Tình Anh Bán Chiếu

06 Tháng Bảy 20195:12 SA(Xem: 504)

Tình Anh Bán Chiếu
(Tưởng nhớ danh tài Út Trà Ôn)


co nhac - don ca rfaTìm em trao chiếu Cà Mâu
Em đi biệt dạng biết đâu mà dò
Khổ bao tâm sức công lo
Nay đôi chiếu thắm tặng cho ai giờ ?!

Sự đời cứ tưởng là mơ
Lên Kinh Ngã Bảy bến bờ cắm ghe
Vác đôi chiếu đẹp muốn khoe
Nhưng em trước cửa sau hè vắng tanh

Ngày nào em ngoắt thật nhanh
Vào đây giúp chút yến anh cười chào
Phòng loan tôi vội bước vào
Vụng về tim đập nao nao dại tình

Ít khi với gái một mình
Em ơi đôi mắt đa tình quá thôi
Bà ba quần lãnh núi đồi
Mỉm cười duyên dáng đôi môi ửng hồng

Ý em muốn đặt chiếu bông
Đo giường ngang dọc mà lòng nức nao
Trí tâm bay bổng nơi nào
Em kề tôi có là bao tấc lòng

Hương thơm xuân nữ mênh mông
Làm tôi ao ước đêm nồng với ai
Đường đường thịt bắp u vai
Mà tôi chẳng biết phận trai mần gì

Khi nàng chân tiễn tôi đi
Nửa mơ tự hỏi duyên gì hay không
Thôi đành chỉ biết ngóng trông
Chờ ngày đem chiếu thắm bông cho nàng

Tình si nay mộng lỡ làng
Hỏi ra nàng đã sang ngang tháng rồi
Tôi còn chỉ biết hỡi ôi
Nàng vui duyên mới mặc đôi chiếu buồn

Khoang ghe chiếu lạnh sương tuôn
Lòng tôi nhức nhối tình suông một mình
Dẫu là bán chiếu cũng tình
Sao em nỡ để bóng hình lại thôi

Phụng Hiệp bên lở bên bồi
Dẫu rằng đời cũng có hồi thạnh suy
Xuất ngôn tứ mã nan truy
Sao em không giữ lời tuy một lần ?...

Thái Huy Long

https://www.youtube.com/watch?v=NnDhqJDGVgQ

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nhân mùa Vu Lan năm Tân Mão (2011), Nguyễn Xuân Diện - Blog trân trọng giới thiệu chùm thơ về mẹ của nhà thơ Trần Vũ Long Mẹ tập đi Một đời tần tảo âu lo Giờ mẹ ốm yếu lò dò tập đi Nghẹn lòng con lệ tràn mi Con đau từng bước mẹ đi nhọc nhằn Trong nhà nào phải xa gần Mà chia từng đoạn nghỉ chân cho đều Bàn tay gầy guộc nhăn nheo Nuôi con bồng bế chống chèo tháng năm
Con lớn lên trong tình thương của Mẹ- Trong sữa tinh tuyền lời ca hát thơ ngây- Sao ngày ấy Mẹ không để con bay- Lên Thiên đình, tận chín tầng mây- Cùng với Mẹ trong muôn ngàn thánh thiện- Con lớn lên giữa chốn gian trần- Đôi cánh mỏi, rồi lòng cũng khô khan...15-8-2012
BÊN NẤM MỒ CON . Phạm Ngọc Bảo ( 7.3.1992 - 22.7.2019 ) Ngủ đi con ngoan ! Ngủ đi con ! Chuyện đời coi đã trả nợ xong Hãy yên giấc mộng ngàn năm nhé Cha còn bận bịu chút trần gian Cha ôm nắm đất rắc lên mồ Đất này đất mẹ. Đất ông cha. Ấp ủ cho con vào sông núi Hồn con mai mốt nở đầy hoa
Mỗi năm hè về nhìn hoa phượng Rơi ngập trên đường nhớ người xưa Nơi đâu chân trời hay góc bể Hay ở cạnh tôi nhưng chẳng thưa? Bao năm tin mất lạc trời xa Nhớ người tôi nhớ phượng nở hoa Nhìn hoa những tưởng người đâu lạ “Mỗi sáng một hoa trước sân nhà” Trang Nguyễn – Mối tình hoa phượng
Anh nhớ lắm em ơi Hà Nội phố́ Nhớ hàng cây nghiêng nắng đổ bên đường Nhớ hồ Gươm lăn tăn con sóng nhẹ Quyến rủ mơ màng ẩn hiện chiều sương Nhớ người em đang mỏi mắt mong chờ Một người đi vắng xa Hà Nội phố Chưa về cùng nhau nghe thu lá đổ
Đôi khi tôi mơ thấy em Cùng đi với một gã khờ Em tươi xinh hồng má thắm Gã khờ khệ nệ bầu thơ.
Nhìn vầng mây trắng bầu trời trong- Thoảng gió đưa nhè nhẹ nắng hồng- Con cảm thấy cuộc đời hạnh phúc- Dưới bầu trời Chúa dựng cho con- Ngài cho con cả một khoảng không- Vũ trụ bao la chẳng tận cùng- (5/5/2013)
Nhà dâu nhóm họ … mời thôn xóm Che rạp ngoài sân, lợp lá dừa Giọt nắng Xuân về xuyên mấy kẻ Cũng hồng khuôn mặt khách ban trưa Toán trai đi mượn bàn trong xóm Ghế vác trên vai tất tả về Toán tỉa lá dừa cho ngắn lại
. Kỷ niệm con Phạm Ngọc Bảo ( 7.3.1992 - 14h... 22.7.2019 ) Ảnh con Phạm Ngọc Bảo Bố nhỏ lệ, nhìn con đi biệt tích Dòng đau buồn cắt tự máu tim cha Con ơi con ! Khi con vĩnh biệt bố, mẹ ra đi Thế là hết đời người cha già đau khổ. Già chưa chết mà đầu xanh đã bỏ Ở thiên đàng, con hãy đợi cha lên ! Bố con mình sẽ ôm ấp nhau tới nghìn năm Cha không bao giờ rời con ra nữa. Thôi con ạ ! Kiếp người là bể khổ Con đi rồi, trút gánh nặng vào cha Đứa con yêu, cha thương nhất cõi sơn hà Vài dòng thơ. Cha cầu nguyện vong hồn con siêu thoát.
Phả Lại con thuyền xuôi chốn cũ Lạnh dòng mộc mạc bỗng lung linh Nghèo mà tuyệt đẹp làm cô lái Khổ cứ cuồng si dạm mối tình Lẽ ái lời ân nàng chẳng hiểu Nghiệp buồn nghề nhọc kiếp làm thinh Dù anh ướm hỏi gì chăng nữa U uẩn ràng thêm buộc chính mình Thái Huy Long
Bảo Trợ