngài nói tiếp, các cuộc đàm phán sẽ đạt đến một “điểm không thể đảo ngược”, và sẽ được quyết định khi nghĩ đến “sự hiệp nhất của Giáo hội”.

Đối với Đức TGM Müller, không có con đường nào khác hơn là phải “chấp nhận hình thức và nội dung của Công đồng chung Vatican II”, bởi vì, cho dù có “những lạm dụng”, cuộc cải tổ phụng vụ của Vatican II vẫn “chính đáng và cần thiết”.

(Zenit, 09-07-2012)

Nguồn: WHĐ

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Lời dẫn nhập: Có người dựa vào lời Thánh Phaolô: ''Do đó, hỡi anh em, tôi muốn nói: Thịt và máu không thể thừa hưởng Nước Thiên Chúa; cái phù du không thừa hưởng được sự trường tồn.'' (1Cor. 15, 50) để nói rằng bà Mari đã chết rồi thì làm sao chúng ta có thể thấy xác bà ấy ở trên Thiên Đàng! Hơn nữa, ''những điều mạc khải'' mà Thiên Chúa đã cho phép Mẹ nói với Nữ Tu đáng kính, Maria Agrêđa, thuộc Đan Viện Thánh Nữ Clara vào thế kỷ 17 (1), bao nhiêu phép lạ của Mẹ ở Lộ Đức, Fatima và rất nhiều nơi khác trên Thế Giới cũng chẳng có tác dụng đối với người không tôn kính Mẹ của Thiên Chúa Cứu Chuộc mặc dầu Thánh Danh Giêsu có nghĩa vừa nêu!
ĐTC Bênêđíctô XVI và vấn đề những người ly hôn lại tái kết hôn. Cần phải hiểu đúng những lời phát biểu quan trọng của Đức Thánh Cha tại Milanô về vấn đề này như thế nào? Qua những dòng sau đây chúng ta cùng tìm hiểu. Thánh Augustinô, thánh Tiến Sĩ của Giáo Hội, đã phát biểu một cách rõ ràng và ngắn gọn nguyên tắc luân lý Công Giáo: „Thương yêu người có tội, nhưng ghét bỏ tội lỗi.“
ại Pháp, một dự luật về hôn nhân đồng tính sẽ được bỏ phiếu vào năm 2013. Nếu được thông qua, thì nước Pháp sẽ là quốc gia Châu Âu thứ chín thông qua luật này. Giáo Hội Công Giáo phản ứng, cách minh nhiên hay mặc nhiên, để bảo vệ những xác tín của mình trong cuộc tranh luận công cộng. Càng ngày càng có những tiếng nói giữa những người Công giáo nhằm đề phòng các tín hữu trước mối nguy chìm đắm trong sự cam chịu trước những lèo lái của truyền thông,
Bài viết này thể hiện mong muốn đáp lại lời Đức Giáo Hoàng Bênêđettô mời gọi các tín hữu gia tăng “suy tư về chính hành vi đức tin” (Porta Fidei, 9). Có nhiều vấn đề cần phải đào sâu để hiểu hơn về đức tin như: đức tin là ân sủng nhưng đồng thời cũng là hành vi nhân linh, đức tin là chắc chắn nhưng cũng gắn liền với “đêm tối”, tính cá vị và tính cộng đoàn của đức tin, diễn tả đức tin bằng ngôn ngữ và bằng hành động, v.v…
Có một thực tế dường như trái ngược, một đàng tại các quốc gia cựu Công Giáo Âu châu như Đức Pháp Ý Tây Ban Nha Ái Nhĩ Lan v.v… đời sống đức tin kể như đã biến mất (Xem xuanbichvietnam – Vấn đề hôm nay: nạn mù đạo, người lớn là những người đầu tiên phải bắt đầu quay lại trường học). Nhưng tại những nước đạo theo như Việt Nam chúng ta chẳng hạn thì phải chăng vẫn cứ bình chân như vại, có nghĩa chẳng có vấn đề gì cần đặt ra cho đức tin?
Sự tranh cãi xung quanh vấn đề tiến hóa đã đụng đến những niềm tin căn bản nhất về con người chúng ta và thế giới. Những học thuyết tiến hóa đã được dùng để giải đáp những vấn nạn liên quan đến nguồn gốc của vũ trụ, sự sống và con người. Những thuyết này chủ yếu dựa vào thuyết tiến hóa của vụ trụ, thuyết tiến hóa về sự sống, thuyết tiến hóa về con người. Ý kiến của một người về một trong những lãnh vực đó không bắt buộc người ta phải tin thế nào về những lãnh vực kia.
Yêu mến một mình Thiên Chúa trên hết mọi sự, có nghĩa là không được tin và kêu cầu đến một thần linh nào khác ngoài Thiên Chúa Ba Ngôi ra. Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ Thiên Chúa, Mẹ của Giáo Hội, cùng các Thánh nam nữ khác trên Thiên Đàng cũng chỉ là những mẫu gương sáng ngời cho ta noi theo để nên thánh và nhờ cậy cầu bầu trước Tòa Chúa mà thôi,
ôi vào Tiểu Chủng Viện Phú Xuân khóa 1959. Khóa tôi 53 người, tôi mang số 53 [1] vì năm ấy tôi được miễn thi vào chủng viện, lý do là vào lúc tổ chức thi tuyển, thi tôi bị bịnh thương hàn. Có thể nói khóa của tôi là khóa cuối theo “chế độ cũ của chủng viện”. Chế độ cũ không có nghĩa là xấu, nhưng sau năm ấy (tức là từ khóa 1960) nhân sự điều hành và giảng huấn cũng như sinh hoạt chung của tiểu chủng viện thay đổi, một sự thay đổi mà linh mục Nguyễn Văn Thuận đóng một vai trò có tính cách quyết định.
Thầy Giảng Vị Tử Đạo Tiên Khởi của Giáo Hội Việt Nam Ngày 5 tháng 3 năm thánh 2000, Đức Gioan Phaolô II tôn phong lên bậc chân phước một thanh niên Việt Nam, tử đạo ngày 26 tháng 7 năm 1644, và được biết dưới tên thánh Anrê, và đồng thời cũng là thầy giảng. Ba thế kỷ rưỡi đã trôi qua kể từ ngày Thầy anh dũng dâng hiến mạng sống vì trung thành với đức tin Kitô và những lời Thầy cam kết với Chúa Kitô trong tư cách là người truyền bá Tin Mừng và giáo lý Kitô
Giáo Hội cống hiến cho người tín hữu Chúa Kitô có trách nhiệm trong lãnh vực chính trị những trợ lực có liên quan đến huấn dụ xã hội, để nhờ đó sự chuyên cần dấn thân chính trị của họ được nuôi dưỡng. Mặc cho đôi khi chúng ta có cảm tưởng mệt mỏi về các hoạt động nhằm đem lại lợi ích cho nhân quyền, tuy nhiên cần nhận biết như ĐTC Gioan Phaolô II rằng động tác chyên cần dấn thân cho nhân quyền đó là phương diện thiết yếu trong sứ mạng mục vụ của Giáo Hội.
Bảo Trợ