Chùm Thơ Khóc Con (1) - Phạm Ngọc Thái

14 Tháng Tám 20192:16 CH(Xem: 174)
CHÙM THƠ KHÓC CON (1) - PHẠM NGỌC THÁI
blank
                    BÊN NẤM MỒ CON
 
                   .   Phạm Ngọc Bảo                                         
             ( 7.3.1992 - 22.7.2019 )  
     
Ngủ đi con ngoan ! Ngủ đi con !
Chuyện đời coi đã trả nợ xong
Hãy yên giấc mộng ngàn năm nhé
Cha còn bận bịu chút trần gian
 
Cha ôm nắm đất rắc lên mồ
Đất này đất mẹ. Đất ông cha.
Ấp ủ cho con vào sông núi
Hồn con mai mốt nở đầy hoa
 
Con sẽ cùng cha tới Tây Thiên
Không về trần nữa, hết ưu phiền
Con đi trả nợ cho cha đó ?
Đã trút lên đầu đứa trẻ ngoan
 
Kiếp trước đời cha chắc tội nhiều 
Kiếp này bố lại phải mang theo
Hỡi ôi, nợ trả còn bao cách ?
Sao nỡ bắt của tôi đứa con yêu !
 
Con sống cùng cha 27 năm
Nâng như nâng trứng. Ngọc long lanh.
Ngày tháng cha con mình quấn quít
Giây phút ngờ đâu bỗng tan hoang
 
Món nợ cuối cùng của tôi đây ?
70 xuân sống cõi đời này
Nay dẫu trở thành Thi Nhân Lớn
Tôi trả nợ xong rồi, hỡi Như Lai !?
 
Con đem đời con gánh cho cha
Tâm cao như núi, dạ bao la
Cha xin Quan Thế Âm Bồ Tát
Đưa con về cõi cực lạc cùng cha
 
Nắm đất cha đang rắc lên mồ
Ru con yên ngủ giấc tuổi thơ
Đừng buồn con nhé ! Dù chết sớm
Để về Đất Thánh sống thiên thu
 
Thánh Phật rồi đây sẽ đón cha
Có con theo cạnh chốn Ba Tòa
Cha sẽ bồng con trong trời đất
Nhân gian hương khói... khắp sơn hà...
          Ngày đắp mộ cho con
               28.7.2019
 
Tảo mộ, thắp nén tâm hương... - Hình 2
 
   THƯƠNG CON VÀ LỜI CẦU NGUYỆN THẾ NHÂN
 
" Bố để lại một gia đình tan tác... "
Con ơi con ! Có phải tại bố đâu?
Bố cũng cố hết mình... chỉ bởi nỗi bể dâu...
Lời con trách, đau xé lòng người cha khốn khổ.
 
Thì vẫn biết vận đời con xấu số...
Bố mẹ lo cho con, hết mực thương yêu
Mà không thể nào yên được giấc đêm thâu
Con chết đi ! Mang cả linh hồn cha già xuống mộ.
 
Hình bóng con trong đầu cha, thương quá !
Ngày ngày cha con mình, quấn quít bên nhau
Con chăm cha khi khỏe, lúc ốm đau...
Lo sửa chữa chiếc máy tính, để cha làm văn học.
 
Bố đã dìu con, cho tới khi con trở thành thạc sĩ
Công ăn việc làm tử tế giữa nhân gian
Bước sang 28 tuồi đầu, con vẫn rất ngoan
Sao ông trời nỡ bắt đi, đứa con trai tôi hiền lành như thế? 
 
Cùng thi ca...
Bố nhất định mang con vào cõi thiên thu, bất tử !
Kiên quyết đòi ông trời phải trả lại cho ta
Một ngày mai... Hậu thế tưởng niệm cha...
Con sẽ theo cha, sống mãi với sơn hà nước Việt.
 
Thơ bố viết ngàn năm không tan được
Con vừa bằng tuổi cố nhân Hàn Mặc Tử đó, nghe con !
Bố sẽ làm lễ tạ ơn Người, nâng giấc cho con
Khi bố về cùng thi nhân, vẫn có con bên cạnh.
 
Nỗi dầy vò cha, suốt năm canh canh cánh
Tưởng bao năm chăm con... để sống sướng hơn cha...
Thân trẻ nay hoang phế trước người già
Kẻ làm cha sinh ra con, trở thành độc ác !?
 
Bố chẳng hiểu làm cách nào, lấy lại con trong trời đất...
Một nhà thơ phận mỏng, thân ôi
Đẻ con làm gì ? Cho nó khổ, người ơi !
Hỡi oan nghiệt ! Tôi phải trả nợ từ kiếp nào, không biết?
 
Chỉ còn biết lấy "thơ", chuộc lại đứa con tội nghiệp
Không sống được ở kiếp này... Bố hẹn kiếp sau...
Thế giới của hư vô, thế giới không mầu
Nhưng trong sạch. Bố con mình đoàn tụ.
 
Hỡi nhân thế !
Giây phút này, xin nghe lời của một nhà thơ nhắn nhủ
Mai sau... Ngôi miếu nào dành tưởng niệm cho tôi...
Hãy mang ảnh con tôi vào, và đặt thêm một bát hương đời
Dù rất nhỏ thôi, để tôi sống có con bên cạnh.
 
Không có nó ? Vong hồn tôi nghìn năm không tiêu tán...
Xin chấp nhận lời nguyện cầu, nho nhỏ của thi nhân
Nó sống cả đời sạch trong, không chút bụi vẩn tâm hồn
Rất giàu tình thương yêu !... Cho nó cùng tôi về nơi Thánh Phật.
 
Thơ bố viết trăm dòng không kể xiết
Thương lấy tấm cha già. Hãy yên nghỉ nhé, con yêu !
Dòng nước mắt trần gian, dù có tuôn chảy bao nhiêu
Cũng không vợi được lòng người cha, thương con vô hạn...
 
              27.7.2019
     PHẠM NGỌC THÁI
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Cảm Thu - Hoài Thu - thơ xướng họa Bài xướng CẢM THU Từ độ thu về mãi đến nay Sương thu bàng bạc, lá thu gầy Mưa thu heo hắt, trăng thu lạnh Rừng buốt vàng lên, mây trắng bay . *** Vượn hú đầu non nghe áo não
22 Tháng Mười Hai 2012 (Xem: 3618) Đây ta đến báo tin mừng cho nhân loại- Đấng Cứu Tinh đã xuất hiện ở gian trần- Ngài đến như bao người trong cảnh khó khăn- Ngài cảm thông với kẻ thân phận nghèo hèn- Và muôn người đang trông chờ phúc thật- Hãy đến thờ lạy Ngài nơi hang lừa đêm lạnh- Một Hài nhi nhỏ bé bọc trong khăn
08 Tháng Mười Hai 2013 (Xem: 1554)....Chúa ra đời, con người chưa có chiếc máy in - Chưa có xinê và nghệ thuật chụp hình - Chưa có tivi và đường giây điện thoại - Rồi internet lưu chuyển khắp hành tinh. - Nhưng Chúa ra đời cho con đường chân lý - Để con người tìm đến lẽ sống an nhiên
Nước ta giáp biển ở phía đông Từ bắc vô nam chằng chịt sông Phía tây một dãy, ôi toàn núi! Sắc tộc nhiều, nhưng vẫn một lòng. Sa Pa huyền ảo bởi thiên nhiên Đèo Mã Phí Lèn sườn núi xuyên Mộc Châu cùng dãy trà xanh biếc Bắc Ninh di tích GIỐNG RỒNG TIÊN.
28 Tháng Mười Một 2013 (Xem: 3842) Xin tạ ơn Trời, Đấng tạo sinh, Thượng Đế - Đã cho con giòng nước mát, ánh mặt trời - Không khí trong lành, mặt đất đầy hoa trái - Đã cho con vào thế giới của loài người - Có trí khôn ngoan và Linh hồn bất diệt - Sống an hoà trong tinh thần hiểu biết
Có đôi khi niềm hạnh phúc Giữ cho mình được dịu dàng Và lắm khi lòng nhẫn nhục Giữ đời ta được bình an. Có khi gặp nhiều nhịch cảnh Giúp ta mạnh mẻ, kiên cường Đối diện muộn phiền, bất hạnh Khiến lòng thêm lớn Hiểu -Thương
08 Tháng Tám 2014 SA(Xem: 3098) Con nép bên lòng Chúa Thánh giá chợt nghiêng mình Con ngước lên nhìn Chúa Bồi hồi những dấu đinh Lòng con buồn man mác Nghĩ đến bao tội tình
Chuông nhà thờ đổ chiều nay Tiếng chuông dài suốt tới ngày Nô-en Tiếng chuông ngân thức thâu đêm Ngấm vào lòng đất, bay lên trên trời… Tiếng chuông man mác hồn người Lọc trong vắt cả ba ngôi thánh thần Ngân nga mấy cõi xa gần Thiên đường nối xuống thế gian cho người…
11 Tháng Ba 2013 (Xem: 2114) Con đi tìm những thú vui thấp hèn- Để thỏa mãn bản thân- Nhưng rồi con vẫn thất vọng- Và nhận ra rằng- Dù con có đến bốn mươi thê thiếp- Con vẫn còn thèm muốn dục tình - Cho đến khi thực sự uống nước Trường Sinh - Và lòng trần trụi như Ngài trên Thập giá
Bảo Trợ