Ru con mòn cả vành nôi

04 Tháng Chín 201910:01 SA(Xem: 107)
Ru con mòn cả vành nôi, măng tre trúc thẳng dáng người Việt Nam!

Tiếng Việt, nước mắt ca dao
chame-langqueThuở chưa có chữ, mặn xao xuyến lòng!
Bập bẹ gọi bà, gọi ông
Gọi mẹ, gọi bố, gọi sông, gọi đò…

Gọi gà gáy sáng ó o
Gọi cò buông cánh đậu nhành tre xanh
Lên ba gió biết ru anh
Đêm rằm võng rủ chúng mình ru trăng…

Hòn đất cũng biết nói năng
Chú Cuội lặng lẽ một mình gió bay
Đọc thơ Nguyễn Trãi mới hay
Nâng thuyền hay lật đều tay dân mình…

Nước non mấy cuộc tự tình
Cuốc kêu hè đứt ruột mình với ta!
“Đau đớn thay! Phận đàn bà”
Có nàng Tô Thị chờ chồng ngàn năm.

Đau đớn thay! Chí tang bồng 
Sao đàn ông chẳng hóa rồng, hóa công?
Đau đớn thay! Kiếp má hồng
Sông Hồng gieo lụa dòng sông giữa trời?

Đau đớn thay! Mọi kiếp người
Chúng sinh thập loại muôn đời khổ đau!
Cha truyền con nối nhớ câu
Nước non phía trước, đằng sau là nhà!

Trong ủ lửa, ngoài nở hoa
Tiếng mẹ cha, tiếng nói ta giữa đời!
Ru con mòn cả vành nôi
Măng tre trúc thẳng dáng người Việt Nam!

Núi xương, sông máu, vong thân
Thăng trầm tiếng nấc phận dân tộc mình?
Lênh đênh, lận đận, nổi chìm
Sắc, huyền, hỏi, ngã, nặng, không dấu – buồn…


Nguyễn Quốc Văn | ĐKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
4/11/2013 (Xem: 2042) Con sợ hãi với cơn quay cuồng dục vọng- Tâm trí mình run rẩy thật tan hoang- Và linh hồn khép nép cửa thiên đàng- Còn thân xác ngỗ ngược đi vào bóng tối.- Lạy Chúa, xin nâng đỡ linh hồn con tội lỗi- Đã bao lần rụng cánh giữa đam mê- Đã bao lần tìm bước rẽ trở về
- Chiều lên núi, một ấm trà nho nhỏ.. Nghiêng vai thầm nghe gió hát thiền ca.. .. Em tôi hỡi lối xưa còn bỏ ngỏ.. Về đi thôi! mấy độ vắng quê nhà.. Theo sợi khói ngày trôi về sau núi Ta với trời.. thư thái một dòng kinh.. - Xin ước nguyện cõi nhân hoàn muôn lối Hoài thương nhau, đời phúc lạc, thanh bình.. Như Nhiên -Thích Tánh Tuệ
23/8/2012...(Xem: 6604) Có một chiếc cầu - Nối với đất từ trời cao - Chiếc cầu dài vô tận - Từ địa đàng đến vực sâu - Chiếc cầu đầy ân thánh - Bền vững đến ngàn sau - Chiếc cầu không bao giờ gãy đổ - Chẳng bao giờ hư hao
28 Tháng Tám 2013..... Khi hừng đông, hạt sương còn trên lá blankMột ngày vui thức dậy với Ngài Dâng lên Chúa, Chúa ơi Một ngày dài Sẽ bắt đầu nảy mầm ca ngợi Và chồi non Thánh đức vươn lên
CHÙM THƠ TÌNH THÔN NỮ DƯỚI TRĂNG - PHẠM NGỌC THÁI - NHÌN TRĂNG NHỚ EM Nhìn mảnh trăng trời lại nhớ em Trăng trôi miên man khi mờ, khi tỏ Chúng mình đến với nhau, không còn thơ bé Nhưng lòng tha thiết yêu thương.
Đêm qua ả Chức với chàng Ngưu Nhắc chuyện yêu đương ở dưới cầu Kể lể một năm tình vắng vẻ Sao em buồn bã suốt canh thâu? Đêm ấy trăng thu vui vẻ lạ! Người ta cười nói đến nhân duyên - Hàn Mặc Tử
26/10/2019....Con về với Mẹ một chiều mưa- Giọt rơi trầm lắng đọng tâm tư- Hồn con mấy độ nhoà tan vỡ- Như bọt bèo, bong bóng trong mưa- Con về với Mẹ, tháng Mân côi- Bôn ba từng mấy giữa giòng đời
Đinh Hùng - Khi mới nhớn, tuổi mười lăm, mười bảy, Làm học trò mắt sáng với môi tươi Ta bước lên chân vẫn dạo bên người Ngoài cặp sách trần ai xem cũng nhẹ! Đời thấp thoáng qua học đường nhỏ bé Phố phường cuộc sống mới lên hoa Ta ngồi nghe những tiếng thị thành xa Hồn lơ đãng mộng ra ngoài cửa lớp Nắng thuở đó khiến lòng ta hồi hộp Ta nhìn cao mới rõ bị giam cầm
Đêm yên ả ngọt ngào hương bưởi Tiếng dế kêu bên lối đi mòn Ngoại ngồi giữa đám cháu con Đèn dầu thắp sáng dạy toàn điều hay.. Kim Thoa
Bảo Trợ