Tình Người Ở Lại

18 Tháng Mười Một 20208:28 SA(Xem: 298)

TÌNH NGƯỜI Ở LẠI


Anh gởi qua mình hương hoa mai quế

Cuối vườn trà, mùa đến trổ nhiều bông

mevietnamNửa vầng trăng lưng chừng kinh Vĩnh Tế

Cá lội từng đàn, mình có nhớ không?

 

Anh gởi qua mình hương thơm bông bưởi…

Đường về Biên Hòa lẩn tránh cơn mưa

Chùm dâu Lái Thiêu ngọt môi thiếu nữ

Kỷ niệm bên nhau nói mấy cho vừa!

 

Anh gởi qua mình miếng thơm Bến Lức

Một chút quà nghèo tình tự quê hương

Củ ấu Cần Thơ, gạo thơm Cần Đước

Cốm dẹp Vĩnh Bình, kẹo chuối Trung Lương

 

Chiều nao tan trương nhìn nhau bở ngỡ

Con đường Nguyễn Du râm mát bóng me

Sài Gòn đài trang vùng trời thương nhớ

Ngày xanh ơi! Ve phượng thắm nắng hè

 

Anh gởi qua mình quê hương nhuộm đỏ

Từ giặc tràn vào khốn khổ, điêu linh…

Bản Giốc, Hoàng Sa, Trường Sa… ta đó

Tàu cộng gian manh… lấn chiếm nước mình  

 

Anh gởi qua mình nỗi đau ruột thắt

Ngu dân đảng trị, tuổi trẻ loạn cuồng…

Giết người, cướp của, đảo chao… giăng mắc

Thế sự, lòng người điên đảo thiện lương!

 

Mình có biết không? Thân anh tan tác…

Mười bảy năm ròng chuyển mấy trại giam?

Vườn Đào, Hàm Tân, Chí Hòa, Việt Bắc…

Đọa đày nầy sao có ở trần gian?

 

Anh những tưởng ở chín từng địa ngục

Bao quanh chực chờ ác quỉ, ma vương...

Như có oán thù từ muôn kiếp trước

Thân thể tả tơi… tâm trí kiên cường  

 

Anh gởi qua mình tấm lòng son sắt

Cùng nỗi nhớ thương tha thiết chân thành

Dù cho chết chập chờn trước mắt

Nợ nước, tình nhà… rực sáng tim anh!

 

Mình nhớ nhắc con trau giồi kiến thức

Gương tốt làm người, dân đất quê Nam

Chánh thể Cộng Hòa tự do, hạnh phúc…

Đắn đo, suy nghĩ… Trước chuyện sắp làm

 

Hỏi thế gian nhà tù nào vĩ đại?

Những nước Cộng Sản, nhà tù Việt Nam

Dã tâm, độc tài, tham ô… tàn hại

Máu sử khắc ghi… những việc Cộng làm!

   

Dân bị kẹp kềm đọa đày khổ ải…

Nhưng vẫn giữ lòng bền sắt tươi son

Mình nhắn dùm anh: “... Tình người ở lại 

Thương nhớ người đi… mong đợi mỏi mòn...”    

DƯ TH DIM BUN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Con sợ hãi với cơn quay cuồng dục vọng- Tâm trí mình run rẩy thật tan hoang- Và linh hồn khép nép cửa thiên đàng- Còn thân xác ngỗ ngược đi vào bóng tối.- Lạy Chúa, xin nâng đỡ linh hồn con tội lỗi- Đã bao lần rụng cánh giữa đam mê- Đã bao lần tìm bước rẽ trở về...post 4/11/2013 (Xem: 2042) / post 02 Tháng Mười Một 2019 (Xem: 2787) /
Chúa ơi! Xin cho con làm hạt muối- Chẳng bao giờ nhạt vị phải quăng đi- Xin cho con làm ngọn đèn chiếu sáng- Trên trụ đèn cao ngất rọi ngàn xa Chúa ơi! Con sẽ trở thành nhân chứng- Đem Tin Mừng cứu độ đến muôn người- Bằng chính lòng con và cuộc sống Như muối mặn, đèn soi giữa giòng đời./ post 07 Tháng Hai 2014 (Xem: 1953)/
Chẳng biết mưa buồn nắng gì đây Nên mưa dai dẵng chảy sông đầy Tối trời mưa tạnh không còn nắng Để lòng áo ướt chợt mênh mang Chắc là mưa lại thấy buồn trăng Đêm rằm mưa lại cứ lăn phăn Hình như trong gió mưa thầm kể Lỡ mùa trăng tỏ với đêm rằm Dạo này mưa lại thấy buồn mây Không mưa không nắng cứ hây hây Chen trong hơi nắng vài giọt nước Em mắc mưa cảm suốt mấy ngày. Mưa lại buồn chi nữa mưa ơi Suối nguồn đã ngập nước mưa rơi Phố phường cống không còn lối thoát Thiên hạ buồn lây với mưa trời Mưa buồn mưa chảy khắp nơi nơi Ai có buồn mưa phải cầu trời Người buồn đành phải chôn chặt dạ Khóc thầm lặng lẽ nước mắt rơi Làm mưa sung sướng quá đi thôi Nhưng mà mưa khóc lạnh than ôi Nước mắt của người thì mặn, nóng
bước qua cái tuổi sáu mươi Tóc xanh thời đã muối tiêu ngã màu Ta gom ký ức qua mau Ươm vào thơ gởi cho nhau tuổi già Chuyện ngày xưa đẹp như hoa Một thời tuổi trẻ " Thứ ba học trò" Ngọt ngào sách vở trong ta Bao nhiêu kỷ niệm chan hoà tuổi thơ Tâm hồn bay bổng ước mơ Trống trường dục dã đợi chờ chân ai Tung tăng đường nhỏ sớm mai Những bậc tam cấp so vai đến trường Tuổi già gửi lại yêu thương Bao nhiêu bè bạn bốn phương đất trời Một đời xin tạ ơn Người Đã cho con biết thẳm sâu lòng mình Vẫn còn những ký ức xinh Một khung trời đẹp mông mênh tuyệt vời Trường xưa tuổi trẻ quê tôi Bạn bè thủa ấy một thời không quên Tâm hồn mở rộng vươn xa Không hờn không giận không ra lo phiền Vứt bỏ ganh tức tị hiềm Yêu thương nhân ái nỗi niềm bao dung Mong là hoa thắm mặn mà Dù chỉ cánh mỏng vẫn là hoa tươi Cao quang chân lý mọi nơi Tuổi già vẫn cứ yêu đời thơm hương
Tâm từ ái biển xanh... đôi mắt Mẹ Bé vừa sinh, âu yếm ngẩng nhìn, xem... Hằng mong mỏi... con mình cho trọn vẹn Mắt hân hoan... ngắm bé ngủ ngoan hiền...!! Mẹ dạy nói... à... ơi... lời cổ tích Mắt mẹ cười... dìu bé khẽ tập đi Vào tuổi học sắm đủ điều...vở, sách... Mắt mẹ mừng con đậu mỗi kỳ thi ! Con dần lớn, Mẹ, cội mai dần cỗi Mắt mẹ chờ... con trẻ chóng thành đôi Đời bận rộn; ngược, xuôi... đường muôn lối Mắt Mẹ buồn... trông bóng nhạn nổi trôi...!! Con đi xa rầu lo... tràn mắt mẹ ! Khi con về, Mẹ, mắt ánh, ấm niềm vui... Con ốm đau hay có điều hờn tủi... Trải tâm can, Mẹ, mắt trĩu ngậm ngùi...!! Ôi, cao cả trời cao... Đôi Mắt Mẹ Dõi theo con tấm bé...đến thành nhân Đi chập chững... ngại chim non ngã té Con trưởng thành lòng mẹ vẫn bâng khuâng...!!
Con vẫn biết thời gian là của Chúa - Từ nguyên thuỷ cho đến tận cùng - Vũ trụ này do Thiên ý tác tạo nên - Nhiều lúc vô tình con đã lãng quên - Cứ nghĩ thời gian là riêng tư tuỳ thích /post 25 Tháng Giêng 2014(Xem: 2342) Sa Mạc Hồng /
Chúa ơi, đôi má của con- Đã in đầy những cái tát căm hờn- Bởi những người nhân danh “Thượng Đế”- Con phải làm sao đây hở Chúa?- Nhưng dù cho thế giới đảo điên- Con vẫn theo Chúa trọn một niềm- Vẫn luôn tin yêu và phó thác - Vẫn cầu nguyện cho những người anh em/post 21 Tháng Hai 2014(Xem: 1852)/
Biển lung linh biển tình biển nhớ. Biển vỗ về biển chở mối thương yêu. Biển hiu hiu sóng nhẹ gió muôn chiều. Cho liễu rủ bóng dừa nghiêng xõa tóc. Biển thông lộ cho đoàn con vượt thoát. Đường Tự Do rộng mở cuối chân trời. Nắng cao lên lồng lộng gió căng hơi. Vững tay lái ta xa rời cõi chết. Biển Mẹ đó bắt nguồn từ Móng Cái Chảy về Nam xuôi đến Bến Vân Đồn. Cửa Ông ơi ta nhớ những người thương. Than Cẩm Phả sắc đen màu quê mẹ. Hạ Long Vịnh nước trong xanh như ngọc. Rồng ở đây nằm ngủ rất yên bình. Cánh buồm nâu tất tả cuộc mưu sinh. Sao thương quá những cuộc đời trôi nổi.
Lá khởi vàng em nhỉ Từ độ người đi thương nhớ âm thầm Chiều vào thu nghe lời ru gió Nắng vàng lơ lửng ngoài hiên Mắt nai đen mùa thu Hà Nội Nghe lòng ấm lại tuổi phong sương May mà có em cho đường phố vui
Khi đường đời nhiều gian nan, trắc trở.. Cả thế gian dường ngoảnh măt, quay lưng.. Thì Cha Mẹ.. bóng mát hoài che chở Đôi vòng tay độ lượng tới vô cùng.. - Nắng có lúc cũng phai ngày thu đến Mưa bao lần chưa thắm vội vàng đi Người yêu dấu.. cũng theo thuyền sang bến.. Tình Mẹ Cha vẫn thế.. dẫu chia ly.
Bảo Trợ