Biển Việt ơi căng buồm gió lộng

10 Tháng Chín 20208:04 SA(Xem: 151)

Biển Việt ơi căng buồm gió lộng

 

Biển lung linh biển tình biển nhớ.

vietnam - quehuongBiển vỗ về biển chở mối thương yêu.

Biển hiu hiu sóng nhẹ gió muôn chiều.

Cho liễu rủ bóng dừa nghiêng xõa tóc.

 

Biển thông lộ cho đoàn con vượt thoát.

Đường Tự Do rộng mở cuối chân trời.

Nắng cao lên lồng lộng gió căng hơi.

Vững tay lái ta xa rời cõi chết.

 

 

Biển Mẹ đó bắt nguồn từ Móng Cái

Chảy về Nam xuôi đến Bến Vân Đồn.

Cửa Ông ơi ta nhớ những người thương.

Than Cẩm Phả sắc đen màu quê mẹ.

 

Hạ Long Vịnh nước trong xanh như ngọc.

Rồng ở đây nằm ngủ rất yên bình.

Cánh buồm nâu tất tả cuộc mưu sinh.

Sao thương quá những cuộc đời trôi nổi.

 

Hải Phòng hỡi làm sao ta quên được?

Mùi cá thu ươm khói Đảo Cát Bà.

Nhớ tôm he, nhớ con sứa mặn mà.

Bạch Long Vĩ Đảo xa xa mờ hiện.

 

Biển mẹ rộng xuối xuống miền Tiền Hải.

Cho đàn con thêm cuộc sống no lành.

Sầm Sơn ơi bờ biển đẹp như tranh.

Bao truyện đẹp tô bồi trang lịch sử.

 

Biển Thanh-Nghệ sao quá nhiều giông tố?

Bạch đàn gầy chẳng ngăn nổi phong ba.

Mái tranh nghèo mẹ mới cất hôm qua.

Nay tan tác theo từng cơn bão thổi.

 

Nước mắm Nghệ cất lên từ biển tối.

Ta cảm ơn những con cá ngoan hiền.

Người ở đây chân cứng tựa Trường Sơn,

Xin cảm phục những con người cần khổ.

 

Cửa Nhật Lệ tích xưa giờ còn đó.

Đường xuôi nam Chúa Nguyễn mở cơ đồ.

Qua Thuận An lại nhớ cố đô xưa.

Thương xứ Huế Mậu Thân mùa tang tóc.

 

Vững tay lái thuyền xuôi về Đà Nẵng.

Theo dòng khơi thuơng Bán Đảo Sơn Trà.

Người yêu ơi giờ anh ở rất xa.

Nhưng vẫn nhớ những ngày ta hò hẹn.

 

Hoàng Sa đó chim âu buồn soải cánh.

Nhìn đoàn thuyền hối hả bỏ ra đi.

Đảo san hô con sóng thở rầm rì.

Như thương cảm nỗi đau người vượt biển.

 

Những hang động Đảo Lý Sơn thật đẹp.

Tên của em trên vách đá năm nào.

Theo tháng năm tình đâu có lạt phai.

Thương em quá những ngày mùa biển động.

 

Rời Quảng Ngãi thương Xa Huỳnh nghèo lắm.

Việt Cộng về tan tác cả tình quê.

Nhìn sao khuya ta cố ngoái trông về.

Thương dáng mẹ hao gầy từ Cổ Lũy.

 

Thuyền xuôi chảy theo lòng người háo hức.

Kìa Quy Nhơn trông mát rượi xanh mềm.

Dừa Tam Quan ngọt như sữa mẹ hiền.

Sao Bình Định cứ triền miên đói khổ?

 

Qua Nha Trang nghe tiếng đời đổ vỡ.

Sóng biển tình đồng vọng khúc bi ai.

Trời Vũng Rô chim yến cũng thở dài.

Màu cờ đỏ phủ đen miền cát trắng.

 

Cam Ranh đó nắng biển chiều lấp lánh.

Rạch Ba Ngòi buổi chợ cá tôm ươn.

Qua Phan Rang còn nhớ mãi người thương.

Phan Rí Cửa dáng buồn như nỗi chết!

 

 

Vào Phú Quí thấy ai buồn tha thiết.

Việt Cộng về đàn cá cũng phân ly.

Thuyền câu nằm thương tiếc mãi người đi.

Hợp tác xã phá tan đời ngư phủ.

 

Trăng cổ độ sáng soi vùng Mũi Né.

Muối ở đây như một giải Ngân Hà.

Giàn mực nằm quặn đỏ lớp phên tre.

Bên lớp cá khô ngon mùi nước biển.

 

Bà Rịa đó ta lấy làm điểm hẹn.

Chờ đoàn người hối hả bỏ ra khơi.

Trăng vào mây nương những lúc tối trời.

Đoàn ghe vội tiến nhanh ra ngoài Cửa.

 

Đêm Vũng Tàu hải đăng đèn sáng tỏ.

Hướng đoàn người vượt tới Đảo Côn Sơn.

Đồng ca lên khúc hát buổi ly hương.

Nghe lịch sử quặn đau từng khúc ruột.

 

Biển Thạnh Phú tối đen như địa ngục.

Rừng chà là nín thở sợ công an.

Người vợ ngồi từng giờ phút dõi trông.

Chồng con được bình an ra cửa biển.

 

Qua Bình Đại thương con sò huyết ngọt.

Mẻ tôm khô phơi nắng tỏ yên bình.

Đàn le le còn ở đó không em?

Hay tan tác tìm phương nào chạy trốn?

 

Sông Cửa Tiểu nghe tiếng người rên xiết.

Mắt đục ngầu như từng lớp phù sa.

Cửa Hàm Luông giờ như bãi tha ma.

Chỉ có đám lục bình trôi ra biển.

 

Mũi Cà Mau nghe rừng tràm réo gọi.

Xác vượt biên theo sóng nổi lênh đênh.

Hồn ma vương nơi bến bãi đầu ghềnh.

Sao vẫn cứ lao mình ra cửa biển?

 

Ngoảnh mặt lại Kiên Giang thôi vĩnh biệt!

Việt Cộng về cả nuớc phải thi đua.

Đầu tôm xưa vứt bỏ chẳng ai mua.

Nay cũng phải tranh nhau từng vốc nhỏ.

 

Qua Phú Quốc nghe hồn tan nát vỡ.

Bầy cá mai cũng đã bỏ đi rồi.

Nước mắm ơi nước mắm cũng đổi đời!

Nghe từng bước quặn đau tình cố lý.

 

Đào Văn Bình

(Trích Thiên Sử Thi Của Người Vượt Biển xb năm 2002)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Chúa ơi! Xin cho con làm hạt muối- Chẳng bao giờ nhạt vị phải quăng đi- Xin cho con làm ngọn đèn chiếu sáng- Trên trụ đèn cao ngất rọi ngàn xa Chúa ơi! Con sẽ trở thành nhân chứng- Đem Tin Mừng cứu độ đến muôn người- Bằng chính lòng con và cuộc sống Như muối mặn, đèn soi giữa giòng đời./ post 07 Tháng Hai 2014 (Xem: 1953)/
Chẳng biết mưa buồn nắng gì đây Nên mưa dai dẵng chảy sông đầy Tối trời mưa tạnh không còn nắng Để lòng áo ướt chợt mênh mang Chắc là mưa lại thấy buồn trăng Đêm rằm mưa lại cứ lăn phăn Hình như trong gió mưa thầm kể Lỡ mùa trăng tỏ với đêm rằm Dạo này mưa lại thấy buồn mây Không mưa không nắng cứ hây hây Chen trong hơi nắng vài giọt nước Em mắc mưa cảm suốt mấy ngày. Mưa lại buồn chi nữa mưa ơi Suối nguồn đã ngập nước mưa rơi Phố phường cống không còn lối thoát Thiên hạ buồn lây với mưa trời Mưa buồn mưa chảy khắp nơi nơi Ai có buồn mưa phải cầu trời Người buồn đành phải chôn chặt dạ Khóc thầm lặng lẽ nước mắt rơi Làm mưa sung sướng quá đi thôi Nhưng mà mưa khóc lạnh than ôi Nước mắt của người thì mặn, nóng
bước qua cái tuổi sáu mươi Tóc xanh thời đã muối tiêu ngã màu Ta gom ký ức qua mau Ươm vào thơ gởi cho nhau tuổi già Chuyện ngày xưa đẹp như hoa Một thời tuổi trẻ " Thứ ba học trò" Ngọt ngào sách vở trong ta Bao nhiêu kỷ niệm chan hoà tuổi thơ Tâm hồn bay bổng ước mơ Trống trường dục dã đợi chờ chân ai Tung tăng đường nhỏ sớm mai Những bậc tam cấp so vai đến trường Tuổi già gửi lại yêu thương Bao nhiêu bè bạn bốn phương đất trời Một đời xin tạ ơn Người Đã cho con biết thẳm sâu lòng mình Vẫn còn những ký ức xinh Một khung trời đẹp mông mênh tuyệt vời Trường xưa tuổi trẻ quê tôi Bạn bè thủa ấy một thời không quên Tâm hồn mở rộng vươn xa Không hờn không giận không ra lo phiền Vứt bỏ ganh tức tị hiềm Yêu thương nhân ái nỗi niềm bao dung Mong là hoa thắm mặn mà Dù chỉ cánh mỏng vẫn là hoa tươi Cao quang chân lý mọi nơi Tuổi già vẫn cứ yêu đời thơm hương
Tâm từ ái biển xanh... đôi mắt Mẹ Bé vừa sinh, âu yếm ngẩng nhìn, xem... Hằng mong mỏi... con mình cho trọn vẹn Mắt hân hoan... ngắm bé ngủ ngoan hiền...!! Mẹ dạy nói... à... ơi... lời cổ tích Mắt mẹ cười... dìu bé khẽ tập đi Vào tuổi học sắm đủ điều...vở, sách... Mắt mẹ mừng con đậu mỗi kỳ thi ! Con dần lớn, Mẹ, cội mai dần cỗi Mắt mẹ chờ... con trẻ chóng thành đôi Đời bận rộn; ngược, xuôi... đường muôn lối Mắt Mẹ buồn... trông bóng nhạn nổi trôi...!! Con đi xa rầu lo... tràn mắt mẹ ! Khi con về, Mẹ, mắt ánh, ấm niềm vui... Con ốm đau hay có điều hờn tủi... Trải tâm can, Mẹ, mắt trĩu ngậm ngùi...!! Ôi, cao cả trời cao... Đôi Mắt Mẹ Dõi theo con tấm bé...đến thành nhân Đi chập chững... ngại chim non ngã té Con trưởng thành lòng mẹ vẫn bâng khuâng...!!
Con vẫn biết thời gian là của Chúa - Từ nguyên thuỷ cho đến tận cùng - Vũ trụ này do Thiên ý tác tạo nên - Nhiều lúc vô tình con đã lãng quên - Cứ nghĩ thời gian là riêng tư tuỳ thích /post 25 Tháng Giêng 2014(Xem: 2342) Sa Mạc Hồng /
Chúa ơi, đôi má của con- Đã in đầy những cái tát căm hờn- Bởi những người nhân danh “Thượng Đế”- Con phải làm sao đây hở Chúa?- Nhưng dù cho thế giới đảo điên- Con vẫn theo Chúa trọn một niềm- Vẫn luôn tin yêu và phó thác - Vẫn cầu nguyện cho những người anh em/post 21 Tháng Hai 2014(Xem: 1852)/
Lá khởi vàng em nhỉ Từ độ người đi thương nhớ âm thầm Chiều vào thu nghe lời ru gió Nắng vàng lơ lửng ngoài hiên Mắt nai đen mùa thu Hà Nội Nghe lòng ấm lại tuổi phong sương May mà có em cho đường phố vui
Khi đường đời nhiều gian nan, trắc trở.. Cả thế gian dường ngoảnh măt, quay lưng.. Thì Cha Mẹ.. bóng mát hoài che chở Đôi vòng tay độ lượng tới vô cùng.. - Nắng có lúc cũng phai ngày thu đến Mưa bao lần chưa thắm vội vàng đi Người yêu dấu.. cũng theo thuyền sang bến.. Tình Mẹ Cha vẫn thế.. dẫu chia ly.
Từ rạng đông khi mặt trời vừa thức dậy- Ánh dương bừng sáng tỏa sức sống tuôn trào- Mặt trời mọc lên, và lên cao- Bầu trời rực rỡ chan hòa ánh nắng - Từ rạng đông những hạt sương mai- Lấp lánh trên chồi non đọt lá../06 Tháng Mười Hai 2013 (Xem: 2268)/
Bảo Trợ