Rét Bân Nhớ Mẹ

12 Tháng Ba 20194:57 CH(Xem: 811)

RÉT BÂN NHỚ MẸ

 

*

RÉT BÂN NHỚ MẸ

.

muadong-winterRét Bân vương má con hạt mưa

Kiểu mưa Bân này dễ ho, mẹ ạ

Chân mẹ ấm không / rét Đài sương giá? 

Tay mẹ cóng không / rét Lộc buốt tê?

.

Mẹ ơi! 

Từ hồi Mẹ đi 

quanh con hơ hoác trống.

.

Mưa Bân chắt lọc

từ li ti hương xuân rất trong

Tình mẹ ấm nồng 

gom nhặt từ tháng ngày vất vả

tháng ngày ngược xuôi tất tả 

lần hồi mẹ áo nâu sờn...

.

Mưa Bân rất tròn

mỏng dầy xếp giọt

Trời thương Nàng Bân, Trời ban rét ngọt

Con xin Trời cho con nắng tươi

cho con thấy nụ cười

nhóng nhánh hạt na đen của mẹ.

.

Rét Bân rất nhẹ

Đủ lùa thông thống tháng ba.

Đủ cuốn tuổi đông con 

về Mẹ chốn bao la

Tìm hơi ấm Mẹ.

*.

Hà Nội, 08 tháng 03.2019

BÙI CỬU TRƯỜNG

LỜI BÌNH:

Sáng ngày 8 tháng 3, tôi được đọc một bài thơ tự sự, viết về MẸ của nhà thơ, bác sĩ Bùi Cửu Trường. 

Bài thơ có tựa đề: RÉT BÂN NHỚ MẸ.

Tôi ấn tượng với bài thơ ở ngay những câu đầu:

"Rét Bân vương tay con hạt mưa

Kiểu mưa Bân này dễ ho mẹ ạ

Mẹ đủ ấm không / khi trời lạnh giá? 

Mẹ đủ ấm không / khi đất buốt tê?"

Những câu thơ tự sự giản dị, mộc mạc, trĩu nặng nỗi niềm, từ hạt mưa vương vào tay, gợi nên nỗi lo dịu dàng thường trực: "Kiểu mưa Bân này dễ ho mẹ ạ", rồi đột nhiên thay đổi tâm trạng, từ dàn trải tâm sự sang dồn nén những lo lắng: 

"Mẹ đủ ấm không/ khi trời lạnh giá?

Mẹ đủ ấm không/ khi đất buốt tê?"

Khiến người đọc sững lại, rồi trầm lặng khá lâu trước sức ám ảnh của những hình ảnh xuất hiện trong những thước phim rất ngắn. Đến đây, người đọc mới vừa thốt lên lời đồng cảm cùng tâm trạng xót thương của người con hiếu đễ với người Mẹ đã khuất, thì lại vỡ òa cảm xúc bằng những câu tự sự lắng đầy nước mắt. Sự nhớ thương trong đau xót, cút côi được dồn nén đến tận cùng bởi những câu thơ ngấn lệ, trầm buồn:

“Mẹ ơi

Từ hồi Mẹ đi 

quanh con hơ hoác trống.”

3 chữ “hơ hoác trống” đã diễn tả tất cả sự nhớ thương - mất mát - cút côi của người con khi mất Mẹ.

Tôi thích 4 câu thơ:

"Rét Bân vương tay con hạt mưa

Kiểu mưa Bân này dễ ho mẹ ạ

Mẹ đủ ấm không / khi trời lạnh giá? 

Mẹ đủ ấm không / khi đất buốt tê?"

được viết ban đầu hơn so với 4 câu đã được nhà thơ chỉnh sửa.

Bởi theo cảm nhận của riêng tôi thì 4 câu chưa chỉnh sửa rất gợi cảm xúc với người đọc. Câu “Rét Bân vương tay con hạt mưa” gợi tâm trạng chông chênh, chới với của người con giữa trời mưa rét khi cô đơn, vắng (mất) Mẹ. Sự lặp lại cụm từ 4 chữ: "Mẹ đủ ấm không" ở 2 câu cuối khổ thơ: “Mẹ đủ ấm không / khi trời lạnh giá?” - “Mẹ đủ ấm không / khi đất buốt tê?" nghe chân chất, mộc mạc, như tự nhiên bật ra trong tâm thức nhà thơ trước cái lạnh giá của tiết trời và chính sự lặp lại cụm từ 4 chữ ấy đã làm câu thơ thêm day dứt, xót xa. Câu thơ lấy nước mắt người đọc bởi sự tự nhiên, chân chất ấy. Nhưng với 2 câu thơ đã chỉnh sửa: “Chân mẹ ấm không / rét Đài sương giá?” - “Tay mẹ cóng không / rét Lộc buốt tê?” thì sự cẩn thận về kiến thức, sự cầu toàn về ý thức tay nghề đã lấy đi nét mộc mạc, dung dị, khiến câu thơ trở nên thiếu nhựa. Sự rành mạch "rét Đài" - "rét Lộc" - “rét Bân” vì sự cầu toàn... ở 2 câu thơ trên là không cần thiết, bởi theo thiển nghĩ của người viết, sự rành rẽ câu chữ như thế khiến bạn đọc khó "phiêu" cùng bài thơ để khám phá và cảm thụ bài thơ, cũng vì thế mà làm bài thơ bớt hay.

Là kẻ lười đọc thơ nhưng tôi lại thích đọc thơ Bùi Cửu Trường, có lẽ vì cách dùng từ ngữ của bà khá độc đáo, sáng tạo nhưng vẫn giữ được chất dân dã, chân quê. Những câu: “Từ ngày mẹ đi/ quanh con hơ hoắc trống”, "lần hồi mẹ áo nâu sờn .."/ "Nhóng nhánh hạt na đen của Mẹ." hay: "Rét Bân rất nhẹ/ đủ lùa thông thống tháng ba/ đủ cuốn tuổi Đông con" trong RÉT BÂN NHỚ MẸ, tuy chưa phải là những câu thơ thật hay, những câu thơ tài hoa nhưng những câu thơ đậm dấu ấn rất riêng của Bùi Cửu Trường như thế thì không phải dễ làm, không phải cứ muốn là viết được.

*.

Hà Nội, chiều 08 tháng 03.2019

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Xa xa bóng mây đùa trong nắng Hoa mừng đua nở ngát mùi hương - Cỏ vui xanh mướt đường lữ khách - Thư thái an lòng khách bước đi - Bỗng đâu, gió lùa cơn giận dữ - Trời thanh thay cảnh bóng đêm buồn - Lữ khách bất an chùn chân bước
Đầu năm dâng Mẹ lời kinh,- Mừng xuân mới đến tâm tình Mẹ con.- Bao năm an mạnh xác hồn,- Mẹ Hằng Cứu Giúp muôn vàn tri ân.- Nguyện xin Ân thánh đổ tràn,- Trên đoàn con Mẹ gian trần tha phương
Ôi! Xin Ngài, Đức Chúa Giavê- Trên vai con, cối đá nặng nề- Đang xay nhuyễn lòng con sám hối- Đôi mắt con, cửa sổ tâm hồn- Đã khép lại tấm màn đổi mới- Con chân thành hối tiếc ăn năn
Xuân kỳ diệu đất trời muôn thuở- Tự ngàn xưa khi chưa có nắng hồng- Đã có mùa xuân trong ân tình Thượng Đế- Xuân yêu thương xuân của tâm hồn- Xuân đến trong cơn mưa hồng thuỷ- Tàu lênh đênh vượt sóng nước mênh mông - Và vạn vật chìm trong mùa gội rửa - Xuân phát sinh mạch nước nguồn trên sỏi đá
Chúa là mùa Xuân tuyệt đối- Trong hồn người bàng bạc tiếng reo ca- Trong lòng người ôm ấp mối giao hoà- Chúa là mùa Xuân hoan lạc- Giữa cuộc đời lắm nỗi gian truân- Giữa Thiên đình không vướng chút phù vân - Chúa ơi Ngài là mùa Xuân của con - Mùa Xuân tràn đầy kỳ diệu
Có nhiều hôm, trong nắng ban mai- Gió đưa nhè nhẹ, giữa trời mây- Hồn con như ngất ngây- Tâm tư trầm lắng- Hạnh phúc tràn ngập trong hồn- An bình lan toả quanh con- Có phải Ngài đang đến?- Hay Ngài đã ở trong con?
Chúa là mùa Xuân của con- Là vầng mây ấm cho tâm hồn- Là muôn hoa nở ngạt ngào hương sắc- Tình Ngài như nốt nhạc nhẹ nhàng- Như tiếng chim ca mừng Xuân mới -Như nắng hồng toả chiếu khắp dương gian- Chúa là mùa Xuân tuyệt đối- Trong hồn người bàng bạc tiếng reo ca
Chúa nằm trên thánh giá- Cơn đau dài đơn côi- Gánh hết bao tội đời- Hơi tàn trong cay đắng- Chúa nằm cơn trưa nắng- Khát giọt lệ tình yêu- Mênh mang thoáng nửa chiều- Còn bao nhiêu nguồn sống
Ôi! Chúa Cứu Thế Hài Đồng- Xin cho con biết dâng Ngài món quà nhỏ- Là lòng con, lời kinh nguyện giữa đêm đông- Là cho đi chút tình đến người nghèo khó- Hay tấm chăn bông đắp ấm kẻ lạnh lùng.
Kính thưa quí vị, thưa các bạn, Tháng 12 của niềm hy vọng một mùa Xuân Cứu Thế ra đời. Nghe thúc bách vội vàng trong cõi lòng bạn, cõi lòng tôi tiếng người hô trong hoang địa: Gồ ghề san bằng, cỏ xanh mượt nắng- Lối quanh co uốn thẳng lụa sông Vân- Thung lũng sâu đầy nhịp thở trong lành- Kìa! Thiều quang chân trời yêu thấp thoáng
Bảo Trợ