Chùm Thơ Vu Lan

16 Tháng Tám 20195:51 CH(Xem: 197)
Nhân mùa Vu Lan năm Tân Mão (2011), Nguyễn Xuân Diện - Blog trân trọng giới thiệu 
chùm thơ về mẹ của nhà thơ Trần Vũ Long
 
Mẹ tập đi
Một đời tần tảo âu lo
Giờ mẹ ốm yếu lò dò tập đi
Nghẹn lòng con lệ tràn mimother-vulan
Con đau từng bước mẹ đi nhọc nhằn
Trong nhà nào phải xa gần
Mà chia từng đoạn nghỉ chân cho đều
Bàn tay gầy guộc nhăn nheo
Nuôi con bồng bế chống chèo tháng năm
Lo đi lo đứng lo nằm
Nhường cơm sẻ áo âm thầm cho con
Lo cho con ngủ giấc tròn
Lời ru thuở ấy vẫn còn trong veo
Cuộc đời biết mấy gieo neo
Giờ bàn tay ấy lần theo vách tường
Lòng con khấn vái bốn phương
Mong chân mẹ bước bình thường như xưa.
Mẹ
Như một nén nhang gầy
Cháy hết mình vì con
Mỏi mòn thương dáng mẹ
Có về trong khói hương
Vu Lan 2009
Trật khấc
Miếng ăn đầu đời con
dòng sữa mẹ
Miếng ăn cuối đời mẹ
thìa sữa trên tay con
Cho con ăn nước mắt mẹ rơi
cho mẹ ăn nước mắt con dụa dàn
Hai dòng nước mắt
như hai trật khấc đời con
Trật khấc con chào đời
trật khấc… mồ côi
Giữa hai lần trật khấc
tuổi con nhớ
tuồi con mong
tuổi con yêu thương
tuổi hành trang con mang suốt đời mình
Hoá
Này mũ
quần áo
vàng mã
con đốt
thành nỗi đau
Tình yêu
lời ru
lệ rơi
tìm về
mẹ
Con đi qua
buồn vui
dại khôn
chưa hết lời mẹ dặn
Trước cuộc đời
thấy mình như đứa trẻ
trước tình mẹ
con vẫn là trắng trong
Mẹ nhẹ nhàng mây khói
để chiều nay
con như hoá tro tàn
Ru mẹ
Những cánh đào rơi vào tuổi mồ côi
con lặng hát ru mẹ
mỏng mảnh những cánh hoa ru mẹ
À ơi
bầu vú
nụ cười
À ơi
tình yêu
nước mắt
À ơi
tóc trắng
vai gầy
À ơi
buồn thương
hạnh phúc
À ơi
à à ơi
Cái giường
cái tủ
chừng muốn ru mẹ
à à ơi
Cả một mùa xuân ru mẹ đêm nay
những nụ đào chớm nở
những cánh đào
                             rơi
                                     rơi
                                            rơi
À à ơi
Câu hát một thuở mẹ ru
con vẫn mang chặn bề giông bão
À à ơi
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Mưa trong nỗi nhớ Trời mưa không quá lớn Đủ ướt hai mái đầu Tình yêu không quá lớn Đủ để nát đời nhau… Kỷ niệm chưa đủ sâu Sao chập chùng nỗi nhớ Hẹn thề chưa đủ lâu Sao còn vương mấy thuở Thời gian chưa đủ dài Mà sầu đeo năm tháng Không gian chưa đong đầy Mà hồn ta thênh thang Tình người sao trái ngang Khiến ta đời dang dở Tình trần sao trắc trở Khiến ta đời nặng mang…
Thân em bọt, thân em bèo Thân em héo xèo, gieo neo, trôi nổi Giữa những mùa đời buồn lâu, vui vội Chuyện kiếp người nơi góc tối cùng đinh Ngó quanh nhân gian chẳng một ai như mình
Thời gian dần xa tránh Tóc mẹ vương tuổi đời Ăn uống để cầm hơi Ngày ngày mong gặp con Chiều nay phía đầu non Trời không giăng mưa bay Tiết trời đã đổi thay Mắt mẹ càng mờ hơn Vẫn chờ trong cô đơn Cháu chắt đang đến trường Mẹ mắt nhìn ra đường Chờ ai đến hỏi thăm
Thơ: Đợi Đò - Bài thi sáng tác kỷ niệm 15 năm TTMV.....Em nơi nao phía chân trời? Cá bơi dưới nước, người ngồi bến sông... Được mùa, hoa cải trổ bông, Tìm người để tặng, mà không thấy người. Ngẫm ra đã quá nửa đời, Bàn tay chai sạn thiếu người chăm lo.
Tự bao giờ em đã có trong thơ Để thơ tôi day dứt hoài trăn trở Cũng có lẽ từ một ngày vô cớ, Tôi vụng về để lạc mất tơ duyên... Tự bao giờ em đã có trong tôi, Để thơ tôi mênh mang hoài nỗi nhớ,
Trang giấy trắng cuộc đời Chúa trao ấy Nét đầu tiên nguệch ngoạc chẳng ra hình Tay Ngài nắn tay con từng nét một Ân tình này cao vợi quá huyền linh Con không thể tự mình hoạ nên chữ Ngài viết trước, con cầm bút đồ theo Nét vắn dài chưa theo đường chỉ vẽ Chỗ lượn lên trượt xuống lúc treo leo Ngài kiên nhẫn uốn theo thành con chữ Cho thẳng hàng đúng hướng có trước sau
CHIA TAY DAMBWA, ZAMBIA - GÓC PHỐ NHỎ THÂN QUEN - NHỮNG THÁNG NGÀY TỊ NẠN TRONG ÂM THẦM & BÌNH AN ... - Anh ra đi vào một chiều hiu hắt, Tia nắng vàng vụt tắt giữa trời Đông, Bước chân đi, từng nhịp bước phiêu bồng, Tiễn anh về, tình hồng bên sứ vụ. Từng lối nhỏ dìu anh về chốn cũ, Bỗng chậm dần ủ rũ bước chân anh, Khoảnh khắc sau lưng bỏ lại chẳng đành, Mà níu kéo một mảnh tình dang dở.
Bồng bồng con nín con ơi Dưới sông cá lội, trên trời chim bay Ước gì mẹ có mười tay Tay kia bắt cá, tay này bắn chim Một tay chuốt chỉ luồn kim Một tay làm ruộng, tay tìm hái rau Một tay ôm ấp con đau Một tay vay gạo, tay cầu cúng ma Một tay khung cửi guồng xa Một tay bếp nước, lo nhà nắng mưa Một tay đi củi muối dưa Còn tay van lạy, bẩm thưa, đỡ đòn Tay nào để giữ lấy con Tay lau nước mắt, mẹ còn thiếu tay Bồng bồng con ngủ cho say
Liên Hoa Thơ DÂNG KÍNH MẸ *“Mẹ Maria là phương thế cứu vớt duy nhất của tội nhân” (ST Augustinnô) -Muôn hoa khoe sắc tươi xinh, Lời thơ, điệu nhạc, câu kinh diệu huyền, Bụi trần lọc suối tinh tuyền, Bao nhiêu khắc khoải ưu phiền xua tan. -Thơ kinh dâng Mẹ tháng Hoa, Lòng con ngây ngất chan hòa mến yêu, Đời con dù khổ bao nhiêu, Mẹ luôn an ủi sớm chiều bên con.
Trăng nằm sóng soải trên cành liễu Đợi gió đông về để lả lơi Hoa lá ngây tình không muốn động Lòng em hồi hộp, chị Hằng ơi Trong khóm vi vu rào rạt mãi Tiếng lòng ai nói? Sao im đi?
Bảo Trợ