Thi Ca Cầu Nguyện - số 422

12 Tháng Tư 20193:16 SA(Xem: 273)

TỰ VẤN

 

 

Đền thờ sáng sớm tinh sương,

Chúa ngồi giảng dậy, mở đường thứ tha.

Bấy giờ luật sĩ khảo tra,

Bắt người phụ nữ, đứng ra một mình.

Tố người thiếu phụ ngoại tình,

Xin thầy xét xử, cung hình xử ngay.

Môi-sen đã dạy điều này,

Nhục hình ném đá, hỏi thầy xử sao?

Vào hùa gài bẫy khai mào,

Nếu không kết án, phạm vào luật ghi.

Bắt đầu cúi xuống tránh đi,

Ngón tay Chúa viết, khắc ghi lòng người.

Ai người sach tội trong đời,

Thi hành ném đá, tuôn rơi phỉ lòng.

Kẻ già người trẻ nghe xong,

 Từng người rút bước, nhìn trong tâm hồn.

Không ai kết tội là khôn,

Thầy không kết án, lời đồn xóa cho.

Tấm thân cao quý khôn dò,

Con đừng phạm tội, khỏi lo cực hình.

 

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Bronx, New York

 

 

 

 

Chúa Giêsu nói: Ai trong các ngươi sạch tội, hãy ném đá người đàn bà này trước đi. Nhìn cảnh người đàn bà Hồi Giáo bị chôn sống hay bị ném đá cho chết vì tội ngoại tình. Tôi cảm thấy ớn lạnh và khủng khiếp. Các sự cố vẫn còn xảy ra hằng ngày nơi một số nước theo Hồi Giáo.

 

Phúc âm hôm nay nói về người đàn bà bị bắt qủa tang phạm tội ngoại tình, vậy chứ người đàn ông đồng phạm đâu mà không thấy. Mấy người Biệt phái vui mừng khi bắt được tội phạm, họ dẫn chị ta đến trước mặt Chúa Giêsu. Họ muốn đặt Chúa làm quan án xét xử. Họ dựa vào luật Môisen, người phạm tôi ngoại tình sẽ phải ném đá cho chết. Họ hỏi Chúa Giêsu: Thầy dạy sao? Họ đặt Chúa vào hai trường hợp. Thứ nhất, nếu Chúa không kết án chị ta, như thế Chúa không tuân phục luật lệ Do Thái và kẻ cầm quyền. Thứ hai, nếu Chúa kết án chị, Chúa không có lòng khoan dung và nhân hậu.

 

Chúa Giêsu thinh lặng và dùng cơ hội này để dạy cho họ một bài học rất khôn ngoan. Ai không có tội cứ việc ném đá chị ta. Một câu trả lời làm mọi người phải tự vấn lương tâm.  Mỗi người tự trở về với lòng mình. Từ người lớn tuổi đến những người trẻ lần lượt rút lui. Có nghĩa là ai cũng nhận mình đang có tội. Chúa tiếp tục viết đôi điều trên đất, có nghĩa đất sẽ mau chóng xóa nhòa, tội của chị được tha.

 

Sau khi những người tố cáo chị đã rút lui. Không còn ai dám kết tội chị. Chúa Giêsu cũng không kết án. Chúa chỉ khuyên chị: Vậy chị hãy đi, từ nay đừng phạm tội nữa. Chúa không bào chữa cho chị và chị ta cũng không chối tội. Thái độ cúi mặt khiêm nhường hối lỗi đủ để Chúa tha tội. Khi Chúa tha là tha tất cả và xóa sạch để họ trở nên con người mới.

 

Truyện kể :  Có một Sơ sống thánh thiện nói với Giám mục. Sơ đã được thị kiến Chúa Giêsu. Để thử Sơ, Giám mục nói: Lần tới khi Sơ nhìn thấy Chúa, Sơ hỏi thử Ngài xem, tội lớn nhất tôi phạm trước khi làm Giám mục là tội gì? Vài tháng sau, Sơ trở lại gặp Giám mục. Ngài hỏi: Chúa Giêsu đã nói gì về tội của tôi. Sơ trả lời: Chúa Giêsu nói Ngài không còn nhớ nữa. Chúa đã tha là tha tất cả như Chúa đã viết trên đất, mọi sự sẽ được xóa sạch đời đời.

 

Chúa dạy chúng ra bài học đừng xét đoán người khác. Đừng khép kín lòng nhưng hãy mở ra cho người khác cơ hội để sửa lỗi. Khi đã hối lỗi ăn năn và trở về rồi, thì đừng ngoái lại quá khứ để luyến tiếc. Hãy hướng nhìn đến tương lai để nên hoàn thiện hơn và đừng phạm tội nữa.

 

 

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Bronx, New York

 

 

 

 

Lm. JM. CAO GIA AN SJ.

 

CHỈ CÒN LẠI ĐẤNG XÓT THƯƠNG

 

”Trong sách Luật, ông Mô-sê truyền cho chúng tôi

phải ném đá hạng đàn bà đó. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao?”

(Ga 8, 5)

 

 

 

Chỉ là để thử nhau thôi

Đâu có gì đâu để nói

Chuyện rõ như ban ngày rồi

Cần gì phải thưa với hỏi

 

Nhân danh ngàn năm luật lệ

Ngữ này ném đá cho xong

Đã thối đã hư đến thế

Tốt đẹp gì nữa mà mong...

 

Một người gục đầu lãnh tội

Trần ai tủi nhục ê chề

Một đoàn người thì rất vội

Giăng tay chặn kín nẻo về

 

Chỉ riêng Người là Đấng Thánh

Giàu sang muôn hộc từ bi:

Ai trong các ông sạch tội

Ném viên đá đầu tiên đi!..

 

Mọi người kéo nhau đi hết

Đá xanh lăn lóc trên đường

Một người về từ cõi chết

Nhờ bàn tay Đấng Xót Thương

 

Mọi người kéo nhau đi hết

Rộng thênh thang một con đường

Mọi điều đã qua đi hết

Chỉ còn lại Đấng Xót Thương

 

Lm. JM. Cao Gia An S.J.

 Lille, France – Mùa Chay 2016

 

 

NGƯI MUN LÒNG NHÂN...

“Ai trong các ông sạch tội

thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi” (Ga 8, 7)

 

Làm ơn đi, cho người ta làm lại

Một cuộc đời nào chỉ thế là thôi

Một kiếp người dù tội luỵ tanh hôi

Đâu đơn giản để đặt ngay chấm kết

 

Làm ơn đi, đừng theo phò sự chết

Bằng buộc ràng cố chấp bất khoan dung.

Luật nọ lệ kia, nói cho cạn cho cùng

Làm sao thánh bằng con người rất thánh

 

Có giọt nước mắt nào không, cho những mảng đời bất hạnh?

Có chút chi chạnh lòng, cho những đổ vỡ tan thương?

Có chút cảm thông, cho bao thống khổ đoạn trường?

Hay chỉ nhân danh luật lệ mà thẳng tay huỷ diệt?

 

Những viên đá trên tay, nói cho cùng, là để giết

Có nhân danh cái gì thì kết quả vẫn như nhau

Chỉ ném cho hả lòng, thì mới dễ làm sao

Tìm và cứu những gì hư vong, thì mới khó

 

Đúng hay sai, đôi khi trở thành chuyện nhỏ

Để ân cả nghĩa dày được bày tỏ hiển dương

Để Đạo của Người là Đạo của tình thương

Hơn là của lớp lớp tầng tầng những khoảng điều luật lệ

 

Người muốn lòng nhân, và chẳng cần hiến lễ

Muốn chiên lạc được tìm về, được đón nhận chở che

“Misericordes sitcut Pater!”

Tin Người mang đến là Tin Mừng sự sống...

 

Nếu muốn học chút gì về niềm tin và hy vọng

Hãy để trước mắt mình một trái cây đã thối rữa hư hao

Hãy kiên nhẫn nhìn bên trong, để thấy dù cho có thế nào

Vẫn còn tương lai, được cưu mang âm thầm từ hạt giống

 

Làm ơn đi, cho người ta được sống

Nhờ Đấng đã khơi nguồn dòng thương xót vô biên

Đấng có trái tim khoan hậu nhân hiền

Đấng đã chết vì những kẻ có lòng nhân quá hẹp

 

Lm. JM. Cao Gia An S.J.

Lille, France – Mùa Chay 2016

CHỮ TÌNH

 

“Ta sẽ mở một con đường giữa sa mạc,

khơi những dòng sông tại vùng đất cằn khô”

(Is 43, 19)

 

 

 

 

Đời em đã là sa mạc

Còn gì đâu nữa mà mong

Phận người như em: rơm rác!

Xứng chi mà xin khoan hồng

 

Ném đi, đá kia sắc lẹm

Giết đi, cho trọn luật truyền

Cho dòng người thêm tinh sạch

Cho đời thêm chút oai nghiêm...

 

Này Người, sao Người thinh lặng?

Sao không hùa với đám đông?

Người viết điều chi trên đất?

Hỏi Người, Người có nghe không?

 

Đá kia nếu Người không ném

Không chừng Người cũng như em

Những viên đá trần sắc lẹm

Khác gì cung đã lắp tên...

 

Đột nhiên Người ngước mắt lên

Một trời bao dung nhân hậu

Một trời yêu thương thẩm thấu

Tôi không kết án chị đâu!”

 

Người hạ mình xuống thật sâu

Kéo em từ nơi âm phủ

Trời ơi, hạnh phúc làm sao!

Lỗi lầm mà được tha thứ

 

Đời đã cùng như sa mạc

Bỗng dưng thấy lại con đường

Đã cằn khô như cội cát

Bỗng dưng thấy lại nước nguồn

 

Thì ra, yêu là vậy đó!

Là dành sự sống cho nhau

Là trong tủi nhục hận sầu

Mở ra một trời ân huệ

 

Ngàn năm giáo điều luật lệ

Vẫn không qua một chữ Tình

Nhờ Người yêu thương cứu vớt

Đời em mới được hồi sinh

 

Lm. JM. Cao Gia An S.J.

Lille, France – Mùa Chay 2016

 

 

 

 

NGƯỜI và ANH

 

 

Vẫn nghe anh đã trọn

Thiên chức cao vợi vời

Vẫn nghe ngày thánh hiến

Anh nên một với Người

 

Vẫn nghe anh nên một

Giê-su khác cho đời

Người còn là gương mẫu

Tuyệt vời không, anh ơi?

 

Này anh, ngẩng mặt lên

Đồi chiều loang máu đỏ

Này anh, là Người đó

Mời trí gẫm lòng suy

 

Người trụi trần loang lỗ

Anh gấm lụa xiêm y?

Người gục đầu nhuốc hổ

Anh ngẩng mặt vinh quy?

 

 

 

 

Người dang tay rộng mở

Anh đóng cổng xây rào?

Người nói lời tha thứ

Anh ràng buộc hoài sao?

 

 

 

 

Người còng lưng gánh tội

Anh thẳng thớm phương phi?

Người nhọc nhằn hấp hối

Anh bệ vệ oai nghi?

 

Con tim người trời bể

Cho đến cạn đến cùng,

Con tim anh có thế

Có cùng nhịp đập chung?

 

Ngẩng mặt lên, anh ạ

Thấy Người đẹp làm sao

Thấy đường tình Thập Giá

Là đường về trời cao

 

Mỗi ngày dâng hiến lễ

Dưới bóng Thập Tự hồng

Anh với Người là một

Lễ mới đẹp mặn nồng

 

Lm. JM. Cao Gia An S.J.

Lille, France – Mùa Chay 2016

 

 

 

 

Nt. BÍCH NGỌC

 

THƯƠNG XÓT NHƯ CHÚA CHA

 

“Tôi không lên án chị đâu! Chị

̀ đi, từ nay đừng phạm tội

nữa” (Ga 8, 11)

 

Các luật sĩ và người biệt phái

Kéo nhau đem người nữ ngoại tình

Xin Thầy xét xử công minh

Những mong có cớ tử hình thỏa thuê

 

Họ thưa Chúa: Mô-sê truyền dạy

Hạng người này phải ném đá ngay

Còn Thầy, Thầy nghĩ sao đây?

Nhưng Ngài thinh lặng giữa bầy sói lang

 

Bị thúc bách làm Mô-sê mới

Ngài viết lên trên đất điều răn:

Luật thiêng duy nhất dưới trần

Là yêu như Chúa vẫn hằng yêu ngươi

 

Người lương thiện vẫn thường tuân giữ

Mười Giới Răn một cách nghiêm minh

Bỗng dưng khám phá tội mình

Trước Mô-sê mới, bóng hình Chúa Cha

 

Còn người nữ ngoại tình kinh ngạc

Nhận biết mình được Chúa thứ tha

Chạm lòng Thương Xót của Cha

Tương lai sống mới mở ra đẹp ngời

 

Mô-sê mới tuyên lời tha thứ

“Tôi ng không t xử chị đâu”

Giêsu Thiên Chúa nhiệm mầu

Nơi Ngài thế giới khởi đầu phục sinh

 

Bao lầm lỗi riêng mình con biết

Chúa rửa hồn băng tuyết thứ tha

Cho con ánh mắt Chúa Cha

Để con thương xót như Cha trên trời

 

Nt. ch Ngọc

 

HƯƠNG NAM

 

BỊ BẮT QUẢ TANG

"Ai trong các ngươi sạch tội, hãy ném đá chị này trước đi". (x. Ga 8,1-11)

 

 

Chúa nhìn thấy con đò kia ngang dọc

Trên dòng sông nơi góc tối trần gian

Tội lỗi con bị Chúa bắt quả tang

Dù một chút hoang đàng trong tâm trí

 

Con cứ tưởng đã giấu mình rất kỹ

Trong đêm sâu huyền bí cõi uông mang

Dễ gì ai có thể bắt quả tang

Thách thức thấy cả trăm ngàn con mắt

 

Con cứ tưởng bức màn che kín nhất

Là việc lành, việc đạo đức công khai

Là kinh nguyện, là thánh lễ hôm mai

Là ban bệ, là quyền oai vị vọng

 

Có ngờ đâu bức màn che quá mỏng

Lừa nhân gian, qua mắt Chúa được đâu

Có nghìn năm vẫn ánh mắt nhiệm mầu

Bắt quả tang cõi lòng nào nhơ bẩn

 

Nhưng Chúa làm thinh, Chúa luôn im lặng

Như hôm nay vẽ trên đất vu vơ

Cho nhân gian có được chút thì giờ

Xét mình kỹ, tay buông rời hòn đá

 

“Ai sạch tội ném chị này trước đã”

(Có chăng là)

Người tưởng mình chưa bị bắt quả tang…

 

Hương Nam


NGƯỜI VỚI NHAU

 

 

Thế giới chúng ta đang già trước tuổi

Bởi thiếu đi nét đẹp của tình thương

Nhân loại nay đang đến chỗ cùng đường

Bởi vắng bóng đức khiêm nhường, nhân hậu

 

Người với nhau sao không hề hiểu thấu

Khát vọng mình, và khát vọng tha nhân

Sao nhớ chi chỉ một chuyện mình cần

Là phải được cả trân châu, bảo ngọc

 

Người với nhau sao không chia khó nhọc

Chia u sầu, chia tang tóc bể dâu

Chia phận người, chia kiếp khổ, niềm đau

Chia bất hạnh, chia nghẹn ngào, nước mắt

 

Người với nhau sao hơn thua, được mất

Miễn mình còn, ai chết cũng mặc ai

Còn đưa nhau ra trước đoạn đầu đài

Còn hung hãn trên tay vuông đá nắm

 

Ném vào nhau cho đầm đìa máu thắm

Người chết đi chưa thỏa dạ hờn ghen

Từ thanh cao bước xuống bậc thấp hèn

Người chẳng còn chút lòng nhân nguyên thủy

 

Hỡi Thánh Thần của tình thương tuyệt mỹ

Xin xóa đi lòng ích kỷ nhỏ nhoi

Ánh sáng xót thương, xin hãy chiếu soi

Vào lòng người ơn khiêm nhường, nhân hậu

 

Người với nhau vui niềm vui hiểu thấu

Phàm tội nhân tha thứ cho tội nhân

Mở cho nhau lối thoát khỏi tử thần

Một thế giới mãi đương xuân hồn hậu…

 

Hương Nam

HÃY BỎ HÒN ĐÁ XUỐNG

 

 

 

Hãy bỏ hòn đá xuống,

Rồi về nhà mình đi

Đóng kín cửa phòng lại

Xét mình và nghĩ suy…

 

Thiếu sót nào cũng có

Lầm lỗi nào cũng từng

Tội lớn cùng tội nhỏ

Không tội nào chưa vương

 

Tội từ trong ước muốn

Tội ra đến mắt, môi

Đến lời thưa, chữ viết

Cả giấc ngủ im hơi

 

Hơn người chút may mắn

Chưa ai bắt quả tang

Nhưng một điều chắc chắn

Chúa thấy biết rõ ràng

 

Đừng tưởng mình vô tội

Vội kết án anh em

Hãy bỏ hòn đá xuống

Kẻo mai tới phiên mình

 

Tạ ơn Chúa thương tình

Cứu khỏi cơn mưa đá

Lòng xót thương nhiệm lạ

Cho con được hồi sinh

 

Hương Nam

 

 

NGÒI BÚT NHỎ

 

SỎI ĐÁ VẪN NỞ HOA

 

“Trời hãy hò reo, đất hãy nhảy múa,

núi non hãy bật tiếng hò reo,

vì ĐỨC CHÚA ủi an dân Người đã chọn

và chạnh lòng thương những kẻ nghèo khổ của Người.” (Isaia: 49, 13)

 

Từ nơi cao xanh thẳm

Chúa thượng tôi đã chạnh lòng thương xót

Người cúi xuống gần tôi, đứa con gái mọn hèn

Tình yêu Người trải rộng trên những lối tôi đi

Một khối tình si  bên ngưỡng cửa đợi chờ!

 

Như thể tình cờ, Người đã chọn gọi tôi

Cho môi tôi biết nói biết cười

Cho lời tôi như hạt mầm gieo xuống

Người muốn tôi đi, làm ngôn sứ của Người

Thế mà tôi mãi là hạt cát đứng trơ trơ!

 

Rồi! Cứ như thể tình cờ

Ngày tôi tìm thấy bến bờ hạnh phúc

Là ngày tôi biết nói lời cảm tạ Đấng cao xanh

Vì chợt nhận ra Chúa vẫn ở bên mình

Bóng hình Ngài nơi người thân, bè bạn!

 

Người ủi an tôi trong những cơn sầu khổ

Dắt dìu tôi qua thung lũng âm u

Tôi biết gọi Giêsu với đôi môi trìu mến

Và biết đến với Ngài những giây phút hân hoan

Tôi ước mong xoa dịu những đau đớn của Ngài!

 

Tình yêu Ngài đã biến đổi hồn tôi

Tôi hạnh phúc với những gì tôi đang có

Dẫu mù lòa, dẫu sóng gió đau thương

Tôi vẫn bước trên con đường Thánh giá

Đường tôi đi, sỏi đá biết nở hoa.

 

Lời ngôn sứ Isaia, với tôi là bài ca tuyệt đẹp:

“Trời hãy hò reo, đất hãy nhảy múa

Núi non hãy bật tiếng hò reo,

Vì ĐỨC CHÚA ủi an dân Người đã chọn

Và chạnh lòng thương những kẻ nghèo khổ của Người.”

 

Ngòi Bút Nhỏ

HỒ GIANG A

 

EM XIN ANH

 

 

 

 

Sao anh thương, mà không hề biết xót

Khi thân em đã trót phạm lỗi lầm

Nhớ cho rằng dẫu có là thánh nhân

Ngày ít nhất cũng bảy lần vương tội

 

Mỗi chúng ta đều là loài yếu đuối

Chuộng phù vân, nên mê muội ngã nghiêng

Chuốc vào mình nỗi khổ cứ chung chiêng

Rồi lẩn quẩn niềm đau riêng bất hạnh

 

Thương nhé anh, và xót em giá lạnh

Đừng để em cô quạnh đến bơ vơ

Thật lòng yêu, đừng ban phát tình vờ

Em đã biết mình nhớp nhơ vũng tội

 

Hãy thứ tha và cho em cơ hội

Làm lại cuộc đời, đổi mới chân tâm

Về với nhau trong hạnh phúc âm thầm

Mà vĩnh cửu nhờ hồng ân thương xót

 

Cho em xin những lời yêu dịu ngọt

Thứ tha ru như rót mật vào tai

Em tin anh là thánh giữa trần ai

Thánh cứu rỗi một loài hoa  tàn úa !

 

ả giang hổ

 

“EM VỀ ĐI !”

 

 

 

 

“Em về đi !”

Nhưng về đâu Anh hỡi ?

Giữa trăm nghìn con mắt ngó khinh khi

Trong trần gian em còn đáng là chi

Chỉ một ả giang hồ nhơ nhớp lắm

 

“Em về đi !”

Có nơi nào chấp nhận?

Người rùng mình sợ nhiễm bẩn tuổi tên

Hòn đá nào, người bỏ xuống, nhặt lên

Đòi trừng phạt thỏa lòng ghen, lòng tức

 

“Em về đi !”

Còn ai chờ rạo rực?

Bởi lòng người ngờ vực mãi không thôi

Rất gần nhau mà như thể xa xôi

Đôi mắt ngó mà đôi lòng thăm thẳm

 

“Em về đi !”

“Đừng bao giờ tái phạm!”

Nhưng cây muốn dừng, gió chẳng chịu ngưng

Liễu yếu đào tơ, giữa phố lừng khừng

Ai sẽ giúp em kiên cường vững bước

 

Xin cho mỗi người là Giê-su thương xót

Giê-su dịu ngọt, Giê-su thứ tha

Trong cuộc đời này, trong cõi người ta

Cùng vui sống chan hòa niềm hạnh phúc…

 

ả giang hồ

 

 

EM QUÌ GIỮA CHỢ ĐỜI

 

 

Em quì giữa chợ đời

Chờ cơn mưa đá rơi

Xuống phận người nghiệt ngã

Cho tàn kiếp bèo trôi

 

Em cúi mặt bồi hồi

Nghe quá khứ lả lơi

Về trong lời nhiếc mắng

Thỏa dạ lắm bao người

 

Lệ em lả chả rơi

Nghe mặn đắng bờ môi

Giọng ai chừng quen quá

Buông xối xả, tơi bời

 

Dưới cơn mưa đá rơi

Cầm chắc cái chết rồi

Em sẽ xua tất cả

Vào dĩ vãng xa xôi

 

Em tha thứ cho người

Đã từng những đêm vui

Giờ giơ cao hòn đá

Kết liễu một cuộc đời

 

Mưa đá sao chưa rơi

Đâu cả rồi loài người

Chợ đời sao vắng lặng

Chỉ còn mình em thôi

…..

Lời ai thật dịu mềm

“Tôi không kết án em

Về đi đừng tái phạm

Tôi không kết án em!!!”

 

ả giang hồ

 

ĐÃ MỘT LẦN HÔN PHỐI

 

 

Người đã có một lần hôn phối

Có một lần thề hứa thủy chung

Thì người ơi xin đừng phản bội

Nỗi đớn đau sao kể cho cùng

 

Có thể nào người quên hồng phúc

Bụi phàm trần hôn phối Thần Linh

Trời cao kia Thiên Chúa cúi mình

Xin được cưới nhân loài lầm lỗi

 

Hứa yêu nhau, lần người rửa tội

Này thần duyên một khối nhiệm màu

Đã tạ ơn tình Chúa cao sâu

Cho người yêu đồng hình đồng dạng

 

Rồi tình yêu đi qua năm tháng

Vốn phàm nhân tơ tưởng hư phù

Vội bỏ Ngài dấn bước hoang du

Mãi truy hoan trần gian nhơ uế

 

Bắt quả tang, trong tâm tồi tệ

Những nghĩ suy phản bội tình Ngài

Tưởng sẽ cầm hòn đá trong tay

Ném cho chết, nhưng không, tha thứ

 

Tội bỏ Chúa mà đi biệt xứ

Chẳng tín trung với Chúa như xưa

Một Chúa thôi, chưa đủ, chưa vừa?

Yêu Chúa khác: tiền, tài, danh, dục

 

Chúa con ơi! Con, người phản phúc

Lòng xót thương Chúa đã thứ tha

Thì nay xin quyết lánh cho xa

Đường tội lỗi sa đà hư hỏng

 

Xin giúp con tim hồng cháy bỏng

Một tình yêu dâng Chúa mà thôi

 

ả giang hồ

THƯƠNG XÓT

 

 

Êm ái ngọt ngào thay! niềm thương

Đắng cay đoạn trường thay! nỗi xót

Ôi! Lòng thương xót nào mà thiếu sót

Chút dịu dàng pha lẫn chút đớn đau

 

Bởi thương con thân nhục nhã cơ cầu

Phút hoan lạc chuốc vạn sầu nhơ uế

Bởi xót con lòng đau không dám kể

Nghẹn từng cơn, nuốt giọt lệ bi thương

 

Con đã vương mùi tục lụy đời thường

Bởi toan xé bản hiến chương tình ái

Bỏ Ngài đi, tưởng làm mình trẻ lại

Hóa điêu tàn thân ma dại mồ côi

 

Tội bất tín vùi dập con tơi bời

Mãi ngoại tình với tiền tài danh dục

Con bị Chúa bắt quả tang từng lúc

Mà bởi thương, bởi xót, Chúa lặng thinh

 

Chúa biết con kiêu căng, tự sức mình

Vẫn kiên nhẫn trung trinh chờ giác ngộ

Lời dịu dàng trong đêm buồn to nhỏ

Tự sức mình sẽ thất bại con ơi

 

Nhìn thân con nay tan nát tơi bời

Yêu nhiều lắm, lòng nào không xa xót

Chúa cúi xuống giấu niềm đau dịu ngọt

Tôi lỗi con Chúa gánh cả trên vai

 

Hòn đá kia buông nhẹ khỏi nắm tay

Lòng thương xót lớn hơn muôn tội lỗi

Đứng lên nào hỡi người tình hôn phối

Về mau đi đừng phạm tội bất trung…

 

ả giang hồ

BA CHUÔNG

 

 

CHO CON LÒNG XÓT THƯƠNG

 

 

 

 

Xin cho con chút cảm thông của Chúa

Để thương người từng lỡ bước sa chân

Bởi phàm ai mang thân phận thế nhân

Chẳng yếu đuối, chẳng sai lầm mới lạ

 

Cả con nữa biết bao lần vấp ngã

Trong cuộc đời hạnh phúc giả lên ngôi

Bao đường tơ mạng nhện kín giăng rồi

Chỉ một sợi mong manh thôi đủ vướng

 

Lòng Chúa yêu là thứ tha vô lượng

Là từ bi, là khiêm nhượng khoan dung

Biết người yêu rày bội phản bất trung

Chúa dịu ngọt dùng lời thương cảm hóa

 

Cho cõi lòng biết đớn đau, buồn bã

Cho tâm hồn biết cải quá, tự tân

Cho trái tim thôi lỗi nhịp vong thân

Cho tình ái về gần nguồn linh hạnh

 

Xin cho con đáp đền ân tình thánh

Bằng cảm thông, thấu hiểu, chạnh lòng thương

Bằng đưa vai chia sẻ gánh đoạn trường

Ai thầm khóc nơi cuối đường tuyệt vọng

 

Ba Chuông

 

 

HÃY BỎ HÒN ĐÁ XUỐNG

 

 

Con kiêu căng nghĩ mình là thánh thiện

Tay chưa hề cầm đá ném vào ai

Có ngờ đâu con đã ném từng ngày

Kẻ thương tích, người chết ngay tại chỗ

 

Hòn đá khinh khi mảnh đời cùng khổ

Lời chua cay, câu thách đố, hơn thua

Hòn đá vô tâm, hờ hững bốn mùa

Mặc ai bệnh, ai già nua, cô quạnh

 

Hòn đá vũ phu, cửa quyền, ghẻ lạnh

Đá bội thề, đá ngờ vực, oan sai

Hòn đá dối gian, bịa chuyện, rỉ tai

Đá bôi nhọ, đá chê bai, định kiến

 

Hòn đá bất hòa, bất an, hiếu chiến

Đá tỵ hiềm, đá thưa kiện, kêu ca

Hòn đá ác tâm, quỷ kế, mưu ma

Đá hạ bệ, đá tranh giành, tận diệt

 

Hòn đá cục bộ, loại trừ, phân biệt

Kín cổng, cao tường, tiễn khách đi ngay

Ném hòn đá đi, cứ thế, mỗi ngày

Vẫn tỉnh bơ mặc ai ai chết dở

 

Bỏ hòn đá xuống, con ơi, dễ sợ!

Chúa có bao giờ đối xử vậy đâu

Hãy là người biết thương xót lẫn nhau

Đừng kết án, oán thù, nhưng tha thứ…

 

Ba Chuông

 

 

 

M. SAO KHUÊ

 

PHÚC THAY ƠN ĐƯỢC THỨ THA

 

 

Loài người mang án tử hình

Bởi tội ngoại tình với quỷ kiêu căng

Đau lòng Thiên  Chúa quyền năng

Tác thành, hôn phối và hằng thủy chung

 

Trần gian hóa chốn khốn cùng

Bình an, hạnh phúc nghìn trùng cách xa

Buồn cho một kiếp người ta

Khác gì một kiếp cỏ hoa chóng tàn

 

Về trong tro bụi nát tan

Đời đời biền biệt thiên nhan Chúa Trời

Chết là phải chết muôn đời

Còn đâu vẻ đẹp rạng ngời thuở xưa

 

Xót thương biết mấy cho vừa

Nghìn năm Chúa vẫn như chưa dứt tình

Sai Con xuống cõi phù sinh

Phục hồi sự sống, an bình, hân hoan

 

Thứ tha tội lỗi hoang đàng

Cho người xuân lại hồng nhan thuở nào

Trong nguồn sống mới dồi dào

Nhờ ơn thương xót tuôn trào từ lòng Cha…

 

Phúc thay ơn được thứ tha

….

m. sao khuê

 

XIN THA THỨ CHO NGƯỜI

 

 

 

 

thì ra anh, tên tội đồ tòng phạm

có trong đám người xử án đời em

quăng hòn đá cứng, vùi thân lau mềm

cho em chết đi, để anh sạch tội?

 

quì nuốt lệ, mà thương anh quá đỗi

lưới trời lồng lộng, anh sám hối đi

em rồi đây còn lại một tử thi

tử thi biết nói những gì chưa nói

 

ánh sao khuê dẫu chỉ còn le lói

có chập chờn cũng chiếu rọi lòng anh

em chết đi như một chuyện đã đành

anh phải sống và chân thành đổi mới

 

em biết mình người đàn bà mê muội

nhờ hồng ân bị bắt tội quả tang

mới có chăng phút sám hối muộn màng

mới mong mỏi vô vàn ơn thương xót

 

còn với anh tưởng chừng chưa dại dột

nghĩ là mình chưa bị bắt quả tang

thì xin anh dừng gấp bước chân hoang

có đi đâu Chúa cũng đang nhìn thấy

mưa đá chưa rơi, mà lòng nát bấy

xin Chúa xót thương tha thứ cho người…

 

 

M. Sao Khuê

 

 

CHO EM NÍU ÁO

 

 

 

 

 

 

Vẫn em một góc trời riêng

Mỗi chiều nắng đổ ngã nghiêng sau đồi

Một mình em, chỉ một thôi

Buồn cùng giun dế, hát cười thênh thang

 

Cô đơn dưới ánh trăng vàng

Chừng nghe hồn phách hoang mang giữa vời

Mấy mùa sương giọt chơi vơi

Chưa nguôi cơn khát loài người xót thương

 

Ai chưa nhấm nháp đoạn trường

Làm sao thấu nỗi thê lương đọa đày

Ước gì có một bàn tay

Thèm sao dịu ngọt những ngày trần gian

 

Ước gì ân lộc bình an

Trước vành móng ngựa điêu tàn đời hoa

Góc trời riêng, vẫn như là

Một mình em giữa ta bà hư không

 

Xin cảm ơn, một tấm lòng

Xót thương thân phận lụa hồng mong manh

Mai về chốn thiện, cõi thanh

Cho em níu áo tình anh lên trời…

 

 

m. sao khuê

 

 

MẤT EM RỒI

 

 

 

 

Không thể nào tin nổi

Em đánh mất chính mình

Chỉ vì thèm tên tuổi

Nơi quán trọ phù vinh

 

Thuở hồn nhiên chân chất

Như quá khứ xa ngàn

Chút đơn sơ thành thật

Cũng vội vã ly tan

 

Hỡi vần thơ thanh khiết

Hỡi ý tứ trinh nguyên

Về đẩu đâu ai biết

Tưởng phố chợ diệu huyền

 

Ai dè miền hư ảo

Dệt búp chữ thơm tho

Cứ như là chính đạo

Nơi thiêng thánh hẹn hò

 

Không thể nào tin nổi

Em về thượng giới cao

Lũ chúng tôi lặn lội

Dưới bãi thơ tầm phào

 

Ước gì em thành thật

Để khỏi mất chính mình

Trong cõi đời ngây ngất

Cơn cám dỗ phù vinh…

 

m. sao khuê

 

 

GÃ TUẦN PHIÊN

 

NHỮNG TÊN TỬ TÙ NÓI GÌ ?

 

 

nói gì với anh

khi thuyền anh chòng chành cơn sóng cuối

nói lời thương, hay nói lời tiếc nuối

một chuyến đi gian dối giữa trần gian

 

nói gì với nhau trong phút ly tan

thôi đừng vội vỡ tràn lời xin lỗi

là phàm nhân ai là người vô tội

ai cũng cao đầy một khối ngu si

 

nói gì với anh, em định nói gì

lời từ biệt phút chia ly vạn thuở

để mà chi? để thương rồi để nhớ?

cũng chỉ là chút ngượng ngợ phù du

 

nói gì với nhau giữa phố sương mù

hình hài em, tên tử tù thấp thoáng

bóng dáng anh, gã si tình điên loạn

cả đôi mình cùng bản án như nhau

 

nói gì nữa những đêm dài hút sâu

trong ngục lệ nuốt vạn sầu nghèn nghẹn

nhìn thập giá tấm thân trưồng trơ trẽn

mà lòng mình không hổ thẹn, là sao?

 

hãy nói cùng Người trên thập giá cao

lời tự thú, xin Người thương tha thứ

 

gã tuần phiên

 

NGƯỜI ĐÀN BÀ 2000 NĂM SAU

 

 

hai ngàn năm sau,

vẫn là em, người đàn bà yếu đuối

cành liễu buông, héo úa đóa phù dung

là tội nhân trong vực lệ cơ cùng

xin thương xót, chờ khoan hồng, tha thứ 

 

hai ngàn năm sau,

vẫn là em, người đàn bà lịch sử

là chứng nhân cho Thiên Chúa Quyền Uy

đầy xót thương, tràn nhân hậu từ bi

Đấng Cứu Rỗi, Đấng Độ Trì nhân loại

 

hai ngàn năm sau,

vẫn là em, người đàn bà vĩ đại

chịu đựng hy sinh nhân ái cho đời

dám cho đi đến tận tàn sức hơi

rồi lịm lặng thời đơn côi quạnh quẽ

 

hai ngàn năm sau,

vẫn là em, người đàn bà mạnh mẽ

dám nhận tội mình, còn khe khẽ xin tha

cho ai kia trong bóng tối mù lòa

chưa dám nhận mình là người có tội

 

hai ngàn năm sau,

vẫn là em, người đàn bà yếu đuối

nhờ xót thương tha thứ thành chứng nhân

bằng cho đi đức ái khắp gian trần

nên mạnh mẽ thông phần ơn cứu rỗi

 

tất cả, đã bắt đầu,  từ sám hối

xin mến yêu Giáo Hội Chúa Giê-su

 

gã tuần phiên

 

GIUSE NGUYỄN VĂN SƯỚNG

 

THẦY VIẾT GÌ TRÊN ĐẤT?

 

Thầy viết gì trên đất?

Đến giờ là tuyệt mật!

Này ký tự Hip-ri(*)

Giờ, chữ Thầy cũng mất!

 

Thầy viết một Sự Thật!

Khi lòng phiền chất ngất

Thấy gian ác vây quanh

Thầy viết, lần duy nhất!

 

Ôi, chữ Thầy trên đất

Công khai cùng vầng Nhật

Ai đoái hoài nữa đâu

Dưới chân người tất bật!

 

Thầy viết gì trên đất?

Thiên thu vào tuyệt mật!

 

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

 (*) Tiếng Do Thái

 

 AI NGƯỜI VÔ TỘI

“Ai người vô tội thanh cao

Hẫy cầm viên đá ném vào trước tiên…”

 

Sấm ran, chớp giật nhãn tiền

Thẹn thùng từ bậc lão niên thẹn về!

Rút lui cả bọn ê chề

Bẽ bàng Công tố, não nề Phán quan

 

Thế gian vạn nẻo tân toan

Thánh nhân còn chẳng thập toàn nữa ai

Xưa, còn chút “Thật” sơ sài

Nay, trơ trán bóng miệt mài giả nhân

 

Xưa, còn lui gót tần ngần

Nay, danh vọng hão, Thánh Thần cũng khinh!

“Ai người vô tội công minh…”

Lẽ nào gió thoảng lòng mình, tôi ơi!

 

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

VỀ ĐÂY BÊN GỐI

 

 

 

 

 

 

 

Hăm hăm hở hở dịp may

Quả tang tại trận, tội này hay sao

Thỏa lòng vênh váo tự cao

Thừa cơ thử Chúa, hỗn hào kể chi..

“Ai người không tội, ném đi”

Sượng sùng, thẹn mặt, tức thì rút lui

Tội nhân vẫn đứng , sụt sùi

“Về đi...” hai tiếng bùi ngùi thứ tha.

 

Phận người, một kiếp xót xa

Hoang đàng ai chẳng lỡ sa đôi lần

Khoan dung tình Chúa ân cần

“Về đi..” kẻo đắm lụy trần tội nguy

Tình Cha, lãng tử hồi quy

Về đây bên gối gục quỳ yêu thương.

 

 

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

  

 

 

 

 

 

THIÊN KHUÊ

 

VUI VÌ ĐƯỢC THA

 

 

Không ai kết án chị ư ?

Thôi từ nay quyết tẩy trừ tội nhơ

Tội xưa đừng có mập mờ

Lối xưa quyết bỏ chần chờ làm chi

 

Ân tình Chúa, mãi khắc ghi

Ơn tha thứ vượt biên thùy cách xa

Phúc thay người được Chúa tha

Cảm lòng nhân ái hải hà vô biên

 

Phúc thay người được Cha hiền

Vỗ về ấp ủ triền miên phúc lành

Phúc thay người có lòng thành

Trở về với Chúa ngọn ngành thiên ân

 

Dù cho lạc bước đường trần

Nắng mưa vùi dập trên thân xác này

Nếu còn tin Chúa, phúc thay

Vẫn còn có đó cơ may đổi đời

 

Tôi không kết tội chị ơi

Về đi, làm lại cuộc đời mới thôi

Tội xưa chán ngán lắm rồi

Tội làm ngăn cách tình Trời với ai

 

Đêm nay thổn thức canh dài

Vì vui quá đỗi được Ngài đoái thương

Hân hoan với Chúa bước đường

Có Ngài nâng đỡ, dặm trường bớt xa.

 

Thiên Khuê

 

THANH HƯƠNG

 

ĐỐI DIỆN MÌNH

 

 

 

 

 

 

 

 

Khi con đối diện chính mình

Nhận ra còn khoảng lặng thinh rất cần

 

Cần hồi tâm xét bản thân

Ngẫm suy để thấy nhiều lầm lỗi riêng


Cuộc đời vốn dĩ lụy phiền
Dễ sa lạc chốn tội khiên gọi mời


Thiện, chân, họa, phúc đầy vơi
Sống sao cho đúng đường đời ngày mai

 

Hành trình lữ khách còn dài

Tạ ơn Chúa vẫn tha hoài tội con

 

Thanh Hương

 

 

 

 

NỢ TÌNH CHÚA

 

 

 

 

Con còn nợ Người lời kinh sám hối

Con còn nợ Người lời xin thứ tha

Con chưa thấu hiểu lòng Chúa hải hà

Con còn nợ Người niềm tin thiết tha

 

Biết bao ngày đời con tối tăm
Trong khổ đau vì trót lỡ lầm
Lòng thẹn buồn hoang mang bất xứng
Con ngại ngùng sám hối ăn năn

 

Những ân tình Người ban chứa chan

Luôn chở che chẳng chấp lỗi lầm

Lòng trần còn mong manh yếu đuối

Xin một đời thống hối thành tâm

 

Biết bao ngày đời con dối gian

Không nhận ra tội lỗi bất toàn

Dù Thập hình đau thương Chúa vác

Con hững hờ những tháng năm hoang

 

Quyết quay về nhận ơn thứ tha
Vang lời ca tình Chúa hải hà

Lòng trở về hân hoan tín thác

Dâng cuộc đời hiến tế hòa ca

 

Thanh Hương

SỎI ĐÁ CUỘC ĐỜI

 

 

 


Có những viên đá góc tường

Xây thành đồn lũy tựa nương ngàn đời

Cũng có đá sỏi ngoài khơi

Làm trong dòng đục giữa đời bợn nhơ

Lại có môi, mắt bất ngờ

Hóa thành viên đá ném trơ lòng mình

Chưa xây kiên vững niềm tin

Đã cao ích kỷ, bất bình, dửng dưng

Tội người xét đoán đến cùng

Tội mình bưng bít đóng khung dối lòng

Nhìn về khung cảnh trời đông

Chúa Giêsu đã hết lòng cảm thông

Viết lên đá cát dã tràng

Để cho trời đất xóa tan tội sầu

"Ta không kết án con đâu"

Hãy về và sống nguyện cầu ăn năn

Xa tội, lánh dữ, làm lành

Sang trang sử mới tươi xanh đổi đời

Hành trình lữ khách xa xôi

Niềm tin tựa thạch đá ngời bao dung

 

Dẫu vương tội lỗi nghìn trùng

Yêu thương Chúa vẫn tín trung muôn đời

Tìm muôn phương cách ngàn nơi

Thứ tha cảm hóa, giúp người thiện tâm 

 

Thanh Hương

 

SONG LAM

NHỮNG HÒN ĐÁ

(Ga 8, 1-11) (CN5C MC)

 

 

 

Chúa cúi xuống

Mặt đất cuộc đời

Chúa đã nhìn thấy gì?

Chúa ơi!

Những hòn đá khắp nơi

Không phải là những hòn đá cuội

Mà là những hòn đá mê muội

Nặng mang trong lòng người

 

Những hòn đá không biết cười

Chia rẽ tình anh em

Những hòn đá ghét ghen

Hơn thua và đố kị

Những hòn đá kì thị

Hận thù và chia cắt

Những hòn đá chồng chất

Biết bao nhiêu thói đời…

 

Chúa cúi xuống

mặt người

buồn phiền

Vì sự vô cảm của con người

Không có hòn đá nào của sự tha thứ

Chúa không kết tội cũng không giận dữ

Mà chỉ tha thứ và yêu thương

đến vô cùng

Vì Chúa biết lòng người vẫn còn chai cứng

Vì Chúa biết con người cứ mãi dửng dưng..

 

Chúa ơi, con biết rồi!

Giữa mảnh đất cuộc đời

Xin Chúa cho con quyết

Ném xa những hòn đá mê muội

Bỏ đi những tị hiềm ganh ghét

Xóa tan những hận thù chia cắt

Mặc lấy Trái Tim của Người

 

Để con biết khép lại chính mình

Vươn cao những hi sinh

Mang lấy tâm tình bao dung, tha thứ

Dịu hiền không giận dữ

Vượt qua những nhỏ nhen, thấp hèn

bình an, trong sáng

Xin cho trái tim con đủ lớn

Để ôm lấy hết mọi người

Yêu thương mãi không thôi

Yêu ngàn đời…vẫn thế!

 

Song Lam

 

 

 

ĐỢI…

 

Chúa cúi xuống, viết trên đất

Thoáng lặng im… nghe tội tình

 

Người lặng nhìn người phụ nữ

Người tha thứ không kết tội

 

Ngài không vội trách tội con

Ngài vẫn còn trên thế giới

 

Ngài vẫn đợi tình con thơ

Ngài vẫn chờ trong chiều vắng

 

Ngài lẳng lặng bên nhà chầu

tiếng kinh cầu qua rất vội

 

Ngài vẫn đợi… trong đơn côi

Lời sám hối…tội thế giới

 

 

Song Lam

MARIA THU SƯƠNG

 

TÌNH CHÚA

 

 

 

Tình Chúa yêu con bao la trời biếc

Tình Chúa yêu con như biển ngàn khơi

Tình Chúa yêu con con nào kể xiết

Tình Chúa yêu con không bao giờ vơi

 

Tình Chúa yêu con đoái nhìn cảm cảnh

Thấu nỗi tình con bất hạnh riêng mang

Tình Chúa yêu con chia nồng sẻ lạnh

Tha thứ cho con giây phút lỡ làng

 

Con biết đáp tình sao cho cân xứng

Đâu chỉ âm thầm kinh nguyện hôm mai

Đâu chỉ từ nay thôi đừng tái phạm

Còn là xót thương bao kẻ bi ai

 

Như Chúa đã yêu chạnh lòng, hiểu thấu

Xin cho lòng con đau đáu với người

Chúa đã cảm thông, ngọt lời tha thứ

Cho con dự phần trao gửi niềm vui

 

Nay màu chay đã vào ngày chín tím

Tình Chúa yêu sâu kín rồi hiển linh

Cho con yêu, như mối tình mầu nhiệm

Là xót thương,

là tha thứ,

để đáp tình…

 

Maria Thu Sương

 

 

SAO MAI

 

TỘI NHÂN

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lần lựa mãi…chữ mất được trần gian
Có chi đâu đời diêm dúa phũ phàng
Nỡ quay lưng nhau quên tình thương xót
Em nên tội đồ trong móc xích trái ngang

 

Phố nay sao vắng vắng đến lạnh lùng
Lòng em tê tái đời vẫn ung dung
Rùng mình khi nghe lời ai toan tính
Đếm bước chân sầu phía trước mông lung

 

Em quỳ xuống đây xin Chúa thương cùng
Thương em lỗi phạm thương đời bất trung
Cõi lòng đau đớn đáp đền ơn thánh
Tạ ơn Chúa trời Người đã khoan dung

 

Sao Mai

 

 

 

 

 

 

 

HAI TÊ MIỆT VƯỜN

 

        CHƯA ĐẠT CHỈ TIÊU

            “Không phải là tôi đã đoạt giải hay đã nên hoàn thiện đâu…” (Pl 3,12).

 

                   Cho mình đã đạt chỉ tiêu,

          Đã đi đến đích là điều chẳng nên.

                   Con cần phải sống trung kiên,

          Bước đi theo Chúa suốt trên đường đời.

                   Sẵn sàng hiến trọn con người,

          Phụng thờ Thiên Chúa như người tôi trung.

                   Chính bằng cuộc sống xin vâng,

          Dựa vào hành động tín trung lời thề.

                   Một lòng cương quyết khinh chê,

          Tiền tài danh vọng chẳng hề ước mong,

                   Miễn sao có Chúa trong lòng,

          Đời con nguyện sống ở trong ân tình.

                   Trở nên đồng dạng đồng hình,

          Với Thầy chí thánh hiến mình vì Cha.

                   Cuối đời có mặt trong nhà,

          Chung phần gia nghiệp chan hòa mến thương.

 

Hai Tê Miệt Vườn,07/04/2019, CN V Mùa Chay năm C

       

        LỢI LỘC THẾ GIAN

            “Tôi coi tất cả như rác để được Đức Ki-tô và được kết hợp với Người” (Pl 3,8).

 

                   Mất đi lợi lộc thế gian,

          Miễn sao con được thiên đàng mà thôi.

                   Giàu sang phú quý xa rời,

          Từ nay chỉ chọn Nước Trời của Cha.

                   Một lòng cương quyết tránh xa,

          Đam mê dục vọng quỷ ma dối lừa.

                   Đồng thời con lại thích ưa,

          Điều lành việc tốt sáng trưa thi hành.

                   Ngại gì hiến trọn bản thân,

          Chu toàn nhiệm vụ hoàn thành ý Cha.

                   Bởi vì luôn muốn tỏ ra,

          Là con chí ái cùng là hiếu trung.

                   Nơi con hai tiếng xin vâng,

          Dệt bằng cuộc sống thủy chung nghĩa tình.

                   Cuối đời về cõi thiên đình,

           Nơi đây hồn xác hiển vinh sáng ngời.

 

Hai Tê Miệt Vườn,07/04/2019, CN V Mùa Chay năm C

        LÀ MỘT TỘI NHÂN

            “Ai trong các ngươi sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi… Nghe vậy, họ bỏ đi hết…” (Ga 8,7-9).

 

                   Con đây là một tội nhân,

          Suốt đời chỉ biết tranh giành quyền uy.

                   Thiện chân con đã bỏ đi,

          Cùng bao việc tốt đáng gì quan tâm.

                   Sợ gì những chuyện sai lầm,

          Nên con hành động ác tâm hại người.

                   Bỏ đi giới luật Chúa Trời,

          Yêu người mến Chúa chẳng đời nào theo.

                   Đam mê dục vọng bám đeo,

          Thế nên chẳng sống đức nghèo Phúc Âm.

                   Cuộc đời luôn bị giam cầm,

          Ở trong tội lỗi, dập bầm dối gian.

                   Vậy là con đã lạc đàng,

          Đi vào sai trái, chẳng màng thiện chân.

                   Cuối đời chẳng được chung phần,

          Vinh quang phúc lộc trong thành Sa-lem.

 

Hai Tê Miệt Vườn,07/04/2019, CN V Mùa Chay năm C

       

        KHIÊM NHƯỜNG NHẬN ĐỊNH

            “Tôi không nghĩ mình đã chiếm được rồi… Quên đi chặng đường đã qua, để lao mình về phía trước” (Pl 3,13).

 

                   Khiêm nhường nhận định về mình,

          Để rồi thấy rõ hiện tình ra sao.

                   Ngõ hầu chẳng có tự hào,

          Cho mình công chính khác nào thánh nhân.

                   Nhưng luôn cải quá tự tân,

          Thay lòng đổi dạ, chân thành mới hay.

                   Đời con chắc chắn đổi thay,

          Chẳng còn man trá, đẹp hay mọi đàng.

                   Từ nay biết sống hiên ngang,

          Nhiệt tâm tiến bước theo đàng Phúc Âm.

                   Đâu còn mắc phải sai lầm,

          Để cho tội ác giam cầm lương tri.

                   Sẵn sàng để biết cho đi,

          Những điều thiện hảo chỉ vì Giê-su.

                   Cõi lòng chất chứa nhân từ,

          Yêu người mến Chúa chẳng trừ một ai.

 

Hai Tê Miệt Vườn,07/04/2019, CN V Mùa Chay năm C

       

        CHỚ VỘI KẾT ÁN

            “Thưa Thầy, người đàn bà này bị bắt quả tang đang ngoại tình… Trong sách Luật Môi-sê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng người đàn bà đó…” (Ga 8,4-5).

 

                   Vội vàng kết án tha nhân,

          Anh làm như thế bất nhân hại người.

                   Vậy là không biết yêu người,

          Đúng theo cung cách Chúa Trời yêu anh.

                   Ngài luôn đối xử nhân lành,

          Chỉ mong tha thứ tội nhân trở về.

                   Thế nên tuôn đổ tràn trề,

          Tình thương cứu độ chẳng hề cạn vơi.

                   Giúp cho hết thảy mọi người,

          Trở nên hoàn thiện, sống đời thẳng ngay.

                   Cuộc đời nhân thế đổi thay,

          Chẳng còn man trá, đẹp hay mọi đàng.

                   Xác hồn hưởng được bình an,

          Chính nhờ ơn thánh chứa chan muôn phần.

                   Chờ ngày từ giã thế trần,

          Đến quê thiên quốc chung phần vinh quang.

 

Hai Tê Miệt Vườn,07/04/2019, CN V Mùa Chay năm C

       

        TÔI KHÔNG LÊN ÁN

            “Tôi không lên án chị đâu. Thôi chị cứ về đi và từ nay đừng phạm tội nữa” (Ga 8,11).

 

                   Tôi không lên án chị đâu,

          Chị về và sống thật sâu chữ tình.

                   Chính nhờ nhìn lại chính mình,

          Để rồi sám hối, thật tình ăn năn.

                   Bỏ đi quá khứ tối tăm,

          Do bao tội ác tháng năm gian tà.

                   Từ nay biết sống sâu xa,

          Mối tình con thảo với Cha nhân lành.

                   Xác hồn đổi mới canh tân,

          Trở nên hoàn thiện tốt lành đẹp tươi.

                   Ngõ hầu luôn sống cuộc đời,

          Bình an thiện hảo tuyệt vời trắng trong.

                   Được luôn có Chúa trong lòng,

          Trí tâm thanh thản nên không buồn phiền.

                   Cuối đời sẽ được đi lên,

          Đến quê vĩnh cửu ở trên Nước Trời.

 

Hai Tê Miệt Vườn,07/04/2019, CN V Mùa Chay năm C

THẾ KIÊN DOMINIC

 

TMCNC Mùa Chay 5

SÁM HỐI & LẬP CÔNG

(Suy niệm từ Ga 8. 1-11)

 

Hôm nay tuần cuối Mùa Chay

Lắng nghe tiếng Chúa: điều này phải thông

Tình thương Thiên Chúa chẳng cùng

Hãy lo sám hối chớ đừng rầy mai

                           

Lại đừng xét đoán tội ai

Xét mình trước đã, biết đời nhân sinh

Sẻ chia chí nguyện của mình

Làm lành, lánh dữ, sạch tinh xác hồn

 

Bước vào Tuần Thánh xin ơn

Theo đường Thánh Giá, đau buồn vượt qua

Hồng ân đổ xuống như mưa

Qua tuần Thương Khó tới mùa Phục Sinh

                          

Quyền năng nơi Dấng Cứu Tinh

Lập công đền tội hiển vinh muôn đời…

 

Thế Kiên Dominic

 

 

 

 

 VÂNG THEO & VÂNG CHỊU             

 

Người Ki Tô hữu ở đời này

Sống đạo Tình Yêu phúc đức thay:

Sinh hoạt đạo đời: phô Lẽ Thật

Chung lòng vui khổ : vững đường ngay

Vâng theo Ý Chúa: Vua thương xót

Vâng chịu phận mình: kẻ tội đầy

Cứu Thế Giê Su trên Thánh Giá

Dạy con tín thác, bước theo Thầy…

                          

Thế Kiên Dominic

 

 

 

 

 

 

 

 

ĐƯỜNG THÁNH GIÁ 2

 

Đoàn tín hữu sống theo đường Thánh Giá

Chúa Giê Su mở lối vào Nước Cha

Nước trường sinh, dân sống trong an hòa

Là Đất Hứa cho dân riêng trung tín.

 

Đường Thánh Giá là con đường thánh chiến

Phải vượt qua nhiều chiến đấu, gian nan

Phải cậy trông sức mạnh Chúa hứa ban

Luôn tin thác nơi tình thương Cha Cả.

 

Hãy vùng dậy, nếu chẳng may vấp ngã

Tiến bước luôn, quyết chí không chịu lùi.

Bạn đồng hành đông đúc, đủ an vui…

Đường Thánh Giá ngày nay càng mở rộng

 

Chiên Giáo Hội đua nhau dâng đời sống

Theo đường lên tới đỉnh núi Can-vê

 Sức thiêng liêng hàng ngày Chúa chở che

Vào Thiên Quốc muôn đời làm dân thánh…

                                     

Thế Kiên Dominic

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

HÀNH GIANG SƠN

 

TỰ SỰ LỜI CHÚA

(Ga 21-18)

 

 

 

 

 

Tin Mừng Thánh sử Gio-an dạy

Suy niệm chương hai mốt(21)hai câu

Xuyên từ mười tám(18) câu đầu

Sang câu mười chín(19) dãi dầu xác thân

 

"Khi ta trẻ tự phần lưng thắt

Bất cứ đi đâu thoắt ta ưng

Tuổi già nhờ thắt dây lưng

Dẫn đưa đến chốn ngại ngùng phân tâm"

 

Vận Lời Chúa xứng tầm thực tại

Bại liệt thân ái ngại tư duy

Bào mòn thể lý chung quy

Tiếc thầm sức khoẻ yếu suy từng ngày

 

Dẫu thân xác đoạ đày đi đứng

Trí tuệ thông tung hứng tập tành

Liệt tay ròng rọc kéo nhanh

Chân thời xe đạp thực hành liệt thân

 

Lý trị liệu góp phần ăn uống

Chỉ định liều thuốc đúng không quên

Ngày nào ngày nấy vững bền

Đêm về an giấc dâng lên nguyện cầu

 

Chuỗi ngày tháng đương đầu nghịch cảnh

Biết cho đi hơn lãnh ích gì

Không gian tĩnh lặng tạp ghi

Tri ân Lời Chúa sống vì Xin Vâng

     

Hành Giang Sơn

 

 

 

TỪ THANH HÀ

 

BIẾT QUAN TÂM

 

Giàu kia thử hỏi để làm gì ?

Lời Đấng toàn năng chẳng thực thi

Hãy biết nhận ra người đối diện

Hãy tìm để hiểu kẻ cùng đi

Con đường nên thánh - Cha thương xót

Nẻo tới thiên cung - Chúa độ trì

Được vậy hẳn nhiên cần tín thác

Gia tài đang có liệu mang chi…

 

Khát thời mời uống đói cho ăn

Nào thiếu đâu người gặp khó khăn

Trước cửa nhà kia - nằm chẳng chiếu

Bên gầm cầu đó - lạnh không chăn

Ngày bươi đống rác mong qua bữa

Tối ngủ nơi đây gọi độ lần

Xin rộng đôi tay ra được chứ ?

Khát thời mời uống đói cho ăn.

 

TTH, 22/3/2019

 

CÁI TÔI !

 

Quả thật Cái Tôi quá nặng nề !

Khiến cho đầu óc đã ra tê

Không còn nhận rõ Lòng Thương Xót

Lại cũng đành quên lối trở về

Bám sát phù hoa tìm lạc thú

Chẳng nhờ ân sủng tới chân quê

Vậy mau xa lánh đàng tội lỗi

Chúa vác cho ta thật thảm thê !

 

TTH, 28/2/2019

 

ĐÔI VÒNG TAY RỘNG

 

Mẹ chờ cô lạnh giữa heo may

Mẹ đợi đàn con với rộng tay

Mẹ chẳng chần chừ dù gió cuốn

Mẹ không quan ngại dẫu mây bay

Mẹ thu khoảng cách trong tầm nhắm

Mẹ dõi đường xa giữa bụi quay

Mẹ chỉ mong sao con của Mẹ

Mẹ dìu tới bến tuyệt vui thay !

 

TTH, 4/3/2019

GIANG TỊNH

 

THÁNG TƯ NẮNG GỌI HẠT MƯA

 

 

 

Ngồi chờ nghe tiếng ngắm trưa

Tháng Tư nắng gọi hạt mưa chưa về

Đi hoài trên bãi u mê

Có khi dừng lại vân vê một mình

 

Trong cơn khô khát hành hình

Giữa sa mạc nắng tâm linh rối bời

Thèm nước mát,thèm cơn mưa

Bàn tay ai đó nâng đưa gánh này

 

Cơn đau: nỗi sợ bủa vây

Linh hồn ngã quỵ theo thân đọa đày

Đường lên đỉnh phúc chua cay

Đứng lên ngã xuống từng giây đấu trường

 

Có ai thấm lưỡi giọt sương

Để nghe mát mượt lời thương vô bờ

Xin thân tâm nhẹ như tơ

Nhẹ bay lên tới cõi mơ huy hoàng

 

Đây thơ kinh tiếng râm ran

Như cơn mưa mát tâm can ai người

Bến bờ mong đuợc tới nơi

Trùng khơi nào chẳng chơi vơi giữa dòng

 

Với tay lên tận thinh không

Van xin Người đến bế bồng hối nhân

 

3/4/19

Giang Tịnh

 

 

PHÚT TÁM CHÍN

 

Nghĩ mình như đứa con hoang

Ôm theo một quỹ thời gian rất dài

Giật mình xế bóng chiều tàn

Thấy ta phung phí cơ man ân Trời

 

Nghĩ đời như một cuộc chơi

Thời gian cũng chỉ món hời Trời cho

Cứ tiêu pha vung vãi thôi

Cứ hát ca đàn đúm cuối đời tính sau

 

Nào hay thời khắc bóng câu

Thoi đưa mấy bận tóc râu bạc rồi

Sông kia nước cứ mãi trôi

Mây bay theo gió tàn vơi cuối trời

 

Nào ai dừng giữa cuộc chơi

Khi ta phơi phới bên đời xa hoa

Mặc cho tiếng vọng người Cha

Đêm đêm sâu lắng ngân nga trong lòng

 

Phút tám chín,còn hơn không

Hồi còi tan cuộc ước mong làm bàn

Ôi thời gian,tiếc vô vàn

Tiền tài,danh vọng tiêu tan đâu rồi

 

Cả cuộc chơi,một giây thôi

Hãy rung một nhịp tim tôi cho Người

Một giây cũng đủ đổi đời

Một giây so cả cuộc chơi rất bèo

 

Lâu nay cứ tưởng mình nghèo

Nào hay sống đến hôm nay là giàu

Thôi thì chống gậy về mau

Cha tôi mãi ngóng mắt sâu đợi chờ

 

Bây giờ phút cuối rã rời

Sau lưng bỏ lại quãng thời hư vong

Về nhà Cha,con bỗng an lòng

Hạnh phúc kia sao đếm đong hỡi người

 

Mừng sinh nhật 65

SG.2/4/19

 

 

LẶNG LẼ CHỐN NÀY

 

 

Chòi thơ dột nát rêu phong

Đêm đêm vẫn có ánh trăng dọi vào

Gió chen hoa lá rì rào

Nghe dàn hợp xướng dạt dào bên ao

 

Hồn ta bay bỗng lên cao

Thiên nhiên huyễn hoặc nơi nao mơ hồ

Đưa ta lạc chốn hư vô

Thiêng liêng sâu nhiệm tiếng tơ chiêu hồn

 

Đây thời khắc nguyện kính tôn

Cõi riêng thơ thánh lâm bồn tái sinh

Vượt qua bờ khổ vô minh

Vào miền sáng chói Thánh Kinh dọi đường

 

Đêm đen Linh nguyệt vấn vương

Ngày ngày no thoả Thần lương diệu kỳ

Khóc làm chi, buồn làm gì

Mai đây lặng lẽ ta đi chốn này

 

Biết là mặn chát, chua cay

Dẫu gì cũng đã biết đây mà về

Là hoa dại sống bờ đê

Nở ra đẹp xấu ai chê mặc người

 

Dế, giun ta cứ vui cười

Vì ngày mai đó gọi mời để vui

 

Mùa chay 2019

Giang Tịnh

 

 

NGÀY MAI

 

 

Ngày mai ai biết ngày mai

Ngày mai chẳng biết ra sao mà chờ

Cứ vui từ sáng tinh mơ

Như con chim nhỏ nhởn nhơ đến chiều

 

Hoa kia dù có liêu xiêu

Cũng cho đời một tín điều bình an

Ngày mai nhân thế lo toan

Đến già sao cứ đa đoan chuyện già

 

Cỏ cây có biết xót xa

Buồn cho thân phận chóng qua đời này?

Sao ta cứ mãi mê say

Túi tham nhét cứng từng ngày mà chi

 

Chim ơi ta học ở mi

Bình minh ta hót vô vi cuộc đời

Dạy ta tâm tưởng hoa ơi

Cứ nở ra nhụy thơm Lời Thánh Ân

 

Ngày mai vẫn sống thanh bẩn

Vì thân cát bụi có cần gì đâu

Chỉ còn một chút mai sau

Để ta bán hết sang giàu mà mua

 

Bây giờ ta cố thắng thua

Cho ngày mai đó đuờng đua giã từ

Ngày ta bỏ lại ưu tư

Hồn thênh thang nhẹ thiên thu về Trời

 

Mùa chay 2019

Giang Tịnh

 

HOÀNG TÂM

CN V - MC - C

Ga 8, 1-11

 

CHÉM THẬT "CÁI TÔI"

 

Chém "cái tôi", sẽ đau phần thể xác

Chạm tinh thần, rách nát cả tâm linh.

Dứt đam mê, sẽ vơi phần khoái lạc

Bụi yếu hèn, ai thắng cuộc đua tranh?!

 

Người mắc tội, vẫn còn chút phương lành

Ai ném đá ai... chắc đã hành chân lý.

Bản chất tôi, vốn âm thầm đố kị

Tự vấn mình, vẫn là "thế gian" thôi.

 

Tâm linh Thần tuệ, trừu tượng xa xôi

Cái tôi thể lý, thực đời gian thế!

Dưới bụng tôi, cũng chỉ là cái bệ

Ai ném đá ai! Đã chánh tuệ linh chưa?!

 

Tôi thấy tôi, vô cảm, cứ theo hùa

Tri thức, tâm linh, chưa hề phát triển!

Đẹp bề ngoài, mà Tri - Linh khiếm diện

Hỏi rằng tôi, Tâm - Tri - Thể tròn chưa?

 

Tôi Ngoảnh lại, trông mình, lớp "vải thưa"

Ôi, xấu hổ! Cứ theo hùa vô cảm!

Tôi thấy tôi, đứng bên lề cõi tạm

Vẫn nghìn năm, chưa xám hối thật lòng!

 

Bốn mươi ngày chay tịnh, cũng bằng không

Hành thể xác mà tâm hồn trống rỗng.

Tôi vẫn thế, sóng mê vùi ảo mộng.

Mất lương tri, nhân đức, những hoài công!

 

Hãy dám chém tôi thật trong cuộc sống

Để Chúa xót thương, mở lượng khoan hồng.

Đường Thập giá, chính là đường hy vọng

Vác hằng ngày, thành Thánh Giá vinh quang.

 

                                 Hoàng Tâm

 

 

ĐINH VĂN TIẾN HÙNG

 

CHỖI  DẬY & TRỞ VỀ

 

“Và Ta, một khi Ta được dương cao khỏi mặt đất, ta sẽ kéo mọi người lên cùng Ta”

( Gioan,12: 32 )

 

Mỗi ngày mới đẹp bình minh,

Hồng ân nguồn mạch cứu tinh tuôn trào,

Hồn mang vết tội thương đau,

Tịnh trai chữa hết u sầu đắng cay (*)

 

 

Xưa thành Ninivê,

Được Giona tiên tri,

Báo Chúa sẽ giáng phạt,

Phải hối cải ngay đi.

 

Vua vâng nghe lời khuyên,

Ban lệnh khắp mọi miền,

Dân đáp lời thống hối,

Nên Chúa cho bình yên.

 

Tông đồ cả Phêrô,

Theo bên Chúa từng giờ,

Chợt tỉnh nghe gà gáy,

Ăn năn mắt lệ mờ.

 

Thánh Phaolô môn đồ,

Trên đường  Đamascô,

Ngã ngựa nghe Chúa gọi,

Chỗi dậy không chần chờ.

 

Noi gương Mai-đệ-Liên, (#)

Tháng ngày nặng triền miên,

Gieo mình trong tội lỗi,

Theo Chúa hết ưu phiền.

 

Thánh  Augustinô,

Lạc lối không bến bờ,

Mải mê trong danh vọng,

Chúa khiến tỉnh giấc mơ.

 

Người thu thuế Giakêu,

Biết mình phận thấp hèn,

Luôn khát khao mong đợi,

Đón rước Chúa ngày đêm.

 

Như đứa con hoang đàng,

Của cải đã tiêu tan,

Nhưng thực tâm chỗi dậy,

Chúa đón nhận hân hoan.

 

Con đang sống mỗi ngày,

Thân tội lỗi tràn đầy,

Mang tâm hồn nhơ nhớp,

Sao đón Chúa vào đây !

 

Xin cho con từng giây,

Đón nhận được hồng ân,

Biết ăn năn thống hối,

Lòng yêu Chúa đắm say

 

Xin Chúa kéo con lên,

Như Ngài hứa năm xưa,

Khi chết trên Thập giá,

Ban đời sống vững bền.

 

Con đang trong Mùa Chay,

Dù tội lỗi tràn đầy,

Con quyết tâm cải hối,

Xin Chúa nhận con đây !

 

Đinh Văn Tiến Hùng

 

(*) Thánh vịnh Phụng vụ- (#) Mai-đệ-Liên chuyển sang Việt từ tên Madalena.

 

 

 

HOÀNG CÔNG NGA

 

KHI MÌNH LÀM THƠ ĐẠO

 

Con chỉ quen nghe những lời nịnh bợ

Những câu khen chứa đựng những mỹ từ

Đã làm con ngủ quên giữa thực hư

Cứ tưởng mình luôn được người sủng ái.

 

Bất chợt một hôm có lời đáp lại

Chỉ cho con thấy rõ những điều sai

Cơn thịnh nộ trong con bùng giận dữ

Sao người dám xúc phạm tới thiên oai.

 

Ô hay!

Những lời thơ con viết biến đâu rồi

Hãy cúi xuống với tấm lòng khiêm hạ

Hãy lắng nghe vì đang được mở ra

Hãy đón nhận với tấm lòng thương xót.

 

Hóa ra tất cả chỉ là vật trang điểm

Chúa có cần đâu dáng vẻ bề ngoài

Ý Ngài muốn ta nhận được điểm sai

Điều phục thiện đó chính là căn bản.

 

Con đã u mê thần tượng chính mình

Quên đi rằng nỗi khổ Chúa hy sinh

Là giải thoát đời người khỏi lầm lạc

Khỏi mê lầm trong một cõi u minh.

 

Con cứ nghĩ rằng mình phải thứ tha

Nhưng sao không nói được lời hiếu nghĩa

Cảm ơn người vì đã dám sẻ chia

Ôi nỗi đau chỉ mình Cha gánh vác.

 

Cả hai người đều bận tâm đau khổ

Vì khi giận dữ dễ dẫn tới hồ đồ

Một người nghĩ là mình bị xúc phạm

Người kia áy náy vì lỡ nói ra.

 

Trong sâu thẳm nếu hiểu được tình Cha

Có là gì những điều thật nhỏ nhặt

Có là gì mà phải cứ băn khoan

Lòng hướng thiện vì mình làm Thơ Đạo.

 

Hoàng Công Nga

LỜI KINH BUỒN

 

 

 

 

Tháng tư bầu trời say cơn nắng

Làn gió hanh khô chợt thổi về

Nghe nóng nực đầy nỗi chán chê

Nghe lòng người trở giấc u mê.

 

Tháng Tư dìm mình câu ngắm nguyện

Lời thương khó ai oán não nùng

Một đời ai mang nặng tội chung

Thương Con Chúa một mình gánh vác.

 

Tháng Tư ơi lòng người rũ rượi

Câu kinh buồn lệ thấm vành môi

Lời ngắm nguyện như xẻ làm đôi

Thương Con Chúa đọa đày khổ ải.

 

Người bỏ trời làm Đấng Thiên Sai

Chính danh đích thực Chúa Ngôi Hai

Sao nặng nợ trần gian thương xót?

Chịu đắng cay bao cảnh cơ hàn.

 

Tháng Tư khép lòng mình chay tịnh

Từ bỏ thú đời sống hy sinh

Như cảm thấu nỗi niềm Con Chúa

Ta mong chờ ánh sáng Phục Sinh.

 

Tháng Tư bầu trời say cơn nắng

Giấc ban trưa nghe chừng vắng lặng

Lời kinh buồn có biết hay chăng

Khóc thương cho nỗi niềm nhân thế.

 

             Hoàng Công Nga


MÙA CHAY TÍM

 

 

 

 

 

 

Mùa chay tím thẫm giữa đời

Ngàn lần nhắc nhở kiếp người phù hoa

Đắm chìm giữa chốn phong ba

Một mai tỉnh giấc hồn ta bạc màu.

 

Kiếp người nhuộm trắng thương đau

Than ôi ánh bạc đã nhàu thời gian

Cho dầu tuổi đã hóa vàng

Lời xưa vọng lại rõ ràng kinh thư.

 

Nhiệm mầu trong cõi thực hư

Thời gian tím thẫm dường như đợi chờ

Ai ơi sao nỡ làm ngơ

Trở mình thống hối bến bờ cậy trông.

 

Tím màu trở gió cơn giông

Đổi thay số phận cảm thông cuộc đời

Ơn thiêng đổ xuống ngàn Lời

Giữa Mùa Chay tím người ơi vẹn toàn.

 

Đường đời dẫu có gian nan

Vững lòng trông cậy bình an mọi ngày

Tâm tình chia sẻ Mùa Chay

Hiệp thông ý nghĩa đẹp thay cuộc đời.

 

Hoàng Công Nga

 

 

SAO TA BỎ CHÚA

 

 

Sao ta từ bỏ Chúa của ta?

Đỉnh đồi thập tự Gol gô ta

Ráng chiều thê lương nhuộm màu máu

Tĩnh mịch không gian buổi chiều tà.

 

Ta bỏ rơi Ngài thực thế ư?

Hay chăng suy tưởng nặng trầm tư

Ta định tâm lừa người nhân thế

Chẳng thoát được đâu ánh nhân từ.

 

Trên thập tự ánh ngời nhân ái

Dõi theo ta chỉ rõ điều sai

Con lầm lỡ quay đầu ngoái lại

Cha nhân từ xóa bỏ vì yêu.

 

Ôi Cha yêu hiến mình cứu độ

Chịu nhục hình nỗi khổ trần gian

Con lọc lừa tỏ rõ lòng tham

Sống lâm lụy đam mê dục vọng.

 

Sao ta lại bỏ rơi Thiên Chúa

Khi thời gian chuyển đổi bốn mùa

Cũng là lúc tình Ngài trang trải

Mắt mù lòa chẳng rõ thực hư?

 

Xin cho con nhận ra nghĩa cử

Sống thực tâm ý nghĩa nhân từ

Để nhận ra đời người, Thánh Ý

Ánh huyền vi chiếu dõi trong đời.

 

Hoàng Công Nga

 

ANNA TERESA THÙY LINH

 

THẬP GIÁ ĐỨC KITÔ


Đường Thập Giá khổ hình thống thiết
Vòng mão gai thắt xiết nhục nhằn
Giấm chua mật đắng ... dọn phần
Châu thân tan nát, máu tràn đẫm loang.

Đinh đóng sâu tay chân khổ giá
Thân nặng nề xé toác đớn đau
Giáo đâm xuyên thấu tâm sầu
Máu đào gội rửa thẳm sâu tội trần.

Cây Thập Tự muôn vàn quý giá
Nệm êm đềm Chúa Cả ngả lưng
Trổ sinh hoa trái thơm lừng
Hiến trao cứu độ, Suối Nguồn Xót Thương.

Đấng Con Một cửu trùng Chí Thánh
Đấng Tối Cao lãnh án tội nhân
Đầy vơi chén đắng xin vâng
Treo cao Thập Tự trọn phần hiến dâng.

Xin cứu giúp thoát cơn sa ngã
Xin giữ gìn chống trả bẫy giăng
Đuổi xua sự dữ tối tăm
Mặt Trời Công Chính, Thánh Ân trần hoàn.

Chúa Thánh Thần, Chúa Con, Thánh Phụ
Muôn ngàn đời chúc tụng tôn vinh
Nhân loài hưởng phúc trường sinh
Ky Tô Vinh Thắng, Phục Sinh Khải Hoàn.   

 

Anna Teresa Thùy Linh

HALELUIA MỪNG CHÚA PHỤC SINH


H  ỡi khắp cả muôn dân thiên hạ
Á  nh bình minh chiếu toả rạng ngời
L  oan tin cứu độ nơi nơi
Ê  m đềm yêu dấu hiến đời cứu nhân.

L  ời phán xưa nay thành hiện thực
U  y quyền thay Thánh Tử Giê Su
I  m nghe tình khúc thiên thu
A  nh em hỡi Đức Giê Su khải hoàn.

M  áu đào thắm trao ban tha thiết
Ư  ơm Tin Mừng, tự hiến xin vâng
N  gười treo Thập Giá tội nhân
G  iờ đây vinh thắng khai ân Nước Trời.

C  õi tổ tông ngàn đời tăm tối
H  ằng trông đợi, Cứu Rỗi Thần Minh
U  hoài vướng mắc tội tình
Á  nh quang Thiên Chúa ngục hình viếng thăm.

P  hục Sinh Chúa vĩnh hằng trường cửu
H  ãy nếm xem bửu huyết ngọt ngào
U  yên nguyên Thánh Thể hiến trao
C  ứu nhân tâm thiện, dạt dào Xót Thương
                                                               .

S  áng danh Chúa là Đường, Sự Thật
I  êu như Lời giảng dạy truyền ban
N  gàn đời hiển trị muôn dân
H  iệp Ngôi Thánh Phụ, Thánh Thần quang vinh. 

 

 

Anna Teresa Thùy Linh

 

TRẦM THIÊN THU

RU THÁNG TƯ

 

Ầu ơ… mơ ước Tháng Tư

Cứ mơ, cứ ước, cứ chờ, cứ mong

Ầu ơ… mơ ước mênh mông

Lãng đãng bềnh bồng ngày tháng Việt Nam

Ầu ơ… khốn khổ, lầm than

Bao mơ ước vẫn ngút ngàn trùng xa

Ầu ơ… nắng lửa Tháng Tư

Đốt thiêu dân Việt khát mưa ngọt lành

Ầu ơ… khúc hát ân tình

Lời thơ nghẹn tiếng thương mình, khóc ta

Cầu xin Thiên Chúa thứ tha

Chúc lành, thánh hóa Tháng Tư thâm trầm

Nisan giữa tháng trăng rằm

Chúa đau khổ nạn, Việt Nam cũng buồn

 

Trầm Thiên Thu

Khởi đầu Tháng Tư – 2019

 

GIỌT MƯA CHAY

 

 

Cơn mưa gội mát cõi đời

Xua tan sức nóng giữa trời Mùa Chay

Cơn mưa bất chợt cuối ngày

Lòng người mát mẻ, tràn đầy niềm vui

Mưa Chay – Ơn Thánh từ Trời

Chúa thương rửa sạch tội đời nhân gian

Giọt mưa như Giọt Hồng Ân

Máu Đào Cứu Độ Chúa ban cho đời

 

Trầm Thiên Thu

Chiều mưa Saigon, 1-4-2019

CHỮA LÀNH

[Niệm khúc Ga 5:1-3a, 5-16]

 

 

 

Bên hồ nước Bết-sai-đa (*)

Năm hành lang ở quanh hồ người đông

Bệnh nhân thao thức chờ mong

Xuống hồ để được Chúa thương chữa lành

 

Một người yếu sức, chẳng nhanh

Đã ba mươi tám năm đành chịu đau

Bệnh nhân khổ sở, ưu sầu

Thấy hồ nước động, không sao chuyển mình

 

Chúa Giêsu thấy thương tình

Liền chữa anh lành, ôi sướng biết bao!

Anh vui vác chõng về mau

Tạ ơn Thiên Chúa dạt dào xót thương

 

Ác nhân bực tức trong lòng

Thế nhưng cũng chẳng nên công cán gì

Bởi vì Chúa đã lánh đi

Chẳng muốn nói gì với lũ ác nhân

 

Làm điều tốt lại hóa phiền

Ác nhân có chức, có quyền, khốn thay!

 

Trầm Thiên Thu

Chiều 31-3-2019

(*) Bethesda – Bết-sai-đa hoặc Bết-da-tha.

 

 

 

ĐỜI ĐẸP

 

 

 

Thiên Chúa luôn sẵn sàng

Trao ban Ơn Cứu Độ

Cho những ai tin Chúa

Sống chân thành yêu thương

 

Thiên Chúa luôn sẵn sàng

Đón nhận ai hối hận

Ngài không hề oán giận

Nhưng rộng lòng thứ tha

 

Thiên Chúa không ở xa

Luôn gần gũi, thân thiện

Một thoáng Ngài nổi giận

Nhưng thương xót cả đời (*)

 

Chúng con biết tội rồi

Xin tái sinh, lạy Chúa!

Cảm tạ Ngài xóa nợ

Xóa trắng án bao người

 

Tiếng khóc hóa tiếng cười

Ưu sầu thành vui sướng

Bước đời không còn vướng

Nhẹ nhàng hướng về Trời

 

Trầm Thiên Thu

Sáng 1-4-2019

(*) Tv 30:6a – “Người nổi giận, giận trong giây lát, nhưng yêu thương, thương suốt cả đời”.

 

 

QUYỀN

[Niệm khúc Ga 5:17-30]

 

 

 

Mọi quyền hành bởi Chúa Trời

Trên trời, dưới đất – bởi Người mà ra

Chúa Con làm giống Chúa Cha

Nhưng quyền xét xử dành cho Con làm

Quyền sinh – tử cũng được ban

Cho ai tùy ý, Người Con có quyền

Những ai tôn kính Người Con

Cũng là tôn kính trọn niềm với Cha

Tin Con thì chẳng phải lo

Chẳng bị xét gì và được trường sinh

Những ai chăm chỉ làm lành

Chết rồi lại sống quang vinh đời đời

Những ai làm ác mà vui

Chết rồi lại sống đời đời khổ đau

Đời này ảnh hưởng đời sau

Tự do chọn lựa, giống nhau về quyền

 

Trầm Thiên Thu

Chiều 1-4-2019

 

NỢ CHAY

[Niệm khúc Mt 18:21-35]

 

Nợ tiền cứ trả cũng xong

Nợ tình trả mãi lòng vòng còn nguyên

Trả ngày rồi lại trả đêm

Trả xuôi trả ngược, nợ nần chưa xong

Nợ mình Chúa đã cho không

Nợ người thì lại nỡ lòng đòi ngay

Muốn sòng phẳng, phải đủ đầy

Chuyện đâu ra đó, ngắn – dài phân minh

Đời mình nhiều nợ thấy kinh

Mà còn lên mặt dám khinh miệt người

Mọi người đều có nợ đời

Nợ Chúa, nợ người, phải trả cho xong

Làm sao hết nợ yêu thương?

Thứ tha, trắc ẩn, cảm thông mọi người

Xét mình mà thấy quá tồi

Tội to, tội nhỏ, chẳng vơi, rất đầy

Thế mà vẫn tưởng mình hay

Cứ như vậy, chẳng hề chay chút nào!

 

 

Trầm Thiên Thu

 

CỬA ĐỜI

 

 

Thiên thời, địa lợi, nhân hòa

Cả ba kết hợp hóa ra Ý Trời

Đúng giờ, đúng lúc, đúng thời

Đúng ngày cứu độ Chúa Trời thi ân (1)

Cửa lòng phải kịp mở liền

Bước ra đón lấy Mưa Nguồn Cứu Tinh (2)

Mùa Chay chan chứa ơn lành

Thoát ly bóng tối yêu tinh, ác thần

Chúa luôn tha thứ, từ nhân

Yêu thương trọn vẹn, ban tràn muôn ơn

Cho dù mẹ có bỏ con

Nhưng Thiên Chúa chẳng lãng quên con người (3)

Mùa Chay – thời điểm tuyệt vời

Đừng khép cửa đời mà hãy mở ra

Mở ra – mời Chúa bước vô

Mở ra – đón mọi người là anh em

Mở ra – tống khứ ưu phiền

Mở ra – đón nắng ấm Miền Phục Sinh

 

Trầm Thiên Thu

Sáng 2-4-2019

(1) Is 49:8; 2 Cr 6:2. (2) Is 49:9. (3) Is 49:15.

 

QUYỀN SỐNG

 

 

Chúa chẳng vui khi ác nhân phải chết

Nhưng Ngài vui khi thấy họ đổi thay

Đổi đường lối để được sống với Ngài

Hãy mau bỏ đường xấu mà trở lại! (1)

 

Đáng phải chết bởi vì đã phạm tội

Nhưng lại được tha thứ mọi lỗi lầm

Đó chính là quyền sống Chúa ân ban

Niềm hạnh phúc thật lớn lao biết mấy!

 

Biết thú tội là khôn, không còn dại

Không còn dại là chẳng khốn nữa đâu

Tạ ơn Chúa luôn thương xót dạt dào

Ban cho quyền sống dồi dào hơn trước

 

Xin giúp con dám cùng Ngài chịu chết

Để được vui cùng sống lại với Ngài (2)

Ngày hôm nay là dấu định tương lai

Ai sống khôn thì chết thiêng là vậy

 

Trầm Thiên Thu

Chiều 2-4-2019

(1) Ed 33:11. (2) Rm 6:8; 2 Tm 2:11.

 

 

 

 

 

 

 

NGÔN HÀNH

[Niệm khúc Xh 32:7-14 và Ga 5:31-47]

 

 

 

 

Phàm nhân cứng cổ, cứng đầu

Chỉ ưa những chuyện tào lao, gian tà

Mặt người mà bụng quỷ ma

Nói lươn nói lẹo, gian ngoa đủ điều

Miệng ngang, lưỡi ngược, nói điêu

Nói này, làm nọ, tự kiêu cả bầy

Lời khuyên vứt bỏ ngoài tai

Tối đêm thì khoái, sáng ngày không ưa

Bao nhiêu chứng cớ cũng thừa

Tâm gian lòng ác chẳng vừa ý đâu

Vào hùa phe cánh với nhau

Trên khoe, dưới nịnh, khổ đau dân lành

Kẻ ngu, kẻ dốt tranh giành

Người khôn, người giỏi cũng đành lặng im

Các ngôn sứ chẳng được tin

Chúa Giêsu cũng bị dìm như ai

Lời chân lý chúng làm sai

Bẻ ngang, cắt dọc – điều này, điều kia

Giả hình nên chỉ thích khoe

Nói đâu sai đó, lòi ngu rõ ràng

Ỷ quyền, cậy thế, phá ngang

Khốn thay cho những kẻ ngông hại người!

Chúa tìm cứu kẻ lạc sai (1)

Hãy nghe tiếng Chúa hôm nay kêu mời (2)

Cái gì cũng chỉ một thời

Nay còn, mai mất, cuộc đời chóng qua!

 

Trầm Thiên Thu

(1) Lc 19:10 – “Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất”.

(2) Tv 95:7-8 – “Ngày hôm nay, ước gì anh em nghe tiếng Chúa: Các ngươi chớ cứng lòng!”.

CẤP ĐỘ

“Hết những ai không chịu nhìn nhận Thiên Chúa, tự bản chất là những kẻ ngu si. Từ những vật hữu hình tốt đẹp, chúng không đủ khả năng nhận ra Đấng hiện hữu, và khi chiêm ngắm bao công trình, chúng cũng không nhận biết Đấng Hoá Công” (Kn 13:1)

 

 

Ngày xưa tại Khô-rếp

Dân đúc tượng bò vàng

Thờ lạy một con vật

Chuyện thật, chẳng hoang đường

 

Ngày nay cũng không khác

Nhận khỉ là tổ tiên

Sống chỉ cần vật chất

Không bằng kẻ khùng điên

 

Con người là cao cấp

Vật chất hạ cấp thôi

Con khỉ là loài vật

Thờ nó, rõ ngu rồi!

 

Khi tôn thờ vật chất

Tự làm nhục chính mình

Người mà kém con vật

Chỉ là loại đáng khinh

 

Mê muội theo ma quỷ

Nên ngẫu tượng đề cao

Đi xuống dốc rất dễ

Lên dốc khó biết bao!

 

Vật chất là ngẫu tượng

Con bò chẳng khác chi

Khôn và dại khác hướng

Coi chừng ngu hơn bò!

 

Trầm Thiên Thu

Sáng 4-4-2019

LỆCH

[Niệm khúc Ga 7:1-2, 10, 25-30]

 

 

 

 

 

 

 

 

Gần ngày tổ chức Lễ Lều

Người ta lũ lượt rủ nhau lên đền

Chúa Giêsu cũng đi lên

Lặng lẽ âm thầm chứ chẳng công khai

Người ta vẫn nhận ra Ngài

Xì xầm bàn tán bao lời với nhau

Nói rằng biết Chúa từ đâu

Miền Na-da-rét chứ nào lạ chi

Nhưng Ngài nói chuyện cao xa

Họ không thể hiểu Ngài là Chúa Con

Họ đâm căm giận, oán hờn

Lập mưu hại Chúa, nhưng làm được chi?

Bởi chưa đến lúc, đến giờ

Chẳng ai có thể làm gì được đâu

Thấy Ngài làm tốt đủ điều

Người ta ghen ghét nói vào, nói ra

Mọi điều dù nhỏ hay to

Có đầu, có cuối, có khi, có thời

Chứ đâu có thể khơi khơi

Ngang nhiên tùy ý hại người, hại dân

Nghĩ suy lệch lạc, chẳng cân

Lệch xác, lệch hồn bởi cố chấp thôi

 

Trầm Thiên Thu

Chiều 4-4-2019

 

 

ĐỜI CHIÊM BAO

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tưởng tình yêu giống trái tim

Nào ngờ lại giống thập hình thương đau

Lâu nay con vẫn chiêm bao

Chứ chẳng khi nào sống thật, Chúa ơi!

Thế nên cứ hỏi, cứ đòi

Cứ mơ, cứ mộng xa vời, viển vông

Sống mà lại cứ lông bông

Ngang tàng, ỷ lại, chờ sung rụng hoài

Chiêm bao mãi hóa lạc loài

Thập hình ưa ngắn, thấy dài thì chê

Mùa Chay mà vẫn u mê

Giật mình mới thấy mình thua thật rồi

Xin thương giải cứu, Chúa ơi!

Giúp con thôi mộng, theo Ngài sát hơn

Vầng trăng vàng võ cô đơn

Vườn Dầu vắng lặng giúp khôn ngoan nhiều

 

Trầm Thiên Thu

Chiều 4-4-2019

 

 

 

 

 

 

 

 

PHÂN ĐỊNH

[Niệm khúc Ga 7:40-53]

 

 

Nghe nói những lời hay

Ý nghĩa thật thâm thúy

Đúng là một ngôn sứ

Hẳn là Đấng Kitô

 

Cả đám đông trầm trồ

Khen Giêsu thật lạ

Có người khen, người quý

Nhưng có kẻ nghi ngờ

 

Vì từ Ga-li-lê

Lẽ nào lại như thế

Họ đâm ra chia rẽ

Phe ác muốn bắt Ngài

 

Làm người sống ở đời

Thấy lắm phe, nhiều chuyện

Lương tâm phải đúng đắn

Để phân biệt đúng – sai

 

Đừng thiên vị người này

Mà chèn ép người khác

Chớ theo phe kẻ ác

Để có lợi cho mình

 

Đừng kẻ trọng, người khinh

Theo ác nhân, bất chính

Cần thiết biết phân định

Đâu là đất, là trời

 

Trầm Thiên Thu

Sáng 5-4-2019

 

 

HIẾN TẾ

[Niệm khúc Gr 11:18-20]

 

 

Con như chiên hiền lành

Bị bắt đi làm thịt

Đâu biết chúng mưu ác

Hãm hại cuộc đời con

 

Chúng mưu mô ác tâm

Chặt cây xanh đương sức

Làm cho cây biến mất

Cho người ta lãng quên

 

Lạy Thiên Chúa từ nhân

Ngài công minh xét xử

Tâm can Ngài biết rõ

Xin minh xét cho con

 

Lũ ác nhân tham tàn

Phải trừng trị đích đáng

Xin giải thoát dân chúng

Chịu oan ức trăm bề

 

Chiên Vượt Qua Kitô

Đã chấp nhận hiến tế (*)

Chúng con được đại xá

Thoát khỏi ách Tử Thần

 

Trầm Thiên Thu

Chiều 5-4-2019

(*) 1 Cr 5:7 – “Đức Kitô đã chịu hiến tế làm chiên lễ Vượt Qua của chúng ta”.

 

LẶNG ĐỜI

 

 

Cậy quyền, ỷ thế, làm càn

Mưu thâm, kế độc, tham tàn, gian ngoa

Biết người ta chẳng tội gì

Mà chỉ thật thà nói thẳng nói ngay

Cậy quyền, ỷ thế, làm sai

Lộng hành tác quái tác oai sớm chiều

Hành hung, áp bức đủ điều

Hiền nhân phải chịu khổ đau oan tình

Làm sai, làm láo rành rành

Luật rừng ép buộc “không” thành “có” ngay

Chúa không làm chuyện gì sai

Chỉ làm điều tốt, lời hay tỏ tường

Philatô nói rõ ràng

Không hề thấy Chúa có vương tội gì (1)

Nhưng hèn hạ chẳng dám tha

Hiiền nhân oan ức, thiệt thua đủ điều

Từ Nhân tới Quả chẳng lâu

Nếu không hoán cải, khốn theo sau liền

Luật công lý rất hiển nhiên

Vô thường cuộc sống, nhân duyên do mình

Nếu không biết, tội sạch tinh

Nhưng vì cố chấp, tội mình y nguyên (2)

 

Trầm Thiên Thu

Sáng 6-4-2019

(1) Lc 23:4 và 22 – “Ta xét thấy ông ấy không có tội gì đáng chết”.

(2) Ga 15:22-24 – “Giả như Thầy không đến và không nói với họ, họ đã chẳng có tội. Nhưng bây giờ, họ không thể chữa tội được. Ai ghét Thầy thì cũng ghét Cha Thầy. Giả như Thầy không làm giữa họ những việc không một ai khác đã làm, họ đã không có tội. Nhưng nay họ thấy rồi mà vẫn ghét cả Thầy lẫn Cha Thầy”.

 

ĐỘC CHIÊU

[Niệm khúc 8:2-11]

 

 

Dường như là ngõ cụt

Hầu như là đường cùng

Nghĩa là chỉ còn chết

Đời hết bởi hết đường

 

Đơn độc một phụ nữ

Bị bắt tội rành rành

Không cách nào chối cãi

Quả tang tội ngoại tình

 

Căm hờn những cặp mắt

Sắc bén hơn dao cau

Giận dữ tiếng la hét

Cô ả lặng sầu đau

 

Chúa Giêsu lặng lẽ

Vẽ hình một trái tim

Kèm thao hình thập giá

Cả đám đông lặng im

 

Chúa nói lời ngắn gọn

Tất cả đều sững sờ

Những hòn đá rơi xuống

Nằm lặng lẽ ước mơ

 

Ngõ cụt chợt mở rộng

Cô ả rất ngạc nhiên

Thênh thang con đường sống

Ăn năn và bình yên

 

Trầm Thiên Thu

Chúa Nhật Ném Đá – V Mùa Chay – 2019

 

NÉM ĐÁ

[Niệm khúc Ga 8:2-11]

 

 

 

 

 

Chính con là một tội nhân

Mà đã bao lần ném đá anh em

Chân mình còn bẩn lấm lem

Vậy mà cầm đuốc soi xem chân người

Ném xong mới thấy mình tồi

Sao không dám ném đá đời mình đi?

Chúa ơi, con chẳng là gì

Mà chỉ có kỳ quặc lắm mà thôi

Chỉ nghe Ngài hỏi một lời

Mà con giật thót, xin Ngài thứ tha

Từ nay con quyết tâm chừa

Hằng ngày tự ném đá vô chính mình

 

Trầm Thiên Thu

Chúa Nhật V Mùa Chay – 2019

 

 

 

 

 

 

Lm. GIUSE TRẦN VIỆT HÙNG

 

THỨ HAI, TUẦN 5 MÙA CHAY

(Ga 8, 1-11).

PHẠM TỘI

 

Quả tang phạm tội ngoại tình,

Đặt nàng trước mặt, khảo hình xót xa.

Thưa Thầy, xin xét tội bà,

Có nên ném đá, để mà nêu gương.

Giê-su cúi xuống bên đường,

Ngón tay viết chữ, vấn vương sự đời.

Người ta hạch hỏi đôi lời,

Chúa đành lên tiếng, cao vời biết bao.

Ai người sạch tội tự cao,

Tự mình ném đá, khai mào trước đi.

Lặng im tâm trí chai lì,

Trẻ con người lớn, thực thi xét mình.

Rút lui trật tự bình sinh,

Những người tố cáo, thật tình ăn năn.

Chúa nhìn thiếu phụ băn khoăn,

Thầy không kết án, điều răn giữ tròn.

 

THỨ BA, TUẦN 5 MÙA CHAY

(Ga 8, 21-30).

THƯỢNG GIỚI

 

Trời cao Chúa ngự thiên tòa,

Hạ thân giáng thế, để mà độ nhân.

Rao truyền sứ mệnh gian trần,

Hy sinh chịu chết, vô ngần yêu thương.

Ngày đi giờ đến khôn lường,

Thực hành thiên ý, mở đường quang vinh.

Thương nhìn hạ giới sinh linh,

Chúa từ thượng giới, dủ tình thương yêu.

Ngay từ nguyên thủy thiên triều,

Suối nguồn sự sống, huyền siêu cao vời.

Ngôi Lời mạc khải cho đời,

Quan phòng cứu độ, cho người trần gian.

Chúa Cha ân sủng thương ban,

Mở đường dẫn lối, đổ tràn phúc ân.

Đất trời hòa hợp canh tân

Ngôi Con vinh thắng, triều thần hân hoan.

 

 

THỨ TƯ, TUẦN 5 MÙA CHAY

(Ga 8, 31-42).

TỰ DO

 

Các ngươi cứ ở trong Ta,

Tin vào sự thật, mưa sa phúc lành.

Tâm hồn giải thoát lòng thanh,

Tự do sinh sống, thực hành đại bi.

Chúng tôi đâu phải nô tỳ,

Nhóm dân đáp lại, lầm lì kiêu căng.

Nếu ai phạm tội lăng nhăng,

Trở thành nô lệ, Sa-tăng dẫn đời.

Chúa Con giải thoát con người,

Tự do đích thực, gọi mời dấn thân.

Tự hào dòng dõi hiền nhân,

Ab-ram tổ phụ, dự phần phúc vinh.

Tại sao chống đối biểu tình,

Ta là nhân chứng, kết tình yêu thương.

Cha ông tín thác tựa nương,

Mong ngày cứu độ, tán dương Chúa Trời.

 

 

 

 

THỨ NĂM, TUẦN 5 MÙA CHAY

(Ga 8, 51-59).

HẰNG HỮU

 

Nếu ai vâng giữ lời Ta,

Muôn đời được sống, bên Cha nhân hiền.

Những người Do-thái ngạc nhiên,

Tiên tri tổ phụ, qui tiên lìa đời.

Ab-ram đã chết một thời,

Bộ ông cao trọng, hơn người trần ai.

Cho rằng thân phận là ai?

Xưng mình cao cả, thiên sai từ trời.

Các người không biết Ngôi Lời,

Đến từ Thiên Chúa, mọi thời chờ mong.

Phần Ta thông biết trong lòng,

Nguôn ơn phúc cả, theo dòng thời gian.

Cha ông nguyện ước miên man,

Vui mừng chứng kiến, ơn ban bởi trời.

Cha Ta hằng có đời đời,

Ta là Con Một, rạng ngời thánh nhan.

 

 

THỨ SÁU, TUẦN 5 MÙA CHAY

(Ga 10, 31-42).

NGÔI CON

 

Nhóm dân ném đá Ngôi Lời,

Nhạo cười phỉ báng, tạo khơi mối thù.

Lòng dân bao phủ mây mù,

Bịt tai la hét, dập trù chính nhân.

Chúa làm việc tốt cho dân,

Cứu người chữa bệnh, xác thần giải vây.

Dạy lời hằng sống dựng xây,

Mở đường chân lý, đong đầy tin yêu.

Người ta từ chối thiên triều,

Cứng lòng phản phúc, đặt điều cáo gian.

Diệt trừ nhân chứng Cha ban,

Cùng nhau giết chết, mê man thế trần.

Hóa thành nhục thể xác thân,

Những lời mạc khải, xuất thần cao siêu,

Con người dương thế tự kiêu,

Chúa đành im lặng, vì yêu hiến mình.

 

THỨ BẢY, TUẦN 5 MÙA CHAY

(Ga 11, 45-56).

HY SINH

 

Thành phần quản trị trong ban,

Các thầy Thượng tế, họp bàn thực thi,

Nhóm người Biệt phái phụ tùy,

Đưa vào Công nghị, diễn suy tìm tòi.

Đi tìm chứng cớ châm ngòi,

Thực thi ý định, dẫn soi trí lòng.

Chúng ta xử trí cho xong,

Một người phải chết, thỏa lòng ghét ghen.

Cai-pha thượng tế thấp hèn,

Loại trừ Cứu Chúa, muối men cuộc đời.

Xầm xì dư luận dậy khơi,

Cố tìm tiêu diệt, kết đời sứ ngôn.

Giê-su lặng lẽ ôn tồn,

Chu toàn thánh ý, giữ hồn bình an.

Xin vâng chén đắng Cha ban,

Hiến mình hy tế, gian nan tội hình.

 

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Bronx, New York

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Bồng bồng con nín con ơi Dưới sông cá lội, trên trời chim bay Ước gì mẹ có mười tay Tay kia bắt cá, tay này bắn chim Một tay chuốt chỉ luồn kim Một tay làm ruộng, tay tìm hái rau Một tay ôm ấp con đau Một tay vay gạo, tay cầu cúng ma Một tay khung cửi guồng xa Một tay bếp nước, lo nhà nắng mưa Một tay đi củi muối dưa Còn tay van lạy, bẩm thưa, đỡ đòn Tay nào để giữ lấy con Tay lau nước mắt, mẹ còn thiếu tay Bồng bồng con ngủ cho say
Trăng nằm sóng soải trên cành liễu Đợi gió đông về để lả lơi Hoa lá ngây tình không muốn động Lòng em hồi hộp, chị Hằng ơi Trong khóm vi vu rào rạt mãi Tiếng lòng ai nói? Sao im đi?
không có em, anh vẫn yêu tha thiết Chỉ trời xanh là biết mối tình ta Vì đường đời đã phải chia xa Dẫu trái tim hai đứa cùng đau nhói. Trời Tây Hồ nắng vờn trong gió mới Như anh-em ngày ấy, quấn bên nhau Bóng trúc xinh soi dòng nước xanh màu Cứ tưởng sẽ đời đời và mãn kiếp. Em vật vã đêm ngày, anh vẫn biết Những thương em, chỉ biết ngóng trời xa Ca lên em ! Cõi trần có phong ba Tình yêu sẽ dẫn ta vào bất tử ! Em xinh đẹp, đất trời còn quyến rũ Gái má hồng... tạo hóa phải ghen Anh bôn ba nửa trái đất cũng yếu mềm Nặng lời thề với em ghi tấc dạ. Miền sông nước: Ôi, mênh mang trắng xóa Có em tôi ở đó, đứng chờ mong Ta chia tay bởi duyên phận không thành Anh ra đi ngày đêm thường trăn trở.
Mẹ là cơn gió mùa thu Cho con mát mẻ lời ru năm nào Mẹ là đêm sáng trăng sao Soi đường chỉ lối con vào bến mơ Mẹ luôn mong mỏi đợi chờ Cho con thành tựu được nhờ tấm thân Mẹ thường âu yếm ân cần Bảo ban chỉ dạy những lần con sai Mẹ là tia nắng ban mai Sưởi con ấm lại đêm dài giá băng Lòng con vui sướng nào bằng Mẹ luôn bênh cạnh …nhọc nhằn trôi đi Mẹ ơi con chẳng ước gì Chỉ mong có Mẹ chuyện gì cũng qua Vui nào bằng có Mẹ Cha Tình thâm máu mủ ruột rà yêu thương Cho con dòng sữa ngọt đường Mẹ là ánh sáng vầng dương dịu kỳ
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Liên Hoa Thơ DÂNG KÍNH MẸ *“Mẹ Maria là phương thế cứu vớt duy nhất của tội nhân” (ST Augustinnô) -Muôn hoa khoe sắc tươi xinh, Lời thơ, điệu nhạc, câu kinh diệu huyền, Bụi trần lọc suối tinh tuyền, Bao nhiêu khắc khoải ưu phiền xua tan. -Thơ kinh dâng Mẹ tháng Hoa, Lòng con ngây ngất chan hòa mến yêu, Đời con dù khổ bao nhiêu, Mẹ luôn an ủi sớm chiều bên con.
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa… - Ngày của mẹ – con dâng lời, công ơn của mẹ trọn đời con ghi -
Lòng Mẹ yêu con bao la biển trời, Tình Mẹ thương con thiết tha tuyệt vời Mẹ đã yêu con, khi còn trứng nước Từ xương máu Mẹ mà con thành người Trái tim Mẹ truyền cho con sự sống.
Tháng Tư buồn – thơ Lan Đàm - Tháng Tư buồn (Riêng tặng những cô phụ 1975) Thấy không em, Tháng Tư vội vã, Về cùng Xuân quê mới, mênh mang.-
. Thì cứ lại đây. Ngồi xuống đây Nhấp chén rượu thơm ủ lâu ngày Ngoài kia mưa gió nhiều như thế Ở lại đi em. Mai hãy về. . Ta biết sự đời cũng nhiêu khê Mười hai bến nước lắm ê chề
Bảo Trợ