Liên Hoa Thơ Dâng Kính Mẹ

16 Tháng Năm 201912:58 SA(Xem: 612)

Liên Hoa Thơ DÂNG KÍNH MẸ


*“Mẹ Maria là phương thế cứu vớt duy nhất của tội nhân” (ST Augustinnô)
maria01

-Muôn hoa khoe sắc tươi xinh,
Lời thơ, điệu nhạc, câu kinh diệu huyền,
Bụi trần lọc suối tinh tuyền,
Bao nhiêu khắc khoải ưu phiền xua tan.

-Thơ kinh dâng Mẹ tháng Hoa,
Lòng con ngây ngất chan hòa mến yêu,
Đời con dù khổ bao nhiêu,
Mẹ luôn an ủi sớm chiều bên con.

*Sen Thánh
Trần gian tội lỗi ngập bùn đen,
Thiếu nữ Sion, một đóa sen.
Đẹp lòng Thiên Chúa, câu trinh khiết,
Thỏa dạ nhân trần, lời chúc khen.
Trịnh trọng ‘Kính chào’, ngôi thiên sứ,
Khiêm tốn ‘Xin vâng’, phận tớ hèn.
Cõi lòng vẹn sạch nên Cung Thánh,
Duyên Đất, Tình Trời đã đan chen.
(Giám mục Châu Ngọc Trì)

*Sen giữa lầy
Về thăm vườn cũ thuở Eden,
Thanh thoát ô kìa một đóa sen.
Trong trắng giữa lầy trong trắng gọi,
Lặng thầm trên sóng lặng thầm khen.
Gọi mời ai giữ gìn cao quí,
Khen ngợi Ai thương đoái mọn hèn,
Hướng tạ ơn Trời chưa nháy mắt,
Ngoảnh nhìn sen đã nở đua chen.
(Lm Trăng Thập Tự)

*Tình Sen : Mến tặng các Nữ tu
Dịu dàng thanh thoát áo dòng đen,
Lúp trắng trùm đầu tựa cánh sen.
Dâng hiến trời cao dâng hiến gọi,
Giã từ trần thế giã từ khen.
Con dâng hiến Chúa hồn trong sáng,
Ngài đoái thương ai kiếp phận hèn.
Tiếp bước Can-ve vui thánh lộ,
Huyết hòa nở rộ sen đua chen.
(Mặc Trầm Cung)

*Linh Mục giữa đời
Kìa ai thanh thoát áo chùng đen,
Thầm lặng dâng đời tựa đóa sen.
Sóng đẩy ba chìm không ngại bước,
Thuyền xô bảy nổi vẫn ca khen.
Đèn chầu soi tỏ đời thanh tịnh,
Muối đất ướp tan kiếp mọn hèn.
Theo Mẹ từng ngày trên nẻo thánh,
Đường đời thơm ngát hương hoa chen.
(Đình Chẩn)

*Sen giữa đời
Cõi trần hạnh phúc thuở Eden,
Tinh khiết tỏa hương một đóa sen.
Dù sống gần bùn luôn khiết tịnh,
Dẫu rời xa tục vẫn thầm khen.
Kiêu căng thuở ấy không tuân lệnh,
Khiêm hạ ngày nay nhận thấp hèn.
Trần thế hồng ân đang đổ xuống,
Hương sen ngào ngạt nở đua chen.
(Đinh văn tiến Hùng)

+ Ghi chú: Trích Tuyển tập Thơ Văn ‘ Sen Giữa Lầy ‘ do Lm Trăng Thập Tự chủ biên gồm nhiều tác giả.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ừ, còn yêu đấy, đã sao Khó khăn chi một tiếng chào, để quên Chín Hè gạn nhớ không tên Chín Đông se giọt mưa rền ngõ quê Ráng chiều đỏ quạch triền đê Người đi người dụi câu thề vào mây
Em có biết bên anh giờ tháng Hạ ? Mây xám về che kín cả trời xanh Mong nắng lên sưởi ấm chút tình mình Thương nhớ quá ngày xưa cùng dạo phố
Biết rõ thơ tình ta thầm viết tặng ai Lại cứ dửng dưng như ta tặng thơ người lạ Giả bộ thở than trách ta khờ dại Đem chân tình ký gửi phía trời xa
Mừng ngày Từ Phụ 16/6/19 ------------------------- -Ai yêu mến cha mình thì đền bù tội lỗi. Ai thảo kính cha mình sẽ được sống lâu dài. ( Kinh Thánh Huấn ca.3 : 6 ) -Không phải máu thịt mà là trái tim khiến chúng ta là cha và con. ( Fredrich Schiller ) -Không chiếc gối nào êm đềm bằng bờ vai cứng cáp của người cha.
PHẠM NGỌC THÁI VỚI CHÙM THƠ TÌNH THÔN NỮ - Em thơm thảo tựa nàng tiên trong cổ tích Dịu mềm như áng mây bay Hồn anh trôi theo khúc thơ say Dẫn em qua mùa thu hoang dại.
Đinh Hùng sinh ngày 3 Tháng Bảy, 1920, tại làng Phượng Dực, tỉnh Hà Đông, là con út cụ Hàn Phụng. Thuở nhỏ ông theo bậc tiểu học tại trường Sinh Từ, rồi bậc trung học tại trường Bưởi (Hà Nội). Sau khi đậu “cao đẳng tiểu học” hạng bình thứ và được học bổng theo ban chuyên khoa để thi tú tài bản xứ thì “thần Ái Tình đã hiện đến cùng một lúc với sự thành công đầy hứa hẹn trên” (theo lời kể của Vũ Hoàng Chương), khiến ông bỏ ngang đi viết văn, làm thơ. Năm 1931, người chị thứ ba của ông tên Tuyết Hồng đã tự vẫn tại hồ Trúc Bạch vì hờn giận tình duyên. Mấy tháng sau cha ông cũng qua đời khi chưa đến tuổi 50. Ba năm sau, người chị lớn nhất của ông cũng chết trẻ. Năm 1943, Đinh Hùng theo sống với chị là bà Thục Oanh. Cũng năm này, ông cho xuất bản tập văn xuôi “Đám Ma Tôi” và đăng thơ trên Hà Nội Tân Văn của Vũ Ngọc Phan, giai phẩm Đời Nay của nhóm Tự Lực Văn Đoàn…
HOA TRẮNG THÔI CÀI TRÊN ÁO TÍM (Tâm tình của người trai ngoại đạo đối với cô gái có đạo) thi sĩ Kiên Giang. Hoa Trắng Thôi Cài Trên Áo Tím Bến Tre, 14-11-1957 Lâu quá không về thăm xóm đạo Từ ngày binh lửa cháy không gian Khói bom che lấp chân trời cũ Che cả người thương, nóc giáo đường
Buồn chi lạ mưa xứ người lầm lũi Núp mô chừ thôi cắm cúi mà đi Nặng niềm riêng thân phận biết ra gì Thêm nỗi nhớ chiều biệt ly Thành Nội Lá me Chợ Đông Ba xa nguồn cội Nhắn cho người đang lặn lội tuyết sương Mỗi mùa mưa một kiểu vẫn còn vương Trong xứ Huế phố phường ngoài thôn dã
Mưa trong nỗi nhớ Trời mưa không quá lớn Đủ ướt hai mái đầu Tình yêu không quá lớn Đủ để nát đời nhau… Kỷ niệm chưa đủ sâu Sao chập chùng nỗi nhớ Hẹn thề chưa đủ lâu Sao còn vương mấy thuở Thời gian chưa đủ dài Mà sầu đeo năm tháng Không gian chưa đong đầy Mà hồn ta thênh thang Tình người sao trái ngang Khiến ta đời dang dở Tình trần sao trắc trở Khiến ta đời nặng mang…
Thân em bọt, thân em bèo Thân em héo xèo, gieo neo, trôi nổi Giữa những mùa đời buồn lâu, vui vội Chuyện kiếp người nơi góc tối cùng đinh Ngó quanh nhân gian chẳng một ai như mình
Bảo Trợ