Mối Tình Hoa Phượng

13 Tháng Tám 201911:56 SA(Xem: 53)

Mối tình hoa phượng


blankMỗi năm hè về nhìn hoa phượng

Rơi ngập trên đường nhớ người xưa
Nơi đâu chân trời hay góc bể
Hay ở cạnh tôi nhưng chẳng thưa?



Bao năm tin mất lạc trời xa
Nhớ người tôi nhớ phượng nở hoa
Nhìn hoa những tưởng người đâu lạ
“Mỗi sáng một hoa trước sân nhà”

Hè nay bỗng nhớ người quay quắt
Bởi cánh phượng hồng rớt trên tay
Vô tình hoa rơi hay người nhắc
Cánh phượng nhắn tin, nhớ lắt lay

Tìm người tôi gởi vào cánh phượng
Mang nỗi lòng tôi theo gió bay
Nơi xa nào đó người thấy phượng
Nhặt cánh phượng thương, nhớ vẫn đầy

Võ Trường Toản ngôi trường dĩ vãng
Gửi trao tôi kỷ niệm một thời
“Sáng sáng một bó hoa phượng nắng
Lặng lẽ rồi đi chỉ thế thôi”

Bởi chàng sợ mẹ nàng la và mắng
Nên chỉ âm thầm gửi phượng trước hiên
Nàng mở cửa nhìn phượng dường như tiếc
Bóng chàng xa ôm bó phượng hương thầm

Chuyện tình xa xa rồi mất dấu
Mãi trong tôi vào cuối mùa thi
Có khi nào hè không phượng vĩ
Cho tôi quên… phượng… mối tình đầu…

Trang Nguyễn
(Tranh Đinh Cường. - Nguoi-viet.com)
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Quán tên Cổ Lũy quê người Gọi don bánh tráng ai cười mặc ai Hến thì xơi tạm anh hai Khá ngon gợi nhớ chuyện dài tình xưa Tháng ngày niên kỷ đẩy đưa Tuổi đời nay tóc đã vừa muối tiêu
Con nhìn trắng tinh khôi Màu hoa lòng cao thượng Suốt một đời con thương Sâu nặng tình mẹ cha Con vui vẻ hát ca Dâng hoa thơm cho đời Xin nhớ mãi muôn đời Bông hoa ngày Vu Lan Trần Ngọc Vinh 01:39' Trăng 15/7
Nhân mùa Vu Lan năm Tân Mão (2011), Nguyễn Xuân Diện - Blog trân trọng giới thiệu chùm thơ về mẹ của nhà thơ Trần Vũ Long Mẹ tập đi Một đời tần tảo âu lo Giờ mẹ ốm yếu lò dò tập đi Nghẹn lòng con lệ tràn mi Con đau từng bước mẹ đi nhọc nhằn Trong nhà nào phải xa gần Mà chia từng đoạn nghỉ chân cho đều Bàn tay gầy guộc nhăn nheo Nuôi con bồng bế chống chèo tháng năm
Con lớn lên trong tình thương của Mẹ- Trong sữa tinh tuyền lời ca hát thơ ngây- Sao ngày ấy Mẹ không để con bay- Lên Thiên đình, tận chín tầng mây- Cùng với Mẹ trong muôn ngàn thánh thiện- Con lớn lên giữa chốn gian trần- Đôi cánh mỏi, rồi lòng cũng khô khan...15-8-2012
BÊN NẤM MỒ CON . Phạm Ngọc Bảo ( 7.3.1992 - 22.7.2019 ) Ngủ đi con ngoan ! Ngủ đi con ! Chuyện đời coi đã trả nợ xong Hãy yên giấc mộng ngàn năm nhé Cha còn bận bịu chút trần gian Cha ôm nắm đất rắc lên mồ Đất này đất mẹ. Đất ông cha. Ấp ủ cho con vào sông núi Hồn con mai mốt nở đầy hoa
Anh nhớ lắm em ơi Hà Nội phố́ Nhớ hàng cây nghiêng nắng đổ bên đường Nhớ hồ Gươm lăn tăn con sóng nhẹ Quyến rủ mơ màng ẩn hiện chiều sương Nhớ người em đang mỏi mắt mong chờ Một người đi vắng xa Hà Nội phố Chưa về cùng nhau nghe thu lá đổ
Đôi khi tôi mơ thấy em Cùng đi với một gã khờ Em tươi xinh hồng má thắm Gã khờ khệ nệ bầu thơ.
Nhìn vầng mây trắng bầu trời trong- Thoảng gió đưa nhè nhẹ nắng hồng- Con cảm thấy cuộc đời hạnh phúc- Dưới bầu trời Chúa dựng cho con- Ngài cho con cả một khoảng không- Vũ trụ bao la chẳng tận cùng- (5/5/2013)
Nhà dâu nhóm họ … mời thôn xóm Che rạp ngoài sân, lợp lá dừa Giọt nắng Xuân về xuyên mấy kẻ Cũng hồng khuôn mặt khách ban trưa Toán trai đi mượn bàn trong xóm Ghế vác trên vai tất tả về Toán tỉa lá dừa cho ngắn lại
Bảo Trợ