49 Ngày Của Con

11 Tháng Chín 20194:46 SA(Xem: 188)
49 NGÀY CỦA CON

blank
       Phạm Ngọc Bảo (7.3.1992 - 22.7.2019)
49 ngày rồi đó, con yêu !
Đời con nào hưởng đã bao nhiêu ?
Lòng cha những nuối thương con trẻ
Thân già ngày tháng bước liêu xiêu
 
Cha lại ngồi đây ngẫm sự đời ?
Bảy mươi xuân lẻ của cha rồi
Dẫu từng nếm trải bao đau đớn
Vẫn bàng hoàng khi con chết, con ơi !
 
Con người sướng, khổ trong Cõi Thế
Thảy đều muốn sống để sinh con
Cha, mẹ vui mừng trông con lớn
Ai ngờ sắp khuất lại héo hon
 
Con đi để lại hận cho cha
Trút thêm gánh nặng, xuống thân già
Đêm ngày cha sống trong khắc khoải
Nửa hồn thao thức, nửa hồn ma
 
Ngẫm mãi mà không thể trả lời ?
Bởi chăng tất cả đã mất rồi...
Thôi ! Mong hồn con mau siêu thoát
Tâm này, trí quyết cứu con thôi !
 
49 ngày rồi đó, con ơi !
Nước mắt cha rơi ngập cuộc đời
Phù hộ cho cha dồn tài, sức
Đưa tuổi tên con đến chân trời
 
Kiếp này con lỡ mang phận ngắn
Nhưng sẽ thỏa nguyền các kiếp sau
Còn được người thương, nhân gian mến
Đời chỉ hơn nhau "cái danh lâu..."
 
Hàn Mặc Tử chết năm 28 tuổi
Đến giờ ai nhắc nỗi khổ đâu ?
Mà danh Ông mãi vào bất tử !
Tài Nhân nghiên cứu... Sử xanh nêu...
 
Con vốn chỉ mang kiếp bình thường
Tiếng thơm ngang ngửa bậc phi thường
Đời như viên ngọc, danh truyền mãi
Mấy ai được thế giữa quê hương ?
 
Cha viết bài thơ để cúng con
Lòng già sau, trước tựa thái sơn
Cha thề còn sống trong trời đất
Dù chút hơi tàn vẫn cứu con !
 
       8.9.2019
PHẠM NGỌC THÁI
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Tám 2013..... Khi hừng đông, hạt sương còn trên lá blankMột ngày vui thức dậy với Ngài Dâng lên Chúa, Chúa ơi Một ngày dài Sẽ bắt đầu nảy mầm ca ngợi Và chồi non Thánh đức vươn lên
CHÙM THƠ TÌNH THÔN NỮ DƯỚI TRĂNG - PHẠM NGỌC THÁI - NHÌN TRĂNG NHỚ EM Nhìn mảnh trăng trời lại nhớ em Trăng trôi miên man khi mờ, khi tỏ Chúng mình đến với nhau, không còn thơ bé Nhưng lòng tha thiết yêu thương.
Đêm qua ả Chức với chàng Ngưu Nhắc chuyện yêu đương ở dưới cầu Kể lể một năm tình vắng vẻ Sao em buồn bã suốt canh thâu? Đêm ấy trăng thu vui vẻ lạ! Người ta cười nói đến nhân duyên - Hàn Mặc Tử
26/10/2019....Con về với Mẹ một chiều mưa- Giọt rơi trầm lắng đọng tâm tư- Hồn con mấy độ nhoà tan vỡ- Như bọt bèo, bong bóng trong mưa- Con về với Mẹ, tháng Mân côi- Bôn ba từng mấy giữa giòng đời
Đinh Hùng - Khi mới nhớn, tuổi mười lăm, mười bảy, Làm học trò mắt sáng với môi tươi Ta bước lên chân vẫn dạo bên người Ngoài cặp sách trần ai xem cũng nhẹ! Đời thấp thoáng qua học đường nhỏ bé Phố phường cuộc sống mới lên hoa Ta ngồi nghe những tiếng thị thành xa Hồn lơ đãng mộng ra ngoài cửa lớp Nắng thuở đó khiến lòng ta hồi hộp Ta nhìn cao mới rõ bị giam cầm
Đêm yên ả ngọt ngào hương bưởi Tiếng dế kêu bên lối đi mòn Ngoại ngồi giữa đám cháu con Đèn dầu thắp sáng dạy toàn điều hay.. Kim Thoa
Đây khoe sắc vài cụm hoa Thạch Thảo Thương nhắc anh mùa Thu đã đến rồi Về cùng anh làm bạn kẻ đơn côi Đem sương lạnh cho bồi hồi thi tứ Tình xuân trẻ trong hành trang lữ thứ Bận sống còn anh chôn giữ thương đau
Cuối thu rồi nghe hương cốm thoảng bay Vương trong nắng chiều heo may trở gió Cho tôi quay về ngày xưa thơ mộng đó Nơi đồng làng tôi cắt cỏ chăn trâu
27/3/2014....Từ lời Chúa, những khúc thánh ca- Nuôi dưỡng lòng con trắng nõn nà- Con kiều diễm như nàng Công chúa- Chúa là sức mạnh xác hồn con- Là đường đi thẳng tắp sáng rực đèn- Con theo Chúa từng bước hiên ngang- Chúa là sức mạnh, con không hề sợ hãi- Chúa là niềm vui, cùng đích tới địa đàng!
MẸ VÀ CON Con vẫn là con Mẹ Vẫn một lối đi về Dù có chút não nề Khi đời con chút yếu* Nhưng con cứ mỗi chiều Đến với Mẹ cầu kinh Con tin Mẹ thương tình Ban bình an cho con Tiếng đời là cỏn con Như xưa Chúa treo mình Người khoái chí lấy đinh Đóng vào cho thỏa ác Nay con về nơi khác Vẫn linh mục đời đời Kệ thiên hạ bình lời Chúa vẫn luôn bên con Trần Ngọc Vinh 03:59' 21/9/2019
Bảo Trợ