Ru con mòn cả vành nôi

04 Tháng Chín 201910:01 SA(Xem: 37)
Ru con mòn cả vành nôi, măng tre trúc thẳng dáng người Việt Nam!

Tiếng Việt, nước mắt ca dao
chame-langqueThuở chưa có chữ, mặn xao xuyến lòng!
Bập bẹ gọi bà, gọi ông
Gọi mẹ, gọi bố, gọi sông, gọi đò…

Gọi gà gáy sáng ó o
Gọi cò buông cánh đậu nhành tre xanh
Lên ba gió biết ru anh
Đêm rằm võng rủ chúng mình ru trăng…

Hòn đất cũng biết nói năng
Chú Cuội lặng lẽ một mình gió bay
Đọc thơ Nguyễn Trãi mới hay
Nâng thuyền hay lật đều tay dân mình…

Nước non mấy cuộc tự tình
Cuốc kêu hè đứt ruột mình với ta!
“Đau đớn thay! Phận đàn bà”
Có nàng Tô Thị chờ chồng ngàn năm.

Đau đớn thay! Chí tang bồng 
Sao đàn ông chẳng hóa rồng, hóa công?
Đau đớn thay! Kiếp má hồng
Sông Hồng gieo lụa dòng sông giữa trời?

Đau đớn thay! Mọi kiếp người
Chúng sinh thập loại muôn đời khổ đau!
Cha truyền con nối nhớ câu
Nước non phía trước, đằng sau là nhà!

Trong ủ lửa, ngoài nở hoa
Tiếng mẹ cha, tiếng nói ta giữa đời!
Ru con mòn cả vành nôi
Măng tre trúc thẳng dáng người Việt Nam!

Núi xương, sông máu, vong thân
Thăng trầm tiếng nấc phận dân tộc mình?
Lênh đênh, lận đận, nổi chìm
Sắc, huyền, hỏi, ngã, nặng, không dấu – buồn…


Nguyễn Quốc Văn | ĐKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Phạm Ngọc Bảo (7.3.1992 - 22.7.2019) 49 ngày rồi đó, con yêu ! Đời con nào hưởng đã bao nhiêu ? Lòng cha những nuối thương con trẻ Thân già ngày tháng bước liêu xiêu Cha lại ngồi đây ngẫm sự đời ? Bảy mươi xuân lẻ của cha rồi Dẫu từng nếm trải bao đau đớn Vẫn bàng hoàng khi con chết, con ơi ! Con người sướng, khổ trong Cõi Thế Thảy đều muốn sống để sinh con Cha, mẹ vui mừng trông con lớn Ai ngờ sắp khuất lại héo hon Con đi để lại hận cho cha
CHÙM THƠ KHÓC CON (2) - Phạm Ngọc Thái - Phạm Ngọc Bảo ( 7.3.1992 - 22.7.2019 ) RU CON Muốn nhắn nhủ gì với cha không ? Giữa trời đất rộng, gió mênh mông Không sao ngăn được dòng nước mắt Xót đứa con trai sụp đáy lòng. Đã mấy mươi ngày, con đi xa (*) Hỡi ôi ! Vũ trụ vẫn bao la Ngẩn ngơ bố tưởng không chỗ đứng
Chợ họp trên sông trời đứng bóng Dãy xuồng nhô nhấp nước sông xuôi Chợ Vàm tháng Tám lơ thơ khách Con nước ươn từ buổi sớm mai Chèo ghe đi chợ trên sông nước Man mác tình quê mấy bến bờ Ai biết phù sa chia mấy nhánh ? Mấy giòng trong đục đất quê xưa
Nhưng bóng tối vẫn bao trùm loài người trên mặt đất- Vì con người không nhìn ra ánh sáng của mặt trời- Chính là nguồn ánh sáng của Thượng Đế cao vời- Cũng là ánh sáng của ngọn nến Phục sinh Cứu độ- Đã được thắp lên và sáng mãi cho địa cầu
Quán tên Cổ Lũy quê người Gọi don bánh tráng ai cười mặc ai Hến thì xơi tạm anh hai Khá ngon gợi nhớ chuyện dài tình xưa Tháng ngày niên kỷ đẩy đưa Tuổi đời nay tóc đã vừa muối tiêu
Con nhìn trắng tinh khôi Màu hoa lòng cao thượng Suốt một đời con thương Sâu nặng tình mẹ cha Con vui vẻ hát ca Dâng hoa thơm cho đời Xin nhớ mãi muôn đời Bông hoa ngày Vu Lan Trần Ngọc Vinh 01:39' Trăng 15/7
Nhân mùa Vu Lan năm Tân Mão (2011), Nguyễn Xuân Diện - Blog trân trọng giới thiệu chùm thơ về mẹ của nhà thơ Trần Vũ Long Mẹ tập đi Một đời tần tảo âu lo Giờ mẹ ốm yếu lò dò tập đi Nghẹn lòng con lệ tràn mi Con đau từng bước mẹ đi nhọc nhằn Trong nhà nào phải xa gần Mà chia từng đoạn nghỉ chân cho đều Bàn tay gầy guộc nhăn nheo Nuôi con bồng bế chống chèo tháng năm
Con lớn lên trong tình thương của Mẹ- Trong sữa tinh tuyền lời ca hát thơ ngây- Sao ngày ấy Mẹ không để con bay- Lên Thiên đình, tận chín tầng mây- Cùng với Mẹ trong muôn ngàn thánh thiện- Con lớn lên giữa chốn gian trần- Đôi cánh mỏi, rồi lòng cũng khô khan...15-8-2012
BÊN NẤM MỒ CON . Phạm Ngọc Bảo ( 7.3.1992 - 22.7.2019 ) Ngủ đi con ngoan ! Ngủ đi con ! Chuyện đời coi đã trả nợ xong Hãy yên giấc mộng ngàn năm nhé Cha còn bận bịu chút trần gian Cha ôm nắm đất rắc lên mồ Đất này đất mẹ. Đất ông cha. Ấp ủ cho con vào sông núi Hồn con mai mốt nở đầy hoa
Bảo Trợ