Rét Bân Nhớ Mẹ

12 Tháng Ba 20194:57 CH(Xem: 649)

RÉT BÂN NHỚ MẸ

 

*

RÉT BÂN NHỚ MẸ

.

muadong-winterRét Bân vương má con hạt mưa

Kiểu mưa Bân này dễ ho, mẹ ạ

Chân mẹ ấm không / rét Đài sương giá? 

Tay mẹ cóng không / rét Lộc buốt tê?

.

Mẹ ơi! 

Từ hồi Mẹ đi 

quanh con hơ hoác trống.

.

Mưa Bân chắt lọc

từ li ti hương xuân rất trong

Tình mẹ ấm nồng 

gom nhặt từ tháng ngày vất vả

tháng ngày ngược xuôi tất tả 

lần hồi mẹ áo nâu sờn...

.

Mưa Bân rất tròn

mỏng dầy xếp giọt

Trời thương Nàng Bân, Trời ban rét ngọt

Con xin Trời cho con nắng tươi

cho con thấy nụ cười

nhóng nhánh hạt na đen của mẹ.

.

Rét Bân rất nhẹ

Đủ lùa thông thống tháng ba.

Đủ cuốn tuổi đông con 

về Mẹ chốn bao la

Tìm hơi ấm Mẹ.

*.

Hà Nội, 08 tháng 03.2019

BÙI CỬU TRƯỜNG

LỜI BÌNH:

Sáng ngày 8 tháng 3, tôi được đọc một bài thơ tự sự, viết về MẸ của nhà thơ, bác sĩ Bùi Cửu Trường. 

Bài thơ có tựa đề: RÉT BÂN NHỚ MẸ.

Tôi ấn tượng với bài thơ ở ngay những câu đầu:

"Rét Bân vương tay con hạt mưa

Kiểu mưa Bân này dễ ho mẹ ạ

Mẹ đủ ấm không / khi trời lạnh giá? 

Mẹ đủ ấm không / khi đất buốt tê?"

Những câu thơ tự sự giản dị, mộc mạc, trĩu nặng nỗi niềm, từ hạt mưa vương vào tay, gợi nên nỗi lo dịu dàng thường trực: "Kiểu mưa Bân này dễ ho mẹ ạ", rồi đột nhiên thay đổi tâm trạng, từ dàn trải tâm sự sang dồn nén những lo lắng: 

"Mẹ đủ ấm không/ khi trời lạnh giá?

Mẹ đủ ấm không/ khi đất buốt tê?"

Khiến người đọc sững lại, rồi trầm lặng khá lâu trước sức ám ảnh của những hình ảnh xuất hiện trong những thước phim rất ngắn. Đến đây, người đọc mới vừa thốt lên lời đồng cảm cùng tâm trạng xót thương của người con hiếu đễ với người Mẹ đã khuất, thì lại vỡ òa cảm xúc bằng những câu tự sự lắng đầy nước mắt. Sự nhớ thương trong đau xót, cút côi được dồn nén đến tận cùng bởi những câu thơ ngấn lệ, trầm buồn:

“Mẹ ơi

Từ hồi Mẹ đi 

quanh con hơ hoác trống.”

3 chữ “hơ hoác trống” đã diễn tả tất cả sự nhớ thương - mất mát - cút côi của người con khi mất Mẹ.

Tôi thích 4 câu thơ:

"Rét Bân vương tay con hạt mưa

Kiểu mưa Bân này dễ ho mẹ ạ

Mẹ đủ ấm không / khi trời lạnh giá? 

Mẹ đủ ấm không / khi đất buốt tê?"

được viết ban đầu hơn so với 4 câu đã được nhà thơ chỉnh sửa.

Bởi theo cảm nhận của riêng tôi thì 4 câu chưa chỉnh sửa rất gợi cảm xúc với người đọc. Câu “Rét Bân vương tay con hạt mưa” gợi tâm trạng chông chênh, chới với của người con giữa trời mưa rét khi cô đơn, vắng (mất) Mẹ. Sự lặp lại cụm từ 4 chữ: "Mẹ đủ ấm không" ở 2 câu cuối khổ thơ: “Mẹ đủ ấm không / khi trời lạnh giá?” - “Mẹ đủ ấm không / khi đất buốt tê?" nghe chân chất, mộc mạc, như tự nhiên bật ra trong tâm thức nhà thơ trước cái lạnh giá của tiết trời và chính sự lặp lại cụm từ 4 chữ ấy đã làm câu thơ thêm day dứt, xót xa. Câu thơ lấy nước mắt người đọc bởi sự tự nhiên, chân chất ấy. Nhưng với 2 câu thơ đã chỉnh sửa: “Chân mẹ ấm không / rét Đài sương giá?” - “Tay mẹ cóng không / rét Lộc buốt tê?” thì sự cẩn thận về kiến thức, sự cầu toàn về ý thức tay nghề đã lấy đi nét mộc mạc, dung dị, khiến câu thơ trở nên thiếu nhựa. Sự rành mạch "rét Đài" - "rét Lộc" - “rét Bân” vì sự cầu toàn... ở 2 câu thơ trên là không cần thiết, bởi theo thiển nghĩ của người viết, sự rành rẽ câu chữ như thế khiến bạn đọc khó "phiêu" cùng bài thơ để khám phá và cảm thụ bài thơ, cũng vì thế mà làm bài thơ bớt hay.

Là kẻ lười đọc thơ nhưng tôi lại thích đọc thơ Bùi Cửu Trường, có lẽ vì cách dùng từ ngữ của bà khá độc đáo, sáng tạo nhưng vẫn giữ được chất dân dã, chân quê. Những câu: “Từ ngày mẹ đi/ quanh con hơ hoắc trống”, "lần hồi mẹ áo nâu sờn .."/ "Nhóng nhánh hạt na đen của Mẹ." hay: "Rét Bân rất nhẹ/ đủ lùa thông thống tháng ba/ đủ cuốn tuổi Đông con" trong RÉT BÂN NHỚ MẸ, tuy chưa phải là những câu thơ thật hay, những câu thơ tài hoa nhưng những câu thơ đậm dấu ấn rất riêng của Bùi Cửu Trường như thế thì không phải dễ làm, không phải cứ muốn là viết được.

*.

Hà Nội, chiều 08 tháng 03.2019

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi thuở nhỏ thuộc họ đạo Tân Định, sinh hoạt Thiếu Nhi Thánh Thể rất siêng năng dưới sự hướng dẫn của các ma-sơ và các huynh trưởng. Bẵng đi hàng chục năm, tôi lớn lên trong một đất nước thời chiến và trở thành trai thời loạn, phải đấu tranh để tồn tại, phải cầm súng một cách miễn cưỡng bởi không còn con đường nào khác
Ra khơi chia sẻ tin mừng Loan niềm tin Chúa tưng bừng bốn phương . Đồng hạnh có Mẹ đoái thương Đỡ nâng con cái nẻo đường chông gai . Mẹ sáng như ánh sao mai Soi đường nhân thế theo Ngài Giê-Su .
Kính thưa quí vị, thưa các bạn, Tháng mười rộn ràng lời kinh “Kính Mừng” mừng Mẹ Maria Đầy Ơn Phúc. Hòa với lời chúc khen “Đức Chúa Trời ở cùng Mẹ” là tiếng khấn nguyện thiết tha xin mẹ ‘Cầu cho chúng con khi nay và trong giờ lâm tử”. Kinh kính mừng tiếp nối kinh kính mừng cùng với những gẫm suy mỗi bước hành trình của Mẹ đồng hành từng dấu chân đi của Con Mẹ dấu yêu, Đấng Cứu Chuộc đời, làm thành Chuỗi Mân Côi, hay Chuỗi Đời Mẹ Sống Tin Mừng Cứu Rỗi.
Nhớ xưa trên đồi Can vê- Mẹ đứng nhìn lên thánh giá- Xem con hấp hối não nề- Lưỡi đòng đâm thấu cạnh sườn .- Tuôn trào nguồn suối yêu thương- Ngài chết vì yêu nhân thế- Cho con hiểu trọn con đường
Mẹ là ''Thiên Phúc Dư Đầy'' (1) Chúa ban cho thế giới nầy lầm than- Vì làm nô lệ Satan-- Là nguồn sự ác, bất an cho đời!- Mẹ là Ân Sủng Cao Vời (2) Mà Thiên Chúa hứa ở nơi Địa Đàng! (3) Mẹ là Trinh Nữ cưu mang- Giêsu là Chúa Thiên Đàng như Cha! - Êlidabét reo ca: ''Bởi đâu Mẹ Chúa (4) đến nhà? Phúc thay!''- Gia nhân tiệc cưới (5) bó tay:- Giữa chừng, hết rượu! Nhưng may bởi vì- Mẹ xin với Chúa tức thì!- Ngài làm phép lạ tại vì Mẹ xin!!!
Có một chiếc cầu - Nối với đất từ trời cao - Chiếc cầu dài vô tận - Từ địa đàng đến vực sâu - Chiếc cầu đầy ân thánh - Bền vững đến ngàn sau - Chiếc cầu không bao giờ gãy đổ - Chẳng bao giờ hư hao
Con lớn lên trong tình thương của Mẹ- Trong sữa tinh tuyền lời ca hát thơ ngây- Sao ngày ấy Mẹ không để con bay- Lên Thiên đình, tận chín tầng mây- Cùng với Mẹ trong muôn ngàn thánh thiện- Con lớn lên giữa chốn gian trần- Đôi cánh mỏi, rồi lòng cũng khô khan...
CÓ MỘT VƯỜN THƠ ĐẠO - TẬP 1: THI SĨ CỦA THÁNH GIÁ giới thiệu nhà thơ Hàn Mạc Tử - cách riêng là về thơ đạo của ông TẬP 2: NHƯ SONG LỘC TRIỀU NGUYÊN giới thiệu 45 tác giả có năm sinh từ 1912 đến hết 1940. TẬP 3: ƠN PHƯỚC CẢ giới thiệu 51 tác giả có năm sinh từ 1941 đến hết 1955. TẬP 4: THẦN NHẠC SÁNG HƠN TRĂNG
Con Đường mà Chúa đi qua- Mang tên ''Thập Giá'' chan hòa Tình Thương!- Con Đường Ngài ra pháp trường- Mang theo tội lỗi của dương thế nầy!- Vai Ngài nặng trĩu một cây- Có tên ''thập ác'' của bầy sói lang!- Là Vua Vũ Trụ, Thiên Đàng- Vì yêu nhân loại, Ngài mang thập hình!
Con nhìn lên thánh giá- Chúa Con chết gục đầu- Cạnh sườn bị đâm thâu- Tuôn nguồn ơn cứu độ .- Xin ngài thương phù hộ- Cuộc sống con ngày nay- Vượt muôn ngàn đắng cay- Niềm tin cậy vào Chúa .
Bảo Trợ