49 Ngày Của Con

11 Tháng Chín 20194:46 SA(Xem: 487)
49 NGÀY CỦA CON

blank
       Phạm Ngọc Bảo (7.3.1992 - 22.7.2019)
49 ngày rồi đó, con yêu !
Đời con nào hưởng đã bao nhiêu ?
Lòng cha những nuối thương con trẻ
Thân già ngày tháng bước liêu xiêu
 
Cha lại ngồi đây ngẫm sự đời ?
Bảy mươi xuân lẻ của cha rồi
Dẫu từng nếm trải bao đau đớn
Vẫn bàng hoàng khi con chết, con ơi !
 
Con người sướng, khổ trong Cõi Thế
Thảy đều muốn sống để sinh con
Cha, mẹ vui mừng trông con lớn
Ai ngờ sắp khuất lại héo hon
 
Con đi để lại hận cho cha
Trút thêm gánh nặng, xuống thân già
Đêm ngày cha sống trong khắc khoải
Nửa hồn thao thức, nửa hồn ma
 
Ngẫm mãi mà không thể trả lời ?
Bởi chăng tất cả đã mất rồi...
Thôi ! Mong hồn con mau siêu thoát
Tâm này, trí quyết cứu con thôi !
 
49 ngày rồi đó, con ơi !
Nước mắt cha rơi ngập cuộc đời
Phù hộ cho cha dồn tài, sức
Đưa tuổi tên con đến chân trời
 
Kiếp này con lỡ mang phận ngắn
Nhưng sẽ thỏa nguyền các kiếp sau
Còn được người thương, nhân gian mến
Đời chỉ hơn nhau "cái danh lâu..."
 
Hàn Mặc Tử chết năm 28 tuổi
Đến giờ ai nhắc nỗi khổ đâu ?
Mà danh Ông mãi vào bất tử !
Tài Nhân nghiên cứu... Sử xanh nêu...
 
Con vốn chỉ mang kiếp bình thường
Tiếng thơm ngang ngửa bậc phi thường
Đời như viên ngọc, danh truyền mãi
Mấy ai được thế giữa quê hương ?
 
Cha viết bài thơ để cúng con
Lòng già sau, trước tựa thái sơn
Cha thề còn sống trong trời đất
Dù chút hơi tàn vẫn cứu con !
 
       8.9.2019
PHẠM NGỌC THÁI
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nửa khuya thức giấc thường hay trằn trọc Nhìn em vào mộng ngà ngọc an bình Khẻ tắt đèn nằm lại chỉ làm thinh Rồi vương vấn những ý tình ngã nghiệt Nếu sáng dậy thình lình ta đã chết Dấu tình thương đã dành hết cho nàng Còn mơ hồ nàng tự hỏi băn khoăn Rồi quên lãng trong chiều hoang nhạt nắng ?!
Jesus con viết tên Ngài Dẫu đời hạnh phúc, bi ai Bình yên hay trong bão tố Có Ngài con đâu sợ chi. Jesus con gọi tên Ngài Thế giới lan tràn dịch bệnh Trần gian sống chết lênh đênh Ngài đến thông ban sự sống Jesus con cậy trông Ngài Khi đời tâm can héo úa Bên con luôn luôn có Chúa ủi an ngập tràn yêu thương. Jesus con kính tin Ngài Dẫn con đi qua đêm tối Khổ đau con không bối rối Tựa Ngài bờ vai bình yên. Jesus con mến yêu Ngài Trái tim ngập tràn thương mến Hồn con nguyện Ngài xin đến Bình an mọi nơi thế trần. Jesus con viết tên Ngài.. Hồng Phúc ( Nguyện Chúa Jesus Phục sinh luôn ngự trị trong tâm hồn con và tất cả mọi người..)
Khi buổi sáng phiến đá cửa mồ bỗng lăn qua - Và nắng ban mai chiếu toả ánh chan hoà - Một mùa Xuân mới nhiệm mầu vừa rộng mở - Một trời mới và một đất mới của Con Người - Đã tràn lan Thánh đức khắp nơi nơi - Ôi! Cao thẳm vầng mây trời với đất - Một mùa Xuân bất diệt đầy Hồng ân Post 31 Tháng Ba 2013 (Xem: 2722)
Ôi! Chúa Giêsu! Những vết đinh - Trên thân Ngài đang nhức nhối - Dù buổi sáng con dâng lời cầu kinh - Và buổi chiều gẫm suy tĩnh nguyện - Nhưng buổi tối con lại vô tình! - Ôi! Những vết đinh! - Trong Ngài và trong con chảy máu - Lẫn giữa ăn năn và suối mát ân tình - Nguồn cứu thoát nẩy sinh! .Post ngay 10 Tháng Tư 2013: (Xem: 2365)
TIẾNG CHUÔNG CHIỀU Vẳng tiếng chuông ngân buổi chiều tà Buồn lòng lữ khách nẻo đường xa Xa quê lưu lạc nơi viễn xứ Sống cảnh tha phương thấy nhớ nhà Nỗi khổ cõi lòng rời bỏ nước , Đắng cay trong dạ lánh quê cha ! Cùng nhau chung sức lo phục quốc Giải phóng quê hương cứu nước ta Nguyễn Bá Tứ
Post 30 Tháng Ba 2013 (Xem: 2320) Chiều về trên đỉnh Can-vê - Gió đưa xào xạc, ai nghe chuyện tình - Ngày xưa có Đấng Cứu Tinh - Yêu thương trần thế giáng sinh làm người - Bao năm sống giữa giòng đời - Cũng vì thương quá con người trầm luân
vì hai bài thơ “ Lời mẹ dặn” và “Chống tham ô lãng phí”, Phùng Quán đang trên lưng voi của đảng bèn ngã xuống hàng chó đẻ của địch, kẻ phản động chống đảng bẩn thỉu khả ố nhất, xấu xa ghê tởm nhất… Xin in lại hai bài thơ này : Lời mẹ dặn Tôi mồ côi cha năm hai tuổi Mẹ tôi thương con không lấy chồng Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải Nuôi tôi đến ngày lớn khôn. Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ Ngày ấy tôi mới lên năm Có lần tôi nói dối mẹ Hôm sau tưởng phải ăn đòn. Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn
18 Tháng 3/ 2013:(Xem: 2644) Bên chiếc lá dừa lặng suy tư- Mấy ai hiểu hết chuyện lá dừa- Chỉ trong một thoáng trên đường phố- Ngàn người hợp tiếng hát tung hô!- Bao người tay phất ngọn lá dừa- Ngợi khen Ngài Cứu Thế, Đức Vua- Niềm vui tưởng chừng như bất tận- Phố phường vang dội khúc hoan ca!-
Khi nhân tâm của con người bại hoại Đạo đức trượt dài, suy thoái lên ngôi Nghiệp lực lớn, sóng dìm sâu nhân loại Ôn dịch lan như biển dữ tất nhiên Luật nhân quả thủy triều dâng điều chỉnh Cuốn ác tâm, ác đức khỏi thế gian? Và thức tỉnh con người trong đại nạn Phải đổi thay để cứu tính mạng mình? Trời an bài trừng phạt nhưng hiếu sinh Sẽ tha thứ cho những ai quay lại? Xin cầu Ngài bằng chân thành sợ hãi Lỗi chúng sinh chất thành núi nhân tai! Xin cầu nguyện trước Thánh Thần vĩ đại Hãy cho qua kiếp nạn dịch lần này! Những cái chết mở mắt cho nhân loại Đạo đức tàn, tận thế tới đây ngay…
PHẬN NGƯỜI MỎNG DÒN Covid nhỏ bé tí ti Thế mà lay chuyển thành trì thế nhân. Ngẫm suy một kiếp phù vân Một cơn gió thoảng xác thân không hồn. Phận người yếu đuối mỏng dòn Cầu mong tình Chúa giàu lòng xót thương. Ban ơn vượt mọi tai ương Bình an trên khắp nẻo đường nhân sinh. Mùa chay Khấn nguyện chân tình Chúa ơi ! tha thứ tội tình đã vương. Người về với Chúa yêu thương Cha lành trọng thưởng Thiên Đường phúc vinh. Hồng Phúc (Tâm tình mùa chay suy niệm qua đại dịch Covid19)
Bảo Trợ