Khi mới nhớn

06 Tháng Mười 20194:21 SA(Xem: 239)

Khi mới nhớn


nusinh-Khi mới nhớn, tuổi mười lăm, mười bảy,

Làm học trò mắt sáng với môi tươi
Ta bước lên chân vẫn dạo bên người
Ngoài cặp sách trần ai xem cũng nhẹ!

Đời thấp thoáng qua học đường nhỏ bé
Phố phường cuộc sống mới lên hoa
Ta ngồi nghe những tiếng thị thành xa
Hồn lơ đãng mộng ra ngoài cửa lớp

Nắng thuở đó khiến lòng ta hồi hộp
Ta nhìn cao mới rõ bị giam cầm
Ôi tiếng nào vang bốn bức tường câm?
Không khí nặng mơ hồ thầy với bạn

Ta lớn lên, bước đường không giới hạn
Có lẽ đâu kiềm giữ nổi tay người
Tuổi hoa hồng kiêu hãnh của ta ơi!
Tình đã hẹn ở trên đường nắng mới

Ta ném bút dẫm lên sầu một buổi
Xa vở bài, mở rộng sách ham mê
Đã từng phen trèo cổng, bỏ trường về
Xếp đạo đức dưới bàn chân ngạo mạn

Đời đổi mới từ ngày ta dấy loạn
Sớm như chiều hư thực bóng hoa hương
Ta ra đi tìm lớp học thiên đường
Và khi đó thì mẹ yêu ngồi khóc…

Ôi! khoái lạc những giờ trốn học
Những bình minh xuân đẹp, những chiều thu!
Bao cảnh nước mây đằm thắm hẹn hò
Khi biếng gặp nhớ nhung pha màu áo

Hỡi thành đô với linh hồn bách thảo
Còn nhớ ta chăng, tuổi trẻ tóc bay?
Làm học trò nhưng không sách cầm tay
Có tâm sự đi nói cùng cây cỏ

Riêng ta nhớ những trưa hè sắc đỏ
Đường hoàng lan nắng động lối đi quen
Nhìn bóng cây chen bóng mộng hư huyền
Ta đến đó lần đầu nghe rạo rực…

Thấy phảng phất hình đôi vai, bộ ngực
Làn môi tươi in một nét son hồng
Cặp má đào phơn phớt ánh phù dung
Đầu lả lướt mái tóc dài sóng gợn?

Ta ngây ngất cả tấm thân vừa lớn
Bỗng rùng mình thở vội ánh dương qua
Tưởng hương thơm một da thịt đàn bà.

 Đinh Hùng 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Đêm khuya trăng rớt mặt sông Chiều nay em đã theo chồng về dinh Con chim sáo đậu sân đình Sáo bay sao nỡ tội tình bỏ tôi? Lục bình líu ríu mãi trôi
Chuột kêu chút chít trên cây Muốn chi anh nói đừng ngây mãi nhìn Cho em chiếc nhẫn làm tìn Về thưa thầy mẹ anh xin em rồi Chuột kêu rúc rích từng hồi Em ngừng facebook đứng ngồi không yên Chúng kêu ra rả liên miên Anh ơi! Muốn nhéo anh hiền quá đi Đời em có thuở có thì Hâm đi hâm lại còn gì nữa đâu Tiếc chi Bà Điểm cau trầu Đôi bên cha mẹ bàn câu chuyện mình Anh ơi lấy nghĩa lấy tình Phu thê trọng đạo bóng hình với nhau Người đời lẫn lộn vàng thau Làm sao cho xứng tình đầu của em… Lóng rày me dốt em thèm Học đừng thức quá nửa đêm em chờ Thái Huy Long
Nhà giàu chỉ một cậu trai Tảo hôn nối dõi lúc vài tuổi thơ Vợ đà nên gái đang tơ Ngày ngày ẳm cậu ầu ơ dí dầu Đút ăn tắm rửa chăm hầu Tối nằm ru ngủ gối đầu ấm êm
15 Tháng Hai 2013(Xem: 1854) Đầu năm dâng Mẹ lời kinh,- Mừng xuân mới đến tâm tình Mẹ con.- Bao năm an mạnh xác hồn,- Mẹ Hằng Cứu Giúp muôn vàn tri ân.- Nguyện xin Ân thánh đổ tràn,- Trên đoàn con Mẹ gian trần tha phương
Anh về thăm Bình Giã đi anh Về để thấy quê mình đang đổi mới Bên thềm nhà có mẹ già đứng đợi Nhiều đêm mơ – mừng khấp khởi : Anh về !
25 Tháng Mười Hai 2012 (Xem: 3616) Đêm lạnh giá nhưng tình yêu nồng ấm Giữa đất trời hoan hiệp khúc tình ca Đêm nay sẽ mãi mãi vang xa Tiếng đàn của những vị Thiên sứ Và tiếng hát của vạn loài hoa Đất trời trong giây phút giao hoà Cả vạn vật đắm chìm trong ân thánh
ĐỪNG TƯỞNG Thi sĩ Bùi Giáng Thi sĩ Bùi Giáng (1926-1998)- là nhà thơ, dịch giả và là nhà nghiên cứu văn học xuất sắc của Việt Nam. Các bút danh khác của ông là: Trung niên thi sĩ, Thi sĩ, Bùi Bàn Dúi, Bùi Văn Bốn, Vân Mồng..... Ông Sinh tại Quảng Nam. Đừng tưởng cứ núi là cao Cứ sông là chảy cứ ao là tù Đừng tưởng cứ dưới là ngu
Đầu cành chết tuổi lá non Vui chưa thế giới buồn còn quê hương Đất chưa nổi dậy hồn đường Xóm âm u nhớ phố phường nghìn sao Ngó thương nhau, vẫn nghẹn ngào Còn nghe biển đập phương nào mênh mông Đêm đen chưa trở ngày hồng Đời chưa vô hạn cho lòng tự do
28 Tháng Mười Hai 2014 (Xem: 2659)....Con chẳng được như là căn lều nhỏ- Cho Chúa Hài đồng nghỉ đỡ giữa đêm đông- Gió rét căm căm lạnh lẽo nơi cánh đồng- Nhưng cũng đủ ấm lòng Hài nhi thơ bé- Con chẳng được như là căn lều vắng- Giữa đêm trường đợi Chúa đến nghỉ chân
Bảo Trợ