Ru con mòn cả vành nôi

04 Tháng Chín 201910:01 SA(Xem: 406)
Ru con mòn cả vành nôi, măng tre trúc thẳng dáng người Việt Nam!

Tiếng Việt, nước mắt ca dao
chame-langqueThuở chưa có chữ, mặn xao xuyến lòng!
Bập bẹ gọi bà, gọi ông
Gọi mẹ, gọi bố, gọi sông, gọi đò…

Gọi gà gáy sáng ó o
Gọi cò buông cánh đậu nhành tre xanh
Lên ba gió biết ru anh
Đêm rằm võng rủ chúng mình ru trăng…

Hòn đất cũng biết nói năng
Chú Cuội lặng lẽ một mình gió bay
Đọc thơ Nguyễn Trãi mới hay
Nâng thuyền hay lật đều tay dân mình…

Nước non mấy cuộc tự tình
Cuốc kêu hè đứt ruột mình với ta!
“Đau đớn thay! Phận đàn bà”
Có nàng Tô Thị chờ chồng ngàn năm.

Đau đớn thay! Chí tang bồng 
Sao đàn ông chẳng hóa rồng, hóa công?
Đau đớn thay! Kiếp má hồng
Sông Hồng gieo lụa dòng sông giữa trời?

Đau đớn thay! Mọi kiếp người
Chúng sinh thập loại muôn đời khổ đau!
Cha truyền con nối nhớ câu
Nước non phía trước, đằng sau là nhà!

Trong ủ lửa, ngoài nở hoa
Tiếng mẹ cha, tiếng nói ta giữa đời!
Ru con mòn cả vành nôi
Măng tre trúc thẳng dáng người Việt Nam!

Núi xương, sông máu, vong thân
Thăng trầm tiếng nấc phận dân tộc mình?
Lênh đênh, lận đận, nổi chìm
Sắc, huyền, hỏi, ngã, nặng, không dấu – buồn…


Nguyễn Quốc Văn | ĐKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Ôi! Xin Ngài, Đức Chúa Giavê- Trên vai con, cối đá nặng nề- Đang xay nhuyễn lòng con sám hối- Đôi mắt con, cửa sổ tâm hồn- Đã khép lại tấm màn đổi mới- Con chân thành hối tiếc ăn năn /post 14 Tháng Hai 2013 (Xem: 2504) Sa Mạc Hồng /
Có nhiều hôm, trong nắng ban mai- Gió đưa nhè nhẹ, giữa trời mây- Hồn con như ngất ngây- Tâm tư trầm lắng- Hạnh phúc tràn ngập trong hồn- An bình lan toả quanh con- Có phải Ngài đang đến?- Hay Ngài đã ở trong con?/post 29 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1833)/
Chúa nằm trên thánh giá- Cơn đau dài đơn côi- Gánh hết bao tội đời- Hơi tàn trong cay đắng- Chúa nằm cơn trưa nắng- Khát giọt lệ tình yêu- Mênh mang thoáng nửa chiều- Còn bao nhiêu nguồn sống/post 05 Tháng Giêng 2013 (Xem: 2112)/
Đã một lần ngày xưa Thánh Phêrô ôm mặt khóc- Khi trong đêm vọng tới tiếng gà khuya- Ngài chợt nhớ lời Thầy nói như đùa,- “Gà chưa gáy, con đã chối Ta ba lần không quen biết”(Mt26,34;27,75)- Ngài đã khóc và đấm ngực ăn năn- Ngài đã khóc cho mình và chỉ một lần- Đến hôm nay nhiều lần Thánh Phêrô phải bật khóc / 29 Tháng Sáu 2013 (Xem: 3781) /
Khi hừng đông, hạt sương còn trên lá - Một ngày vui thức dậy với Ngài- Dâng lên Chúa, Chúa ơi- Một ngày dài- Sẽ bắt đầu nảy mầm ca ngợi- Và chồi non Thánh đức vươn lên- Trổ hoa sốt mến, chuỗi niềm tin- Con dâng lên Chúa- Lời kinh hoà với ánh mặt trời /post 28 Tháng Tám 2013 (Xem: 1297)/
Con đường nào Chúa đã đi lên - Có phải chăng? Dốc đá ghập ghềnh - Trên núi Sọ, chùm hoa Thập giá - Nở bốn mùa trong nắng Phục sinh /post 26 Tháng Năm 2014 (Xem: 2357)/
Xin đốt lửa cháy trong tim con lạnh giá - Để con bừng tỉnh cơn mê - Trèo lên khỏi vực thẳm ê chề - Của cuộc đời đầy sa mù chướng khí - Xin ngọn Lửa Mến Yêu của Chúa Thánh Thần - Nung nóng tâm hồn, thể xác con - Để con nhận biết Ngài đang chiếu sáng - Và Thánh Thần Chúa ngự trên con/post 17 Tháng Năm 2013 (Xem: 2280)/
Lạy Chúa, con tin Ngài đã đến Đem Tin Mừng cứu độ thế nhân Con tin Ngài đã đi để dọn chỗ Cho chúng con được vào nước Thiên đàng / post 17 Tháng Năm 2012 Xem: 6429)/
Lỡ Một Mai... Nửa khuya thức giấc thường hay trằn trọc Nhìn em vào mộng ngà ngọc an bình Khẻ tắt đèn nằm lại chỉ làm thinh Rồi vương vấn những ý tình ngã nghiệt Nếu sáng dậy thình lình ta đã chết Dấu tình thương đã dành hết cho nàng Còn mơ hồ nàng tự hỏi băn khoăn Rồi quên lãng trong chiều hoang nhạt nắng ?! Nếu ta đi để lại nhà lạnh vắng Chắc chi rằng tâm sâu lắng tình yêu Đã thể hiện bằng săn sóc sáng chiều Đủ cho kẻ sẽ cần nhiều bảo bọc Nếu mai lỡ đường đời ta đã trọn Quả phụ ngồi bóng trải ngọn đèn đêm Khi u hoài tuyết giá siết bậc thềm Có nhớ lại những ấm êm đôi lứa ? Nếu mai ấy người thân không còn nữa Nói lời yêu bị cách trở âm dương…. Thôi từ nay... chỉ có một con đường Là bộc lộ tình thương ngày còn sống Thái Huy Long
Bảo Trợ